Huyết Ngục Giang Hồ

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Đoạn tụ tuyệt tình (3)

❊ ❊ ❊

Lâm Ngật nhìn thấy cờ hiệu "Bắc phủ Tần", trong lòng đột nhiên sinh ra một nỗi oán niệm.

Chiếc xe ngựa kia chẳng lẽ là Tần Định Phương?! Nếu đúng là tên "huynh trưởng" đồng phụ dị mẫu cầm thú không bằng đó, thì thật là trời trợ giúp hắn! Nhưng rất nhanh Lâm Ngật liền biết rõ người trong xe ngựa là ai.

Lúc này ở phía trước đội ngũ có vài người lữ hành đi tới, chỉ nghe trong đội ngũ có người lớn tiếng quát: "Đồ không có mắt, dám cản đường phu nhân Tần Vương! Còn không mau mau né tránh, nếu không thì cẩn thận cái mạng chó của các ngươi!"

Mấy người đi đường kia sợ hãi vội vàng nép vào ven đường, cung kính nhường đường cho đội ngũ.

Lâm Ngật liền hiểu rõ người trong xe là nghĩa muội Tần Đa Đa.

Lâm Ngật nói với Vọng Quy Lai và Tằng Tiểu Đồng: "Phía trước còn có một con đường nhỏ, đến lúc đó chúng ta vòng qua đường nhỏ để đuổi tới phía trước họ."

Vọng Quy Lai hưng phấn nói: "Tiểu Lâm tử, có phải muốn cướp bóc không? Xe ngựa kia tốt thật, mạnh gấp mười lần xe ngựa của chúng ta lúc đi Côn Luân Sơn, chúng ta cướp đi."

Lâm Ngật nói: "Không cướp. Ta muốn gặp một cố nhân."

Mà trong chiếc xe ngựa xa hoa này, đích xác là nghĩa muội Tần Đa Đa của Lâm Ngật, hiện tại cũng là phu nhân của Tần Định Phương. Tần Đa Đa vốn thích phô trương phú quý, hiện tại làm nữ chủ nhân Bắc phủ, cái kiểu cách này lại càng quá đáng hơn. Đương nhiên cũng càng thêm thịnh khí lăng nhân.

Ngoài xe trời đông giá rét, nước đọng thành băng, trong xe lại ấm áp dung dung, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy bí bách. Bởi vì trong xe đặt bốn cái lò sưởi, làm cho trong xe nóng bức đến mức ngột ngạt.

Tần Đa Đa uể oải nằm nghiêng người trên tháp. Trên tháp phủ một tấm đoạn tử màu hồng cánh sen, sáng bóng mà tế nhị. Phía dưới lót da điêu.

Nàng mặc yếm hương mân côi bên trong, thắt lưng buộc một chiếc la quần màu tím. Vì trong xe nóng, nàng không mặc áo ngoài. Chỉ khoác một lớp sa mỏng màu vàng kim. Hai cánh tay tròn trịa trắng nõn thấp thoáng ẩn hiện.

Hai năm trước vừa thoát khỏi đảo hoang, da dẻ Tần Đa Đa bị gió biển thổi tập thành màu đồng hun. Hai năm nay làn da lại trở nên trắng như tuyết mịn màng rồi. Tần Đa Đa dùng một bàn tay thon dài trắng nõn cầm một quả đã gọt sẵn để ăn. Bên cạnh nàng còn đặt mấy cái khay bạc, bên trong đều là đủ loại điểm tâm và quả. Rất nhiều thứ đã bị Tần Đa Đa cắn một miếng. Rất kỳ lạ, trong một cái khay, còn đặt một cái dùi nhọn.

Tần Đa Đa vừa ăn quả vừa ngáp một cái, sau đó vươn người làm cái điệu bộ lười biếng. Mái tóc đen như tơ lụa xõa trên vai, thắt lưng mảnh khảnh, lồng ngực phong doanh. Hai năm thời gian, Tần Đa Đa cả người cũng càng thêm thành thục, nơi nơi tỏa ra khí tức mê hoặc. Đôi mắt hồ ly xinh đẹp kia, giờ đây càng thêm vũ mị nhập cốt. Phảng phất chỉ cần nhìn ngươi một cái, liền sẽ lấy mất hồn phách của ngươi.

Có ba nha hoàn đang hầu hạ trong xe. Trong đó một người đang bóp chân cho Tần Đa Đa. Đột nhiên Tần Đa Đa khoa trương kêu lên một tiếng, như thể bị nha hoàn kia bóp đau.

