Huyết Ngục Giang Hồ

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Vạn vạn không ngờ tới (1)

❊ ❊ ❊

Ngoại trừ hai người đang giao đấu, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt vào người mặc bạch y, dáng đi thong dong, thần sắc bình tĩnh này.

Người mặc bạch y kia đương nhiên là Lâm Ngật.

Phi Á nhận ra Lâm Ngật. Trong lòng hắn kinh hãi tột độ! Hai năm nay, Lâm Ngật bặt vô âm tín, bọn họ đã nghĩ đủ mọi cách để tìm kiếm, nhưng Lâm Ngật, Tô Khinh Hầu, Vọng Quy Lai giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Giờ đây Lâm Ngật lại xuất hiện ở nơi này. Điều này khiến hắn cảm thấy giống như gặp quỷ vậy.

Phi Á đội nón lá, không hề che mặt, tuy ánh sáng lờ mờ nhưng với nhãn lực của Lâm Ngật, liếc mắt một cái đã nhận ra hắn.

Lãng Thịnh đang giao đấu với thanh niên đao khách thấy Lâm Ngật từ trong tiệm đi ra, trong lòng rùng mình, nếu Lâm Ngật đã xuất hiện, thì Quy Lượng và Hàn Đạt lành ít dữ nhiều rồi.

Hắn giận dữ gào lên: "Bọn chúng là một phường, giết hắn cho ta!"

Lãng Thịnh vừa dứt lời, tức thì có bảy tám người vung binh khí nhào về phía Lâm Ngật. Lâm Ngật vẫn không dừng bước, chàng khẽ vung tay về phía ba kẻ lao lên đầu tiên, lại xuất hiện ba đạo thủ ảnh. Ba đạo thủ ảnh mờ ảo hư vô trong gió tuyết. Ba người lao đến từ các hướng khác nhau, ba đạo chưởng ảnh cũng theo các hướng khác nhau in lên người ba kẻ đó, trong khoảnh khắc, cả ba bị kình lực mạnh mẽ trên chưởng hất văng lên, thân hình bay vào trong màn tuyết trắng xóa.

Lâm Ngật đi nhìn có vẻ không nhanh, giống như một người đi đêm xách đèn bình thường. Thế nhưng bộ pháp dưới chân lại biến hóa khôn lường, nhanh đến mức khiến người ta khó lòng nhìn ra sự thay đổi. Trên nền tuyết cũng không để lại dấu vết. Cho nên mấy kẻ còn lại mặc dù vừa gào thét vừa vung vẩy binh khí tấn công Lâm Ngật, nhưng ngay cả mép áo của Lâm Ngật cũng không chạm tới được, đã lần lượt bị đánh bay ngã xuống đất.

Những kẻ còn lại, bao gồm cả Phi Á và Lãng Thịnh thấy tình cảnh này, lập tức cảm thấy một luồng lạnh lẽo thấu xương xuyên qua sống lưng tiến vào lồng ngực, tâm can cả người cũng trở nên lạnh băng như đá vậy.

Thân hình Lâm Ngật đột nhiên liên tiếp lóe động, người lao về phía Phi Á.

Có hai cao thủ Bắc Phủ muốn chặn Lâm Ngật lại, nhưng thân hình Lâm Ngật tựa như gió lướt qua bên cạnh họ. Hai kẻ kia lập tức cảm thấy một luồng kình lực đáng sợ cùng với gió tuyết vỗ vào lồng ngực mình, lồng ngực chúng trong nháy mắt như bị cự lực ép chặt, xương ngực phát ra tiếng rạn nứt, cả hai hộc máu ngã xuống nền tuyết.

Binh khí trong tay hai tên đó cũng rời khỏi tay, bay tới trước mặt Lâm Ngật. Lâm Ngật tay trái vẫn xách đèn, tay phải xuất chỉ nhanh như chớp điểm liên tiếp hai cái lên hai thanh đao kia, hai thanh đao liền nhắm thẳng phía Lãng Thịnh đang giao đấu bất phân thắng bại với thanh niên kia mà bay đi.

Hai thanh đao xuyên qua gió tuyết, vạch ra hai đạo quang mang như lưu tinh bắn thẳng về phía Lãng Thịnh. Tiếng xé gió kinh người.

