Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
BÀ NGOẠI VŨ TRỤ

❊ ❊ ❊

Tôi đoán rằng giờ này ngoại tôi đang tập Yoga trong sảnh.

“Lần này cháu không trở về với khuôn mặt bí xị hả Pedro! Mặt cháu khác, giống như khi cháu rời đi sáng nay vậy! Cháu đã gặp Ami và Vinka có đúng không!” – bà hỏi tôi.

Tôi bất ngờ quá và không kịp đáp lại bà, chỉ nhìn bà với đôi mắt mở to như trứng rán.

“Cháu biết không? Bà tin vào bất cứ điều gì cháu viết trong sách của cháu, cậu nhóc à. Sáng nay, khi bà đang chăm sóc quần áo trong sân, bà thấy một phi thuyền tròn xoay bằng bạc bay ngang qua trên trời. Nó tiếp tục bay lên cao hơn cho đến khi bà mất dấu nó. Có một hình trái tim có cánh trên đáy con tàu ... Thế là nó làm bà suy nghĩ và bà đã đi đọc sách của cháu. Thêm một chuyện nữa là, khi bà chăm sóc bản thân và uống vitamin bà đã nhớ được mấy hạt ngon lành từ ngoài trái đất mà cháu đã mang đến cho bà ăn vào một hôm nọ, và giờ đây, lần đầu tiên cháu tỏ ra hạnh phúc. Lúc trước cháu buồn vì Ami chưa về, có đúng không? Phải đấy cháu, bà tin rằng cháu đã thật sự đi cùng với cậu bé ấy và với cô bé Vinka.”

Những lời đó khiến tôi chết lặng. Một mặt điều đó khiến tôi sợ hãi, nhưng mặt khác, tôi cảm thấy hy vọng lớn lao được chia sẻ những bí mật của mình với ai đó trong thế giới của tôi, và nếu đó là bà tôi, người được tôi yêu thương nhất, trên hành tinh này, đó là những điều tuyệt diệu nhất đến với tôi.

“Bà ngoại nói nghiêm túc chứ bà?

“Thật đấy, con trai à.” bà tôi nói với ánh mắt chân thành. “Và bà sẽ không kể với ai chứ?”

“Tại sao cháu lại nghĩ vậy… tất nhiên là không rồi. Mọi người không tin vào những hiện thực kỳ diệu này và họ nghĩ rằng ai mà chạm vào chủ đề này thì là vì anh ta điên mất rồi.”

“Và bà có tin cháu không nếu cháu nói là cháu đã lên con tàu mà bà đã thấy?”

“Ừ, Pedrito, bà đã nghĩ vậy khi bà nhìn thấy nó. Lúc sáng trông cháu thật hạnh phúc…”

“Và người ngoài trái đất không làm cho bà sợ hãi sao bà?” Càng lúc tôi càng say mê.

“Không, bởi vì năng lực đứng đầu trong cả Vũ trụ này chính là Tình yêu, vì vậy mà bà nghĩ rằng những sinh mệnh đó, những người điều khiển những con tàu này tuyệt vời và tiên tiến như bà đã thấy, họ phải tiến hóa hơn chúng ta rất nhiều trong con đường hướng tới Tình yêu, và lý do này mà họ chắc hẳn phải giàu tình yêu thương hơn, thân thiện, hòa bình và tốt đẹp hơn nhiều.”

Tôi ôm lấy bà ngoại và bắt đầu òa khóc trên vai bà như một chú bé ngốc. Tôi cảm thấy rằng những khả năng về tương lai mới đã mở ra.

“Cho bà hỏi cháu một điều, Pedrito, chỉ một việc thôi.”

“Bà muốn hỏi gì cũng được bà ơi, nếu cháu cỏ thể trả lời được thì bà muốn hỏi gì bà cứ hỏi đi bà.”

“Cho bà gặp Ami khi cậu bé quay lại nhé.”

Tôi lại ôm lấy bà, nở nụ cười hạnh phúc.

“Ngày mai bà sẽ gặp được cậu ấy thôi!”

“Ngày mai luôn à? Lần này cậu bé không đi thêm một năm nữa sao?” –

bà tôi bối rối hỏi.

