Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
GẶP GỠ VÀ KHỞI HÀNH

❊ ❊ ❊

Tôi không thể tin được: cuối cùng thì con tàu của Ami cũng đã xuất hiện trên những tảng đá trên bãi biển vào một đêm với những vì sao lấp lánh. Tâm hồn tôi đã vui trở lại. Sự chờ đợi quả là rất lâu, nhưng bây giờ mọi thứ trong Vũ trụ đã trở lại tốt đẹp rồi.

Chùm ánh sáng vàng bật sáng và tôi cho phép mình được nâng lên cho đến khi tôi đặt chân lên con tàu không gian và bước vào phòng tiếp tân nhỏ. Tôi chỉ nghĩ về Vinka, cô bạn gái ngoài Trái đất, linh hồn song sinh của tôi. Chúng tôi sẽ có thể gặp lại nhau sau một cuộc chia ly buồn. Tim tôi nhảy múa vì vui sướng.

"Chào mừng cậu lên tàu" - một người lạ trẻ tuổi nói vừa nở một nụ cười xuất hiện trước mặt để chào đón tôi. Điều đó có vẻ rất lạ, vì tôi mong được gặp Ami hoặc Vinka.

Lần này Ami không thể đến được. Cậu vào đi, Pedro, chúng ta nói chuyện nào.

Cậu ta là ta là một chàng trai nhỏ nhắn, mảnh mai, cao hơn tôi rất nhiều, rõ ràng cậu ta là người thuộc chủng tộc của Vinka, những người Swama. Giống như cô, anh ta có mái tóc hồng, đôi mắt tím và đôi tai nhọn trên đầu.

“Vinka có ở trên tàu chứ?” Tôi hỏi trước khi vào phòng chỉ huy.

“Có, cô ấy đây. Cậu đi lối này để gặp cô ấy nhé.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm và hạnh phúc, rồi tôi bước vào. Một khung cảnh kỳ diệu hiên ra ở phía sau căn phòng.

Vinka trông thật lộng lẫy. Lồng ngực tôi tràn ngập tình thương mến và nụ cười của tôi nở ra những tia sáng. Nhưng ... trong ánh mắt cô nhìn tôi lại không chan chứa những cảm xúc như tôi đang có mà lại lạnh lùng. Cô ấy không hề có vẻ muốn bước đến bên tôi, cũng chẳng tỏ ra vui mừng khi được đoàn tụ, cô ấy chỉ đứng quan sát tôi từ phía xa. Cô ấy thậm chí còn không chào tôi! Tôi bắt đầu cảm thấy đau nhói.

Chàng trai trẻ tuổi tiến về phía cô ấy và rồi cô ấy nở một nụ cười giản dị như mật ngọt với hắn ta mà không phải là với tôi! Sau đó, hắn dừng lại bên cạnh cô ấy, quay lưng về phía tôi, hắn khoác vai người bạn đời muôn kiếp của tôi. Rồi bằng ánh mắt đắc thắng tàn nhẫn, hắn ta nói “Xin lỗi nhé.

Linh hồn tri kỷ không tồn tại đâu. Chúng tôi đều đến từ hành tinh Kia, cậu là người trái đất; do đó, cô ấy không phải là tri kỷ của cậu mà là của tôi.”

Và hắn ta tiếp tục trao cho cô ấy một nụ hôn bất tận…

Tôi cảm thấy tim mình giằng xé đến phát khóc, nhưng tôi không thể làm gì được, tôi như thể bị tê dại vậy. Vinka đã bỏ rơi tôi để đến bên một cậu bé khác, một người trưởng thành, một người đàn ông, khoảng 17 hay 18 tuổi gì đấy, các cô gái thích mấy anh chàng kiểu đó, chứ không phải một cậu bé thấp tẹt còn chưa đến 12 tuổi như tôi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy những tiếng gọi lớn.

“Pedro”

Với một nỗi thương cảm mãnh liệt trong trái tim và tâm hồn, tôi mở mắt ra. Tôi đang ở trong căn phòng của mình trong ngôi nhà bên bờ biển.

“A… lại là cơn ác mộng đó” Tôi tự nhủ, thầm cảm ơn bà ngoại đã đánh thức tôi dậy, và tôi bắt đầu cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều.

“Đã đến lúc cháu phải dậy rồi. Bà phải đến lớp Yoga đây và phải có người thức coi nhà.”

“Vâng, bà ơi, cháu tới đây.”

“Rồi bà còn phải tiếp khách hàng buổi trưa nay nên bà định ăn trưa muộn một chút. Cháu có thể tắt lò nướng giúp bà lúc 12 giờ không? Bà đang nướng một chiếc bánh khoai tây bên trong lò. Bà sẽ lo phần còn lại khi bà về nhé.”

“Vâng ạ ngoại ơi, không sao đâu.”

“Gặp cháu sau nhé Pedro. Lo nhà nhé bé con.”

Phải rồi đấy, đó chính là trạng thái tâm hồn bi quan và thiếu kiên nhẫn của tôi trong suốt thời gian đợi chờ. Nhiều ngày đã trôi qua mà không có tin tức nào về Ami hay Vinka, cơn ác mộng kinh hoàng tương tự như vậy xảy ra thường xuyên hơn nhiều. Nhưng thật may mắn làm sao, đó chỉ là một giấc mơ tồi tệ…

Bà tôi đang trong một "cuộc chiến để hồi xuân". Ngoại tôi nào tập yoga, nào uống vitamin, còn ăn mặc trẻ trung hơn và mở cửa văn phòng cũ trở lại, tôi không biết bà ngoại là thợ làm tóc hay là nhà vũ trụ học hay đại loại thế nữa. Bà ít dành thời gian ở nhà hơn, bà tranh thủ làm việc ở spa và thăm hỏi mọi người. Điều này cho phép chúng tôi có nhiều tiền hơn và chúng tôi có thể thuê ngôi nhà bên bờ biển trong suốt mùa hè.

Lúc đến đây, tôi đã nghĩ rằng Ami và phi thuyền của cậu ấy sẽ trở lại vào những ngày đầu mùa hè, nhưng tôi đã mất gần hai tháng vô ích chờ đợi giữa những tảng đá nơi chúng tôi gặp nhau trong hai lần trước. Những ngày nghỉ lễ đã kết thúc, bà và tôi sẽ sớm trở lại thành phố mà vẫn không thấy gì cả… Sự chờ đợi đó đã biến mùa hè của tôi thành ra buồn vô tận.

Mỗi ngày, tôi đều đi đến bãi đá bên bãi biển để ngắm bầu trời hàng giờ liền đến tận chiều tối, tôi chỉ muốn nhìn thấy được một vật thể bay nào đó.

Mỗi tia sáng chuyển động trên bầu trời đều khiến cho tôi bật lên với niềm hy vọng trong tim, nhưng hóa ra nó lại luôn là một cái vệ tinh, thật là đáng thất vọng, một thiên thạch ngu ngốc hay một chiếc máy bay khốn khổ, chứ không phải con tàu của Ami, thứ duy nhất có thể đưa tôi đến gần với Vinka.

Vinka… tôi muốn gặp lại cô ấy quá... cô ấy đã lắng vào sâu trong tim tôi, cảm giác cứ như thể chúng tôi đã gắn kết với nhau mãi mãi, mặc dù chúng tôi mới gặp nhau vài tháng trước và ở bên nhau chưa đầy một ngày, nhưng như vậy đã là đủ. Có một sức hút không thể cưỡng lại được đã được giải phóng trong mỗi chúng tôi. Chỉ vài giờ sau đó, chúng tôi đã hiểu ra rằng linh hồn của hai đứa chúng tôi là hai nửa của cùng một bản thể: chúng tôi là linh hồn tri kỉ của nhau. Vì lý do này mà việc phải xa cách cô ấy đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, tôi cảm thấy cô ấy cũng cảm thấy như vậy, tôi nhớ đến cô ấy mỗi ngày. Kể từ giây phút tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên tôi đã luôn nghĩ về cô ấy, tôi có cảm giác rằng cô ấy có mặt trong tôi mọi lúc, cho đến khi tôi nhận ra rằng cảm giác này sẽ kéo dài mãi mãi như thế này, và tôi thích nó, tôi cảm thấy mình tràn đầy sức sống hơn, đầy đủ hơn và hạnh phúc hơn. Mặc dù rằng cô ấy không ở bên cạnh tôi, nhưng cô ấy lại bên tôi theo một cách khác. Tất nhiên là vậy rồi, bởi vì chúng tôi đã được kết nối lại bởi Tình yêu, và nhờ có Ami mà tôi nhận ra rằng đây là sức mạnh chủ đạo của toàn bộ Vũ trụ. Bằng cách này, tôi học được rằng Tình yêu không chỉ là một cảm giác đẹp đẽ, không, nó là nhiều hơn thế nữa.