Nha hoàn kia tên là Ngân Phượng, tuổi tác cũng gần bằng Tần Đa Đa. Nàng ta lập tức sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, trong miệng liên thanh nói: "Nô tì đáng chết, nô tì đáng chết..."

Tần Đa Đa lại tức giận cầm lấy cái dùi nhọn trong khay đâm vào người Ngân Phượng. Ngân Phượng một mặt đau khổ, cầm giữ lệ thủy. Nhưng lại không dám né, càng không dám kêu. Mặc cho Tần Đa Đa dùng dùi đâm vào cơ thể run rẩy của nàng.

Đâm mười mấy cái, Tần Đa Đa giận dữ nói với Ngân Phượng: "Ngươi bộ dáng này cho ai xem hả! Chẳng lẽ ta đâm ngươi đau lắm sao?"

Ngân Phượng cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười kia còn khó coi hơn khóc. Nàng nói: "Phu nhân, không đau... một chút cũng không đau..."

Ngân Phượng từng tận mắt nhìn thấy Tần Đa Đa đánh chết một nha hoàn dám nói đau, rồi lệnh cho người ném xác đi cho dã thú ăn. Nàng ta đau muốn chết, nào dám nói nửa chữ đau.

Tần Đa Đa đột nhiên cười, bộ dạng như rất đắc ý, nàng dừng việc đâm Ngân Phượng, ném cái dùi nhọn kia vào khay bạc. Phát ra một tiếng kêu thanh thúy.

Tần Đa Đa nói: "Vốn dĩ chính là không đau, hi hi... cảm giác này còn rất mỹ diệu đúng không? Ngươi nói có phải không?"

Nói rồi liền dùng lực véo một cái lên bầu vú của Ngân Phượng. Lại phát ra một trận cười khúc khích.

Lúc này đột nhiên nghe người bên ngoài xe thét lớn: "Mù đôi mắt chó của ngươi, lại dám cản xe ngựa phu nhân của chúng ta. Còn không mau cút đi, giết ngươi!"

Sau đó lại nghe thấy một thanh niên lên tiếng hi hi cười, giọng rất lớn.

"Các vị đại gia đừng nóng giận, hắc hắc, mắt tiểu nhân không có mù. Nếu không sao có thể thấy được các vị gia ai nấy tướng mạo đường đường uy phong lẫm lẫm. Ta cũng không dám cản đường Tần phu nhân. Chủ nhân nhà ta là cố giao của phu nhân, chủ nhân bảo ta chuyển lời cho Tần phu nhân. Thời tiết này lạnh chết người, vẫn xin các vị thông báo một tiếng, ta gửi lời xong, cũng tiện tìm chỗ tránh gió..."

Đội ngũ hộ tống Tần Đa Đa về nhà mẹ đẻ thăm thân lần này có mấy chục tên cao thủ, võ công ai nấy đều không tệ. Người cầm đầu là hai anh em họ Hồ được người giang hồ gọi là "Thiên Địa Nhị Mãng". Người anh gọi là Hồ Phàn, được người ta gọi là Thiên Mãng. Người em gọi là Hồ Ngạc, được gọi là Địa Mãng. Hai người võ công đều rất cao cường. Là người được chiêu mộ vào Bắc phủ một năm trước.

Đã là người tới nói chủ nhân của hắn là cố giao của Tần Đa Đa, anh em họ Hồ liếc nhìn nhau một cái. Hồ Phàn liền đến trước xe bẩm báo.

"Phu nhân, có một tiểu tử nói..."

Tần Đa Đa ở trong xe đã nghe thấy, nàng rất kỳ lạ chủ nhân của tiểu tử này là ai. Chưa đợi Hồ Phàn nói xong, nàng lười biếng nói: "Cho hắn tiến lại gần nói chuyện."

Hồ Phàn nói: "Vâng."

Thế là anh em họ Hồ xuống ngựa, như áp giải tù phạm, một trái một phải đi theo người tới. Sau đó cửa xe được mở ra, rèm xe bị vén lên.

Tức thì một luồng khí lạnh tràn vào trong xe.

Một nha hoàn muốn khoác áo lông cáo lên cho Tần Đa Đa, Tần Đa Đa xua tay.

