Có thể hoàn toàn áp chế Liễu Tỉ về mặt sức mạnh, khiến Liễu Tỉ suýt chút nữa mất hồn mất vía vì bị đả kích, nếu không phải quái vật thì là gì?
Trần Kiếm Cùng cũng nhìn chằm chằm Tô Trần, hận không thể nhìn thấu tâm can cậu.
Mà Chử Hồng Đinh thì gương mặt tràn đầy tươi cười, đắc ý vô cùng.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm trước mặt Trần Kiếm Cùng.
Đúng vào giây phút này.
"Ngươi và ta đánh một trận!"
Một bóng người bước ra.
Người này hai mươi lăm tuổi, lại có một đầu tóc trắng, ánh mắt lạnh lẽo giống như loài động vật máu lạnh thực thụ. Hắn vóc người thon dài, hơi gầy, sắc mặt trắng bệch bất thường.
Hắn nhìn chằm chằm Tô Trần, giọng nói nhàn nhạt, không hề có chút cảm xúc nào.
Kinh Huyên!!!
Là Kinh Huyên!
Người này vừa đứng ra.
Trong chớp mắt, võ trường vốn dĩ bị Tô Trần làm cho chấn động đến đông cứng, cuối cùng cũng có thêm một chút hơi thở sự sống:
"Kinh Huyên quả nhiên đã đứng ra!"
"Kinh sư huynh là vô địch."
"Kinh sư huynh chắc chắn sẽ thắng, tuy thắng cũng là chuyện đương nhiên, nhưng ít nhất phải lấy lại thể diện cho Long Viện chúng ta!"
"Kinh Huyên sư huynh đứng ra là đúng, tên nhóc Động Hư Cảnh nhất chuyển này quá yêu nghiệt, nhưng dù có yêu nghiệt đến đâu, cũng không thể cứ như vậy mà làm mưa làm gió trên võ trường của Long Viện chứ?"
---❊ ❖ ❊---
Thấy Kinh Huyên đứng ra, hầu như tất cả học viên ở Long Viện đều vô cùng kích động.
Thế nhưng, Trần Kiếm Cùng lại nhíu mày.
Tô Trần vậy mà có thể áp chế Liễu Tỉ về mặt sức mạnh, thật kinh ngạc!!!
Ông ta nảy sinh lòng yêu mến nhân tài.
Không muốn Tô Trần xảy ra chuyện gì dưới tay Kinh Huyên.
Đây không phải là ông ta lo bò trắng răng, bởi vì Kinh Huyên là kẻ cuồng kiếm, đắm chìm trong kiếm đạo, ra tay không hề biết nặng nhẹ, dưới một kiếm này, có khi Tô Trần sẽ mất mạng.
Cho dù sức mạnh của Tô Trần có đáng sợ đến đâu, nhưng khi chạm trán với tu giả kiếm đạo – những kẻ chú trọng tốc độ và thân pháp linh hoạt – cũng sẽ lành ít dữ nhiều.
Giống như lúc Liễu Tỉ chiến đấu với Kinh Huyên, luôn bị Kinh Huyên hạ gục trong chớp mắt chỉ với một chiêu kiếm.
Thế nhưng, chưa đợi Trần Kiếm Cùng nói gì, Tô Trần đã cười: "Được! Ngươi và ta đánh một trận!"
Kinh Huyên là cao thủ Bán Bộ Thiên Mệnh Cảnh tiền kỳ, Tô Trần ngược lại cảm thấy có chút hứng thú.
Kinh Huyên tuy chỉ là Bán Bộ Thiên Mệnh Cảnh tiền kỳ, nhưng nhìn vào độ tinh thuần của khí tức, thực lực của Kinh Huyên thậm chí có thể sánh ngang với Hình Cao Long, thậm chí còn cao hơn một bậc, rất khá.
