Karen dành cả buổi chiều hôm sau vào việc chuẩn bị cho cuộc thảo luận. Sau bữa tối, cô thậm chí còn không xem chương trình thiếu nhi, mà lên phòng tiếp tục công việc ngay lập tức. Chỉ một điều duy nhất làm ngắt quãng công việc của cô, đấy là cú điện thoại của bà Collin nhắc lại việc muốn Karen đến trông Keith vào ngày lễ giáng sinh: “Cô biết đó là một buổi tối đặc biệt vì thế cô sẽ trả hai đô la một giờ”.
- Cháu cũng không biết là có được hay không nữa, - Karen đáp và nhớ lại lời mẹ.
- Cháu cố đến đi. Cô sẽ trả ba đô la một giờ vậy.
Karen không thể tin được tai mình, vội lao ngay xuống nhà năn nỉ mẹ.
- Bài tập con đã làm xong nên mẹ chẳng có lý do gì để ngăn cấm cả.Nhưng từ rày trở đi, phải nhớ làm bài tập đầy đủ đấy nhé, - bà dặn theo khi Karen đã chạy đi trả lời điện thoại.
Thế chứ, cũng phải có ngày may mắn chứ, cô mỉm cười nghĩ.
Sáng thứ bảy, Karen đặt chuông năm giờ rưỡi. Chuông vừa réo, cô đã bật ngay dậy, nhẹ nhàng mặc quần áo. Ngoài trời còn tối om. Ơn chú, mai là chủ nhật và mình có thể ngủ bù, cô nghĩ và bỏ quần áo bẩn vào phòng tắm.
Cô rón rén bước xuống cầu thang để không đánh thức ai dậy quá sớm. Trong khi xếp lại những giấy tớ chuẩn bị sẵn ngày hôm qua. Karen chợt thấy buồn buồn chân. Nhìn xuống hóa ra làPeabody và Poughkeepside.
- Chúng mày đi khẽ quá, tao chẳng nghe thấy gì cả. Chắc là vì thế nên bọn mày mới bắt được chim chứ gì. – cô khẽ nói, trong lòng rất vui.
Karen lấy một lượng vừa đủ bột, bơ và sữa mà cô sẽ cần dùng cho chiếc bánh của mình. Kế hoạch của cô là sẽ đưa ra trước lớp một bát bột đã nhào và nói cho mọi người thấy thoạt đầu chiếc bánh giống cái gì. Phiền nỗi là trời hôm nay lại lạnh, không khéo bột đông cứng thì nguy, nhưng dù sao thì cô vẫn rất hài lòng với kế hoạch của mình.
Lục tục chuẩn bị đến khoảng sáu giờ là xong mọi thứ, lúc đó cả nhà mới ngủ dậy. Karen nghe thấy tiếng máy cạo râu từ trong phòng tắm, rồi đến lượt chị Elaine bật ti vi, bà Sossi thì xuống bếp pha sữa.
- Mẹ ơi hôm nay có tuyết rơi đấy, - Elaine nói vọng vào.
- Để chốc nữa mẹ đưa con đi học, Karen nhé.
- Vâng. Thế thì hay quá, con sẽ mang thêm lọ mứt đi
- Làm gì vậy? -bà Sossi hỏi.
Karen chưa kịp trả lời thì ông Sossi đã bước vào, giọng oang oang:
- Để cả lớp còn được thưởng thức món bánh của cô đầu bếp giỏi nhất thế giới này chứ còn gì nữa.
Cả nhà cùng cười vui vẻ.
May mắn làm sao hôm nay môn khoa học ở ngay tiết đầu tiên. Mọi ngày, khi không hoàn thành đủ bài tập sao cô sợ nó đến thế, nhưng hôm nay thì khác rồi, cô vừa nghĩ vừa mỉm cười một mình.
Tất cả đều thảo luận về chủ đề khoa học của mình trong buổi sáng hôm ấy. Tên cô đứng sau Peter London, cậu này giảng giải về việc tại sao âm thanh lại có thể truyền được qua kính và chất lỏng:
- Trong không khí ở điều kiện nhiệt độ 0 độ C âm thanh đi với tốc độ 330 mét một giây, - Peter nói. – Và không khí càng lạnh thì âm thanh đi càng chậm.