Sau chuyến thăm của Ami, với tôi một Thượng Đế mới đã tồn tại. Tôi tin rằng ngay cả những người vô thần cũng sẽ đồng ý với quyết định mới của tôi về Đấng mà đã sáng tạo ra vũ trụ. Những người ở những hành tinh tiến hóa cao hơn trong Vũ trụ cũng đồng ý như thế đấy. Tôi đã nhận được hiểu biết này từ họ.

Tôi biết rằng Đức Chúa Trời đã luôn như vậy và sẽ luôn là như vậy, nhưng cách chúng ta nhìn nhận Ngài đã thay đổi theo thời gian, theo mức độ tiến hóa của chính chúng ta. Ban đầu, mọi người nghĩ rằng Đấng Sáng Tạo là một hòn đá hoặc một tia chớp hoặc là Mặt trời. Sau đó, chúng ta biết rằng điều này không chính xác. Và mỗi khi chúng ta tưởng tượng về Ngài ở một hình thức cao hơn, thì đối với chúng ta Ngài cứ như thể đã biến thành một vị thần mới toanh. Đó chính xác là những điều đã xảy ra với tôi.

Trước khi Ami đến, Chúa Trời đối với tôi là một kẻ thích báo thù, hay cảnh giác, cứng nhắc, nghiêm khắc, hay trừng phạt và đầy phẫn nộ. Chà, đó là ý tưởng về Thượng Đế mà một số người đã mô tả Ngài để khiến cho tôi sợ hãi, còn những cuốn sách thì cũng ít nhiều vẽ nên bức tranh tương tự. Vì tất cả những điều này, ngày còn bé tôi đã rất sợ Thượng Đế. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng nếu tôi không nghĩ đến Ngài, tôi cảm thấy tồi tệ và tôi sẽ cảm thấy tiện hơn nhiều khi nghi ngờ sự tồn tại của Ngài…

Nhưng bây giờ, đối với tôi, Ngài chính là Bản thể thông thái đầy tử tế và rạng rỡ nhất từ trước đến nay mà đang điều khiển cả Vũ trụ bao la này. Tôi biết được về Ngài nhờ cậu bạn đến từ các vì sao khi cậu đến thăm tôi trên phi thuyền không gian của cậu. Ami, cậu ấy đã giới thiệu cho tôi biết đến Thượng Đế của Tình yêu.

Bây giờ tôi mới chú ý đến, bởi vì đây không còn là một ý niệm tưởng tượng mà đã biến thành một điều gì đó mà tôi thật sự có thể cảm nhận, trải nghiệm và thử nghiệm. Tất nhiên, vì Tình yêu là Thượng đế thế nên bất cứ khi nào tôi cảm thấy yêu thương, tôi đang trải nghiệm Thượng đế. Đơn giản vậy thôi.

Ý tôi là thật dễ dàng cho những tâm hồn đơn giản, bởi vì nếu chúng ta nói về chủ đề này với một người có tâm trí già dặn, người đó sẽ bỏ đi với những lý thuyết trí tuệ và phức tạp, chúng sẽ cùm chặt lấy người ấy để rồi đến cuối cùng thì chúng khiến cho anh ta quay lưng lại với Thượng Đế.

Trên hành tinh này, điều đã xảy ra là một nửa bộ não ở bên trong chúng ta đã bị vặn vẹo, đó là lý do tại sao những điều đơn giản như thế lại là rất khó hiểu với chúng ta. Kể cả cách chúng ta quản lý thế giới này cũng vậy.

Tôi đã đi đến Ophir, một thế giới tiên tiến và cũng đã tới cả những thế giới khác nữa. Bằng cách này, tôi biết rằng nền văn minh tiên tiến của Vũ trụ chia sẻ mọi thứ vì họ yêu thương, như thể họ là một đại gia đình trên cả hành tinh. Đơn giản vậy đó. Và kết quả là, nơi đó giống như luôn sống trong một lễ hội vĩnh viễn vì tất cả mọi người đều hài lòng. Nhưng ở đây, mỗi khi chúng ta ra đường, trong một khuôn mặt vui tươi, thì ta lại thấy thêm cả trăm khuôn mặt chua chát như ăn phải giấm … Và hầu như ai cũng nghĩ rằng vấn đề của mình sẽ được giải quyết bằng tiền, nhưng cùng lúc đó, nơi nào càng giàu có thì nơi đó lại càng có nhiều khuôn mặt nhăn nhó như mới ăn phải giấm hay cứng đơ và trơ ra như tảng đá.

Vật chất chỉ là “phần bên ngoài” , nhưng hạnh phúc liên quan đến “phần bên trong” , và phần ấy liên quan đến Tình yêu. Đây chính xác là hướng dẫn cơ bản đối với những thế giới tiên tiến hơn chúng ta: Tình yêu. Vì thế, cái nhìn cuộc sống của họ luôn xuất phát từ góc độ về: điều gì sẽ có lợi cho tất “chúng ta” , trong khi ở đây trên Trái Đất điều quan trọng duy nhất là “tôi”.

Ích kỷ là hành vi tự nhiên của chúng ta và từ đó hình thành lối sống của chúng ta, được thúc đẩy bởi “động cơ” cũ kỹ và độc ác của “nền văn minh”

này, “tính cạnh tranh” nổi tiếng, không hơn không kém so với “luật rừng già” thời tiền sử nhưng được diễn đạt lại bằng những từ ngữ tao nhã…

Nhưng những thế giới tiến bộ không còn ở thời tiền sử nữa. Ở đó họ không cạnh tranh, nơi đó họ chia sẻ.

Vì lý do này và cả các lý do khác nữa, các nền văn minh ngoài vũ trụ cho rằng nhân loại của chúng ta vẫn chưa văn minh hoặc chưa tiến hóa. Đối với họ, con người vẫn còn là một loài rất nguyên thủy, mặc dù ta tự xưng mình là “người văn minh” (những người của năm 1200 và cả mấy người sống trước đó nữa đều như nhau cả thôi) …Và chúng ta không thể hiểu rằng từng đoàn phi thuyền lặng thầm đã xuất hiện với tần suất ngày càng nhiều này đang sở hữu một công nghệ mà chúng ta thậm chí còn khuya mới biết đến và họ không cho rằng chúng ta đủ xứng đáng để có thể dù là chạm sơ sơ đến nguồn tri thức này.

Um thì, tại sao các giáo sư của các trường đại học lại không tiếp xúc với những người man rợ trong những khu rừng già? Để gửi cho họ những người thầy giáo ư? Tất nhiên là những ông giáo sư ấy sẽ sớm bị săn lùng bởi những chiếc phi tiêu độc thôi… Tốt hơn hết là nên để lại cho họ một số cuốn sách có hình minh họa dễ hiểu hơn, với bảng ABC về những gì họ muốn dạy cho những người này. Một ví dụ khác: Nếu bạn định đi thăm một tên tội phạm nguy hiểm, anh ta sẽ nghĩ rằng bạn ủng hộ anh ta... Và nếu bạn định nói với anh ta rằng hành vi của anh ta là không đúng, tốt hơn hết là bạn hãy mặc theo chiếc áo chống đạn ... Ngoài ra cũng thật là vô ích, bởi vì anh ta biết rất rõ những gì anh ta làm. Trong trường hợp này, tốt hơn là nên để một số cuốn sách gần đó (và đừng quên thêm vào trong câu chuyện cả súng đạn, những điều hiểm nguy, nhiều lo lắng, sợ hãi và buồn bã, vì nếu không, anh ta sẽ chán ngấy câu chuyện và ném bay cuốn sách đi chỗ khác. )

Nhưng dù thế giới không văn minh này có tăm tối và khó khăn thế nào, bởi vì nó vẫn sống theo kiểu thời tiền sử, vẫn không tôn trọng cũng như không cảm nhận được Tình yêu đích thực là gì. Ami nói rằng tôi phải sống với hạnh phúc, với những rung động tốt đẹp hướng tới tất cả mọi người, kể cả đối với các nhà khoa học, những người đã tận tâm phát minh ra vũ khí mới, hoặc hướng tới những kẻ phá hủy môi trường (cậu ấy tin rằng để yêu thượng cỗ máy mang hình người nào đó thì rất là dễ thôi. ) Theo cậu, những “ân nhân của nhân loại” này không phải là xấu mà là họ thiếu hiểu biết (tôi thì sẽ tống họ vào nhà tù để họ không gây thiệt hại nhiều hơn). Do đó, giải pháp không phải là đánh nhau với họ, phương pháp khắc phục cũng không phải là xóa sạch họ khỏi bản đồ, hay bỏ tù họ, mà là chỉ dạy, giúp thay đổi tâm trí và trái tim của, ít nhất là, những người trẻ, những người mà chúng ta vẫn có thể thay đổi (Bây giờ tôi nhận ra, 2 từ "người lớn" (adult) và “tạp nhiễm” (adulterated) có cùng một gốc từ) … Tôi cho một ngày nào đó chúng ta có thể trở nên khác đi và sẽ dẫn dắt thế giới biến đổi thành một hình hài khác, nhiều nhân tính hơn, nhưng tôi cũng không chắc chắn lắm vì trường học không dạy chúng ta trở thành người tốt hơn.