"Tô Trần, đến mức này là được rồi..." Chử Hồng Đinh sốt ruột, Kinh Huyên tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó, danh tiếng của Kinh Huyên ở Long Viện còn lớn hơn cả danh tiếng của Trần Tu ở Tiềm Long Viện.
Ông biết rõ Kinh Huyên.
Ông cực kỳ phản đối việc Tô Trần đối chiến với Kinh Huyên.
Dù sao Tô Trần đã đánh bại Liễu Tỉ, coi như đã có được tư cách rồi.
Không cần thiết phải mạo hiểm chiến đấu với Kinh Huyên!
"Viện trưởng, để con thử xem! Không sao đâu!" Tô Trần sờ sờ mũi, cười nói.
Chử Hồng Đinh còn muốn nói gì đó, nhưng Tô Trần đã bước về phía Kinh Huyên.
Chử Hồng Đinh chỉ đành bỏ cuộc, ông nhìn chằm chằm Tô Trần, đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi có chút gì đó không ổn, sẽ lập tức cứu Tô Trần.
Tô Trần đi đến trước mặt Kinh Huyên, Kinh Huyên lên tiếng: "Ta là sư huynh, ngươi là sư đệ, đánh thế nào, ngươi có thể chọn!"
"Dùng một chiêu định thắng thua đi!" Tô Trần cười nói.
Cái gì?
Tô Trần vậy mà muốn chọn một chiêu định thắng thua!!!
Lời này vừa ra, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều run lên dữ dội.
Ngơ ngác.
Thật sự ngơ ngác rồi.
Đối với kiếm tu mà nói, một chiêu định thắng thua là có lợi nhất, bởi vì, đặc biệt là những kiếm tu chú trọng nhanh, mạnh, chuẩn như Kinh Huyên, điều thường làm nhất chính là một kiếm định sinh tử, định thắng thua.
Lựa chọn này của Tô Trần, chẳng khác nào đang tích lũy ưu thế cho Kinh Huyên!
Điên rồi sao?
Chân mày của Chử Hồng Đinh nhíu chặt lại.
Cũng trở nên căng thẳng.
Sức mạnh nhục thân của Tô Trần vô cùng cường hãn, điều này đã được chứng minh, nhưng nhục thân cứng cáp đáng sợ không đồng nghĩa với việc các phương diện khác cũng lợi hại!
Mà một chiêu định thắng thua, dù sức mạnh nhục thân có đáng sợ đến đâu, có lẽ cũng không có mấy tác dụng, bởi vì Tô Trần chưa chắc đã có thể áp sát được Kinh Huyên.
Trên đài cao, Trần Kiếm Cùng cũng không nhịn được mà lắc đầu, cảm thấy hơi thất vọng về Tô Trần một chút, ông cho rằng Tô Trần quá tự cao, dù sức mạnh nhục thân có lớn đến đâu, đối mặt với Kinh Huyên cũng không nên ngông cuồng như vậy.
"Chịu thiệt một chút cũng tốt, là một khối ngọc quý, chịu thiệt một chút, coi như là mài giũa vậy!" Trần Kiếm Cùng lại nghĩ.
"Ngươi đã quyết định rồi sao?" Kinh Huyên nhìn chằm chằm Tô Trần, trong lòng cảm thấy bất ngờ.
"Quyết định rồi!" Tô Trần gật đầu, sau đó, trong tay cậu xuất hiện một thanh kiếm.
Trọng Thần Kiếm.
"Ngươi muốn dùng kiếm?" Đồng tử của Kinh Huyên co rút lại, càng bất ngờ hơn.
"Kinh sư huynh dùng kiếm, ta tự nhiên cũng dùng kiếm!" Tô Trần cười nói, Kinh Huyên mạnh hơn Liễu Tỉ, cậu không dùng kiếm thì dùng cái gì? Đối với Tô Trần mà nói, hiện tại chiêu thức mạnh nhất có thể lấy ra đương nhiên là "Tâm Hồn Kiếm", ngoài Tâm Hồn Kiếm ra, thì chính là trọng kiếm, đối mặt với Kinh Huyên vẫn phải thận trọng một chút, phải dùng Trọng Thần Kiếm.
