Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II. XUI XẺO

❊ ❊ ❊

Có thể là do cô đã xé nát ba bức thư, nhưng cũng có thể không phải, chỉ biết là ngay tuần sau đó cô toàn gặp chuyện xui xẻo. Ôi chao, những chuyện xui xẻo đó phải đến với người khác trong vòng một tháng hay thậm chí một năm. Nhưng với cô tất cả chúng dồn lại thành một tuần bất hạnh. Bắt đầu từ sáng ngày thứ hai, trong lúc ăn sáng cô đã làm rớt một nửa số bơ kẹp trong bánh mì vào cái quần len màu xanh mặc đi học. Thế là ba chân bốn cẳng chạy đi thay quần rồi lại hộc tốc chạy tới nơi đậu xe buýt, suýt nữa thì xe chạy

Đến trường, karen mới nhớ ra là trước lúc đi cô nhét năm đô la để tiêu cho cuộc đi tham quan hôm nay vào cái túi quần màu xanh. Và thầy Drangle, giáo viên quản lý chuyến đi, rất bực mình vì phải ứng tiền cho Karen vay.

Hôm nay họ đến trường đại học Rutler để tham quan phòng thì nghiệm. Cả lớp ai cũng vui sướng khi nghĩ đến việc được ở cả ngày trong trường đại học. Nhưng cái đó không hề làm Karen thích thú, bởi vì chúng làm cho cô nhớ rằng sau bốn năm ở trường trung học, cô lại phải chịu đựng thêm bốn năm đại học nữa. Và còn một lý do nữa, suốt cả ngày hôm đó cô luôn nghĩ đến số tiền để quên trong túi quần. Khi trở về nhà cô lao ngay đi tìm cái quần xanh để lấy năm đô la ra.

- Cái quần xanh của con đâu rồi hả mẹ?

- Sáng nay mẹ đã đem nó ra tiệm giặt là rồi.

- Mẹ lấy tiền trong đó ra chưa? – Karen vội hỏi.

- Tiền nào cơ? – mẹ cô ngạc nhiên.

- Tiền trong túi ấy ạ, - Karen nhăn nhó.

- Mẹ không biết số tiền trong đó.

- Trời ơi, năm đô là tiền mừng sinh nhật của con. Karen rên rỉ. – Sáng nay con tiêu 3 đô la và 45 cent ở quán cà phê trong trường Rutler và con phải trả lại cho thầy Drangle.

Bà Sossi không trả lời Karen, bà đến bên máy điện thoại và quay số cửa hiệu giặt là:

- Cô có xem hộ túi quần màu xanh sáng nay tôi đem đến không? Tôi nhớ là mình để quên tiền trong đó.

Yên lặng một lúc, sau đó bà Sossi lắc lắc đầu, mặc dù người nói chuyện đầu dây bên kia không nhìn thấy.

- Cảm ơn rất nhiều – Bà Sossi nói rồi quay sang Karen – họ bảo rằng lúc nào học cũng kiểm tra túi quần của khách hàng sau khi đem đến.

- Ôi, có thể họ nói dối chăng, - Karen nói. – ai đó lại được giàu thêm nhờ năm đô la ấy. Ôi năm đô la của tôi. – Cô bắt đầu sụt sịt.

- Karen, mẹ sẽ cho con vay 3 đô la và 45 cent để trả thầy giáo, nhưng từ nay trở đi con phải học tính cẩn thận hơn. Nếu cẩn thận thì con đã không làm rớt thức ăn ra quần rồi

Nhưng đó mới chỉ là cơn bão đầu tiên trong tuần. Hôm sau mọi thứ còn trở nên tồi tệ hơn.

Chiều thứ ba, bà Sossi đưa cho Karen hai lá thư cùng với năm đô la và bảo mua bốn lít sữa ở cửa hàng sinh viên. Karen đi, bỏ một trong ba thư vào hòm thư, không hề để ý rằng trên tay cô là lá thư hay là tờ năm đô la cho đến khi đứng trước cửa hàng sữa. Khi trông thấy cô trở về vẫn còn cầm lá thư, sữa chẳng thấy đâu, bà Sossi đã quát lên.

- Karen, tao không thể chịu đựng được mày thêm được nữa. hãy quay trở lại hòm thư gửi lá thứ kia đi và đứng đó đợi cho đến khi có người đến gom thư nghe không. Người ta sẽ đến vào lúc 5 giờ gì đấy, lúc đó thì nhớ trình bày rõ ràng để xin lại năm đô la. Rõ chưa!

