Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 2828 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một ngàn một trăm mười chín: Thật sự tự tìm đường chết (16 chương)

❊ ❊ ❊

"Ngày đại hôn? Hình như không đơn giản như vậy, chẳng phải nói thiếu tông chủ của Thất Thần Tông cũng đã để mắt tới tiểu cung chủ Nguyệt Thần Cung đó sao?"

"Nhắc mới nhớ, Hách Nguyệt Nghê Thường lấy được bảo tàng của Kiếm Vương, cũng chưa hẳn là chuyện tốt! Bây giờ, kẻ nhìn chằm chằm vào cô ta không ít đâu!"

"Ai nói không phải chứ. Bảo tàng Kiếm Vương đó! Ai mà không khao khát? Thêm nữa, Hách Nguyệt Nghê Thường nghe nói rất đẹp rất đẹp. Hắc hắc... lại càng khiến người ta khao khát hơn."

"Ta thấy nha! Xích Bằng Thần Tử, thiếu tông chủ Thất Thần Tông, cũng chưa chắc đã có cơ hội. Bảo tàng Kiếm Vương nằm trong tay Hách Nguyệt Nghê Thường, đoán chừng là có nhân vật có lai lịch lớn hơn đang quan tâm đấy."

"Hách Nguyệt Nghê Thường đó cũng thật không có não, thứ gì cô ta có thể đụng, thứ gì không thể đụng, cô ta không rõ sao? Ha ha... bảo tàng Kiếm Vương căn bản không phải là thứ cô ta có thể bén mảng tới."

"Liên lụy cả Nguyệt Thần Cung đều nguy hiểm rồi nhỉ? Dù sao gần đây gió nổi mây phun mà."

"Dù sao cũng có trò hay để xem rồi."

---❊ ❖ ❊---

Đang uống rượu, Tô Trần đột ngột đặt ly rượu xuống, ánh mắt khẽ lóe lên.

Tô Trần đứng dậy.

Đi tới bên cạnh mấy tu võ giả đang thì thầm trò chuyện kia.

"Các vị, tiểu tử cũng rất tò mò về bảo tàng Kiếm Vương, Thanh Nhai Học Viện, Hách Nguyệt Nghê Thường, Xích Bằng Thần Tử vân vân. Chư vị có thể nói rõ ràng hơn một chút không?" Tô Trần cười nói, sau đó còn ngồi xuống.

Bốn năm tu võ giả trẻ tuổi kia nhìn nhau, không ai nói gì, trong sự im lặng là cảnh giác, kinh nghi, tò mò, còn có địch ý.

"Tiểu đệ chỉ là tò mò thôi." Tô Trần cười: "Tiền rượu hôm nay của chư vị, cứ tính cho tiểu đệ."

Nhắc tới chuyện trả tiền, bốn năm tu võ giả trẻ tuổi kia bớt đi chút cảnh giác.

Vừa định nói gì đó.

Đột ngột.

Trước cửa tửu lâu.

Kính nhiên xuất hiện một nhóm người.

Người dẫn đầu là một vị công tử trẻ tuổi.

Y phục màu tím xanh, tay cầm một thanh bán nguyệt kiếm, lông mày như sao, môi mỏng, khẽ ngước mắt, ánh mắt sâu thẳm, y đang nhìn về phía Tô Trần: "Ngươi rất tò mò?"

Người này vừa xuất hiện.

Trong chớp mắt, rõ ràng là trong tửu lâu, tất cả tu võ giả đều biến sắc, là chấn kinh, là tái nhợt, là sợ hãi, là lo lắng.

Mà tiểu nhị của tửu lâu càng run rẩy tiến lên đón: "Từ... Từ công tử, Từ công tử đại giá quang lâm, ngài... ngài mời."

Người tới, chính là vị Từ công tử đến từ Thanh Nhai Học Viện kia.