Nền giáo dục của chúng ta không hướng vào “bên trong” , mà hướng ra bên ngoài; vì lý do này, hầu như điều duy nhất chúng ta làm là ghi nhớ thông tin, và thông tin không phải là điều sẽ đưa chúng ta đến hạnh phúc hay khiến chúng ta hiểu được ý nghĩa lớn hơn của cuộc sống. Tích lũy thông tin bên ngoài không thay đổi được gì bên trong, không thể tạo ra thay đổi một cách sâu sắc.

Và thay vì tạo động lực cho chúng ta trở nên đoàn kết hơn, nó khuyến khích chúng ta cạnh tranh, và điều đó có nghĩa là cố gắng chiến thắng người khác trong mọi thứ, biến người khác thành những sinh vật mềm yếu, bóp chết họ, đè bẹp họ. Đó chính là triết lý chính quy của chúng ta, là thực tế về nền luân lý và đạo đức của chúng ta. Chúng ta ăn vận cho bề ngoài đẹp hơn trước, và bước đi với những chiếc điện thoại di động. Nhưng bên trong, từ thời còn sống trong hang động cho đến ngày nay lại không có nhiều thay đổi…

Xem cái kịch bản này, tôi không thấy thế hệ của chúng ta sẽ làm điều gì khác đi.

Hay là có?

Tôi đã thay đổi. Bây giờ tôi rất quan tâm đến vận mệnh của nhân loại, nhưng không phải vì trường học, mà là vì Ami, và đây là một nguồn cảm hứng lớn khác, không đến với tôi qua bất cứ thứ gì tôi học được trên trái đất. Nhưng “những người bạn từ trên cao” không thể đánh thức tất cả mọi người, từng người một, bởi vì ở đây không có nhiều người quan tâm đến sự cải thiện của nhân loại và của tâm hồn họ. Tôi không thấy có cách nào dễ dàng để thay đổi thế giới này, trừ khi chúng ta tạo ra một thảm họa kinh hoàng đến nỗi, nếu chúng ta sống sót, nó sẽ đánh thức chúng ta, buộc chúng ta phải thay đổi, xây dựng một thực tại thế giới khác. Nhưng Ami nói rằng ý định là chúng ta tạo ra những thay đổi trên thế giới mà không để những thảm họa lớn xảy ra, và cộng tác trong sứ mệnh viết nên những cuốn sách này để đưa ra ví dụ về hình thức sống cơ bản nhất từ những thế giới (và từ những con người) tiến hóa hơn chúng ta. Tầm cao hiểu biết của họ thể hiện ở việc họ hướng dẫn người khác bằng cách sử dụng “Nguyên tắc cơ bản của vũ trụ” hoặc “Quy luật cơ bản của vũ trụ” (một nguồn cảm hứng tuyệt vời khác cho tôi trong cuộc sống từ thế giới ngoài không gian). Có nghĩa là, Tình yêu, một thứ gì đó rất đơn giản và rõ ràng, có thể dẫn dắt mọi người tìm kiếm điều tốt đẹp nhất cho tất cả mọi người. Nhưng dù đó có là tình cảm "lãng mạn" hay "tình yêu thiêng liêng", tất cả Tình yêu đều đi qua góc độ của sự hiểu biết. Trong những thế giới giác ngộ này, mọi người làm việc trong các trung tâm nghiên cứu và trường đại học, và hoàn thành rất nhiều hoạt động để phát triển tâm linh, bởi vì ở đó, tâm linh và khoa học là một thứ giống nhau, và họ biết rằng tất cả phụ thuộc vào Tình yêu. Không phải ở đây trên Trái Đất này, ở đây mọi thứ phụ thuộc vào ví, tiền và ngân hàng…

Một thế giới rất tinh tế và phức tạp như thế này được các nhà khoa học hoặc các nhà hiền triết dẫn dắt là hợp lý thôi, nhưng trên hành tinh này chúng ta lại không được Tình Yêu dẫn dắt, và vì vậy chúng ta trở nên không hợp lý. Một độc giả trí thức sẽ nói rằng điều tôi vừa nhấn mạnh chẳng liên quan gì nhau, vì không thể nhìn Tình yêu bằng con mắt logic được. Tuy nhiên, đây lại là một nguồn cảm hứng khác bắt nguồn từ Ami: Tình Yêu là logic tối thượng, nhưng điều này chỉ có trí tuệ của trái tim mới có thể hiểu được, và vì những chính phủ chúng ta không hiểu chân lý này, áp dụng nó thì lại càng ít hơn nữa. Một điều thực sự là rất không ăn nhập gì ở đây mà lại còn phi logic chính là vấn đề về: vận mệnh của nhân loại. Tương lai của chúng ta và toàn bộ sự sống của hành tinh đều lại đang tuân theo quy luật thị trường…

Và vì vậy chúng ta trượt ra ngoài ngoại vi thiên hà này bên trong con tàu thương mại và xinh đẹp là Trái đất của chúng ta một cách mù quáng, và bị thúc đẩy bởi tính cạnh tranh tàn khốc trong việc theo đuổi một đối tượng duy nhất: TIỀN, bất kể ta đạt được nó bằng cách nào. Những vấn đề về lợi ích cho cuộc sống, hạnh phúc của con người, hoặc bảo tồn thiên nhiên, về tương lai của hành tinh, thì lại không đáng giá xu teng nào.

Đây chính là kết quả của cái triết lý đang điều phối hành tinh của chúng ta, phần lớn người dân không hạnh phúc, hoặc không có ăn, hoặc không có thời gian để tận hưởng cuộc sống. Tham nhũng xâm nhập vào ngay cả những nơi linh thiêng nhất, bạo lực và tội ác gia tăng, răng và móng vuốt sắc nhọn chống lại người hàng xóm, làm gia tăng sự rườm rà, ổ khóa, súng và tường, làm tăng khoảng cách giữa người nghèo và người giàu, trong khi đó "các doanh nghiệp" hút máu và làm ô nhiễm ngôi nhà hành tinh của chúng ta. Vậy còn các xu hướng và các giá trị sâu sắc của việc làm người? Điều gì đã xảy ra với tình bạn đích thực, sự dịu dàng, lòng tốt, tình yêu? Tương lai nào đang chờ chúng ta nếu chúng ta tiếp tục sống theo cách này?

Mọi thứ được tính toán để có lợi nhuận hoặc để cho một loại hàng hóa nào đó phát triển và tồn tại. Ở Trái Đất mọi người đều là “nhà sản xuất và cũng là người tiêu thụ mọi thứ” và không có gì khác hơn hết. Và bản chất mọi quan hệ đều là “hàng hóa”. “Nếu bạn cho tôi lợi ích, tôi sẽ đối xử tốt với bạn và nở một nụ cười, nếu không, hãy biến khỏi tầm mắt của tôi ngay lập tức”. Nếu chúng ta tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ tiêu diệt lẫn nhau và chúng ta biết rất rõ điều đó. Nhưng, mọi thứ vẫn vậy chẳng có gì thay đổi cả “Hãy lắng nghe mình đi mà, Ami, hãy điều chỉnh tần số của cậu để bắt được sóng ý nghĩ của mình dù cậu đang ở đâu, mình muốn cậu đến đây, mình cần gặp Vinka, hãy đến đây đi, làm ơn đi mà.”