Tôi nghĩ thật tuyệt vời khi có thể nói chuyện cởi mở với bà về việc này. Bà muốn biết nhiều hơn và nhiều hơn nữa. Bà lắng nghe nội dung tôi kể lại những sự kiện gần đây, hơi lo lắng về khả năng dượng Goro không cho phép Vinka, mặc dù tôi nói rằng tôi có niềm tin rằng mọi thứ sẽ được giải quyết. Chưa bao giờ trong đời tôi ngủ hạnh phúc như đêm đó; thứ nhất vì bây giờ tôi đã có một người bà mới tinh; thứ hai là vì tôi đã gần đạt đến ước mơ lớn hơn của mình: không bao phải giờ phải tách lìa Vinka nữa.

Ngày hôm sau, bà tôi cũng hào hứng như là tôi vậy, đến nỗi bà muốn cùng tôi vào rừng để làm quen với Ami. Tôi nói với bà rằng trước tiên tôi phải hỏi cậu ấy xem có được không đã. Bà đồng ý.

Tôi đi vào rừng. Lần này tôi không phải chờ đợi lâu. Tôi nhìn thấy ánh sáng màu vàng đầu tiên phía trên đầu và rồi tôi được nâng lên vào bên trong con tàu. Họ ở đó, Ami và ông Krato đang mỉm cười.

“Còn Vinka đâu?” - tôi hỏi “Thời gian trên lục địa của cậu sớm hơn ở Kia, nên mình đi qua đón cậu trước. Bây giờ chúng ta sẽ trở lại Kia để xem tình hình ở đó có gì mới.”

“Hàng triệu kilo mét coi như không, cứ như đi vào góc nhà rồi đi ngược lại vậy... thật dã man quá Ami.”

“Hàng-tỉ kilo mét nhé, Pedro, nhưng Columbus cũng sẽ ngạc nhiên không kém nếu ông ta nhìn thấy thế giới của cậu đấy, rằng trong thời đại này cuộc du hành nổi tiếng của ông ấy có thể được thực hiện chỉ trong vài giờ bay với những thiết bị chậm chạp mà các cậu đang dùng, sử dụng nhiên liệu không thể tái tạo và gây ra tiếng ồn khủng khiếp. Thôi, đi nào các chàng trai.

“Nhưng trước tiên mình muốn hỏi cậu một điều, Ami.”

“À, mới bắt được suy nghĩ của cậu. Bà cậu đã biết mọi chuyện và bây giờ cậu muốn bà làm quen với mình. Mình rất vui lòng, mọi chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn, và tất nhiên là mình cũng muốn gặp bà. Làm mình cũng muốn nhảy cẫn lên vì vui sướng đây này.”

“Mình đi bộ nhé, mình sẽ theo sau cậu, Pedrito.”

“Ừ, đi thôi” ông Krato nói, tự mời mình.

“Đừng nghĩ tới chuyện đó, nếu họ nhìn thấy ông với đôi tai nhọn và vẻ ngoài đó, họ sẽ giam ông lại và điều tra cho đến tận chân tơ kẽ tóc.” - Ami cảnh báo.

“Ồ, họ sẽ rất thích thú khi được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ông... Hohoho!”

“Và họ cũng sẽ kiểm tra ông từ bên trong ra luôn, bằng một con dao nhọn…”

“Ông nghĩ chân ông đang bị thương, ông sẽ đợi ở đây. Cho ông gửi lời chào đến bà của cháu nhé, "Betrito"

“Ok, chúng cháu để ông lại đây nhé. Tất cả các điều khiển đã được tắt để ông không nghịch ngợm gì và rồi cuối cùng thấy mình dạo chơi ở hành tinh Andromeda nhé.” – cậu bé của các vì sao cười lớn.

“Cháu có thể để TV cho ông không? Ông muốn xem một môn thể thao của thế giới này.”

“Ông thích môn thể thao nào, ông Krato?”

“Cái loại nào đó mà giống như roko-toko ấy.”

