Hàng năm, cứ đến tháng sáu, mùa dưa hấu, là tôi lại nhớ đến chú ấy. Hiện giờ chú ở đâu, chú ấy ơi? Kể từ độ ấy đến giờ đã mấy năm qua rồi nhưng cháu chẳng thể nào quên được chú...
Lần ấy, tôi xuống dưới phố thăm bà ngoại tôi. Khi về, bà tôi cho tôi một quả dưa hấu thật to. Tôi thích quá, hăm hở ôm về. Nhưng chỉ được một quãng, tôi bắt đầu bước đi một cách nặng nhọc. Quả dưa cứ như một em bé, không chịu để tôi ôm gọn trên ngực, chốc chốc lại tụt xuống chực rơi. Trời nắng chang, quần áo tôi xốc xếch, mồ hôi đầm đìa. Quả dưa làm tôi vất vả quá. Tôi khóc dở mếu dở vì nó.
Đang không biết làm cách nào tha được quả dưa về đến nhà, chợt tôi trông thấy một chú bộ đội đi xe đạp gần tới chỗ tôi. Tôi đặt phịch quả dưa xuống, nhìn theo chú. Tôi thầm ước, giá chú là người quen của mình, chở mình về nhà thì tốt biết bao! Có lẽ trông thấy tôi thiểu não quá và đoán được ý nghĩ của tôi, nên khi đi ngang qua, chú đi chậm lại và hỏi:
— Về đâu, cháu bé? Nhà có xa không? Hay lên đây chú chở đỡ một đoạn...
Lúc ấy, không hiểu sao tôi lại bạo đến thế. Tôi ôm quả dưa chạy vội đến bên chú. Chú đỡ tôi lên xe, lại đặt quả dưa vào lòng tôi ngay ngắn rồi tiếp tục đạp xe đi. Chú đạp qua hết phố này sang phố khác, trên đường về nhà tôi. Đến một chỗ ngoặt, tôi ngồi không vững, xe lượn, tí nữa thì ngã. Tôi nghiêng người lấy lại thăng bằng nhưng hơi quá đà, quả dưa bỗng chuồi khỏi tay tôi, rơi xuống đường vỡ toác. Tôi thấy mặt chú bố đội đỏ bừng, bối rối. Tôi biết ăn nói với mẹ tôi thế nào bây giờ? Nhìn quả dưa vỡ làm mấy mảnh, tôi lo đến phát khóc. Nước mắt tôi giàn giụa, lúc đầu chỉ khóc rấm rứt nhưng sau thì nấc lên mỗi lúc một to. Tôi nhất định không chịu đi, mặc cho chú bộ đội năn nỉ dỗ dành. Chú bộ đội càng lúng túng. Chú rút khăn mùi-soa lau nước mắt cho tôi, nói nhỏ:
— Nín đi, cháu! Nín đi rồi chú mua cho cháu quả khác to hơn nhiều! Nín đi...
Cũng may gần đấy có hàng dưa. Chú dựng xe, chạy lại. Loáng cái, chú đã ôm về một quả dưa to hơn quả dưa của tôi, da xanh đen bóng. Tay dắt xe, tay ôm dưa, chú dẫn tôi xuống ngồi dưới gốc cây sấu ven đường. Chú vẫn nhìn tôi, ái ngại. Thấy tôi khóc, hình như chú lo lắm, cứ như người phạm tội. Chú bảo tôi, giọng vẫn thật dịu dàng:
— Thôi, đừng khóc nữa cháu ạ. — Nhà không ai biết đâu mà lo. Bây giờ thế này nhé: quả lành này chốc nữa cháu mang về, còn quả giập kia, chú cháu mình liên hoan!

Mặc dù quả dưa đã vỡ làm mấy mảnh nhưng chú bộ đội vẫn mở ba lô, lấy ra một con dao nhọn, cắt lại từng miếng cẩn thận rồi xếp ngay ngắn trên tấm ni-lông trải rộng. Chọn một miếng nguyên lành ngon nhất, chú đưa cho tôi, miệng xuýt xoa:
— Chà! Quả dưa ngon tuyệt! Đỏ thế này, ngọt phải biết!
Tôi cầm miếng dưa, ăn ngon lành. Màu dưa đỏ tươi, xôm xốp, lấm tấm những hạt cát trắng muốt, tưởng như miếng dưa sẽ tự tan ra trên đầu lưỡi. Chú bộ đội cũng cầm một miếng, đưa lên miệng. Chú băn khoăn:
— Quả dưa ngon quá, cháu hả? Không biết quả kia có được đỏ được ngọt như quả này không?
Hai chú cháu ngồi ăn mãi không hết. Tôi ăn chưa xong, chú đã lại đưa tiếp những miếng khác, tôi phải cầm cả hai tay. Khi tôi ăn đã chán, chú lấy khăn lau mềm lau mặt cho tôi rồi bảo:
— Thôi, cũng sắp đến phố nhà cháu rồi đấy, cháu về nhé. Ôm quả dưa cẩn thận kẻo lại rơi vỡ. Bây giờ chú phải quay trở lại...
Lúng túng thế nào, tôi lại quên cả chào chú, cảm ơn chú; cứ thế ôm quả dưa bước đi. Sau này, tôi cứ ân hận mãi về điều đó. Không biết chú có giận tôi không? Có lẽ không đâu, vì chú tốt thế, còn tôi, lúc ấy mới chỉ là một con bé chưa đầy bảy tuổi.
Có thể là chú chẳng để tâm đến điều đó đâu, nhưng tôi càng lớn lên tôi càng ân hận, sao ngày ấy mình ngốc nghếch thế, vô tình thế. Bây giờ chú đang ở đâu, chú ơi? Hãy tha lỗi cho cháu và hãy nhận lấy lòng biết ơn của cháu.
Hàng năm, cứ đến tháng sáu, mùa dưa hấu là tôi lại nhớ đến chú, chú bộ đội tốt bụng mà suốt đời tôi không bao giờ quên...