Tôi nói như vậy mỗi đêm khi ngồi nơi bãi đá, tôi biết rằng cậu ấy có thể nhận được suy nghĩ của tôi. Khoảng cách dù xa đến đâu cũng không thành vấn đề gì. Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Tôi vẫn tập trung vào tin nhắn thần giao cách cảm của mình trong khi ngắm nhìn bầu trời cho đến khi trời tối, vì thế mà tôi hơi buồn, cũng hơi sợ và trở về nhà khá là thất vọng, tôi nghĩ rằng có lẽ cậu ấy sẽ không đến trong mùa hè này. Mặc dù thực tế là tôi đã hoàn thành cuốn sách thứ hai “Ami trở lại” , bởi vì đó là điều kiện mà cậu bé của các vì sao đã đặt ra cho tôi để cậu quay trở lại trái đất gặp tôi lần thứ ba, cùng với Vinka.

Thực ra thì, “Ami” và “Ami trở về” được viết bởi ông anh họ Victor của tôi, dựa trên lời tôi kể. Anh họ tôi đã hơn ba mươi tuổi, và anh biết viết văn. Nhưng cuốn sách mới này là do tôi đang tự viết một mình, nhờ sự “giúp đỡ” kỳ diệu mà tôi nhận được mà tôi sẽ kể cho bạn sau. (Lòng kiên nhẫn chính là môn khoa học của hòa bình nội tâm).

Vào một đêm nọ, khi về đến nhà, bà tôi hỏi:

“Cháu đã ở đâu thế, con trai?”

“Cháu ở chỗ trò chơi điện tử ngay quảng trường ạ” - Tôi trả lời. Tôi luôn ghé xem mấy chỗ video game sau khi chờ đợi vô ích trên những tảng đá ở bãi biển.

“Cháu tiêu tiền vào trò nào mà lại không thể chơi giống vậy ở trên máy tính nhà thế?”

“Ăn cơm một mình ở nhà và đi ăn nhà hàng với bạn bè cũng đâu có giống nhau đâu mà.” Một sự so sánh hay, đúng không nào? Nó đến với tôi theo cảm hứng đấy.

“Ừm… Trông cháu hơi buồn, đêm nào cháu về nhà cũng trông buồn thế. Điều gì đang làm cháu buồn phiền vậy, con trai? Có lẽ có vấn đề với một cô bạn gái nào phải không?”

Đúng, chỉ là vậy thôi, nhưng tôi không thể nói với bà tôi rằng bạn gái của tôi… “bạn gái” đó, người yêu của tôi, Tình yêu của tất cả sự tồn tại của tôi, tri kỷ thân yêu của tôi là một cô gái người ngoài trái đất sống cách xa tôi hàng triệu cây số và chúng tôi có gặp được nhau không thì lại phụ thuộc vào Ami, một cậu bạn người ngoài trái đất khác và muốn gặp nhau thì phải gặp trên con tàu vũ trụ của cậu ấy. Làm sao tôi có thể nói với bà ngoại điều đó đây? Và tệ nhất là nói cho bà khi mà cái ông anh họ Victor của tôi đã đe dọa tôi phải điều trị tâm thần. Anh ấy luôn để lại cho tôi những âm thanh lải nhải như vầy:

“Em có quá nhiều trí tưởng tượng, Pedro à, và vì những suy nghĩ thú vị xảy đến với em, nên anh mới nhận lời giúp em xuất bản chúng, nhưng đừng nghiêm túc xem chúng là thật nhé.”

“Bởi vì – có những thứ - là - những điều tưởng tượng-và - những thứ khác - là - hiện thực - lặp đi lặp lại hàng nghìn lần cho đến khi nó ngấm vào trong.”

“Không ngoại ơi, không có gì đâu ạ, đó là do cháu đã không thể đánh bại kỷ lục trong một trò chơi, cháu đã không thể đặt tên viết tắt của mình vào vị trí đầu tiên thôi ạ.” - tôi đã phải nói dối để không thú nhận rằng nỗi buồn của tôi thực sự đến từ việc tôi rất nhớ cô “bạn gái”.

“Cháu chỉ đứng thứ hai và điều đó khiến cho cháu thất vọng thôi đấy mà bà”.

Tên viết tắt của tôi thậm chí không xuất hiện trên bất kỳ màn hình nào của sảnh trò chơi điện tử của thị trấn. Đúng là tôi hầu như ngày nào cũng đến chỗ đặt máy, nhưng tôi đang thiếu kỹ năng để thăng hạng trong mùa hè này vì ít khi thực hành. Hầu hết thời gian tôi dành để ngồi nơi những tảng đá, tìm kiếm những con tàu ..

“Mấy người làm ra trò video đó dựa vào đâu để mà quyết định ai xếp ở vị trí đầu tiên trên máy cơ chứ”

“Sao hả ngoại?”

“Vì họ thật là ngu ngốc …”

“Gì ạ? … Hoàn toàn ngược lại đó bà” - Tôi nói, nhưng bà ngoại không nghe thấy tiếng tôi.

“Bọn họ chỉ biết nhìn vào màn hình và nói: Đây là những cái tên viết tắt của số một đứa ngốc ngơ nào đó và rồi cái tên của đứa ngốc đứng thứ hai và vân vân, Pedro à.”

“Cháu cho rằng bà đang nói về những gì bà không biết đó thôi. Bà không hình dung được đâu, các kỹ năng mà bà phải có để tăng điểm số sẽ cho phép bà đặt tên viết tắt của mình lên hạng đầu. Đó là cả một niềm tự hào khi làm được như vậy đấy bà.”

“Có đáng tự hào gì khi cố chứng tỏ mình là người ngu ngốc nhất và rồi trở thành trò cười không cháu?

“Cháu nghĩ là…”

“Bọn họ biết tỏng rằng kẻ đứng ở vị trí thứ nhất thật ngu ngốc làm sao khi bỏ ra một số tiền kha khá và dành hàng giờ đồng hồ một cách ngu ngốc và nhìn vào màn hình buồn tẻ, thay vì làm điều gì đó có ích với thời gian đó, như học thêm một chút, đọc sách , cầu nguyện hoặc nói chuyện với bạn bè, đi bộ, giúp đỡ ai đó đang gặp khó khăn, đi chơi với ai đó, như những người khác vẫn làm, cũng là mấy người ít ngu ngốc hơn những kẻ có tên viết tắt đứng đầu chểm chệ trên bảng xếp hạng đấy thôi.” Bà mỉm cười nói rồi đi vào phòng ngủ.

Tôi thấy rằng một mặt bà ngoại đã đúng, nhưng mặt khác, học bài, đọc sách, cầu nguyện… có gì vui đâu chứ… Ngoài ra, bà ngoại không hề biết thế giới của những tiệm trò chơi và mấy cái video game thú vị đến thế nào.

Có những ngôi sao được mọi người ngưỡng mộ, kính trọng và ghen tị.

Trong các đoạn video tại quảng trường Spa, có một cậu bé có tên viết tắt đứng nhất trong cả ba trò chơi khác nhau! EGY trứ danh, đây là mấy chữ cái đầu của cái tên cậu ấy đấy. Tôi không biết tên cậu ta là gì vì cậu ta chẳng bao giờ nói chuyện gì với ai. Cậu ấy luôn rất nghiêm túc trước màn hình trong khi rất nhiều bạn sau lưng đang trầm trồ khen ngợi kỹ năng cầm gậy và bấm nút của cậu ấy.

Bà ngoại tôi không biết gì về những cuộc đấu tay đôi tuyệt vời xảy ra ở những nơi hấp dẫn đó, giống như chuyện vào đêm khuya hôm trước. Sau đêm ở bãi đá, tôi lại vỡ mộng một lần nữa, suy nghĩ nhiều hơn về khả năng tôi không thể gặp lại Vinka và Ami nữa. Sau bữa tối, tôi lại đến quảng trường. Ở đó, tôi nhận ra một sự náo động ầm ĩ trong sảnh vì một anh chàng khá là giỏi trong trò chơi, BUR, đã vượt qua EGY khi chơi chiếc máy game trò “Nỗi Kinh Hoàng Của Vũ Trụ” , đang rất thịnh hành vào mùa hè này, và cũng anh chàng ta là người đang cố gắng phá hủy các hành tinh của Đế chế Thor. Tất cả chúng tôi đều đến xem, thậm chí cả cậu EGY cũng đã có mặt ở đó. Cậu ta đã dừng trò chơi của mình trên một chiếc máy khác, "Tiranosaurious Karatecas", trong trò chơi mà cậu ta là một con át chủ bài trong việc hủy diệt mấy cái đầu, để đi quan sát kẻ xâm nhập đe dọa đưa cậu ta ra khỏi vị trí đầu tiên của mình, cho đến khi anh chàng ấy cuối cùng đã thắng, với một số điểm ấn tượng. Hắn ta đã phá hủy không dưới 82 thế giới!