“Nó có nghĩa là “lưới giáp thú” , Pedro, roko là một loài vật của Kia, trông nó giống như con thú có giáp, nhưng nhanh hơn rất nhiều, còn toko là lưới.” - Ami giải thích.

“Đó là môn thể thao gì vậy, ông Krato?” Tôi hỏi.

“Mỗi người chơi có một cây gậy trên đầu gậy có gắn lưới. Người ta sẽ ném con roko và rồi tóm nó lại vào lưới, nhưng cháu không thể chạy quá ba bước vác theo con vật được, theo cách này, cháu lại phải ném nó cho một người đồng đội khác, cẩn thận để đội bạn không bắt được nó cho đến khi cháu đến được khung thành, nơi cháu sẽ thảy nó vào và GOL! Trò ấy tuyệt lắm!”

“Còn nếu đồng đội của cháu không bắt được nó và con vật rơi xuống đất thì sao?”

“Vậy thì anh ta cần phải chạy đi, còn đội kia được một điểm, bởi vì bắt được nó không phải chuyện dễ dàng đâu nhé.”

“Nhưng con vật tội nghiệp sẽ bị thương khi ngã xuống đất...”

- Không đâu, mấy con rokos sẽ biến thành một quả bóng cứng bọc thép khi chúng nhả lên không trung và sắp rơi xuống đất, rồi nó kiểu "nhắm bắt tui được thì bắt đi". Hohoho! Ông là ngôi sao của đội “Utna Hung Hãn” …

Ông từng được gọi là “Chú Roko Đỏ” đấy nhé.”

“Sao lại gọi ông như vậy?”

“Ờ, bởi vì ông hay “chọi nhầm” con roko với nguyên cái bộ giáp cứng thòi chân cẳng ra ngoài vào đầu kẻ thiện chiến nhất của đội bên kia ... khiến cho anh ta phải rời khỏi cuộc đấu. Hohoho!”

“Ông chơi bẩn quá rồi!”

“Ai bảo mấy đứa đầu thì thì mềm mà cứ xông vào đường bay của con roko nhà ông cơ chứ. Đâu phải lỗi ở ông đâu. Hohoho!”

“Mình đã bảo với cậu rồi, cái ông già này là người Swama ít phát triển tâm linh nhất ở Kia.” - Ami bật màn hình nói. – “Nhưng mà cậu đừng tin sái cổ mấy cái thứ ổng tưởng tượng ra làm gì… Của ông đây. Đây là một trò chơi được gọi là bóng đá và là một môn thể thao rất phổ biến trên hành tinh này. Nó được chơi chỉ bằng chân và đầu.”

“Ehh… và họ đá vào con roko phết màu đáng thương đó…”

“Cái đó không phải là một con roko đâu ông, là một quả bóng mềm đấy. Việc dùng tay cầm bóng bị cấm. Đội xanh phải sút nó vào chỗ khung thành ở đó, đội da trắng thì ngược lại…”

“Cho họ áo xanh đi! ! Chúng ta là đội áo trắng! Màu áo giống như đội roko-toko của ông, đội “Utnas hung hãn” , nào xóa sạch đám kia khỏi bản đồ đi thôi! … Đội này tên gì vậy, Ami, đội áo trắng ấy?”

“Đội "Rapid"2, của Bucharest, Romania. Họ đang chơi giải…

2 Rapid: nhanh “Anh bạn dám một mình đối mặt với khung thành à … sút mạnh lên nào, ĐÚNG RỒI! … Ây da! Không hay rồi! Anh bạn ấy chạy thẳng vào trong, nhưng một anh chàng không mặc áo xanh đã lấy tay chụp trái bóng lại …”

“Đó là thủ môn của đội áo xanh, Krato, chỉ có anh ta mới có thể bắt bóng bằng tay thôi. Từ từ ông sẽ hiểu trò chơi này thôi. Muốn xem kênh khác ông nhấn cái này nhé. Hẹn sớm gặp lại ông nhé.”

“Sớm gặp la…Đá hay quá! Coi anh chàng áo xanh bay luôn kìa! Hohoho! …”

“Chuyện gì xảy ra thế? Cái ông mặc đồ đen cầm tờ giấy đỏ trên tay đang giận dữ nhìn cầu thủ áo trắng mới sải bước đẹp thế này là ai vậy?

