Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V. JONH DARK VÀ NHỮNG BÀI TẬP KHÁC.

❊ ❊ ❊

Bài tập là một sự đau khổ lớn. Karen nghĩ như vậy. Dù trong ngày có làm việc gì đi chăng nữa thì trong đầu cô không thể xóa được những lời trách móc của cô giáo hay bộ mặt cáu kỉnh của mẹ. Và điều đó làm cô nhớ tới đống bài tập chưa làm. Tuần này lại phải viết bài luận bằng tiếng Anh, rồi phải nghĩ ra một vấn đề khoa học để thảo luận vào tháng mười hai. Cả hai môn học làm cô chán đến phát khóc. Cô chỉ ao ước không phải đi học và được ở nhà làm tất cả những việc mình thích.

Cô thích giam mình trong bếp để chế biến ra những món ăn ngon miệng. Còn Elaine mặc dù học giỏi nhưng rất ghét phải chiu đầu vào bếp, trừ giờ ăn.

Vì thế, thay vì ngồi làm bài tập. Karen suốt ngày ở trong bếp chế biến một món ăn mới. Hôm nay cô làm hai ổ bánh mỳ. Trước đây cô chưa bao giờ nướng bánh mỳ nhưng xem ra cũng rất dễ và rất thú vị khi nặn thành hình. Cuối cùng, chiếc bánh đã nằm trong lò nướng, chắc lúc ra lò trông nó chẳng khác gì mua ngoài siêu thị cả.

Bước ra khỏi bếp, cô thấy bố đang ngồi xem bóng đá trong phòng khách, còn mẹ thì chẳng thấy đâu. Karen đoán rằng bà đã đi chợ mua sắm những đồ dùng trong nhà. Mẹ cô luôn dành chiều chủ nhật cho những công việc như thế.

Karen lên gác, cửa phòng Aldo chưa đóng và cô nhìn thấy nó đang nằm rầu rỉ trên giường.

- Chuyện gì vậy, - cô hỏi.

- Em vừa nhớ ra là ngày mai phải nộp bài viết về John Dark nhưng quên đến thư viện.

- Em phải lập kế hoạch trước chứ, - Karen trích dẫn nguyên xi lời mẹ, trong một tuần lễ không biết cô phải nghe câu đó bao nhiêu lần. – Nhưng John Dark là ai cơ?

- Ông ta là một người rất nổi tiếng. Cả lớp em phải chọn cho mình một nhân vật lịch sử để viết và thảo luận về họ.

- Chị chưa bao giờ nghe đến ông ta cả, - Karen nhún vai. - Ông ấy không thể nổi tiếng được.

- Em cũng biết điều đó. Em đã tìm trong cuốn bách khoa toàn thư nhưng chẳng thấy tên ông ta. – Aldo thở dài.

- Nhưng cuốn sách đó xuất bản từ lâu rồi, - Karen nói, cô nhớ là có lần mẹ nói bố mua nó từ năm 65 cơ.

- Hoặc cũng có thể là em bỏ sót chăng – Karen gợi ý. – Chị sẽ giúp em.

Hai đứa đi tới giá sách, khệ nệ đặt cuốn bách khoa xuống. Nó được xuấ bản vào năm 1962, nhỡ John Dark nổi tiếng sau đó một năm thì sao nhỉ? – Karen tự hỏi không biết ông ta có phải là phi hành gia không.

Cô đưa mắt dò cột tên có chữ D ở đầu, nhưng vẫn không tìm thấy.

- chị thấy chưa, - Aldo nói – Chẳng có đâu.

- Em có biết tẹo gì về John Dark không?

- Không ạ.

- Em có biết tại sao ông ta nổi tiếng không? Hay là ông ấy là một nhà khoa học?

- Em không biết.

- Ông ta có phát minh ra được thứ gì không nhỉ?

- Em không biết.

- Em có nghĩ ông ấy là một nhà chính trị gia không?

- Em không biết

- Vậy tại sao em biết tên ông ta?

- Em cũng chẳng biết nữa, - Aldo nói, - Cô giáo em đưa ra hàng loạt cái tên và mỗi người phải chọn lấy một để thảo luận về họ. Lúc cô đọc đến John Dark thì em đã giơ tay lên. Lẽ ra em nên chọn vua Lu-I mười sáu.

- Lu-i mười sáu? – Karen nói. – Thế còn có tên nào nữa kh ông?

- Maria Antoinette, DeDe chọn cô ta, và còn nhiều nhân vật nữa trong lịch sử nước Pháp.

- Lịch sử nước Pháp ư? Chị dám cá là chị Elaine biết đấy!

Vừa may suýt chút nữa là Elaine ra khỏi nhà.

- Chị Elaine ơi, chị đã bao giờ nghe nói đến John Dark chưa? – Karen hỏi.

- Chưa, - Elaine vừa nói vừa xốc lại túi xách của mình.

- Aldo nói, John Dark là một nhân vật lịch sử quan trọng ở Pháp, - Karen nói, - Em biết là chị biết rất rõ về lịch sử nước Pháp.

