Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 2849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1122
Nổi lên hứng thú (3 chương)

❊ ❊ ❊

Kiếm Vận a!!!

Đó là tồn tại chỉ có ở Đại Thiên thế giới mới phổ biến.

Ở Tiểu Thiên thế giới, dù là Thái Sơ đại lục thuộc vị diện cao võ, cũng chỉ có cực ít tu võ giả lĩnh ngộ được chút da lông.

Tô Trần cười thầm, Thái Sơ đại lục đúng là Thái Sơ đại lục, ngược lại có cá biệt tu võ giả lĩnh ngộ được Kiếm Vận.

Cái này so với Thần Võ đại lục mạnh hơn quá nhiều, Thần Võ đại lục chỉ có một mình Tô Trần hắn lĩnh ngộ.

Ninh Thiên đại lục cũng có một người, Quý Vũ.

"Nhất đoạn Kiếm Vận? Kiếm Vận cũng chia đoạn sao?" Tô Trần nổi lên chút hứng thú, đối với Kiếm Vận, hắn cực kỳ coi trọng, nhất là sau khi học được cách ngưng tụ nén Kiếm Vận, biết được Kiếm Vận rốt cuộc khủng bố đến mức nào, mức độ coi trọng của Tô Trần đối với Kiếm Vận ngày càng lớn.

"Kiếm Vận có thể chia làm chín đoạn. Nhất đoạn Kiếm Vận là Kiếm Vương. Tam đoạn Kiếm Vận là Kiếm Tôn. Lục đoạn Kiếm Vận là Kiếm Thánh. Cửu đoạn Kiếm Vận xưng Hoàng." Giọng điệu Từ Lăng Bắc tăng tốc.

"Cửu đoạn xưng Hoàng? Vậy Kiếm Hoàng cung - một trong Tam Cung Cửu Tông Thập Bát Tộc, có người từng đạt đến Cửu đoạn Kiếm Vận?" Ánh mắt Tô Trần sắc bén thêm ba phần.

"Kiếm Hoàng cung từng xuất hiện một thiên tài Kiếm đạo kinh diễm tuyệt luân, từng một người một kiếm vô địch Chiến Cổ Thiên. Nghe nói, Kiếm Vận của hắn đạt tới Cửu đoạn. Cũng là siêu cấp yêu nghiệt duy nhất trong lịch sử Chiến Cổ Thiên đạt tới Cửu đoạn Kiếm Vận. Khi đó, Kiếm Hoàng cung cũng đạt đến đỉnh cao nhất. Về sau, vị siêu cấp yêu nghiệt đó không hiểu sao biến mất. Kiếm Hoàng cung vẫn là Kiếm Hoàng cung, nhưng dần dần suy tàn, cũng chỉ có thể tính là thế lực nhất giai, không thể nghiền ép toàn bộ Chiến Cổ Thiên nữa. Ngày nay, truyền âm rằng, vị siêu cấp yêu nghiệt đó để lại một đạo Cửu đoạn Kiếm Vận tại Kiếm Hoàng cung. Cụ thể thật giả thế nào, tôi cũng không biết. Nhưng, không thể phủ nhận, toàn bộ Chiến Cổ Thiên, tất cả kiếm tu, thế lực mà bọn họ khao khát gia nhập nhất chính là Kiếm Hoàng cung."

Từ Lăng Bắc nói xong, Tô Trần ghi nhớ trong lòng.

Kiếm Hoàng cung.

Xem ra, có thời gian, đúng là phải đi xem thử, Tô Trần đối với Kiếm Vận Cửu đoạn thật sự rất có hứng thú.

Đến tận bây giờ, hắn còn không biết Kiếm Vận của mình là mấy đoạn?

"Khi nào thì ngươi trở về Thanh Nhai học viện?" Tô Trần lại hỏi.

"Vốn... vốn chuẩn bị ba ngày sau sẽ về." Từ Lăng Bắc nói thật.

"Vậy Tử Linh thạch mẫu thạch lớn bằng đầu người đó, đã tìm được chưa?" Tô Trần nhướng mày.

"Đã tìm được."

"Đã tìm được rồi, vậy hôm nay có thể về Thanh Nhai học viện luôn, đúng lúc đưa ta cùng đi." Tô Trần cười nói, hắn đi Thanh Nhai học viện chủ yếu là để tìm đường huynh của Từ Lăng Bắc, đường huynh của hắn đã chuẩn bị theo đuổi Nghê Thường, tự nhiên đối với Nghê Thường hắn hẳn là có hiểu biết sâu sắc, nếu không thì lấy cái gì để theo đuổi? Mà Tô Trần muốn chính là từ chỗ đường huynh của Từ Lăng Bắc biết được một ít tin tức cụ thể về Nghê Thường.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Nghê Thường hiện đang mang theo bảo tàng Kiếm Vương, rất nguy hiểm.

Tô Trần tuy sở hữu thực lực cực kỳ khủng bố, nhưng cũng sẽ không không đầu không đuôi mà làm càn.

Hắn tuy kiêu ngạo, nhưng tuyệt không tự phụ.

Đây là Chiến Cổ Thiên, không đơn giản như vậy, Chiến Cổ Thiên mà đơn giản như vậy thì đã không phải là vị diện cao võ, dù Chiến Cổ Thiên chỉ được coi là yếu nhất trong Tam Đại Thiên của Thái Sơ đại lục.

"Thế nhưng..." Từ Lăng Bắc có chút buồn bực, Tô Trần lại muốn cùng hắn đến Thanh Nhai học viện? Hắn không ngờ tới.