“Ông ấy là trọng tài chính, ông ấy kiểu giống như là cảnh sát trong trò chơi này, còn chiếc thẻ đỏ đó báo hiệu rằng cầu thủ đó bị trục xuất khỏi đội, bởi vì mấy cú sút chân kiểu này không được phép.”

“Arggg… Cậu ta thậm chí còn không đụng vào trái banh! Tên áo xanh chỉ đang bày ra một màn kịch, Ami, trông hắn phàn nàn như thể đang cố gây ấn tượng với ông trọng tài. ĐÁM ĐÓ ĐÃ TRẢ CHO ÔNG BAO

NHIÊU HẢ! ! ? ? Ông bị họ mua đứt luôn rồi chứ gì! Ông không biết có cái luật chơi nào như thế đâu, Ami? Này! Bộ ông hốt được tấm bằng khi chơi xổ số hay sao hả?”

“Mình cảm thấy nếu ông Krato mà đến Trái đất thì ông ấy sẽ thích nghi rất chi là nhanh với một số thói quen trong thế giới của mình đấy.” - tôi cười nói khi đi xuống rừng.

“Với quá khứ là người Terri của ông ấy, chúng sẽ không phải là những thói quen tốt đâu…”

Giống như lần trước, hai năm trước đây, mọi người nhìn Ami với nhiều sự ưu ái, có lẽ họ tin rằng cậu ấy là một cậu bé xinh đẹp hóa trang đi dự tiệc: thậm chí thỉnh thoảng còn lại vỗ đầu cậu ấy. Cậu ấy có vẻ hài lòng với tình hình này, tôi cũng vậy, và tôi cảm thấy bớt lo lắng hơn nhiều so với lần trước, vì bây giờ nhiều người đã biết về Ami và khả năng của cậu.

Image 16

Chúng tôi bước vào nhà, bà tôi mỉm cười tiến về phía chúng tôi. Khi nhìn thấy Ami, bà ôm lấy cậu với một niềm xúc động lớn lao.

“Có biết bao sự tốt lành và ánh sáng trong đôi mắt ấy! … Phải rồi, đứa trẻ này không phải đến từ đây… Chúa phù hộ cho con, cầu mong Ngài luôn bảo vệ con thật tốt, con ạ!”

Cậu ấy bắt đầu cười.

“Ngài luôn bảo vệ cháu, bà ơi, nhưng cháu không phải trẻ con như bà nghĩ đâu… không bé tí như thế, haha.”

“Thật hạnh phúc khi có thể đón nhận một sinh mệnh tiến hóa như thế này, một cư dân của thế giới khác! Cảm ơn cháu vì cơ hội tuyệt vời này, Chúa ơi, cảm ơn Ami, cảm ơn cháu đã làm thầy của cháu trai bà.”

Điều đó khiến tôi cười toét miệng, bà tôi tin rằng Ami là “thầy” của tôi … một đứa trẻ ấy à... Tôi bắt đầu cười. Bà không hiểu gì cả ..

“Ami không phải là Thầy của cháu đâu bà ạ, cậu ấy là bạn của cháu.”

Anh nhìn bà bằng một ánh mắt đặc biệt, dường như bà đã hiểu ra điều gì đó và nói:

“Ồ, đúng thế, cháu nói đúng đấy, bé con. Vậy thì, cảm ơn con vì đã là một “người bạn” của cháu bà, Ami.”

“Đối với cháu đây là một niềm hân hạnh, cháu thích làm việc này nhiều lắm, cháu thực hiện với tất cả Tình yêu của mình. Vâng, giờ chúng cháu phải đi. Thứ lỗi cho cháu để không mời bà đi cùng với chúng cháu, nha bà?”

“Không vấn đề gì đâu. Cháu có mời thì bà cũng sẽ không đi đâu, Ami.”

“Tại sao thế? Bà sợ ạ?”

“Không phải sợ đâu, Ami, đó là vì bà không muốn biết nhiều điều kỳ diệu vì khi đó bà sẽ cảm thấy buồn về mọi thứ trên đời này, như Pedrito vậy đấy, đôi khi nó nổi cáu với mọi người vì mọi người ở đây hơi gian dối.