Karen ngồi yên nhưng không chú ý lắm, cô đnag hồi hộp. Cô chẳng thích khi phải đứng giữa lớp trước bao cặp mắt tò mò để thuyết giảng điều gì đó. Karen dán chặt mông vào ghế, mắt không ngừng nhìn cử chỉ và nét mặt thầy, lạ thật, hôm nay bất cứ một tiếng nói hay một cái gật đầu nào của thầy cũng làm cô thấy tim đập thình thịch, tưởng chừng thầy sắp gọi mình đến nơi.
Trong khi đó Peter vẫn tiếp tục:
- Thời gian âm thanh truyền qua nước nhanh hơn gần bốn lần so với không khí.
Karen lại tưởng tượng khi ngâm mình dưới nước có khi đứng xa cả vạn dặm cũng có thể nghe rõ được tiếng đập thình thịch của tim mình, cô cố mỉm cười trấn tĩnh.
Karen ngồi trong lớp mà tâm trí cô để tận đẩu tận đâu. Cô không chắc rằng những buổi thảo luận như thế này giúp cho học sinh học tập lẫn nhay bởi vì ai cũng đang bận nghĩ về chủ đề riêng của mình trong khi người khác thuyết trình. Nhưng dù sao từ những buổi thảo luận trước, cô đã biết thêm được khá nhiều điều thú vị, và lần này cô cũng sẽ cố gắng thu thập thêm được những điều mới lạ nữa. Nghĩ vậy Karen lại lắng nghe Peter nói.
Cuối cùng cậu ta cũng thuyết trình xong. Mấy phút trước khi kết thúc cậu đã làm một vài thí nghiệm nhỏ minh họa cho những điều mình nói, cậu lấy một cái thìa gõ gõ vào cốc nước, Karen nghĩ điều đó chỉ là cách để gây sự chú ý trong nhà hàng mà thôi.
- Tốt đấy, Peter. Chủ đề đó thật thú vị, - thầy Drangle nhận xét và phê gì đó vào cuốn sổ để trên bàn. Cả lớp chờ đợi. Ai cũng biết rằng đó là những dòng chữ ghi kết quả của buổi thi giữa học kì này.
Peter hít xong một hơi dài đầy hi vọng. Nhiệm vụ của cậu đã xong và bây giờ đến lượt Karen.
Karen đứng đậy hắng giọng, cô đã tập trước ở nhà câu mở đầu bởi vì đó luôn là phần khó khăn nhất.
- Thưa thầy em có cái này muốn cho cả lớp xem, - cô nói và mở gói giấy ra, đi khắp lớp để mọi người ai cũng được nhìn rõ.
- Đấy là thịt hay rau đấy, - Roy Nevin hỏi.
- Thế cậu nghĩ đó là gì? -Karen hỏi lại, tất nhiên là cô biết rõ câu trả lời vì đã chuẩn bị trước.
Annette Rubin giơ tay:
- Chắc nó là một thứ kim loại nào đó vì trông rất giống mạt giũa.
Karen cười và lắc đầu:
- Sai rồi.
- Bạn thử nói xem đó là gì, - Peter yêu cầu
Karen quay lại nhìn thầy Drangle như dò hỏi. Thầy giáo gật đầu:
- Em nói đi. Có thể là các bạn chưa bao giờ được nhìn thấy.
- Đấy là men nấu bia.
- Men bia là vi sinh vật, vì thế chúng cũng được coi là một loài động vật, - Peter ra vẻ hiểu biết.
- Không. Nó là một loại thực vật, gọi là rau cũng được, - Karen đáp lại.
- Rau á? – Annnette vừa kêu lên ngạc nhiên vừa nhìn chằm chằm vào gói giấy trên tay Karen. – Thế thì khi nào bạn cho mình một ít nhé.
- Được thôi. Cái này mình mua ở siêu thị. Đây là cây đơn bào. Chúng là loại cây có cấu tạo bên trong đơn giản nhất, và sống thành tập đoàn, - Karen giảng giải
- Cái này giống nấm lắm nhưng nấm là cây đa bào chứ, - Peter chống lại.
- Đúng vậy, nhưng mình không làm bánh mì từ nấm mà chỉ trộn lẫn bột làm bánh với một ít men nấu này.
- Nhưng làm sao mà nó trở thành bánh mì được, - ai đó hỏi.