"Không có thế nhưng gì cả." Tô Trần trực tiếp ngắt lời.

"Được!" Từ Lăng Bắc chỉ có thể cắn răng đồng ý, trong lòng lại nghĩ, tên nhóc mới phi thăng này đúng là không biết trời cao đất dày, cho rằng đánh bại được mình là vô địch rồi sao?

Thanh Nhai học viện có nhiều cường giả lắm.

Chưa nói đến người khác, chỉ riêng đường huynh của mình thôi, có lẽ có thể trong nháy mắt giết chết tên nhóc này.

Tên nhóc này đã muốn đến Thanh Nhai học viện, vậy thì cứ đi thôi.

Hiện tại hắn ở Tử Long Chấn bị tên nhóc này ức hiếp, đến Thanh Nhai học viện thì phải đổi lại tình thế thôi.

Mấy canh giờ sau.

Giữa không trung.

Trên một con Đà Ưng màu máu.

Tô Trần, Đế Quỳnh, Từ Lăng Bắc, còn có người đàn ông trung niên cúi đầu khép nép bên cạnh Từ Lăng Bắc cùng hai nha hoàn, đương nhiên không thể thiếu tiểu Thủy Lam.

Đà Ưng là phi hành yêu thú phổ biến nhất ở Chiến Cổ Thiên.

Thể tích Đà Ưng khá lớn, khả năng chở người hoặc hàng hóa rất mạnh, tuy nhiên tốc độ không nhanh lắm.

Ít nhất, nếu so tốc độ, Đế Quỳnh là Đế Long có thể giây sát Đà Ưng gấp mười lần.

"Cha ơi, chậm quá đi." Tiểu Thủy Lam ngồi trên vai Tô Trần, bĩu cái môi nhỏ nhắn nói, con bé đã quen với việc ngồi trên người Đế Quỳnh bay lượn, cho nên mới cảm thấy con Đà Ưng này rất chậm.

"Chậm thì thưởng thức phong cảnh phía dưới." Tô Trần cười nói, véo véo cái khuôn mặt mũm mĩm của tiểu Thủy Lam.

Từ Lăng Bắc liếc nhìn Tô Thủy Lam, mặc dù Tô Thủy Lam đúng là đáng yêu nổ trời, nói thật, hắn chưa từng thấy cô bé nhà ai lớn lên tinh xảo đáng yêu đến thế.

Nhưng mà cũng quá yêu nghiệt rồi đi? Bốn tháng tuổi, biết nói, biết đi.

Quan trọng nhất là còn sở hữu thực lực đạt tới Vĩnh Sinh Chủ Tể cảnh.

Đây còn là người sao?

Cho nên Từ Lăng Bắc đối với Tô Thủy Lam là kính nhi viễn chi, hắn cũng không muốn lỡ tay bị cô cô nương này đá chết.

Nghĩ đến cú đá đó của Tô Thủy Lam, hắn nhịn không được sờ sờ mũi mình.

Thời gian trôi qua.

Nửa ngày sau.

Đến nơi.

Trong một khu rừng rậm xanh biếc lan tràn, Đà Ưng dừng lại.

Trước mắt có không dưới trăm ngọn núi, đều là kiểu đỉnh núi lạc đà, không cao nhưng cũng không thấp.

Có suối bao quanh xung quanh từng ngọn núi.

Mà Thanh Nhai học viện tọa lạc ở bãi bằng giữa trăm ngọn núi này, sự bao quanh của trăm ngọn núi kia coi như là lá chắn tự nhiên.

Thanh Nhai học viện có trận pháp, trận pháp phòng ngự và trận pháp mê hoặc, tuy nhiên có Từ Lăng Bắc dẫn đường thì không có khả năng lạc đường.

Rất nhanh.

Sau khi rẽ trái rẽ phải.

Trước mắt xuất hiện một sơn môn.

Hai chữ ‘Thanh Nhai’ treo cao, ngược lại cũng rất khí phái.

"Tô công tử, tôi phải đi trung tâm học viện bẩm báo trước, sau đó tôi sẽ quay lại dẫn ngài đi tìm đường huynh của tôi." Từ Lăng Bắc chắp tay, có chút cung kính nói.

Học viện đương nhiên không thể hoàn toàn tự do, Thanh Nhai học viện cũng không ngoại lệ, mỗi một học viên đi ra ngoài đều cần phải xin nghỉ và báo cáo với học viện.

Mà khi trở về tự nhiên cũng phải đi trung tâm học viện bẩm báo.

Tô Trần gật đầu.

"Tô công tử, ngài có thể đi dạo trong học viện, phong cảnh trong học viện cũng khá ổn." Từ Lăng Bắc nói xong liền rời đi.

Mà Tô Trần, Đế Quỳnh dẫn theo tiểu Thủy Lam đi vào trong học viện.

Đúng là một học viện giữa sơn thủy, vô cùng xinh đẹp, nhìn theo hướng nào cũng là một bức tranh sơn thủy mỹ lệ.

Ngay cả những căn phòng trong học viện cũng được xây dựng rất có cảm giác tranh thủy mặc.

Từ chính môn đi vào là một tu võ trường rộng rãi, nhưng trên tu võ trường không có nhiều học viên.

"Thủy Lam, đi chơi đi." Tô Trần đặt Tô Thủy Lam xuống.

Tô Thủy Lam vui vẻ, giống như một chú chim nhỏ, được tự do, nhảy nhót tung tăng trong học viện, hít thở không khí trong lành, thật thoải mái biết bao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.