Bà cảm thấy buồn.”

“Đây là những chuyện riêng tư, bà ạ… Cháu không thể không so sánh người ta với người dân Ofir…” Tôi tự biện minh cho mình.

“Và cậu không tự so sánh mình với những người đó à, Pedro?” - Ami hỏi tôi.

“Ừ thì…”

“Đó là lý do tại sao bà sẽ không đi. Bà thích bỏ qua nhiều điều tốt, và cả những điều xấu nữa ...”

“Bà nói đúng đấy bà. Chúng cháu biết rằng những chuyến đi này đi kèm với những rủi ro nhất định cho tâm lý. Thật không dễ dàng gì khám phá ra một thế giới tiến hóa tuyệt vời và sau đó phải trở về sống ở một nơi khác, nơi không có sự ngự trị của Tình yêu. Và đó cũng là một lý do khác nữa mà chúng cháu ít liên hệ thế này với con người.”

“Hãy mang chiếc bánh mà bà mới làm sáng nay nhé. Để lại một ít cho bé Vinka và một ít cho quý ngài Krato nữa nhé.”

“Quý ngài Krato? hahaha. Bà nói gì vậy bà, đó là một ông già người miền núi…”

“Quý ngài. Krato, Pedrito. Người đã viết ra tờ giấy da như vậy, xứng đáng với tất cả sự tôn trọng và ngưỡng mộ của bà.”

“Sao cơ? Bà đừng nói vậy với ông ấy nếu như một ngày nào đó bà gặp ông ấy nhé, bà sẽ thổi phồng cái tôi của ông ấy lên đấy, nhưng ông ấy thật sự rất là tốt và rất vui tính nữa.”

“Vậy, gặp lại bà sớm nha bà.”

“Cậu có quên nói điều gì đó với bà của mình rồi không, Pedro?”

“Không… Về cái gì?”

“Về ông Krato ấy.”

“Không có gì… ngoại trừ đó là một ông già rất xấu xí. Hahaha. Hẹn gặp lại bà sau.”

“Cậu quên gửi lời chào của ông ấy cho bà, Pedro.”

“À, chuyện đó… Vâng, ông ấy đã gửi lời chào đến bà. Hẹn gặp lại ạ.”

“Thật chứ cháu? … Ồ, thật là một cảm xúc… Một tâm hồn đẹp… và từ một thế giới khác… Hãy nói với ông ấy rằng bà rất biết ơn và bà cũng gửi lời chào tới ông nhé… và… và bất cứ khi nào ông ấy muốn thì ông ấy có thể đến uống một tách trà ở đây để thảo luận về hành tinh của ông và của bà ...”

Bà của tôi đã quá xúc động với món quà này.

“Trà à? Nếu mà ông ấy có đến, ông ấy sẽ không uống trà nhưng mà…”

tôi nói.

“Vậy ông ấy uống gì, Pedrito?”

“Rượu… cháu cũng chẳng biết cái gì, nhưng chắc chắn không phải là trà.”

“Ồ, vậy thì bà sẽ đi mua rượu để ông ấy tới thăm nhé… Hãy giữ gìn sức khỏe, lái xe cẩn thận nhé, Ami, tôn trọng quy định, đèn tín hiệu giao thông... hoặc luật lệ nào đó của cháu nhé.”

“Bà đừng lo” cậu đáp lại trong tràng cười, đứa trẻ mặc đồ trắng và tôi chào tạm biệt bà.

“Cố gắng trở về có cả Vinka nhé cháu.” bà tôi nói với từ phía xa.

Khi chúng tôi trở lại tàu, trận bóng đã kết thúc và Krato đang xem các chương trình khác. Khi nhìn thấy chúng tôi, ông ấy tiến về phía chúng tôi rất phấn khích.

“THẮNG RỒI! ! ! Hohoho! Đội của ông đã thắng! Hohoho! Họ bị phạt!