Elaine nghĩ một lúc rồi thốt lên:

- John Dark à? Jeanne d’Arc! Dĩ nhiên là chị đã nghe nói về cô ta. Trong tiếng Pháp người ta đọc là Jeanne d’Arc. Em trai ạ, đó không phải là đàn ông đâu, - Nói rồi cô đóng cửa và đi.

Karen quá vui mừng khi biết được bí mật về John Dark nên cô không hề giận Elaine vì đã trêu mình. Cô lao vào phòng Aldo, giở cuốn bách khoa và tra lại vần D”

- Ông ấy là Jeanne d’Arc. Em phải viết về Jeanne d’Arc chứ không phải John Dark, - Aldo nói.

Karen lại lật cột A và tra nhưng cũng chẳng thu được kết quả gì.

- Cuốn từ điển này hình như bị dỏm, - Aldo phàn nàn.

- Gượm đã, - Karen nói, - Mình thử tra cột J xem sao.

- Nhưng cô em bảo người ta viết theo chữ cái đầu của vần sau cùng, - Aldo nói.

- Nhưng cũng có lúc cô giáo nhầm chứ, - Karen nói một cách hi vọng.

Thật đúng vậy, ở vần J có một bài viết dài về Jeanne d’Arc.

- Nhìn này, Aldo, ảnh của cô ta đây!, - Karen hét lên vui sướng.

- Ôi, John Dark là đàn bà ư? – cậu vừa nói vừa nhìn vào tấm ảnh in trên trang giấy vừa nói với vẻ thất vọng. – Thế tại sao tên là John Dark nhỉ?

- Không đâu, bởi vì trong tiếng Mỹ Jeanne d’Arc phát âm là John Dark. Bà ta rất nổi tiếng đấy.

- Chao ôi, bây giờ mới rắc rối đây, - Aldo nói.

- Sao cơ?, - Karen ngạc nhiên hỏi. – Con trai vẫn có thể viết bài luận về đàn bà được mà. Có vấn đề gì đâu.

- Không đâu chị Karen. Bọn em còn phải đóng giả thành những nhân vật đó và diễn về họ nữa. Làm sao em có thể mặc đồ con gái được?

Karen cười sặc sụa:

- Thế lúc em nhận ra John Dark cô giáo có nói gì không?

- Cô chỉ nói là: Chắc hẳn hộm đó sẽ thú vị lắm. Nhưng em chẳng biết cô muốn ám chỉ điều gì.

- Ô, ô, ô, chờ một lát nhé, chị quên mất cái bánh mì trong lò nướng rồi, - Karen hét lên và lao xuống bếp. Cô lo lắng mở nắp lò. May sao nó mới cháy xém, cô cắt bỏ phần đen đi rồi bọc vào cái khăn mặt dấp nước.

- Trông chẳng giống bánh mì tẹo nào, - Aldo nói.

- Cứ chờ xem.

Chúng rời khỏi phòng bếp và tiếp tục bàn luận về Jeanne d’Arc.

Aldo gọi điện cho DeDe để hỏi xem nên làm thế nào.

- Đừng cười nữa, - nó quát vào điện thoại.

- Cô ấy sắp sửa mua bộ tóc giả để đóng giả là tóc ngắn bởi vì Maria Antoinette cũng tóc ngắn, - Aldo với Karen sau khi đã dập máy, - Em mong mình sẽ làm được cái gì đó tương tự như vậy.

- Đúng đấy, chắc chắn chúng ta có thể chuẩn bị tốt cho buổi học của em sắp tới, - Karen an ủi. Không khéo lại làm cho cả lớp ngạc nhiên ấy chứ.

Cô nghĩ và lại nhìn vào trang sách nói về Jeanne d’Arc.

- À, để chị bỏ bánh vào lò đã nhé, rồi chị sẽ nói cho em biết điều này, - Karen nói. – Chị vừa nghĩ ra ý này hay lắm.

Karen quay trở lại với cuộn giấy nhôm mỏng.

- Đây. Chúng ta có thể dùng nó đấy. Em lấy cho chị một đoạn dây kim loại phơi quần áo này, một tờ giấy cũ khổ to này, một cây nến và một cây gậy bóng chày.

- Chị lại sắp sửa thành vị cha cố rồi đấy, - Aldo nói sau khi nghe xong bản danh sách những thứ mà Karen yêu cầu. – Thế đến chị lại muốn em mang đến hai chú chuột bạch để làm lễ hả.

- Em nghĩ là chị nên để ý đến cái bánh mì của mình thì hơn.

- Không, không. Nó sẽ có tác dụng, em cứ đem ra đây đi.

Aldo chạy vòng quanh nhà để lấy hết những món đồ đặc biệt mà cô chị yêu cầu.

- Chị nghĩ vẫn còn thiếu, - Karen nói khi Aldo đặt các thứ xuống sàn, - À, đúng rồi, đem cái mũ xanh da trời của em vào đây. Cái mũ mà bà ngoại tặng em vào mùa đông năm ngoái và em chê là con gái đó.