Cũng không phải quá chấn kinh, vì Tử Long Trấn chỉ lớn chừng này, vị Từ công tử đến từ Thanh Nhai Học Viện này chỉ cần dạo chơi Tử Long Trấn, xác suất tới Cổ Việt tửu lâu ăn cơm vẫn là rất lớn.

Dù sao, Cổ Việt tửu lâu đã được coi là tửu lâu có tên tuổi tại Tử Long Trấn rồi.

Chỉ là không ngờ lại trùng hợp đến vậy, mọi người đang bàn luận về Từ công tử, Từ công tử liền xuất hiện, dường như còn nghe thấy gì đó.

Nhất thời, ai nấy đều cảm thấy bất an.

Tô Trần lại bình thản không chút cảm xúc, liếc nhìn vị Từ công tử này, thực lực cũng tạm, Bản Nguyên Chủ Tể Cảnh tầng chín.

Giây tiếp theo.

Trong đại sảnh tửu lâu, ngoại trừ Tô Trần và Đế Quỳnh, tất cả tu võ giả đang ăn cơm uống rượu đều đứng dậy, cung kính cúi chào, hận không thể cúi người chín mươi độ để chào hỏi Từ công tử.

Đạo luật rừng rậm "kẻ mạnh được tôn vinh" của Thái Sơ Đại Lục còn khắc sâu hơn so với Thần Võ Đại Lục.

"Ngươi cứ nhìn chằm chằm vào bản công tử như thế sao?" Khi Tô Trần nhìn vị Từ công tử kia, Từ công tử cũng nhìn chằm chằm Tô Trần, lên tiếng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.

Ánh mắt của Tô Trần rất phóng túng.

Dám nhìn thẳng.

Mà những người khác trong đại sảnh, khi nhìn Từ công tử đều là cung kính, kính sợ, không dám nhìn thẳng.

Sự nhìn thẳng đường hoàng như Tô Trần khiến Từ công tử rất khó chịu.

Bởi vì trong mắt Từ công tử, Tô Trần không xứng.

Ở Thái Sơ Đại Lục, chẳng lẽ không biết kẻ yếu không có tư cách nhìn thẳng kẻ mạnh sao? Đây là sự không tôn trọng đối với kẻ mạnh?

Loại thứ đến quy tắc cơ bản còn không biết này, không biết làm sao sống tới hôm nay được?

"Ta luôn nhìn người như thế đấy." Thế nhưng, điều khiến Từ công tử không ngờ tới hơn là Tô Trần vậy mà vẫn không hề thu liễm ánh mắt, thậm chí còn cười, hắn không nhìn người kiểu này, chẳng lẽ che mắt lại mà nhìn sao?

Trong chớp mắt, sắc mặt Từ công tử hoàn toàn lạnh xuống, khóe miệng giật giật, sát ý thoáng qua, vẻ tàn nhẫn lan tỏa trong sâu thẳm đáy mắt, y nhìn chằm chằm Tô Trần.

Mà Tô Trần thì đứng dậy: "Ngươi chính là Từ công tử? Ngươi tới đúng lúc lắm, ta có chuyện muốn hỏi ngươi, đỡ công ta đi tìm ngươi..."

Thái độ của Tô Trần, cứ như là đối thoại ngang hàng, thậm chí là cấp trên và cấp dưới vậy.

Thái độ này thật kinh người!

Mà lời này của Tô Trần vừa dứt, trong đại sảnh, tĩnh lặng như chết.

Bốn năm tu võ giả trẻ tuổi vừa rồi bị Tô Trần bắt chuyện sợ tới mức run rẩy, run cầm cập, đây... đây... đây là tên điên!!!

"Ha ha..." Ánh mắt Từ công tử âm trầm, sâu trong ánh mắt là sát ý, y cười lạnh, nhìn chằm chằm Tô Trần, nhìn chằm chằm không chớp mắt: "Ngươi muốn hỏi ta một vài chuyện?"

"Đúng!" Tô Trần gật đầu, cứ như hoàn toàn không nhìn ra sự tức giận và sát ý của Từ công tử vậy.