Lãng Thịnh đang giao chiến hăng say với thanh niên kia kinh hãi, hắn luống cuống tay chân liên tiếp chém hai kiếm về phía thanh niên, nhân lúc thanh niên né tránh, hắn vội vàng dùng kiếm gạt mở một thanh đao bay tới, chân lại di chuyển tránh né thanh đao còn lại. Nhưng gã thanh niên kia vô cùng lanh lợi, sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt này. Thân hình thanh niên trong chớp mắt lăn tới bên cạnh Lãng Thịnh, Lãng Thịnh kinh hãi biến sắc, vội vàng dùng kiếm chém về phía thanh niên dưới thân, thanh niên dùng đồ đao chặn lại nhát kiếm đó, còn con dao lọc xương trong tay lại đâm phập vào khe xương đầu gối chân trái của hắn, rồi xoay mạnh lưỡi dao trong khe xương, xương bánh chè của Lãng Thịnh lập tức vỡ nát. Lãng Thịnh phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Thanh niên rút dao rồi lại đâm thêm một nhát bên eo Lãng, vô cùng chính xác, đâm xuyên một quả thận của Lãng Thịnh. Sau đó thanh niên thuận thế lăn người tránh ra, người cũng nhảy lên. Lãng Thịnh thì quỳ một chân xuống đất. Cơn đau kịch liệt khiến toàn bộ khuôn mặt hắn co rút biến dạng...

Còn Phi Á nhìn Lâm Ngật đã tới sát bên, hắn chợt bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc, võ công hiện tại của Lâm Ngật khiến hắn kinh tâm động phách.

Hắn dùng sức đẩy một tên thủ hạ bên cạnh về phía Lâm Ngật vốn đã như quỷ mị tới ngay trước mắt, còn mình thì quay người bỏ chạy. Tên cao thủ kia lao về phía Lâm Ngật, Lâm Ngật không né tránh, thân hình nhẹ nhàng bay lên, nhảy lên người tên đó, thân hình tên kia thế mà không tự chủ được, trong nháy mắt xoay hướng, giống như một chiếc thuyền nhỏ chở Lâm Ngật lao về phía Phi Á. Ngay khi cách Phi Á một trượng, mũi chân Lâm Ngật điểm nhẹ trên lưng tên cao thủ kia, tên đó rơi xuống đất, còn thân hình Lâm Ngật thì nhẹ nhàng bay vút lên, áo choàng trên người bay phấp phới kêu phần phật, tựa như một con chim ưng trắng trong màn tuyết bay.

Thân hình Lâm Ngật lướt qua Phi Á, hạ xuống trước mặt hắn, chặn đứng đường lui của hắn.

Lòng Phi Á chùng xuống.

Lâm Ngật dùng giọng điệu bình hòa nói với Phi Á: "Gặp lại cố nhân, vạn mối cảm hoài. Hai năm không gặp, Phi Á huynh đệ có khỏe không? Tàng Vương có khỏe không? Tần Định Phương có khỏe không? Lận Thiên Thứ có khỏe không?"

Phi Á nhìn chằm chằm Lâm Ngật với vẻ khó tin. Hai năm trước hắn nghe Lệnh Hồ Tàng Hồn nói Lâm Ngật đã bị phế bỏ, từ nay về sau khó lòng khôi phục, hơn nữa cả đời sẽ phải chịu đựng sự dày vò đau khổ sống không bằng chết. Căn bản không thể tạo ra chút nguy hiểm nào cho bọn họ nữa. Vì Lệnh Hồ Tàng Hồn đã nói như vậy, tất cả mọi người đều tin tưởng tuyệt đối. Mà việc Lâm Ngật bặt vô âm tín cũng chứng thực lời Lệnh Hồ Tàng Hồn nói không hề sai.

Hiện tại Lâm Ngật có giống bộ dạng bị phế hay không?!

Biểu cảm của Phi Á trở nên vô cùng khó coi, hắn nói: "Lâm Ngật... Lâm Ngật, cuối cùng ngươi vẫn trở về!"

"Phải, ta đã trở về." Lâm Ngật gật đầu, chàng cảm thán: "Đã cần trở về thì cuối cùng cũng phải về. Nhưng ta trở về, các ngươi đã xưng bá giang hồ rồi. Đến cả Tần Định Phương cũng trở thành Tần Vương. Phi Á huynh, dù sao cũng là cố nhân. Thế này đi, ta hỏi vài câu, chỉ cần ngươi trả lời thành thật, ta sẽ không làm khó ngươi, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng."

Lâm Ngật biết thân phận Phi Á không thấp, rất nhiều chuyện Phi Á nên biết rõ.

Phi Á nói: "Ngươi muốn hỏi gì?"