Karen chưa vội đáp mà cô mở túi bột và đổ một ít vào cái bát to. “Ba chén đầy bột này chỉ cần trộn lẫn với hai thìa bột mà tớ vừa cho các cậu xem, đó là hai thành phần quang trọng nhất của một chiếc bánh”, cô giảng giải. “Sau đó đổ nước nóng vừa vào quấy đều để bột nở ra. Lúc này những hạt men phát huy tác dụng biến bột thành đường, rồi đường đó lại chuyển thành chất như rượu và khí cacbon điôxit. Các cậu biết tại sao đôi khi bánh mì lại rỗ lỗ chỗ không? Đó chính là do khí cacsbon gây ra trong khi làm nở bánh đấy”
- Cacbon điôxit là khí độc! – Annette nói.
- Tớ nghĩ là trẻ con không được uống các chất kích thích như rượu, -Roy phát biểu. – Có phải cậu muốn nó là trong bánh mì cũng có chất kích thích đó chăng?
- Không, - Karen đáp. –Khi được nướng trong lò, men bia đó bị phân hủy dần và khí các bọn cũng hết nhờ độ nóng.
Sau đó Karen giở ni lông che bát bột đã nhào sẵn ra:
- đây, khi nhào trộn xong nó trông như thế này đây, - và đưa cho cả lớp xem.
- Mùi của nó chẳng có vẻ gì là giống bánh mì cả, -Roy nói.
- Em tớ nói đây là…- Karen thêm vào và cả lớp cười vang. – Nhưng sau khi nở hết, để vào lò và nướng thì nó lại trở thành bánh. Hôm qua tớ có nướng hai ổ bánh và đây là kết quả, - vừa nói cô vừa lấy từ túi gói giấy bọc trong túi ni lông. Cô mở một gói, cả lớp đua nhau hít hà xít xoa.
- Đúng là trông giống bánh mì nướng thật, - một cậu nói.
- Và mùi vị của nó cũng rất giống, thơm ngon hết sảy, - Karen tự hào. Cô quay lại hỏi: - Thưa thầy, thầy cho phép em được cắt ổ bánh này cho các bạn nếm thử được không ạ?
Thầy giáo vui vẻ gật đầu.
Karen cầm một con dao cắt bánh, chỉ tay về phía cái túi của mình
- Cậu lấy giùm lọ mứt với, ăn như vậy sẽ ngon hơn đấy.
- Thật thú vị, - thầy Drangle nói và cười với Karen: - Chúng ta như đang được thưởng thức một buổi tiệc đặc biệt vậy.
Trong khi nếm món bánh, hàng loạt câu hỏi đặt ra với Karen: “Tại sao lại có bánh mì đen và bánh mì trắng hả Karen, bột đen đó là từ đâu mà ra vậy?”
Tất nhiên là cô có thể trả lời được câu hỏi này mặc dù không thông thạo về các loại thóc lúa lắm. Rồi mọi người lại muốn biết làm bánh có mất nhiều thời gian không, số tiền cần là bao nhiêu, rẻ hơn hay đắt hơn sao với ngoài hàng.
Bình thường thì Karen rất rụt rè ít nói nhưng không hiểu sao hôm nay cô bỗng mạnh bạo đến thế, cô trả lời hết thảy các câu hỏi và còn pha trò cho cả lớp cười nữa.
Đến gần hết tiết học thì hai ổ bánh mì chỉ còn sót lại những mẩu vụn, ai cũng vui vẻ hết sức với bữa tiệc không báo trước này. Còn Karen thì khỏi nói cô tự hào về tài làm bánh của mình như thế nào, tại sao điều này không xảy ra sớm hơn nhỉ, cô thầm nghĩ và mỉm cười.
- Thật à? – Lisa hỏi.
- Thật cái gì cơ? – Karen hỏi lại, cô chưa nghe rõ vì còn đang bận nghĩ ngợi linh tinh.
- Có đúng là bánh mì cũng có men không?
Đương nhiên là Karen thừa biết câu trả lời. Cô còn hăng hái giải thích về cách người ta làm nước soda, tất cả đều trố mắt ngạc nhiên vì sự thông thạo của cô bạn mà thường ngày học vẫn cho là chẳng có chút ít kiến thức nào trong đầu.
Chuông reo. Tiết học đã hết và tất cả đều nhanh chóng sửa soạn cho tiết học sắp tới của mình.