Trong đại sảnh, một luồng gió lạnh thổi qua.

Lạnh thấu xương.

Từng thấy kẻ tự tìm đường chết, chưa từng thấy kẻ nào tự tìm đường chết như vậy.

Chưa nói việc vị Từ công tử này đến từ Thanh Nhai Học Viện, chỉ riêng thực lực của Từ công tử đã là Bản Nguyên Chủ Tể Cảnh tầng chín rồi!

Cũng là kẻ không thể đắc tội, xa xa không thể đắc tội.

Tên tiểu tử xa lạ không biết từ đâu tới này, đúng là muốn chết lắm rồi. Hoặc là, não bộ không bình thường?

Trong đại sảnh, mấy chục tu võ giả đang ăn cơm uống rượu run rẩy dữ dội hơn, đầu muốn thấp tới tận ngực, gần như nghẹt thở, có vài kẻ gan dạ lén nhìn Tô Trần một cái, khâm phục tới cực điểm, gan lớn tới mức này cũng thật đáng khâm phục.

"Được, vậy ngươi hỏi đi." Nụ cười của Từ công tử càng đậm, có một từ gọi là 'tức quá hóa cười', chính là tâm trạng lúc này của Từ công tử.

Một con chó như loài kiến cỏ mà cũng dám lên mặt, trong lòng y, Tô Trần đã bị kết án tử hình.

Nhưng y không vội, y cố nhịn.

Y muốn xem xem con chó này muốn hỏi cái gì?

"Về chuyện đại hôn của Hách Nguyệt Nghê Thường và Xích Bằng Thần Tử, chủ yếu là về chuyện của Hách Nguyệt Nghê Thường, những gì ngươi biết đều nói cho ta nghe đi." Tô Trần nghiêm túc nói.

Mà hắn vừa nói xong, trong đại sảnh tửu lâu, đến cả tiếng thở cũng không còn.

Sợ tới mức những tu võ giả đang ăn cơm uống rượu kia gần như muốn bò rạp xuống đất, tên điên này thật... thật... thật sự gan lớn tới mức nghịch thiên.

Đường hoàng muốn biết chuyện của Hách Nguyệt Nghê Thường như vậy sao? Đây là đang bày tỏ rằng hắn cũng có ý đồ với Hách Nguyệt Nghê Thường sao?

Thế này thì chết một vạn lần cũng không đủ!

Ngươi có ý đồ thì cứ để trong lòng chứ!

Chẳng lẽ không biết bao nhiêu đại nhân vật đang nhắm vào Hách Nguyệt Nghê Thường sao? Lời này mà truyền ra ngoài, hậu quả không dám tưởng tượng.

Lời như vậy, đừng nói là Tô Trần, ngay cả Từ công tử cũng không dám dễ dàng nói ra chứ!

"Ý của ngươi là, ngươi rất có hứng thú với Hách Nguyệt tiểu thư?" Nụ cười của Từ công tử càng đậm, sắc mặt thì quái dị, người hiểu y đều biết, Từ công tử đây là tức giận tới cực hạn, là khúc dạo đầu của việc giết người tàn nhẫn.

"Ừ!" Tô Trần lại như không có mắt, hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt, còn nghiêm túc gật đầu: "Ta quả thực rất có hứng thú với chuyện của Hách Nguyệt Nghê Thường, nếu ngươi biết, xin hãy nói cho ta biết."

"Tại sao lại hứng thú với chuyện của Hách Nguyệt tiểu thư?" Từ công tử dốc hết sức kìm nén sát tâm của mình, y muốn xem xem con chó không biết sống chết trước mắt này rốt cuộc có thể tự tìm đường chết tới mức nào?

"Cô ấy là nữ nhân của ta." Tô Trần sờ sờ mũi, nói một câu nói thật.

[Ngày mai tiếp tục những tình tiết đặc sắc]

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.