"Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!" Mặc Khuynh Vũ thản nhiên nói.
"Nói ra cũng lạ, nửa tháng nay, toàn bộ Lôi Minh Tông trên dưới, bầu không khí đều vô cùng quái dị..." Tiểu La lẩm bẩm một câu: "Giống như tất cả mọi người đều đang giấu diếm điều gì đó vậy."
"Vậy sao?" Mặc Khuynh Vũ cau mày: "Ngươi đi tìm Thính Vân tỷ tỷ tới đây một chuyến!"
Quan hệ của Mặc Khuynh Vũ và Mộc Thính Vân khá tốt, sau khi đến Lôi Minh Tông, ngoài vị Thái thượng trưởng lão sư tôn đã qua đời kia, cũng chỉ có Mộc Thính Vân, Tần Ly là đi lại gần gũi với nàng.
"Thánh nữ, lúc người đang tu luyện, nô tỳ đã đi tìm Thính Vân Thánh nữ rồi, đi không chỉ một lần, nhưng đều không gặp được nàng. Đại trưởng lão nói với nô tỳ rằng, Thính Vân Thánh nữ cũng bế quan rồi." Tiểu La cắn cắn môi: "Dù sao mọi thứ đều lộ ra khí tức quái dị."
"Ly nhi thì sao? Nàng đã trở về chưa?" Mặc Khuynh Vũ tiếp tục hỏi.
"Chưa ạ, Tần cô nương từ khi về Đại Thương Thành, đã hơn một tháng nay rồi, vẫn không thấy bóng dáng đâu."
"Được rồi, ta biết rồi. Tiểu La, đừng suy nghĩ nhiều, ta tự có chừng mực. Hai ngày nay, ngươi cũng đừng ra ngoài dò la tin tức nữa, hãy kiên nhẫn chờ đợi đại chiến giữa ta và Trương Hạnh Tiêu hai ngày sau đi!" Mặc Khuynh Vũ hít sâu một hơi, nói.
"Tuân lệnh, Thánh nữ!" Tiểu La gật đầu thật mạnh.
Lúc này.
Tại đại điện của Lôi Minh Tông.
Tông chủ Trần Khuynh Bắc, Đại trưởng lão Mục Tông, Tam trưởng lão Trịnh Câu, Tứ trưởng lão Hoàng Úy, Ngũ trưởng lão Tôn Tích, đều ngồi đó với sắc mặt trầm lạnh.
Đột nhiên, Trần Khuynh Bắc mở lời: "Nhị trưởng lão vẫn chưa trở về sao?"
Ngũ trưởng lão Tôn Tích trả lời: "Chưa ạ."
"Liệu có phải đã xảy ra chuyện gì không?" Trần Khuynh Bắc có chút lo lắng.
Đại trưởng lão Mục Tông nói: "Tông chủ yên tâm, với thực lực của Nhị trưởng lão, không thể nào xảy ra chuyện gì được, chắc là bị trì hoãn thôi, tên Tô Trần kia chắc chắn phải chết."
Nhắc tới Tô Trần, sắc mặt Trần Khuynh Bắc rõ ràng thay đổi: "Tên Tô Trần này... đúng thật là yêu nghiệt tới cực điểm!!!"
Trong giọng nói toàn là sự tiếc nuối.
Vốn dĩ, Lôi Minh Tông thực sự có cơ hội có được Tô Trần.
Một kẻ có thể một mình nghiền ép ba người Kiều Kiếm, Lý Thu Đạo, Tư Mệnh! Hai mươi ba tuổi! Thần Thông Cảnh tầng ba!
Toàn bộ Nghĩa Châu Vực này, cũng không tìm ra người thứ hai đâu nhỉ?
