Nhân kỷ niệm ngày sinh năm nay của tôi, bạn bè đến chơi vui vẻ quá. Suốt cả buổi sáng, nhà tôi tấp nập kẻ ra người vào, tiếng cười nói ríu ra ríu rít không ngớt. Hai chiếc bình cắm đầy hoa thế mà các bạn còn mang đến mấy bó nữa. Hoa hồng bạch, hoa hồng nhung, hoa cẩm chướng, hoa mặt trời, lại có cả những bông hoa cỏ nhỏ xíu màu tím nhạt mà tôi rất thích nữa. Các bạn tôi ngồi chật nhà, bao nhiêu ghế mượn thêm của cô Ba nhà ngoài cũng vẫn không đủ, có chỗ hai bạn phải ngồi chung một ghế. Chật chội nhưng mà vui. Chúng tôi ngồi sát bên nhau, bá vai, nắm tay nhau hát những bài hát yêu thích của mình. Chưa bao giờ tôi được các bạn chiều như thế. Tôi muốn nghe bài hát nào là các bạn sẵn sàng hát cho tôi nghe bài ấy. Các bạn đến chơi đã là quý lắm rồi. Thế mà nhiều bạn còn mang cả quà đến tặng tôi nữa. Tôi nhận được nhiều thứ quá: nào cặp tóc (loại cặp tóc đặc biệt, màu hồng ngọc lóng lánh không biết bạn tôi tìm mua ở đâu chắc là phải khó khăn lắm mới có được), nào sổ, nào khăn mùi-soa..., bao nhiêu thứ bày la liệt trên bàn.
Vui thì vui thật, nhưng tôi vẫn cứ bồn chồn không yên. Không hiểu sao cái Trinh, đứa bạn thân nhất của tôi giờ này mà vẫn không đến. Nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ trưa, tôi nóng ruột quá. Chẳng lẽ nó lại quên ngày vui của tôi? Không, con bé vốn chu đáo lắm kia mà! Có bao giờ nó vô tâm như thế đâu? Bạn bè đã bắt đầu ra về lác đác, tôi càng bồn chồn. Tôi không trách Trinh nữa mà bắt đầu lo. Hay là... Trinh có gặp tai nạn gì giữa đường không?
Tôi đang đăm chiêu nghĩ ngợi, chợt cái Thanh reo lên:
— Kia rồi! Cái Trinh kia rồi!
Tôi quay phắt ra phía cửa, nhìn thấy Trinh đang tươi cười đi vào sân. Tội ùa chạy ra, xô đổ cả ghế. Thấy Trinh bình thường tự nhiên tôi lại thấy tủi thân và giận Trinh. Tôi trách:
— Sao bây giờ mới đến? Tưởng quên người ta rồi? Ghét!
Trinh vẫn cười lỏn lẻn, đầu hơi nghiêng nghiêng trông thật hiền lành. Nhìn nét cười ấy, không thể nào mà giận cho được! Tôi phát vào lưng Trinh một cái rõ đau, rồi hỏi:
— Xe đâu không dắt vào, lại để ngoài cổng à?
Trinh vẫn cười không ra tiếng, lắc lắc đầu hất lọn tóc nặng ra sau, nói nhỏ như người có lỗi:
— Xe sáng nay anh Toàn đi từ sớm.
— Thế đi bộ xuống đây à?
Trinh không trả lời, chỉ mỉm cười gật đầu.
Tôi giận mình quá. Thế mà cứ trách Trinh mãi. Đi bộ, thảo nào bây giờ mới đến. Nhà Trinh ở mãi trên Quảng Bá, gần bể bơi, xuống đây cũng phải năm, sáu cây số chứ có gần gặn gì!