Tần Đa Đa đánh giá người tới, đối phương nhìn bộ dạng tối đa mười sáu mười bảy tuổi, thân hình khá gầy nhỏ. Trên mặt vẫn còn nét trẻ con chưa thoát hết. Mặt bị đông đến xanh mét, trên sống mũi có một vết sẹo. Một đôi mắt lại lộ vẻ cơ linh.

Kẻ chặn đường chính là Tằng Tiểu Đồng.

Tằng Tiểu Đồng nhìn thấy cảnh tượng trong xe, nhất là Tần Đa Đa vũ mị nhập cốt như hồ ly tinh. Khoảnh khắc đôi mắt như càng sáng hơn. Đồng thời Tằng Tiểu Đồng cũng cảm giác được hơi ấm trong xe, còn có một làn hương thơm ngát. Có lẽ hương thơm dễ chịu này chính là từ trên người Tần Đa Đa tỏa ra.

Tần Đa Đa nhìn thần tình Tằng Tiểu Đồng, trên mặt lại lộ ra một tia cười tự tin hài lòng.

Tần Đa Đa giọng oanh vàng yến hót hỏi Tằng Tiểu Đồng.

"Chủ nhân nhà ngươi là ai?"

Tằng Tiểu Đồng cười nói: "Chủ nhân nhà ta bảo ta gửi lời tới phu nhân, hắc hắc, lời này là: Trên biển cùng hoạn nạn, đảo hoang chung cầu sinh. Thời quang vèo qua nhanh, còn nhớ cố nhân chăng?"

Tần Đa Đa nghe xong lời này, trong khoảnh khắc trên mặt biểu cảm phức tạp biến ảo, cũng không biết là vui hay kinh ngạc. Trong lòng nàng càng là trăm vị tạp trần.

Nàng vội hỏi Tằng Tiểu Đồng: "Chủ nhân nhà ngươi hiện tại ở đâu?"

Tằng Tiểu Đồng nói: "Phía trước ba dặm có một khu rừng, chủ nhân nhà ta ở trong rừng."

Tần Đa Đa trầm ngâm một chút, nàng nói với Tằng Tiểu Đồng: "Bảo với chủ nhân nhà ngươi, tuế nguyệt tuy vô tình, không quên kẻ chung thuyền."

Nói xong Tần Đa Đa liền bảo nha hoàn buông rèm xe, đóng cửa xe lại.

Tằng Tiểu Đồng cũng quay người lên ngựa rời đi.

Tần Đa Đa phân phó anh em họ Hồ, đến khu rừng phía trước thì dừng xe.

Quả nhiên đi thêm ba dặm, phía bắc con đường có một khu rừng.

Tần Đa Đa mặc chỉnh tề y phục, khoác áo lông cáo xuống xe. Hướng về khu rừng kia đi tới.

Anh em họ Hồ dẫn theo hơn mười danh cao thủ theo sát phía sau.

Đến bìa rừng, Tần Đa Đa nói với anh em họ Hồ: "Ta vào trong rừng gặp một người bạn, các ngươi ở đây đợi, không cần theo vào."

Anh em họ Hồ liếc nhau một cái, Hồ Phàn nói: "Phu nhân, vẫn nên để chúng ta đi theo đi, ta sợ phát sinh ý ngoài ý muốn, chúng ta đảm đương không nổi."

Tần Đa Đa chân mày cau lại, không vui nói: "Ta bảo các ngươi ở đây đợi. Lần này nghe rõ ràng chưa?"

Anh em họ Hồ đồng thanh nói: "Phu nhân bớt giận, thuộc hạ nghe rõ rồi."

Tần Đa Đa liền giẫm lên lá rụng trong rừng, hướng vào trong rừng đi tới.

Anh em họ Hồ đề cao cảnh giác, mở to mắt nhìn chằm chằm vào trong rừng.

Khu rừng mùa đông, tất cả cây cối đều xám xịt. Xung quanh rừng cây lạnh lẽo tiêu điều, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng cây cối giòn gãy. Gió bắc vun vút thổi lá rụng quét đất kêu xào xạc. Thời tiết cũng có chút âm u, bóng mây trì trệ, dường như có ý tuyết.

Tần Đa Đa đi được mười mấy trượng, nhìn thấy một người khoác áo choàng trắng. Người đó quay lưng về phía Tần Đa Đa.

Tần Đa Đa đứng lại cách đối phương một trượng, nàng mang theo giọng điệu khó tin nói: "Thật sự là ngươi?"

Thế là người kia chậm rãi xoay người lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:309
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.