Karen có cảm tưởng như mình là một con ngốc đứng gác thùng thư vậy, mặc dù đã cố làm như là chỉ đứng chờ ai đó. Cô tự hỏi không biết có bao nhiêu bức thư phủ lên trên tờ năm đô la của mình.

Lúc nãy có một bà già mà cô chắc chắn sắp tổ chức bữa tiệc bởi vì bà bỏ vào hòm ít nhất là ba tá những lá thư màu xanh. Có lẽ bà gửi thiếp cho ngày giáng sinh quá sớm chăng, Karen nghĩ. Ngày lễ hội hóa trang còn lâu mới đến.

Aldo đi xe đạp từ nhà bạn về.

- Ơ, sao chị lại đứng đây?

- Đó là cả một câu chuyện dài và buồn, giống như cuộc đời của tao vậy, - Karen trả lời.

- Thật vậy ư? Chuyện gì đã xảy ra thế?

- Mày còn quá nhỏ để hiểu được mọi thứ, - Karen nói. Cô nghĩ rằng cô chẳng còn hơi sức đâu để nói cho Aldo nghe, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cậu cô đành kể vậy.

- Chị có muốn em cùng đợi không?

- Không, cám ơn. – Karen đáp. – Mình chị đứng đây là quá đủ rồi.

- Được thôi, trên ti vi hôm nay có chương trình mà em rất thích, em về nhé.

Karen tiếp tục đứng cạnh hòm thư, cảm thấy tủi thân vô cùng. Người gom thư đến vào lúc năm giờ năm.

Ông ta hơi nghễnh ngãng, Karen phải giải thích ba lần tại sao cô đứng đây.

Người gom thư lắc đầu:

- Chuyện ấy xảy ra hôm nay rồi ngày mai nó lại xảy ra. – và ông không để cho Karen đụng tới một lá thư nào trong thùng dù chỉ để giúp ông.

- Điều đó chống lại luật lệ nước Mỹ cháu gái ạ, - vừa nói ông vừa cẩn thận gom thư lại.

- Hình như có ai đó tổ chức tiệc đây, - ông ta nói khi nhìn thấy đống phong bì màu xanh.

Cuối cùng, màu xanh cũng được lấy hết ra và tờ năm đô la của cô xuất hiện. Người gom thư nhìn kỹ Karen: “Khuôn mặt cháu cũng khá ngoan ngoãn đấy”, ông nói rồi đưa cho cô tờ tiền. Karen vội cám ơn và ra về. Trên suốt quãng đường, cô cứ nhẩm đi nhẩm lại câu nói đó, sung sướng vô cùng

Khi bước vào cửa mẹ đã chẳng khen cô lời nào về việc lấy được năm đô la cả. Thay vào đó, bà hỏi”

- Thế sữa đâu?

- Sữa nào cơ?

- Sữa mẹ nhờ con đi mua gần hai tiếng đồng hồ trước chứ gì nữa?

Karen lại phải chạy ra đường lần thứ ba trong chiều hôm ấy. “Mong cho sữa bị chua, cô lẩm bẩm một mình trên đường về nhà. Nhưng ngay sau đó cô lại thấy ân hận vì điều mình vừa nói. Với sự may mắn của cô, có thể sữa bị hỏng thật và thế là mẹ lại sai cô đi đổi. Cái đặt mạnh cái bọc xuống bếp rồi mệt mỏi ngồi xuống. Cô đã quá mệt.

Vào ngày thứ tư, cô nhận được bài kiểm tra toán với cái tên Caren vừa làm ngày hôm qua. Lần này thì còn đau khổ hơn những lần trước. Cô bị điểm kém thứ hai trong lớp. Người bị điểm thấp nhất là một đứa mới ở Nhật sang được một tuần. Nó chưa nói được một chút tiếng Anh nào. Nhưng trong hai tháng nữa rất có thể nó không những nói được tiếng Anh mà còn hiểu hết các vấn đề về toán nữa. Và đến lúc ấy, cô sẽ đứng bét lớp.

Ngày thứ năm, Karen lo lắng chờ đợi những bất hạnh kế tiếp đến với mình. Cô vẫn học hết tiết này đến tiết khác, mọi thứ vẫn ổn cả. Xui xẻo vẫn chưa đến với cô cho đến giờ ăn trưa, khi mở gói cơm của mình ra. Cô đã không cầm túi bánh san-uych kẹp thịt muối và đậu quả mà tối qua đã chuẩn bị sẵn. Bây giờ túi cô chỉ có toàn những miếng sườn bữa trưa của cả nhà được bọc cẩn thận trong gói giấy trơn.

