Lá Non

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LÁ NON

❊ ❊ ❊

Trang bị ốm nặng, phải nằm bệnh viện gần hai tháng trời. Tiếc nhất là Trang lại phải nằm lì trong một căn buồng kín mít vào giữa mùa lá non đang nảy đều. Tháng hai, tháng ba là mùa rất nhiều cây thay lá, nảy lộc. Đợt rét dài ngày vừa dứt, trong gió lạnh đã thoáng có cái mát mẻ của hơi nước. Gió xuân đấy! Chỉ chờ có thêm những hạt mưa xuân li ti như bụi phấn, như bay như múa xuất hiện nữa là một sớm mai ngủ dậy Trang đã thấy những cây cơm nguội trơ trụi khẳng khiu trước nhà tua tủa cơ man là lộc non. Lộc cây cơm nguội trắng ngà, li ti lăn tăn như bèo non. Lộc bàng khi mới nhú màu hung nâu. Chỉ vài ba ngày sau, nó chuyển sang màu xanh nõn, mập mạp chúm chím như những búp hoa. Thoáng nhìn một cây bàng vừa nảy lộc, cứ ngỡ vừa có một đàn bướm xanh ở đâu bay về đậu khắp cành. Chúng có thể sẵn sàng bay tung lên bất cứ lúc nào. Nhưng Trang thích nhất vẫn là những cây long não, thứ cây đẹp cả bốn mùa. Mùa hạ, lá cây xanh đậm, sau những cơn mưa như trút nước, đường phố dát toàn bằng lá cây long não đã hơi bị giập nát, tỏa hương thơm lừng không gian. Mùa thu xen kẽ giữa các nhánh cành là những chiếc lá đỏ thắm, lúng liếng đung đưa như những trái hồng chín mọng, như những chiếc đèn lồng trong đêm hội hoa đăng. Mùa đông rét buốt nhưng cây vẫn không trụi lá. Dọc phố, những hàng cây bè bạn đã trơ cành, riêng cây long não vẫn rực rỡ hồng tươi dưới một bầu trời phẳng lì mây xám, không một chút ánh nắng. Hình như tất cả các sắc màu rực rỡ bốn phương tích tụ lại trong vòm cây long não. Rồi đến tháng giêng hai, khi mưa xuân rỉ rả thấm đẫm lá cành, khắp thân cây long não đen thẫm lại. Vỏ cây long não vốn dày, lại nứt nẻ thành nhiều đường rãnh như khoác một tấm nhung kẻ nên giữ được độ ẩm lâu, các loài rêu cỏ tha hồ sống gửi. Vì thế, thân long não thường bám đầy những đám rêu cỏ sùm sòa. Trong lúc những chiếc lá già vẫn còn bám trên cây, những mầm lá non và nụ hoa đã âm thầm chuẩn bị ra đời. Những kẽ lá cương dần và nhẹ nhú chiếc nanh mầm xanh sáng. Nụ hoa nở cùng là non. Lá non được bọc rất cẩn thận trong một lớp vỏ mỏng tựa những chiếc búp đa nhỏ xíu. Là non và nụ cứ lớn dần lên. Cho đến một hôm chơi có gió nồm ào về, đường phố rụng tơi bời những chiếc lá vàng lá đỏ. Cành long não khẽ rùng mình, những chiếc lá già rụng xuống mà như bay lượn, để lại một vòm xanh tươi mới, lá non xanh mướt sáng cả trời đất.