"Tên Tô Trần kia quả thực là vạn cổ kỳ tài. Tuy nhiên, cái tính cách đó, cũng may là không gia nhập Lôi Minh Tông, bằng không thì Lôi Minh Tông chắc chắn sẽ bị hắn liên lụy!" Mục Tông hừ lạnh một tiếng: "Theo ta được biết, Thanh Long Quân đang muốn nhắm vào Tô Trần, nếu Tô Trần không tới Huyền Phong Hoàng Thành thì tốt, nếu có một ngày đi tới đó, hì hì... có cái để hắn chịu. Tư Mệnh là con rể của Long Chủ, nay đã mất mặt mũi lớn. Long Chủ Thượng Phụng đối với Tô Trần thì sát ý đằng đằng. Còn có Cự Huyền Môn cũng muốn giết hắn cho hả dạ."
"Quả đúng là vậy, phong mang tất lộ, tính cách quá cứng, dễ yểu mệnh!" Trần Khuynh Bắc gật đầu, sắc mặt dễ coi hơn một chút, sau đó, hắn lại hỏi: "Bên phía Mặc Khuynh Vũ thế nào rồi?"
Tam trưởng lão Trịnh Câu cười cười: "Mặc Khuynh Vũ vẫn luôn tu luyện, ngược lại nha hoàn Tiểu La của nàng ta không được an phận cho lắm, nhưng có thể khẳng định, Tiểu La không phát hiện ra điều gì."
"Vậy thì tốt, nhất định phải nghiêm phòng tử thủ, không được để Mặc Khuynh Vũ biết tin tức về Tô Trần!" Trần Khuynh Bắc trầm giọng nói: "Khi cần thiết thì nói với nàng ta rằng Tô Trần đã chết!!!"
Đây là muốn cắt đứt hy vọng của Mặc Khuynh Vũ.
Nếu không, muốn ép Mặc Khuynh Vũ gả người, thì không dễ chút nào.
"Rõ!" Mục Tông cùng những người khác đáp lời.
Thời gian vội vã trôi qua.
Hai ngày sau.
Sáng sớm.
Vân Vũ Các.
"Tiểu thư, Lôi Minh Tông trên dưới, tất cả mọi người đều đã tới Tu Vũ Tràng, hiện tại Tu Vũ Tràng đã chật ních người rồi." Tiểu La nhanh chóng nói: "Người của Độc Huyền Tông đã tới. Ngoài Trương Hạnh Tiêu, Tông chủ Độc Huyền Tông là Trương Đạo Côn, Tông chủ phu nhân Hà Thanh Uyển, Quan môn đệ tử của Trương Đạo Côn là Từ Dịch đều đã tới."
"Ừ!" Mặc Khuynh Vũ gật đầu.
Cùng một giây đó.
Cộc cộc cộc...
Bên ngoài Vũ Vân Các, truyền đến giọng nói của Đại trưởng lão Mục Tông: "Mặc Khuynh Vũ, đi tới Tu Vũ Tràng thôi!"
Mặc Khuynh Vũ bước xuống từ ngọc sàng.
Nàng ra hiệu cho Tiểu La mở cửa.
Tiểu La mở cửa ra.
"Mặc Khuynh Vũ, chỉ được phép thua, không được phép thắng, nhớ kỹ chưa?" Mục Tông mặt không cảm xúc, nhìn Mặc Khuynh Vũ nói, trong lòng lại có chút chấn động, hắn đương nhiên nhìn ra được Mặc Khuynh Vũ đã là Thiên Mệnh Cảnh tầng hai.
Thiên phú tu võ thật đáng sợ.
Cho dù là so với đệ tử Mộc Thính Vân của hắn, cũng không kém chút nào.
Mặc Khuynh Vũ ừ một tiếng, mặt không cảm xúc.
"Ngoài ra, ngươi dù có thua, cũng phải thua cho ra dáng, không được để người ta cảm thấy là giả!" Mục Tông tiếp tục nói.
Trong đôi mắt đẹp của Mặc Khuynh Vũ lóe lên một tia giễu cợt, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
"Vậy thì đi tới Tu Vũ Tràng đi!" Mục Tông quay đầu bỏ đi.