Tất nhiên đúng là không biết xấu hổ! Đội áo xanh bị đá một cú vào mặt từ ngoài biên. Cú ném có giá một quả ném phạt, dù là anh chàng kia đã ăn cả quả banh vào mặt, đội trắng lại bị quả phạt đền và cầu thủ bị loại khỏi sân.

Nhưng rồi đội trắng đã bắt được bóng! Đội nhà đã phải chơi thiếu hai cầu thủ, lão trọng tài đáng lí ra phải mặc luôn cái áo xanh cho rồi. Thật là một chiến thắng oanh liệt! Mặc dù không tính bàn thắng đẹp mắt đó nhưng đội áo trắng đã giàn trận trên sân một cách hoàn hảo. Họ chuyền cho hai hậu vệ sau khi bóng bay về phía đó. Nhưng lão trọng tài và mấy cầu thủ chạy biên lại xử lí thật ngu ngốc và nói rằng anh tiền vệ ở trong vị trí không hợp lệ và họ không tính bàn thắng đó. Nhưng mà chúng ta đã đánh bại họ, với tỉ số 3 - 2.”

“Làm sao chuyện này lại xảy ra được? Chà, chúng ta có một chân sút gốc Phi là một ngôi sao thật sự. Anh ta ghi hai trong ba bàn thắng. Chỉ giữa mấy đứa và ông thôi nhé, anh chàng này đã tự chuyền bóng cho chính mình, anh ta dồn toàn bộ sức lực của cái cơ thể đen thui, rám nắng của mình vào đó. Thật là vô ích, đúng không? Nhưng mà ông huấn luyện viên của đội kia là một tên ngốc. Khi họ chuyền đến chỗ chúng ta, ông huấn luyện viên ấy lại rút hai cầu thủ ra, cho hai hậu vệ mới vào sân và đôi ấy cứ theo sát sau lưng chúng ta như những cô bé con sợ hãi, cố câu giờ của đội ta. Nhưng khi cầu thủ người Phi đưa bóng đi 3/4 sân và ghi bàn bằng một pha tung người đẹp mắt thì trận chung kết chỉ còn bốn phút. Lão huấn luyện viên muốn tự đào lỗ chôn luôn ấy chứ!”

Miệng tôi há hốc cả ra: ông Krato đã học được toàn bộ trò chơi và cả luật chơi của nó nữa! Ngay cả đến mấy quy tắc phức tạp về “vị trí việt vị” , mà chính tôi còn thấy khó có thể hiểu nổi. Ông ấy đã học được chỉ bằng cách xem một trận đấu.

“Khi chúng ta thực sự thích điều gì đó, não của chúng ta sẽ hoạt động tốt hơn bởi vì chúng ta tập trung toàn bộ sự chú ý của mình, và sự chú ý là một năng lực rất mạnh mẽ đấy, Pedro. Ngoài ra, ông lão này không chỉ có mái tóc ngố không đâu ... Thật tiếc là ông ấy lại không tập trung vào những việc quan trọng hơn…”

“Môn đá bóng rất đã, Ami! Ở Kia cũng có những môn thể thao tương tự nhưng không đã như thế này.”

“Cháu cũng rất thích môn thể thao này” Tôi nói, “nhưng khi họ chơi xấu cháu chỉ muốn đi chỗ khác. Cháu không thích sự tàn bạo.”

“Môn thể thao này có vẻ hung ác, mạnh mẽ nhưng không tàn bạo, “Betro” , so với những môn thể thao khác mà ông thấy trên màn hình, chẳng hạn như khi một người đàn ông đối mặt với một con quái vật to lớn, với cặp sừng đáng sợ… Họ trêu chọc nó bằng một tấm vải đỏ và con thú đuổi theo. Hohoho! Những chiếc sừng đó chỉ cách người đàn ông vài cm ... Cần phải can đảm…nhưng con vật tội nghiệp bị ép phải làm mọi thứ! Và rồi sau đó họ giết nó một cách máu lạnh… Đó mới là tàn bạo.”