Trang nhớ lại, có một đêm, cũng vào dịp này năm ngoái, Trang và các hẹn đi họp Đội về. Trời lất phất mưa bụi, cả bọn kéo nhau đi trên đường phố khuya. Phố vắng chỉ vang lên tiếng cười giòn tan của bọn Trang. Mưa bụi thích quá, đi mãi mà không ướt áo. Chỉ thấy má và tay mắt lạnh, đầu tóc, vai áo đứa nào cũng nhấp nhánh những giọt nước nhỏ li, luôn đổi màu dưới ánh điện khi mờ khi tỏ vì những vòm cây đung đưa. Chợt tất cả cùng sửng sốt vì một mùi hương bạc hà thơm lừng ở đâu đưa lại. Hương lúc thoảng lúc nồng, lúc gần lúc xa. Hương cũng như biết chơi đi trốn đi tìm, lúc ẩn lúc hiện lạ quá. Thì ra, phía trước mặt là cả một hàng cây long não. Dưới ánh điện, những cụm lá tươi non càng sáng xanh lên, một thứ màu xanh nõn như tự cây phát sáng. Một cơn gió thoảng qua, cả bọn cùng rú lên vì những giọt nước mát lạnh lộp độp rơi xuống cùng với những chiếc búp bao ngoài lá non nhỏ xíu thơm ngát. Mặt đất trắng xóa những chiếc vỏ búp đẹp đến nỗi tất cả không ai dám bước lên. Trang cùng các bạn ngửa cổ ngước nhìn, háo hức uống từng ngụm mùi hương, từng ngụm màu lá nước mát. Không ai nói nhưng hầu như cả bọn cùng ao ước được cầm trên tay một cành lá tuyệt đẹp như thế mà đi suốt đêm dưới mưa xuân, như ngày tết đi hái lộc. Tiếng nói cười vẫn ríu ran. Bạn Trang vừa đi vừa ngửng lên nhìn những cành long não thân xù xì cằn cỗi mà vòm lá lại mơn mởn tươi non. Mấy lần Trang suýt vấp ngã vì các bạn cứ lôi đi mà Trang thì mải ngoái lại nhìn hàng cây. Cái Hiền nói đùa:

— Thôi, chúng mình về đi. Để một mình cái Trang ở lại mà ngắm lá noa! Nhà thực vật học tương lai mà!

Trang chẳng giận gì cái Hiền. Nó nói vậy nhưng chẳng có ác ý gì đâu. Chính nó lại là đứa hiểu Trang nhiều nhất. Mà giận nó sao được nhỉ? Nó nói đúng đấy. Đúng là Trang vẫn từng ao ước sau này được vào học trường Đại học tổng hợp, khoa sinh vật. Trang sẽ đi sâu nghiên cứu về đời sống cây cỏ. Trong những quyển sách của mình, Trung đã ép được không biết bao nhiêu hoa, lá. Có những thứ hoa, thứ lá Trang nhờ bố và các bác các chú lấy ở mãi đỉnh núi Phăng-xi-păng cao nhất nước — Vì bố của Trang là một cán bộ địa chất được đi rất nhiều nơi. Ai cũng bảo Trang giống tính bố, biết yêu thiên nhiên.

Thế mà giữa mùa lá non này, Trang lại phải nằm lì trong bệnh viện. May hôm nay Trang đã bắt đầu đi lại được. Việc đầu tiên là Trang ra ngay bên cửa sổ, nhìn xuống sân. Mấy cây sấu vẫn không có gì thay đổi. Lá sấu vẫn dày sít và xanh đen. Cây sấu không thay lá vào mùa xuân. Cây hoàng lan cũng vậy. Lá vẫn xanh, những chiếc cành mảnh dẻ đung đưa. Thấy rõ nhất vẻ mùa xuân là ở đám cỏ trong vườn. Giữa đám cỏ già xơ xác tàn lại từ độ mới thu đã bắt đầu phun lên những mầm xanh mập mạp. Cỏ gà lăn phăn, cỏ ông nhọn hoắt, cỏ chỉ mềm mại... Mưa rắc nhẹ những hạt nước lóng lánh rơi trên cỏ làm cho màu xanh mờ hơi sương. Ai đó vừa bước đi trong vườn, để lại những dấu chân xanh rờn màu mạ non. Tiếng chim tìm vịt “huýt... huýt... huýt... huýt... huýt... huýt... huýt...” nhặt khoan tha thiết. Thỉnh thoảng, phía bên kia khu nhà gác cao vọng sang tiếng còi ô-tô, tiếng xe máy và tiếng guốc khua giòn trên nền gạch. Bên đó là phố phường đông đúc, là những hàng cây đang thay lá... Trang nhớ nhà, nhớ tiếng động rộn rã của phố xá, nhớ bọn bạn cùng lớp quá. Không biết hôm nào mới lại được trở về với chúng nó?

— Trang!