Thầy Drangle đến trước mặt Karen và nói,
- Thật là một bài báo cáo tuyệt vời. Thầy không ngờ em là một đầu bếp giỏi như thế.
- Vâng, em rất thích nấu nướng. Em muốn trở thành trưởng bếp trong một nhà hàng có tiếng.
- Thầy nghĩ là hoàn toàn có thể. Thầy cũng có một đứa cháu thích nấu nướng và nấu giỏi nhu em vậy. Bây giờ nó đang học ở CIA
- CIA ạ? Thưa thầy, - Karen ngạc nhiên. - Ở đó toàn là những điệp viên và cảnh sát mà. Thế chẳng lẽ chị ấy lại đi điều tra về công việc nấu nướng của người khác ư?, - Karenngạc nhiên hỏi.
Thầy Drangle bật cuwoif:
- Không, đây là một CIA khác. “Hiệp hội những đầu bếp giỏi của nước Mỹ”. Có thể nó phù hợp với em đấy.
Karen cười sung sướng. Cô đã thấy mê cái trung tâm CIA này rồi.
Những tiết học còn lại của ngày thứ bảy như muốn kéo dài lê thê bởi vì ai cũng háo hức chờ đợi lễ nôen. Nhưng riêng Karen lại không hề để ý xem lâu hay chậm bởi vì cô còn bận nghĩ về cuộc thảo luận sáng nay, cô đã xóa bỏ được mọi ý chê bao của bạn bè nhờ tài làm bánh tuyệt hảo. Lại còn gì nữa nhỉ? À đúng rồi, Annette đã ngỏ ý muốn nhờ dạy làm bánh và cô đã đồng ý. Dạy Annette chắc hẳn sẽ có rất nhiều điều thú vị đây.
Annette đưa cho Karen một mẩu giấy với những chữ: “Ghi cho tớ số điện thoại nhà cậu”. Karen viết rõ ràng số điện thoại và ở dưới cô nắn nót đề K-A-R-E-N. Cái tên này mới hay làm sao, cô mỉm cười một mình khi nhớ lại những bài tập kiểm tra với tên Caren.
Vào bữa trưa,Roy và Peter đến gần bàn ăn của Karen chỉ để khen bánh cô làm còn ngon hơn cả sanduych ngoài tiệm. Karen yên lặng và cười thầm trong bụng. Cô đã từng nghe nói rằng con đường đến trái tim đàn ông đi qua dạ dày, có thể điều đó cũng xảy ra với hai cậu bạn của cô chăng.
Cuối cùng thì giờ học cũng hết, Tất cả học sinh nhanh chóng thu dọn sach vở trở về nhà chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai. Có một điều tuyệt vời là chẳng giáo viên nào giao bài tập về nhà cả, thế là được chơi thoải mái!
Chỉ vài phút sau xe buýt đã chật cứng. Chợt cái gương trong cặp Karen rơi ra vỡ tan, cô quay lại nói với cô bạn đứng cạnh: “Ôi, tớ làm vỡ mất cái gương rồi”.
- Bạn có mê tín không?, - cô bạn hỏi. – Làm vỡ gương có thể đem lại cho bạn bảy năm bất hạnh đấy.
- Với số phận của tớ, có thể nó phải là mười bốn năm ấy chứ. – Karen đáp, nhưng ngay sau đó cô nhận ra rằng mình hoàn toàn không có ý nghĩ đó
Bức thư mắt xích có vẻ như là lý do giải thích cho những điều không may cô gặp phải, nhưng bây giờ Karen đã hiểu rất rõ rằng tất cả chỉ có thể đổ tại mình được thôi. Cô đã quá lười biếng và bất cẩn, như vậy thì làm sao đạt điểm cao hay được mọi người khen ngợi, yêu mến được. May mắn cần đến thời gian và cố gắng của chính bản thân mình.
- Không, tớ xin rút lại câu nói đó, - Karn nói với cô bạn. – Tớ chẳng mê tín đâu. Và ngay cả sau khi làm vỡ gương, tớ vẫn nghĩ rằng mính sẽ gặp may mắn ngay bây giờ.
Một giọt nắng vàng chanh của mùa đông tinh nghịch nhảy đùa trên má, cô nheo mắt và mỉm cười một mình
HẾT.