“Ông nói đúng, Krato” Ami nói. “Con vật bị đóng đinh bằng những con dao nhỏ, máu của nó rỉ ra từng chút một làm cho nó đuối sức dần đi. Và nó chạy càng nhiều thì vết thương càng hở ra, gây ra một cơn đau khủng khiếp khiến cho nó điên máu. Cậu có thể tưởng tượng ra mình đang phải chạy với những con dao dài được ghim vào lưng không? Không bao giờ. Trừ khi nào địa ngục đóng thành băng…”

“Cậu đúng đấy, Ami. Mình cũng có thể thấy những môn thể thao khác của thế giới này mà đối với mình thật là hoang dã làm sao.”

“Cậu đang nói đến môn thể thao nào vậy?”

“Hai người đàn ông sẽ nắm lấy nhau và giáng đòn vào nhau cho đến khi một người nằm trên sàn gần chết ...”

“À, đó là môn quyền anh. Nhiều người đã chết thực sự rồi đấy ... còn những người khác vẫn còn sống thì ngắc ngoải vì chấn thương sọ não.” Tôi nói.

“Những môn thể thao này là hình mẫu xấu và cũng tạo ra những rung động rất thấp.” - Ami nói chen vào. “Cảm giác phẫn nộ và bạo lực của khán giả chuyển thành những rung động tinh thần truyền đến toàn bộ thành phố và những người khác cảm nhận được nó, mặc dù là một cách vô thức, và những rung động này lại có “từ tính” , chúng kích thích và tiêm những rung động tương tự vào những người khác, như những suy nghĩ và cảm xúc cùng một loại và rồi nhấn chìm cả thế giới trong loại rung động này…mà cũng chính xác là điều mà Tên Bạo Chúa mong muốn..”

Krato nói chen vào “Đó là lý do tại sao ông thích bóng đá. Nó là một môn thể thao!”

Tôi nhớ tới những cú chơi xấu mà tôi có thể nhìn thấy rõ rành rành và nói:

“Nhưng đôi khi nó cũng khá là bẩn thỉu đấy ...”

“Bẩn thỉu là đội áo xanh!” - Krato phản đối, chỉ trách đội đối thủ và thông cảm cho đội của mình.

“Chúng ta có thể nói về điều gì đó có ích tí không?” - Ami hỏi, hơi bực mình rồi.

“Cái gì ở trong cái gói đó, "Betro"?”

“À, là cái bánh ngọt.”

“Cho ông thử một miếng. Ừm.chomp… Puaf! Ngọt quá đi. Có phải mấy thứ cháu ăn đều phải ngọt không thế?”

“Không phải tất cả mọi thứ, chỉ có những thứ rất ngon mà thôi…” tôi nói chọc cho ông ấy bực mình.

“Bánh này là do bà của Pedro chuẩn bị cho chúng ta đấy ông Krato ...”

“À… Nhưng mà rất ngon… Chomp, chomp… Cháu có gửi lời chào của ông cho bà ấy không đấy?”

“Hở? À, vâng có.”

“Và bà có nói gì không?”

“Rằng… cảm ơn… Hi vọng là dượng Goro đã dịu đi một chút, Ami.”

“Cậu không hoàn toàn trung thực đâu, Pedrito. Ai che giấu sự thật, cũng là đang nói dối.”

“Không, Ami, mình thực lòng mong dượng Goro đã dịu lại.”

“Cậu có thể thay đổi chủ đề, giống như ai đó khác mà cậu biết rồi đấy ...”

“Ok được rồi... Bà cháu cảm ơn ông nhiều.”

“Như đã nói cho nghe rồi đấy ...”

“Và không còn gì khác nữa à, "Betro"?”

“À, vâng, bà ấy cũng gửi lời chào đến ông…và bà rất nóng lòng được gặp Vinka.”

“Và không có gì khác à, "Betro"?”

“Hết rồi… ở đây nóng thật…”

“Pedrooo” - Ami nói với giọng trách móc.

“À, đúng rồi, bà bảo Ami phải tôn trọng đèn giao thông... Haha…MÌNH

NÓI CHUYỆN VINKA BÂY GIỜ ĐƯỢC CHƯA?”

Ami bắt đầu cười.

“Tiến hóa thì không thế này đâu… Nói toàn bộ sự thật thôi sao mà khó khăn thế.”