Lâm Ngật nói: "Tô Cẩm Nhi hiện giờ ở nơi nào? Nàng có khỏe không? Nàng rốt cuộc có quan hệ gì với Tàng Vương các ngươi, tại sao Tàng Vương các ngươi không làm hại nàng? Lận Thiên Thứ và Tiểu Ngũ có phải cũng là người của Lệnh Hồ tộc? Còn nữa, năm đó có phải Cốc Lăng Phong cấu kết với Tần Định Phương..."

"Lâm Ngật," Phi Á ngắt lời Lâm Ngật, vẻ mặt hắn sắt đá. "Ngươi chết cái tâm đó đi. Những vấn đề này ta sẽ không trả lời ngươi. Ta sẽ không bán đứng Tàng Vương! Dù ngươi có ngũ mã phanh thây ta!"

Lâm Ngật thở dài một tiếng: "Là một hán tử cứng cỏi, vậy ngươi ra tay đi."

Ngay lúc này, đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết khiến người ta sởn gai ốc vang lên.

Tiếng kêu thảm đó là do Lãng Thịnh phát ra.

Lãng Thịnh ngã xuống đất sau một hồi giãy giụa hấp hối, cuối cùng bị gã thanh niên chế phục, gã thanh niên hận Lãng Thịnh đã giết mấy người của mình, liền dùng dao lọc xương từng nhát từng nhát lọc thịt trên người Lãng Thịnh.

Còn mấy tên cao thủ Bắc Phủ sống sót còn lại thấy Phi Á cũng bỏ chạy, kinh sợ đến hồn bay phách lạc, tự mình tháo chạy giữ mạng.

Nghe tiếng kêu thảm của Lãng Thịnh, Phi Á gầm lên một tiếng, cầm quỷ đầu xoa trong tay tấn công Lâm Ngật. Thân hình Lâm Ngật như bị gió thổi, trong nháy mắt di chuyển vị trí, né tránh nhát xoa đó. Nhưng Lâm Ngật lại không hề phản thủ. Phi Á gầm thét không ngừng, tiếp tục mãnh liệt tấn công Lâm Ngật, Lâm Ngật vẫn không phản thủ, chỉ là bước chân biến hóa càng nhanh hơn, thân hình lóe động càng lúc càng nhanh, phương vị thân hình biến hóa nhanh đến mức khiến người ta khó lòng phân biệt. Như biển khơi biến hóa quỷ quyệt trong sóng gió. Lâm Ngật lóe động không ngừng trước sau trái phải Phi Á, trước mắt Phi Á thế mà hiện ra từng chuỗi tàn ảnh của Lâm Ngật. Chiếc đèn Lâm Ngật xách trong tay cũng trở thành những vệt sáng màu vàng liên tiếp không ngừng.

Đột nhiên Lâm Ngật tung một chưởng về phía Phi Á, thế là Phi Á nhìn thấy mỗi một tàn ảnh đều đang tung chưởng về phía hắn. Quỷ đầu xoa trong tay Phi Á vung ra mấy đạo xoa ảnh đâm về phía những chưởng ảnh này. Cương xoa liên tiếp đâm thủng bảy tám chưởng ảnh, nhưng vẫn có một chưởng ảnh vỗ lên đầu hắn. Một cái vỗ nhẹ nhàng, thân hình đang múa cương xoa của Phi Á liền khựng lại đột ngột. Cả người hắn lập tức đứng sững như tượng điêu khắc. Đầu hắn cũng còn nguyên vẹn, nhưng não bộ bên trong đã bị chấn nát như bã đậu phụ vậy.

Lâm Ngật không nhìn Phi Á nữa.

Phi Á vẫn đứng trong nền tuyết, tay nắm chặt quỷ đầu xoa.

Mặc cho tuyết không ngừng rơi trên người hắn, lớp này chồng lên lớp khác...

Lâm Ngật xách đèn đi tới trước khách sạn, lúc này Lãng Thịnh đã chết. Thân thể hắn bị gã thanh niên dùng dao lọc xương lọc đến mức thê thảm không nỡ nhìn...

Gã thanh niên nhìn Lâm Ngật xách đèn đi tới, Lâm Ngật vẫn thong dong bình thản như vậy. Trên áo choàng trắng của chàng không dính một giọt máu. Gã thanh niên chằm chằm nhìn Lâm Ngật, đột nhiên vui mừng kêu lên: "Trời ơi, Tiểu Lâm Vương!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:285
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.