Trong lúc đi vào phòng ăn, Karen chợt nghĩ ra. Cô đưa miếng thịt lên mũi ngửi, rất may là vẫn chưa bị hỏng mặc dù nó đã bị hâm nóng trong cặp ba tiếng đồng hồ thay vì nằm trong tủ lạnh. Cô nghĩ rằng sẽ để nhờ tảng thịt này ở tủ lạnh quán cà phên của trường, nhưng rồi cô lại nghĩ đến cảnh mẹ mình không thấy thịt đâu mà chỉ thấy bánh san-uych cho bữa trưa, vì thế Karen cầm lấy túi thịt và chạy lên văn phòng xin gọi nhờ điện thoại. Hai mươi phút sau bà Sossi đến cổng trường và đổi lại bọc thức ăn.

Chuyện gì xảy ra sau đó thì chắc ai cũng biết.

Hôm nay là thứ sáu. Một ngày êm ả. Không có bài kiểm tra, vì thế Karen chẳng gặp phải điều bất hạnh nào. Tuy vậy, cô lại để quên chìa khóa thùng đựng đồ dùng ở nhà, thế nào cũng bị mắng trong giờ thể dục vì không có áo bơi. Nhưng thầy thể dục thông báo:

- hôm nay không phải thay đồ bơi. Tôi sẽ giới thiệu cho các em về môn bóng rổ.

Karen ngạc nhiên chẳng nói được câu nào. Có thể may mắn đã mỉm cười với mình rồi chăng?

May mắn rất có thể là một hoặc hai lá thư kết bạn đang đợi cô ở nhà, nhưng chẳng có bức nào. May mắn cũng có thể là bố cô đưa cả nhà đi xem phim sau bữa tối, nhưng ông cũng không làm vậy. Thay vào đó, trong lúc ăn, điện thoại reo vang. Lần này, là một người đàn bà, bà Collin, bà ta cần một người trông trẻ ngay tối mai. Elaine nói rằng chị ấy bận và chị ấy đã nói điều mà Karen mong muốn từ sáu tháng trước

- Tôi có đứa em gái mười ba tuổi. Cô có muốn nó đến trông giúp không?

Lát sau Elaine bỏ máy xuống. Tim Karen đập thình thịch. Cô đã nghe điều bà Collin nói.

Hãy thử tưởng tượng xem! Cô sắp được đi trông trẻ và được kiếm tiền, giống như chị Elaine vậy

- Mẹ thì mẹ không thể giao một đứa trẻ cho con được, - bà Sossi vừa nói vừa nhìn Karen. – Việc đó quá nặng. Con không được lơ đãng như mọi hôm.

- Chị nhớ đừng bỏ đứa trẻ vào hòm thư nhé, -Aldo nhắc đùa.

- Cứ từ từ đã, - ông Sossi nói. – cách tốt nhất làm cho Karen học được tính cẩn thận là hãy giao cho nói một việc nào đó. Bố chắc là con có thể làm tốt, - vừa nói ông vừa mỉm cười với Karen.

- Nếu có chuyện gì con phải gọi điện cho mẹ ngay nhé, - bà Sossi dặn.

- Sẽ chẳng có chuyện gì đâu mà mẹ, - Karen nói.

- Được vậy thì tốt, - chị Elaine nói. – Chị tin ở em đấy.

Chẳng có gì làm cho Karen buồn được, kể cả lời trêu chọc của Aldo hay sự nghi ngại của mẹ. Cô đang rất vui.

Lúc bước lên cầu thang mẹ cô chợt nhớ ra.

- À, hôm nay mẹ lấy quần cho con rồi đấy.

- Bây giờ là lúc ta chuẩn bị đi kiếm tiền đây. Mình lại sắp sửa trả được tiền cho buổi tham quan rồi, - Karen nói.

Cô đi lên gác, xem lại cái quần màu xanh đang treo trên móc. Vết bơ đã biến mất. Đó cũng là một điều may mắn. Thỉnh thoảng cô làm bẩn quần áo tới mức hiệu giặt là cũng không thể tẩy sạch được.

Cô thử cho tay vào túi quần. Cô thấy vật gì cồm cộm, liền rút tay ra, tờ năm đô là được là phẳng đang ở trên tay.

- Nhìn này!- cô hét lên, chạy vọt xuống cầu thang. – Tờ năm đô la của con đây rồi. Nó nằm trogn túi quần.

- Ôi, - Aldo nói – Chị thật là có một không hai. Ai lại gửi tiền đi giặt là cơ chứ

- Thật là may mắn! – bà Sossi nói.

- Vâng, đúng vậy, - Karen thở phào, - Có lẽ chuỗi ngày xui xẻo đã qua rồi chăng?

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.