Cậu ấy lặng lẽ chúc mừng khi trận đấu kết thúc, một chút ngưỡng mộ cũng có và một vài cái nhìn ghen tị. Chỉ có một cậu bé mở miệng và nói "Hay!"

(Ở nơi đó chẳng ai nói năng gì nhiều vì tiếng ồn của các máy trò chơi. Sau này, BUR đã mang đến một điều xa xỉ mà tôi không bao giờ có được: Khi anh ấy mở cửa sổ kỳ diệu cho phép để lại tên viết tắt của mình, anh ấy đã đóng dấu vào vị trí đầu tiên của danh sách 25 điểm đầu tiên trên chiếc máy đó. Điều này tương đương với việc giành được cúp, huy chương hoặc danh hiệu. EGY không thể chịu đựng được hành vi hình sự này và sau đó đã cố gắng vượt qua cái dấu ấn thật thiếu tôn trọng của mấy chữ cái đầu trong tên của một người khác. Hơn một tiếng đồng hồ thử thách đã qua, tiêu tiền thật dễ sợ (có người nói với tôi rằng mẹ của EGY, đã ly thân và đã cho cậu ta rất nhiều tiền để bà ấy được yên thân vui vẻ, cũng chính vì vậy.nhiều nhóc tì đã rất ghen tị với cậu ấy). Ban đầu thì không có gì tiến triển cả, lúc sau một may mắn đã đến hoặc một phút giây thiên tài và cậu ấy đã biến thành một viên đạn, hoặc thành một con mắt nhìn thấu cả trò chơi, trở mình thành một ngôi sao và đã có thể đặt mọi thứ trở lại tình trạng bình thường của chúng: BUR bây giờ đã ở vị trí thứ hai và EGY đứng đầu lượt đi và lượt về. Chắc chắn rồi, cậu ta đã có cả một gia tài sau khi phá hủy 90 chiếc máy bay! Đó là lý do tại sao cậu ấy nổi tiếng và đáng ghen tị.

Làm sao bà ngoại tội nghiệp của tôi lại không hiểu được những điều thú vị này cơ chứ?

Trong khi rời khỏi quảng trường để đi ngủ, một sự trùng hợp tuyệt vời đã xảy ra với tôi: ở một trong những vị trí cuối cùng trong danh sách, mấy chữ cái A. M. I đầu tiên xuất hiện.

"Cái tên nào có thể viết tắt thành nên thế này nhỉ?" Tôi tò mò hỏi và bắt đầu tưởng tượng tên và họ với những chữ cái đầu đó cho đến khi tôi quên mất tiêu cái câu hỏi ấy. Nhưng vào đêm hôm sau, tôi quay lại khu trò chơi và tôi đã đọc được một điều đáng kinh ngạc và tuyệt vời: Ở đầu danh sách TẤT CẢ CÁC MÁY CÓ tên viết tắt A. M. I! …Những điểm số tuyệt vời, và không thể đạt tới được.

Có người nói với tôi rằng khi EGY đến nơi và nhìn thấy nó, cậu ta nổi giận đỏ cả mặt, không nói gì, bỏ chơi và không hề quay lại sau đó nữa. Chắc cậu ta đã nghĩ rằng một cục xương rất khó đập vỡ mới đến đây, một tay chơi game chuyên nghiệp, một ngôi sao hoành tráng, nhưng chủ nhân của những chiếc máy cũng khó chịu vì lượng khách “chuyên nghiệp” đang dần chán nản. Con người nào mới có thể vượt qua số điểm khổng lồ như vậy?

Có thể cố thử khi sự khác biệt không nhiều, nhưng lần này số điểm lại gấp 6 đến 10 lần….

Ngoài ra, đối với tất cả mọi người thì đây là một sự việc bí ẩn, bởi vì không ai nói mình nhìn thấy AMI chơi dù chỉ một lần. Các máy móc chỉ đơn giản là hiện lên kết quả kiểu này vào buổi sáng và không ai biết là bằng cách nào .. nhưng đối với tôi nó không phải là một bí ẩn gì cả, cuối cùng thì sự nghịch ngợm của Ami đã trở lại và đang bước đến đó! Cậu ấy để lại cho tôi dấu hiệu về sự hiện diện của cậu ấy trên màn hình game. Đối với cậu ta, việc thay đổi danh sách màn hình là rất dễ dàng, bao gồm cả việc phải điều khiển từ xa từ hành tinh khác, hoặc nếu cần, bằng bất kỳ thiết bị điện tử tuyệt vời nào do chính cậu ấy chế tạo ra.

Tôi chạy đến những tảng đá như một mũi tên bất kể bóng tối, đến bãi biển tôi thở hổn hển với trái tim đang nhảy lên vì sung sướng và hy vọng. Trèo lên tảng đá nhìn về mọi hướng, nhưng Ami và con tàu của cậu ấy lại chẳng thấy đâu cả. Tôi nhớ rằng trong lần đến thăm trước, anh ấy đã thôi miên tôi từ xa để tôi không nhìn thấy trái tim có cánh được khắc trên cùng tảng đá trong lần đầu tiên đến thăm. Tôi đã tìm kiếm và nó ở đó. Bên kia có một hòn đá với một tờ giấy bên dưới.

“Một tin nhắn từ Ami!" Tôi vui vẻ nghĩ, và quả thực là như vậy, với những lỗi chính tả rất đặc trưng của cậu.

Tôi cảm thấy vô cùng vui sướng khi đọc nó, một lần nữa, mọi thứ trở lại tuyệt vời làm sao. Vinka… Ami…

Image 5

Một lúc sau, đọc tin nhắn tôi thấy có gì đó hơi bị ngạc nhiên: “Trong rừng à!” Tôi nghĩ điều đó thật kỳ quặc vì tôi không quen nhớ về chuyến thăm của Ami với bất kỳ nơi nào khác ngoài những tảng đá này, nhưng sau đó tôi thấy rằng đó là một nơi hoàn hảo, bởi vì đâu đó gần khu rừng, cậu ấy có thể hạ cánh con tàu của mình trong ngày mà không bị mọi người nhìn thấy.

Tôi đã rất vui khi đi ngủ. Bây giờ tôi biết rằng trong vài giờ nữa tôi sẽ ôm lấy Vinka.mmm… và tôi bắt đầu nghĩ về nó, nhưng thật khó để tôi có thể ngủ được. Gần như run lên vì xúc động khi nhớ rằng cuộc gặp mặt đã rất gần. Vào cuối giấc ngủ của tôi và tôi không mơ thấy điều kinh hoàng của đêm qua, mà là một cái gì đó đẹp đẽ liên quan đến cô ấy, nhưng đó là vấn đề cá nhân Khi thức dậy, tôi chạy vào rừng mà không ăn sáng hay tắm rửa, nhưng sau đó nhớ ra rằng tôi đã hẹn với Ami và cậu ấy có thể đưa tôi đến với Vinka, vì tàu của cậu ấy có khả năng định vị ngay lập tức ở bất kỳ nơi nào trong thiên hà, thế nên tôi đã tắm thật sạch, gội đầu, xịt nước hoa Cologne lần đầu tiên trong đời, lọ nước hoa mà anh Victor đã bỏ lại trong chuyến thăm vài tuần trước đó.

Tôi chọn bộ quần áo đẹp nhất mà tôi tìm thấy, sau đó tôi muốn chạy, nhưng bà tôi đang đợi tôi ở bàn ăn với bữa sáng đã được dọn ra.

“Sao cháu lại gấp gáp và hạnh phúc như vậy hả, Pedro?

“Um… không, không có gì đâu ạ. Đó là bởi vì hôm nay là một ngày đẹp trời. Trời nhiều mây và hơi lạnh.”

“Ah”

Để tránh những câu hỏi mà tôi không thể trả lời, tôi nhấp một ngụm cà phê và rời đi với một chiếc bánh sandwich trên tay.

“Pedro và những bí ẩn của cậu ấy” – bà cười nói.

Rừng thông không quá gần bãi biển. Tôi chạy về làng, băng qua quốc lộ, vào một vùng đầy bụi rậm và leo lên một ngọn đồi dốc về phía rừng. Nhân tiện tôi hỏi liệu Vinka có ở trên tàu không, nhưng sau đó tôi nhớ ra rằng Ami đã nói vào chuyến đi cuối cùng của chúng tôi rằng cậu ấy sẽ đến rước tôi trước và sau đó chúng tôi sẽ đến hành tinh của Vinka. Và vì vậy tôi đang chuẩn bị tâm lý cho một chuyến du hành xuyên không gian mới.