Trang giật bắn người, quay lại. Cái Hiền đang cười toe toét chạy tới. Mẹ Trang xách chiếc làn đi phía sau. Hiền nắm tay Trang giật lia lịa. Nó tíu tít kể hết chuyện này sang chuyện khác, không thứ tự mạch lạc gì cả. Viết tập làm văn như thế thì chỉ có xơi “ngỗng”! Đang chuyện sức khỏe lại nhảy sang chuyện họp Đội, rồi chuyện con Mai dạo này rất điệu, tóc cắt ngắn chớm tai lại còn cặp tóc. Chiếc cặp chỉ gài hờ trên một nạm tóc phía thái dương...

Trang vui sướng nghe Hiền kể chuyện. Nó cứ lan man thế nhưng Trang vẫn không thấy chán. Trang vẫn có thể hiểu được hết những gì Hiền nói, và bao trùm lên tất cả, Trang hiểu được rằng ngoài kia bạn bè đang rất trông mong mình mau chóng trở về, ai cũng yêu mình, ai cũng sẵn sàng chờ đón mình.

Hiện lôi tay Trang chạy trong hành lang. Trang phải “xuỵt”, đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, Hiền mới sực nhớ đang ở trong bệnh viện. Nó bụm miệng, len lén nhìn cô y tá, mặt đỏ bừng. Nó ghé sát tai Trang, thì thào:

— Xuống vườn đi! Có món quà chúng nó gửi cho “cậu”!

— Cái gì thế?

— Bí mật! Bí mật!

Hai đứa rón rén bước xuống cầu thang. Trống ngực Trang rộn lên. Trang đoán có thể các bạn đang chờ dưới đó cũng nên! Nhìn quanh, không có ai. Sân yên tĩnh lắm. Nghe rõ cả tiếng đôi chim sâu chuyền trên cành hoàng lan, đụng vào lá loạt xoạt. Cái Hiền chạy vội ra gốc hoàng lan. Một cành long não bỗng ló ra cùng với tiếng cười khúc khích. Trang xuýt xoa:

— Cành long não đẹp quả! Ở đâu thế Hiền?

— Cả bọn tổ mình rủ nhau vào thăm “cậu”. Đi qua phố Đặng Dung, thấy rặng long não đang ra lá non đẹp quá, đứa nào cũng nhắc tới “cậu”. Cứ ước giá có một cành đem vào để “cậu” ngắm thì tuyệt. Thế rồi “cầu được ước thấy”, cái Lý bỗng phát hiện ngang thân cây long não có một mẩu bị chặt cụt, nảy ra tua tủa mấy cành nhỏ. Nó liền bẻ một cành này. Cả bọn cười nói hớn hở, cầm cành cây đi trên hè phố, cứ như một đám rước đèn vậy. Ai đi qua cũng phải quay lại nhìn bọn mình, mỉm cười.

— Sao các các bạn không vào?

— Chẳng đứa nào có giấy tờ gì, ai cho vào! May quá, đang chưng hửng đứng ngoài công thì mẹ “cậu” đến. Xin mãi, bác thường trực chỉ cho mình theo vào. Chúng nó bảo gửi mừng cậu cành long não và gói bánh này đây....

Hiền cười thật tươi. Nó giơ cành long não trùm lên đầu hai đứa. Hai tay nó bỗng lắc mạnh. Cành long não rung lên. Những chiếc lá đỏ lá vàng cùng những vỏ búp rơi lả tả phủ đầy lên đầu lên vai cả hai. Những giọt nước mưa mát lạnh ướt đầm trên mặt trên tay Trang, chui cả vào cổ, vào gáy Trang. Tiếng cười của Hiền trong vắt, giòn tan. Khi nó thôi cười, Trang mở bừng mắt thì đã thấy mình cầm trong tay một cành long não khác hẳn: không còn một chiếc lá già cứ nào mà toàn cành phủ đầy những chiếc lá xanh sáng màu nõn chuối, bóng và trong, ngon lành tưởng có thể ăn được. Lẫn trong lá là những chùm hoa li ti, thơm ngào ngạt. Trang áp mặt vào cành long não, hít một hơi thật dài. Toàn thân Trang tràn ngập một cảm giác lâng lâng dịu mát, tràn trề hương thơm của mùa xuân...

Ebook được thực hiện bởi các thành viên của TVE-4U.ORG: • Nguồn sách, scan: Cái lệ • Sửa text và tạo ebook: Bình An
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.