Aldo bới tung mớ đồ của nó trong phòng lên và tìm thấy cái mũ.

- Trông xấu quá, em chẳng thích tẹo nào.

- Được rồi, nó sẽ rất có ích cho ý định của chị, - Karen nói và chỉ vào ảnh của Jeanne d’Arc. – Em nhìn đây này, cái mũ xanh của bà ta cũng gần giống chiếc của mình. Khi nào đến lượt mình, em hãy tắt hết đèn đi rồi châm nến lên. Sau đó quấn tờ giấy quanh người, đội mũ vào, và em có thể nói rằng mình là hồn ma của Jeanne d’Arc.

- Thế còn cái gậy bóng chày?

- Bọc nó vào tờ giấy nhôm, và nó sẽ là cây gậy niệm chú của em.

- Hay đấy chứ. Trong bóng tối, em sẽ chẳng phải ngượng khi đóng vai đàn bà.

- Ngoài ra, đọc về bà ta, em cũng biết là bà ấy rất dũng cảm và có cá tính mạnh mẽ mà. Em biết không, thậm chí bà ấy còn trở thành thánh nữa đấy.

- Thế còn dây treo quần áo làm gì hả chị? Chẳng lẽ lại để em treo quần áo sau khi diễn xong à?

- Không, không, - Karen nói. – Đây, - cô vừa nói vừa nhặt nó lên. – Em hãy uốn nó lại rồi bọc giấy nhôm vào, nó sẽ trở thành cái vòng mũ. Sau đó, khi gần xong bài nói, em đội nó lên đầu để chứng tỏ rằng em đã trở thành thánh.

- Ôi, thú vị nhỉ, - Aldo thốt lên. – Cám ơn chị đã giúp em. Em tin chắc mình sẽ đạt điểm cao.

Karen liếc nhìn đồng hồ:ư

- Để chị xem bánh ra sao rồi. Chắc là được rồi đấy.

Mùi bánh nướng tỏa ra thơm phức khắp nhà. Mọi người đã vào bếp đông đủ rồi. Elaine là người đầu tiên, sau đó đến ông Sossi bởi vì trần bóng vừa nghỉ mười lăm phút. Còn bà Sossi ngồi trong bếp xem lại bảng danh sách những món đồ mình vừa mua và khoe với cả nhà về tài mặc cả của mình:

- Nhìn này, - bà nói một cách tự hào và giơ lên một cái gạt tàn nhỏ. – Cái này kiểu dáng mới nhất đó thế mà chỉ có hai mươi cent.

Nhưng trong nhà chẳng có ai hút thuốc nên chẳng ai thích món đồ ấy cả.

Không ai nhìn bà Sossi, họ còn bận trông vào cái bánh nướng của Karen. Ngay đến hai con mèoPeabody và Poughkepsie, cũng nhảy vào bếp. Hai ổ bánh mì trông thật hấp dẫn, còn mùi vị thì khỏi chê.

- Có lẽ phải để cho nguội đã mẹ nhỉ?, - Karen hỏi.

- Chị không thể đợi được nữa, - Elaine nói và bỏ bơ trong tủ lạnh ra, Aldo với lọ mứt đậu phộng trên chạn bát, ông Sossi lấy lọ mứt dâu tây, còn bà Sossi lục từ trong giỏ thức ăn ra hộp pho mát. Mọi thứ đã bày ra, không ai có thể đợi được nữa.

Karen cầm dao cắt một ổ bánh ra thành từng miếng, dù biết nên để cho nguội bớt nhưng cô háo hức muốn xem bánh như thế nào.

- Chắc chắn rất giống bánh ngoài nhà hàng đấy, chị Karen, - Aldo nói.

- Nhưng phải nếm xem đã, - Karen sung sướng đáp.

Chẳng ai nhận xét điều gì vì miệng đầy bánh, nhưng đầu thì gật gù và những cánh tay lại đưa ra lấy miếng bánh thứ hai.

- Karen, - Aldo nói khi đã nhai xong. – Chị đúng là một thiên tài! Đầu tiên là John Dark và bây giờ đến chị đấy. Chị giỏi thật!

Karen nghĩ về điểm số bài luận cô sẽ phải nhận trong mấy ngày nữa. Chắc chắn nó không thể là bài của một thiên tài được rồi.

- John Dark ư?, - bà Sossi hỏi, - John Dark là ai?

- “Ông ấy” là một người đàn bà nổi tiếng mà con phải làm luận về bà ta, và chị Karen đã giúp con đấy. Nhờ chị ấy, con tin chắc là mình sẽ được loại A.

- Karen học chương trình lớp năm rất tốt, - Elaine nói. – Nhưng lại quá tồi tệ nếu ở lớp tám.

Karen thè lưỡi trêu chị Karen và kéo ổ bánh mì về phía mình trước khi cô chị kịp cắt thêm một miếng nữa. Cô gói nó vào trong mảnh giấy nhôm lúc nãy Aldo bỏ lại sau khi đã làm xong cây gậy thần chú. Mẩu bánh này sẽ là bữa sáng khá tốt cho ngày mai.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.