Tôi kéo Trinh vào ngồi giữa bạn bè. Trinh mở chiếc lẵng mây nhỏ, thận trọng lấy ra mấy bông hồng vàng. Tất cả đều sửng sốt kêu lên. Không chỉ mình tôi mà rất nhiều bạn lần đầu tiên được trông thấy hoa hồng vàng, mặc dù đã nghe nói đến từ lâu và đã thầm yêu thích từ lâu. Cái Thanh vội cầm lấy chiếc cốc chạy đi múc nước. Mấy bạn khác cũng xúm lại trầm trồ nhìn ngắm mấy bông hồng. Trinh lại khẽ nâng lên một cành ổi, còn nguyên cả lá và lúc lỉu đến năm, sáu quả tròn to, láng bóng. Lại những tiếng xuýt xoa, bàn tán. Trinh cười, quay sang tôi:
— Trang có nhớ chùm ổi này không? Không à? Quả cái cây ổi găng gốc ao ấy thôi!
Tôi “à” lên một tiếng, mi mắt bỗng nong nóng và sống mũi cay xộc. Tôi nhớ ra rồi. Lâu lắm, từ mấy tháng trước, lúc ổi đang ra hoa, tôi có lên nhà Trinh chơi. Trinh dẫn tôi ra vườn, đến góc bờ ao, Trinh nói nhỏ, vẻ rất bí mật:
— Trang! Trang! Lại đây tớ cho xem cái này, hay lắm!

Trinh lom khom, luồn qua những cành ổi la đà gần sát mặt đất, rẽ lối cho tôi luồn theo. Đến góc ao, Trinh vít một cành ở xa nhất, thích thú chỉ cho tôi xem một chùm hoa trắng muốt. Trinh thì thào:
— Cậu xem, thích không? Cả một chùm mọc sát nhau nhé! Cây ổi này là giống ổi găng, ngon nhất vườn đầy. Quả to, cùi dày, ăn giòn và thơm chẳng kém gì lê. Tớ phát hiện ra chùm hoa này, tuyệt không? Một, hai, ba. sáu, bảy, tám... phải hơn chục hoa là ít. Mà lại nở chum vào một đầu cành mới thích chứ!
Trinh cười tươi quá. Cứ nhìn nét cười ấy cũng đủ rõ Trinh vui đến thế nào. Thấy tôi chăm chú nhìn chùm hoa ổi, Trinh nói tiếp:
— Tớ đang có một “âm mưu” này Trang ạ, rất thú vị nhé!
Tôi gặng hỏi mãi, Trinh cũng không chịu nói. Trinh bảo sớm muộn rồi thế nào tôi cũng biết. Trinh chưa muốn nói bây giờ vì muốn dành cho tôi một sự bất ngờ. Vừa nói, Trinh vừa khẽ uốn cong cành ổi lại, cho cành đó ken vào giữa những cành khác. Trinh làm khẽ khàng nương nhẹ để khỏi động vào những cánh hoa. Tôi đoán là Trinh muốn giấu chùm hoa đó vào một chỗ khuất nẻo, ít người trông thấy...
Và bây giờ thì chùm ổi đã chín vàng trên hai bàn tay tôi. Nâng chùm ổi trên tay, giọng tôi run run:
— Cái “âm mưu” Trinh nói dạo ấy là chuyện này đấy phải không? Trinh bảo muốn dành cho mình một sự bất ngờ, chính là chuyện này đây phải không?
Trinh vẫn lặng lẽ rười, chỉ gật gật đầu, không nói.
Cảm ơn Trinh quá. Món quà ngày sinh nhật Trinh mang đến cho mình mới quý giá làm sao! Nó không phải là món quà mua vội vàng trên vỉa hè, trong cửa hiệu, chỉ cốt bỏ tiền ra là mua được, mà nó là cả tấm lòng trân trọng của Trinh, Trinh đã ấp ủ, nâng niu, hằng nghĩ đến suốt bao ngày nay. Trinh đã chăm sóc chùm ổi ấy, để mắt đến nó từ khi nó mới chỉ là những chiếc nụ nhỏ xíu, rồi nở hoa, rồi kết quả. Trinh đã mong ngày mong đêm, tìm mọi cách giữ cho chùm quả ấy còn nguyên vẹn để hôm nay có được chùm quả vàng tươi thơm mát này.
Tôi nắm chặt tay Trinh, nước mắt rưng rưng. Trinh vẫn chỉ nhìn tôi, cười không thành tiếng, đầu nghiêng nghiêng đáng yêu quá.