Tô Trần nghĩ như vậy.
Thế nhưng những người khác lại không nghĩ như thế!
Tất cả mọi người có mặt đều cho rằng điểm mạnh nhất của Tô Trần là sức mạnh nhục thân!!! Dù sao ngay cả Liễu Tỉ cũng không phải đối thủ của Tô Trần về sức mạnh nhục thân! Sức mạnh nhục thân của Tô Trần có thể tưởng tượng được là hung tàn đến mức nào.
Chẳng phải Tô Trần nên dùng sức mạnh nhục thân để đối chiến sao?
Dùng sức mạnh nhục thân đối chiến với Kinh Huyên, còn có chút khả năng thắng, dùng trọng kiếm, thật không biết cậu ta nghĩ cái gì?
Ngay cả Liễu Tỉ cũng nhíu mày, cô cũng chỉ biết sức mạnh nhục thân của Tô Trần rất mạnh, còn về những phương diện khác, cô không hiểu rõ lắm.
Chỉ có Chử Hồng Đinh là mơ hồ biết một chút, bởi vì ngày đó, tại Linh Xan Sảnh của Tiềm Long Viện, Tô Trần chính là dùng thanh kiếm trong tay suýt chút nữa giết chết Triệu Phục Long.
Trong lòng ông đã có chút căn cứ, nhưng cũng không thể hoàn toàn yên tâm, dù sao Triệu Phục Long vẫn kém hơn Kinh Huyên rất nhiều.
"Ngươi cũng hiểu kiếm sao?" Giây tiếp theo, Kinh Huyên hoàn toàn nhíu mày, ngữ khí cũng lạnh đi, khí tức của Tô Trần mang lại cảm giác cho hắn không phải là một kiếm tu, hắn không thích những người không hiểu kiếm lại dùng kiếm để chiến đấu, đây là sự sỉ nhục đối với kiếm.
"Hiểu chút ít!" Tô Trần cười nói, cậu quả thực là hiểu chút ít, cậu không hề cố tình đi theo kiếm đạo, kiếm của cậu, suy cho cùng vẫn là dựa vào sức mạnh tuyệt đối để nghiền ép.
"Hừ!" Kinh Huyên hừ lạnh một tiếng, sau đó sắc mặt lại trở về bình thản: "Vậy thì bắt đầu đi!"
Lời vừa dứt, Kinh Huyên không hề khách khí chút nào.
Trực tiếp ra tay.
"Tố Linh Kiếm!!!"
Kinh Huyên hừ nhẹ một tiếng.
Đột ngột.
Thanh kiếm trong tay rung lên.
Chiêu kiếm đã được tung ra.
Nhanh.
Nhanh đến kinh người.
Nhanh đến rợn người.
Kiếm mang hiện lên màu máu yêu dị, trong nháy mắt đã xé toạc không khí.
Hầu như chỉ mất một phần nghìn nhịp thở, đã lao thẳng về phía Tô Trần.
Kiếm mang này không hề có gì hoa mỹ, chỉ đơn thuần là nhanh, mạnh, chuẩn!!!
Cảm giác như đã tu luyện ba chữ này đến mức cực hạn.
Kiếm hồn đi kèm, vậy mà hòa làm một thể với kiếm mang.
Kiếm tốt.
Chiêu kiếm này chém ra, thân hình Chử Hồng Đinh run lên rõ rệt, hầu như sắp ra tay... đang cố gắng kiềm chế.
Mà trên võ trường, bao gồm cả Liễu Tỉ, tất cả mọi người đều nhất thời trắng bệch mặt mày, đều cảm nhận được một luồng ý kiếm không thể phản kháng, không thể né tránh.
Kinh Huyên lại mạnh hơn rồi!
Kiếm của hắn, thực sự sắp dung hợp làm một với bản thân hắn rồi!