Mà Mặc Khuynh Vũ và Tiểu La đi theo phía sau.
Rất nhanh.
Đã tới Tu Vũ Tràng.
Khi Mặc Khuynh Vũ xuất hiện.
Trong chớp mắt, toàn bộ Tu Vũ Tràng, biển người tấp nập, nhất thời tĩnh lặng, tất cả mọi người đều nhìn về phía Mặc Khuynh Vũ, hầu như ánh mắt mỗi người nam tử đều tràn đầy vẻ ái mộ.
Mặc Khuynh Vũ thật sự rất đẹp!!!
Ngũ quan kia, giống như được bậc đại sư quỷ phủ thần công chạm trổ thủ công vậy, không một chút tì vết, làn da lại càng như băng sương ngọc lụa, trắng nõn tinh tế vô cùng, còn có khí chất thanh lãnh, cô ngạo kia, tản mát ra từ trong ra ngoài, không có chút giả tạo nào, tất cả đều là cảm giác tự nhiên, mang lại cho người ta cảm giác như một vị thần nữ chỉ có thể nhìn từ xa, không dám tới gần.
Trịnh Tư không chớp mắt nhìn chằm chằm Mặc Khuynh Vũ, trong ánh mắt là vẻ si mê.
Mà tại mấy chiếc ghế dựa gần Đấu Võ Đài không xa chỗ Trịnh Tư, Tông chủ Độc Huyền Tông là Trương Đạo Côn và Hà Thanh Uyển đang ngồi đó, phía sau họ là một nam một nữ.
Nam tử, sắc mặt lạnh lùng, ngạo nghễ bất tuân, đứng ở đó như một cây cột, đôi mắt hắn không chút gợn sóng, khí tức âm chí, hắn là Từ Dịch, người đứng đầu thế hệ trẻ của Độc Huyền Tông, cũng là quan môn đệ tử của Tông chủ Trương Đạo Côn.
Bên cạnh Từ Dịch là một nữ tử mặc trường váy màu đỏ, trang điểm tinh xảo, nhưng ngũ quan có một chút khiếm khuyết, tuy đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt mỹ.
Đặc biệt là khi Mặc Khuynh Vũ xuất hiện, so sánh đối chiếu, khoảng cách thực sự quá lớn.
Nữ tử này chính là Trương Hạnh Tiêu, Trương Hạnh Tiêu siết chặt bảo kiếm trong tay, ánh mắt nhìn về phía Mặc Khuynh Vũ, tràn đầy đố kỵ.
Sau đó, nàng ta lại nhìn sang Trịnh Tư, thấy Trịnh Tư đang si mê nhìn chằm chằm Mặc Khuynh Vũ, nàng ta cắn cắn môi, sự đố kỵ trong mắt biến thành lửa giận và oán hận.
"Không tệ!" Giây tiếp theo, Trương Đạo Côn nhìn về phía Trần Khuynh Bắc cũng đang ngồi trên ghế nhưng ở phía bên kia, cười nói: "Một trong hai vị tiên tử của Lôi Minh Tông, quả nhiên phi phàm."
Trần Khuynh Bắc cũng cười đáp, trong giọng nói có chút cung kính: "Nàng ta sao có thể so sánh được với Hạnh Tiêu chất nữ?"
"Ha ha..." Trương Đạo Côn cười lớn: "Trần Tông chủ quá khiêm tốn rồi."
Sau đó, Trần Khuynh Bắc đứng dậy, nhìn về phía Mặc Khuynh Vũ đang chậm rãi bước tới: "Khuynh Vũ, ngươi rất vinh hạnh, Hạnh Tiêu chất nữ không quản vạn dặm xa xôi tới đây, chỉ để giao lưu với ngươi, còn không mau qua đây bái kiến Hạnh Tiêu chất nữ?"
Mặc Khuynh Vũ không nói một tiếng, hướng về phía Trần Khuynh Bắc và những người khác bước tới.