Mây bắt đầu tan, nước biển chuyển từ xám xịt sang một màu xanh tuyệt đẹp.

Với niềm hạnh phúc tột độ khi nghĩ rằng trong vài phút nữa mình có thể được gặp lại Ami và hơn hết là Vinka!

Tôi đi sâu vào rừng cây dầy đặc nhìn ra mọi phía, tưởng tượng rằng Ami sẽ đang quan sát tôi từ một trong những màn hình trên con tàu, nhưng vì tôi không nhìn thấy cũng không nghe thấy bất cứ điều gì nên tôi quyết định ngồi xuống và chờ đợi nó trong một phần quang đãng của khu rừng, tôi biết rằng cậu ấy biết vị trí của tôi hơn là tôi biết chỗ cậu ấy.

Ngồi trên bãi cỏ và với trái tim thiếu kiên nhẫn, tôi chợt nghĩ rằng Ami sẽ xuất hiện sau lưng tôi và cậu ấy sẽ đưa tay lên che mắt tôi và nói "Hãy đoán xem tôi là ai nào?".

Tôi thích ý tưởng đó, và vì lý do đó, khi vài phút sau tôi cảm thấy có ai đó đang đến gần vai mình, tôi nhắm mắt lại và đứng yên, cố gắng chế ngự sự tò mò và phấn khích của tôi. Quả thật, bàn tay ấm áp và trìu mến đã che mắt tôi, nhưng Ami không nói gì. Sau đó, tôi cảm thấy một mùi hương và một rung động mà tôi không ngờ tới, khiến trái tim tôi loạn nhịp và hồi sinh những tình cảm đẹp đẽ và sâu lắng cùng hương thơm của Vinka…

CÔ ẤY ĐÃ Ở ĐÂY!

Chưa mở mắt ra, tôi vuốt ve đôi bàn tay yêu dấu với những ngón tay thon dài, mái tóc mềm mại, đôi tai nhọn đó. Tôi quỳ xuống, cô ấy ở đây, tôi quay về phía Vinka và rồi tôi thấy mình tràn ngập niềm vui và tình yêu vô hạn trong đôi mắt tím của cô ấy.

Tôi không nghĩ về Ami, không nghĩ gì cả, tôi nghĩ rằng tôi đã biến mất hoặc tôi đã đi đến một không gian khác, đến một chiều không gian khác của sự tồn tại, nơi mà chỉ có Tình yêu sâu sắc nhất mới có thể tiếp nhận và tôi đã bao quanh mình bởi sức mạnh gắn kết hai đứa, với sự say mê siêu phàm không thể giải thích này.

Chúng tôi không thể nói, không cần, và chúng tôi sẽ không hiểu nhau vì tôi không có máy phiên dịch, cả cô ấy và tôi đều không nói được ngôn ngữ của nhau.

Chúng tôi ngồi trên bãi cỏ. Đôi mắt chạm nhau, chúng tôi không thể ngừng mỉm cười vì hạnh phúc, với một niềm hạnh phúc mà không có thứ nào khác trên thế giới này có thể mang lại cho chúng tôi.

Một lúc sau, đã quen hơn với niềm vui đoàn tụ, tôi trở lại thực tại này và tôi chợt nghĩ đến người bạn của chúng ta. Tôi đã quên rằng cậu ấy cũng tồn tại.

“Ami đâu rồi?” Tôi hỏi cô ấy trong vô vọng, mà không nhớ về vụ cái tai nghe phiên dịch. Cô ấy nhìn qua vai tôi và nói:

“Sdgdlnjfhadr diu znfiughaer” - hay đại loại thế, rồi tôi mới nhớ về thiết bị phiên dịch nhỏ xíu, cô ấy và tôi bắt đầu cười.

Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng giọng cô ấy rất hay và trầm.

Image 7

“Mình không hiểu cậu nói gì chút nào, Vinka, nhưng âm thanh cậu nói nghe rất là hay.”

“Cậu nói nữa đi” - tôi nói với cô ấy. Tôi tin rằng bằng cách nào đó cô ấy hiểu ý tôi, bởi vì cô ấy bắt đầu nói, trong khi tôi lắng nghe cô ấy một cách mê hoặc, như một câu thần chú kỳ lạ nào đó được yểm vào tôi. Tôi muốn nhắm mắt lại và chỉ đơn giản là nghe mãi âm thanh này, cảm giác như đang hát nhạc từ trái tim cô ấy.

“Thứ tình cảm bị cấm đoán tới đây là đủ rồi nhé. Cặp đôi tội lỗi này.” -

Ami nói đùa mỉm cười hạnh phúc. Hình bóng áo trắng yêu dấu đi về phía chúng tôi. Cậu ấy cũng nói bằng ngôn ngữ của Vinka, đại khái cũng đã nói gì đó tương tự như vậy.

Trái tim tôi nhảy lên trong lồng ngực khi thấy cậu ấy đến gần vui vẻ và tươi sáng, như mọi khi. Tôi bắt đầu đứng lên để chào cậu ấy và trao tình yêu của mình cho cậu, sau đó tôi nhận thấy cậu ấy thấp hơn trước một chút, hoặc tôi đã phát triển rất nhiều trong những tháng gần đây. Tôi phải hơi khom người để ôm lấy cậu. Vinka vẫn ngồi trên cỏ trông rất mãn nguyện. Đó là một cuộc đoàn tụ đầm ấm và hạnh phúc.

Ami vừa đeo tai nghe vừa nói:

“Cậu hẳn đang cảm thấy rất vui khi thấy mình cao hơn mình rất nhiều, phải không Pedro?”

“Không, Ami… ok, mình không phải không thích, nhưng… cậu không cảm thấy tồi tệ vì điều đó chứ?”

“Không đến nỗi tệ như cậu khi cậu gặp Vinka đâu...”

Tôi không hiểu ý cậu ta. Tôi quan sát người bạn tri kỷ xinh đẹp của mình và không tìm thấy điều gì khác lạ ở cô ấy.

“Khi tôi gặp Vinka à? Nhưng tôi đã gặp cô ấy rồi, và cô ấy không có gì kỳ lạ…”

“Khoe chân cậu đi Vinka ơi” – cậu ấy hỏi.

Khi cô ấy để lộ đôi chân, tôi đóng băng luôn. Vì chúng tôi chưa đứng cùng nhau cho đến thời điểm đó, mà là quỳ hay nằm trên cỏ, tôi không nhận thấy rằng cô ấy cũng đã cao lên, nhưng cao hơn tôi rất nhiều. Bây giờ tôi chỉ cao gần tới mũi cô ấy…

Tôi cảm thấy tồi tệ kinh khủng, tôi không ngờ rằng, tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ sốc, thất vọng, rằng cô ấy sẽ ngừng yêu tôi, và những điều như thế. Tôi nhìn về phía mặt đất khi cô ấy ôm tôi với sự dịu dàng và hôn lên má tôi, tất nhiên là phải hơi cúi người xuống…

Những người không tiến hóa chỉ nhìn vào hình dáng bên ngoài, bề ngoài của sự vật, từ “sự phân biệt bằng mắt” Ami cười nói với tiếng cười trẻ thơ.

“Đừng lo lắng, Pedro, mình yêu cậu như trước. Cậu biết rằng tình yêu của chúng ta sẽ vượt xa vẻ bề ngoài” - Vinka đang cố trấn an tôi.

“Ừm…. mình biết, nhưng … nó hẳn là một bất ngờ khó chịu cho cậu.”

“Không có gì ngạc nhiên cả đâu” - Ami xen vào – “bởi vì khi chúng mình quay lại đây, mình đã cảnh báo cho cô ấy biết trước rằng cậu chưa trưởng thành lên nhiều như cô ấy, và cậu đã nói rằng không có gì quan trọng với cậu cả, mặc dù mình đã phải bốc bỏ cậu vào túi để chở cậu đi đấy…

Hahaha.”

“Và đó là sự thật, Pedro, dù cho cậu có cao chỉ bằng ngón tay cái của mình, mình cũng không thể ngừng yêu cậu bằng tất cả tâm hồn của mình, Và cậu biết đấy, chênh lệch chiều cao cũng không nhiều đủ để tạo ra vấn đề cho cậu đâu. Ngoài ra, Ami nói rằng cậu vẫn sẽ còn cao lên rất nhiều.”

“Có thể, trong tương lai, với điều kiện là cậu không cao lên nữa hơn minh… Nhưng, bây giờ thì sao? Cậu có nghĩ rằng không có nhiều khác biệt mặc dù mình gần như cao chưa tới mũi của cậu không?”

“Chính xác là viền tóc và trán của cậu thì tới mũi cô ấy.” - Ami nói-

“nhưng làm thế nào mà cậu làm như vậy được thế. Cậu ép mái tóc sát đầu và vì vậy trông có vẻ thấp hơn hiện giờ đấy, nhưng nếu cậu để tóc sang một bên thì… Mình nói đúng rồi nhé…”

Tôi nhận ra rằng đó là sự thật, tôi đang đứng hơi nghiêng. Tôi tự đứng thẳng lên lại và thấy rằng sự khác biệt không quá lớn. Cô ấy hạnh phúc ôm chầm lấy tôi. Cái nhìn ấm áp của cô ấy khiến tôi cảm thấy không có lý do gì phải bận tâm. Tôi lấy lại tự tin, nắm lấy thắt lưng Vinka và cất giọng giống như trong một bộ phim cũ rích có nội dung:

“Đúng vậy Vinka yêu dấu, cho dù cậu có cao hơn một chút đi chăng nữa thì mình cũng là người đàn ông nhỏ bé cứng rắn của cậu. Hãy cẩn thận với mình nhé.”

Vinka và tôi cười, Ami cũng vậy, mặc dù sau đó tôi nói:

“Mình hy vọng cậu không quá xem trọng những tiêu chuẩn quý ông thời tiền sử như vậy. Đó chỉ là một trò đùa thôi, Ami.”

“Mình biết, nhưng đừng quên rằng tiêu chuẩn nam tính chỉ có ý nghĩa trong thế giới vẫn sống trong thời kì hang động, lúc mà cơ bắp và kích thước rất quan trọng để có thể tồn tại. Có lẽ là người đàn ông mạnh mẽ và cao hơn nhiều so với người phụ nữ sẽ thuận tiện hơn để bảo vệ cô ấy; nhưng vì các hành tinh của cậu đã vượt qua quan niệm cũ này và…”

Đối với tôi, có vẻ như Ami không biết tường tận về hành tinh của tôi hay những con người sống trong nó, bởi vì ở đây một bức tượng đẹp và cơ bắp tốt là rất quan trọng đối với một người đàn ông cũng như trí thông minh hay tiền bạc, và các cô gái nói chung đồng ý về điều này…

Vinka cũng có vẻ bối rối và ngắt lời người bạn nhỏ của chúng ta:

“Ở Kia, những người Terris thống trị tụi mình, Ami, và tụi mình phục tùng họ vì họ mạnh hơn chủng tộc người Swamas, và cậu nói rằng thế giới của mình đang vượt qua giai đoạn này à. Mình không hiểu.”

“Các cậu đã vượt qua nó rồi, không phải à? Đối với cậu việc Pedro thấp hơn cậu thì đâu quan trọng gì nhiều. Đúng không nào?”

“Đúng vậy, trong trường hợp của mình thì đúng là như vậy, nhưng phần lớn…”

“Đừng bao giờ để niềm tin của số đông hướng dẫn cậu Vinka, mà hãy để trái tim và trí tuệ của cậu hướng dẫn, bởi vì nhiều khi người ta sao chép suy nghĩ của người khác vì sợ khác biệt hoặc vì bản thân họ chưa tự tìm vào bên trong họ để xem họ cảm thấy như thế nào, và sâu bên trong họ có thể đang nghĩ như cậu, vì do họ chưa được lắng nghe ý kiến của cậu để củng cố bản thân mình để rồi sau đó cũng ủng hộ bạn.”

Lời cậu ấy thật thú vị. Cậu ấy tiếp tục giải thích với cô bạn của tôi.

“Và nếu như cậu có một ý tưởng hay, cần thiết cho tất cả mọi người, nhưng cậu lại không có đủ can đảm để thể hiện nó, thì ý tưởng tốt lành đó sẽ không bao giờ phổ biến ra hoặc trở thành hiện thực được, và tất cả sẽ mất đi bởi sự sợ hãi của cậu.” – Ami vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào chúng tôi với một nụ cười, “ngoài ra, cậu sẽ không thể biết rằng cậu không phải là người duy nhất suy nghĩ khác.”

“Mình nghĩ rằng cậu đã đúng, Ami, nhưng chỉ một phần thôi, bởi vì kể từ khi mình gặp cậu và thăm thế giới tuyệt vời của Ophir và các thế giới tiến hóa khác, việc hành tinh này có quá nhiều đau khổ có vẻ như là quá vô lý và tàn nhẫn, trong khi mọi thứ có thể được sửa chữa dễ dàng với cái giá chỉ là một chút thiện chí. Nhưng bây giờ mình đã nhận ra rằng ý tưởng này đơn giản khiến cho mình trông có vẻ như một kẻ bị tâm thần. Vì vậy mà mình không nói chạm tới chủ đề này với bất kỳ ai nữa. Và điều tương tự cũng xảy ra với mình đối với rất nhiều suy nghĩ khác, vì vậy cuối cùng mình ngậm miệng lại và cố gắng hành động và suy nghĩ như mọi người, mặc dù điều đó không đúng, mặc dù điều đó làm cho mình đau lòng.”

“Mình hiểu cậu, Pedro à. Khi tất cả mọi người đều hành động giống như cậu, làm cho cảm xúc thật của chúng ta im bặt. Cậu tin rằng mình là người duy nhất nghĩ khác và sợ rằng cậu sẽ bị cười nhạo hoặc người ta sẽ trút giận lên cậu.”

“Hoặc là điều đó hoặc không thì họ sẽ tẩn cho mình một trận mất…”

Ami bật cười, sau đó tiếp tục giải thích:

“Dù mọi thứ có vẻ ra sao, mình khuyên cậu nên cố gắng là chính mình mọi lúc cậu có thể, hãy cố gắng thể hiện với sự thanh thản và tôn trọng, không xúc phạm hoặc công kích, những gì cậu thực sự cảm thấy về vạn vật khi suy nghĩ của cậu được chiếu sáng bởi sự khôn ngoan của Tình yêu, và cậu sẽ ngạc nhiên về số lượng người sẽ thực sự đồng ý với cậu bởi vì thế giới của chúng ta đang thay đổi. Tuy nhiên, đối với mình, vấn đề có vẻ trên lý thuyết hơn là thực tế.”

“Nói ra bất cứ điều gì mình suy nghĩ ấy à… Thôi, mình không muốn trở thành một thánh tử vì đạo đâu, Ami, mình không thích bị đau khổ.”

“Cậu đang bỏ qua những thay đổi đang rục rịch bắt đầu đấy thôi. Nhiều tâm hồn bây giờ thích sống với những gì tự nhiên và chân thật hơn rồi.”

Vinka vẫn đầy nghi ngờ: “Mình không thấy rằng mọi người khác nhau nhiều lắm đâu, Ami… trên hành tinh của mình, tất cả mọi người đều xử xự ít nhiều giống như nhau, từ trẻ đến già. Có một số người tốt, nhưng nhìn chung sự hời hợt, cái tôi và chủ nghĩa duy vật chiếm ưu thế… Không biết ở Trái Đất có giống vậy không, Pedro…”

“Cũng giống vậy đấy, Vinka.”

Ami thở hổn hển, cười và nói: “Họ cư xử ít nhiều giống nhau bởi vì họ phải tuân theo sự áp đặt của các hệ thống cũ ở thời điểm hiện tại, những hệ thống không có sự cân nhắc hay tôn trọng đối với con người hoặc đối với cuộc sống nói chung đã dẫn dắt cuộc sống trong thế giới các cậu. Những hệ thống này không dựa trên Tình yêu, nhưng dựa trên vật chất; và vì mọi thứ không dựa trên Tình yêu đều không thể tạo ra hạnh phúc, nên đại đa số không hạnh phúc, nhưng vẫn có những người tin rằng vấn đề này là không thể tránh khỏi và vì thế họ ngừng lên tiếng. Và theo cách này, nó tăng lên và tiếp tục, và không có gì thay đổi, hoặc không có gì thay đổi. Mình nên nói rằng: mọi thứ đang biến đổi ngay lúc này đây. Nhiều người đã bắt đầu thay đổi, và cậu có thể cảm nhận được điều này trong môi trường sống xung quanh. Cậu cũng nên tham gia vào dòng điện tích cực này để tiếp thêm sức mạnh cho nó. Đừng quên, bảo vệ những điều tốt đẹp và cuộc sống cũng chính là bảo vệ chính mình.”

Tôi không nhớ chính xác tất cả những gì cậu ấy đã nói với chúng tôi, nhưng cuối cùng nó đã thuyết phục được chúng tôi: từ giờ trở đi chúng tôi sẽ cố gắng sống sao cho chân thành hơn, không che giấu cảm xúc hay suy nghĩ của mình, và không chỉ trong những quyển sách mà tôi viết.

Image 9

“Nhưng cũng đừng sống hờn giận thế gian này nhé, các bạn nhỏ à” -

anh chàng cười vui vẻ nói – “đừng chỉ nhìn vào mặt tối, vì bóng tối thì ít mà ánh sáng thì dư dả và chiếu tỏ rạng ngời.”

Chúng tôi nhìn quanh mình, buổi sáng mùa hè trong rừng, giờ sương mù đã tan biến và cảnh vật hiện ra rõ rõ ràng ràng trước mắt bởi mặt trời chói chang, khiến chúng tôi hiểu rằng đúng là không nên chỉ chú ý đến điều tiêu cực, bởi vì điều tích cực còn có nhiều hơn.

Một làn gió tươi mát thơm mùi hoa, mùi gỗ thông và gỗ bạch đàn đang vuốt ve khuôn mặt chúng tôi.

Ami quyết định ngồi xếp bằng trên cỏ. Chúng tôi cũng ngồi như thế.

“Mình thấy các cậu rất hài lòng đúng không, các bạn nhỏ, các cậu có vẻ rất vui vì được gặp lại nhau?” – cậu ấy hỏi chúng tôi với vẻ hạnh phúc nghịch ngợm.

“Vui lắm” hai đứa tôi nói.

“Vậy thì các cậu nhận ra rằng các cậu đã không cần phải tạo ra quá nhiều kịch tính trên con tàu vào chuyến đi trước rồi chứ, lúc mà các cậu phải nói lời tạm biệt đấy. Đúng không nào?”

Hai đứa nhìn nhau với vẻ ngượng ngùng. Ami đã đúng, chúng tôi đáng lý không nên tiến hành một cuộc “binh biến” nổi loạn để xem liệu chúng tôi có thể tránh được sự chia ly hay không. Chúng tôi đã đoàn tụ, giờ đây quá khứ dường như chỉ còn là giấc mơ thoáng qua.

“Đúng là như vậy đấy…Tụi mình thật là hai đứa ngốc.”

“Hoan hô, mình rất vui vì cậu đã nhận ra điều đó, vì vậy cậu sẽ không gây ra bất cứ tai tiếng gì khi thời gian chia tay lại đến trong ngày hôm nay nhé…”

“Cái gì, hôm nay tụi mình phải rời xa nhau à?” Cả hai đứa la lên ầm ĩ, ôm lấy nhau trong khi cậu ấy đang cười nhạo chúng tôi.

“Lại cái màn kịch thể hiện tình cảm vô ích nữa rồi…”

Những lời nói của cậu ấy khiến tôi nhận ra rằng tình cảm của chúng tôi không phải là “màn kịch vô ích” , mà thay vào đó là một Tình yêu tuyệt vời, và dường như quá tàn nhẫn khi không ở bên cô ấy hơn vài giờ một năm. Tôi đã định nói với cậu ấy điều này nhưng Vinka đã lên tiếng trước.

“Tình yêu không phải là sến súa gì cả, Ami, và ít hơn nữa khi hai đứa mình là một nửa linh hồn của nhau, đó là lý do tại sao việc biết rằng phải chia xa một lần nữa lại khiến chúng mình đau đớn đến như thế.”

“Mình hiểu các cậu, các bạn nhỏ ạ, sự chia ly làm các cậu đau đớn vì các cậu vẫn chưa học cách tận hưởng những cuộc gặp gỡ bên ngoài thể xác, thật là xấu hổ làm sao…”

Những lời nói của cậu ấy nhắc tôi nhớ ra rằng tôi đã luôn cảm thấy sự hiện diện của Vinka bên trong tôi. Nhiều đêm tôi đã tưởng tượng rằng tôi đang ở bên cạnh cô ấy. Những cuộc gặp gỡ tưởng tượng này chân thật đến mức dường như chúng tôi đã thực sự đoàn tụ vậy. Tôi kể cho Ami nghe.

Nghe thấy thế, Vinka nói rằng cô ấy cũng có trải nghiệm y như thế, cô ấy cũng cảm thấy những khoảnh khắc mà chúng tôi cứ như đã được gặp lại nhau vậy.

“Các cậu đã thực sự đoàn viên đấy, không phải bằng thể xác vật chất, nhưng là cuộc gặp gỡ của linh hồn.”

“Chắc chắn là vậy rồi” - tôi nói – “nhưng không giống như được gặp gỡ thế này…”

“Tình yêu đích thực là phạm trù của những linh hồn, không phải thể xác đâu. Đó là lý do tại sao những ảnh hưởng dựa vào các hình thức vật lý đều là nhất thời thôi. Tình yêu mà khi người ta có vài nếp nhăn, mập thêm hay ốm đi vài kí đã không còn thì không phải là Tình yêu, đó chỉ là một sức hấp dẫn vì ngoại hình chứ chẳng hề có chiều sâu hay là sức mạnh. Đối với Tình yêu đích thực, tầm vóc không có nghĩa lí gì, kể cả tuổi tác và ngoại hình nữa, đó là mối tơ của hai tâm hồn. Tình yêu là năng lượng phát ra từ một người, năng lượng tổng hợp của các khía cạnh nội hàm nơi người ấy. Đối với loại tình cảm này khoảng cách hay thời gian chẳng hề tồn tại. Tử thần cũng chịu thua ngọn lửa Tình Yêu này.”

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt ướt vì xúc động. Cả hai chúng tôi đều biết rằng Ami đang nói về một Tình yêu giống như tình yêu đang gắn kết chúng tôi. Hai đứa ôm lấy nhau vỗ về và một lần nữa bước vào trong cái không gian mà thời gian biến mất, nơi mà phần còn lại của thế giới đã bị lãng quên.

Tôi không biết bao nhiêu phút sau nữa, Ami nói với vẻ mỉa mai:

“Thành thật mà nói, tập phim sướt mướt này dài hơn mình nghĩ một chút…”

Những lời nói đó mang chúng tôi trở lại hiện tại với một chút xấu hổ, nhưng khi quan sát người bạn thân yêu của tôi, tôi nhận thấy rằng, mặc dù nụ cười anh chàng ta có vẻ hóm hỉnh, cậu ấy lại không thể giấu được nỗi xúc động trong đôi mắt.

“Đúng vậy đấy, Pedro à.” cậu ấy nói khi tiếp nhận những suy nghĩ của tôi, “màn trình diễn tình cảm vô dụng này phát ra cái rung động có thể đánh thức cả một cái cây bằng đá hahaha!”

Đột nhiên chúng tôi thấy rất nhiều bươm bướm sặc sỡ bay lượn ở đằng kia.

“Và cậu có để ý thấy cả những chú chim đang hót vang vui vẻ hơn nhiều không, Pedro?”

Tôi chú ý và thật đúng như thế, dường như cả khu rừng đang hát ca nhảy múa, tấu lên khúc nhạc của màu sắc, chim chóc, côn trùng và những bông hoa để dành tặng cho hạnh phúc của chúng tôi.

“Được tạo ra bởi niềm hạnh phúc của các cậu đấy - rõ ràng là như thế.”

“Thật tuyệt vời làm sao!” hai đứa thốt lên, vẫn ngồi trên bãi cỏ thích thú ngắm nhìn sự rộn rã vui vẻ vây quanh.

“Đó là vì rung động cao mà các cậu tỏa ra, vạn vật đều đã biết rằng Tình yêu là một năng lượng cao hơn nhiều trong Vũ trụ, và bằng cách này, chính các cậu tạo ra “âm nhạc” dẫn đến toàn bộ “vũ điệu” rực rỡ này đấy…”

Vinka kết luận: “Vậy Tình Yêu thu hút và tạo nên niềm vui à …”

“Tất nhiên. Tất cả các sinh vật đều hướng về nguồn cội của chúng, đó là Tình Yêu Vũ Trụ. Và cũng chính vì thế mà những gì đối lập với tình yêu đều tạo ra khoảng cách.”

Tôi thì hiểu điều này là những người hay gắt gỏng không tỏa ra tình yêu thương.

“Vì họ không thể hoặc không muốn mở lòng. Thôi, chúng ta lên tàu đi.”

– anh chàng nói rồi đứng dậy, thao tác trên bộ điều khiển từ xa của con tàu.

Image 10

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.