“MÌNH ĐÃ KỂ HẾT MỌI THỨ RỒI, AMI.”

Cậu ấy đã cảnh báo tôi.

“Ít hoặc nhiều như thế, có nghĩa là nói ít nhiều hơn là nói nhiều đấy.”

“MÌNH ĐÃ KỂ MỌI ĐIỀU BÀ ĐÃ NÓI RỒI, AMI, ĐỦ RỒI, LÀM

ƠN ĐI MÀ…”

“Cậu vừa quên nói rằng bà đã bày tỏ sự kính trọng và ngưỡng mộ vô cùng đối với tác giả của tờ giấy da. Ngoài ra cậu còn giấu giếm về sự phấn khích của bà khi biết Krato gửi lời chào, cậu cũng không đề cập đến việc bà có mời ông đến chơi nhà, và bà nói sẽ mua loại nước giải khát mà Krato thích, để mời ông khi nào ông ấy đến thăm bà.”

“Bà ấy nói tất cả những điều đó à? … Thật là một bà lão tuyệt đẹp ...

Tại sao cháu lại giấu thế, “Betro” ?

“CHÁU KHÔNG GIẤU DIẾM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ, CHÁU KHÔNG

CÓ MỘT BỘ NHỚ CỦA MỘT CON VOI, HÀNH HẠ CHÁU VẬY LÀ

ĐỦ RỒI ĐẤY.”

Krato bối rối.

“Cậu bé con ấy bị làm sao vậy Ami?”

“Đó là vì ghen tuông đấy ông Krato. Cậu ấy hơi chiếm hữu và ích kỷ trong vấn đề tình cảm…”

“Ra vậy…”

“GÌ CƠ? … GHEN TUÔNG À? MÌNH À? … MÌNH GHEN TUÔNG

VÌ … BÀ NGOẠI ẤY À? HAHAHA. MÌNH CHỈ QUAN TÂM ĐẾN

VINKA THÔI…”

“Đúng vậy, Vinka thì là người bạn đời, và bà vì là bà của cậu.” - Ami nói.

“MÌNH CHẲNG THẤY SAO THẾ LẠI LÀ MỘT TỘI ÁC KHỦNG

KHIẾP CẢ.”

“Bà cũng quan tâm cậu … nhưng cậu thì chỉ vì bản thân cậu thôi… cậu không muốn chia sẻ bà với bất kỳ ai khác. Cậu cũng sẵn sàng sập mọi cơ hội của bà để giữ bà cho riêng mình. Cậu không quan tâm đến hạnh phúc của bà, mà chỉ lo cho niềm vui của cậu, Pedro.”

Cũng giống như trong chuyến đi lần trước, khi cậu ấy chỉ cho tôi một số khuyết điểm mà tôi chưa thấy, tôi ngồi thụp xuống ghế, nhưng giờ thì khác hẳn. Lần này tôi hiểu rằng Ami đã đúng và tôi đã che giấu sự thật với bản thân như những lần trước. Giờ đây, Ami không phải là một kẻ lừa đảo bất công hay một kẻ vu khống đối với tôi, mà là một người bạn. Cậu ấy đã có thể hiểu tôi hơn chính bản thân tôi, cho tôi thấy rằng tôi ích kỷ, rằng tôi chỉ muốn giữ bà cho riêng tôi, không coi trọng cuộc sống cá nhân của bà. Tôi nhắm mắt lại, tôi cũng tự nhận thấy như thế. Tôi quyết định không nói bất cứ điều gì nữa trong suốt một khoảng thời gian dài cho đến khi tôi định hình lại chính mình.

“Ồ, chúng ta hãy đến Kia đi, đứa con của tên lửa.”

“Vâng, nhưng đã có chuyện xảy ra rồi, Krato.”

“Có chuyện gì thế?”

“Vinka không ở ngoài hiên nhà… Có vẻ như có gì đó không ổn.”

Tôi giật nảy lên.

“Chúng ta nhìn vào bên trong ngôi nhà xem. Ami!” Tôi thốt lên.

“Ừ, ngôi nhà vẫn ở đây, trên màn hình… Mmm không có ai ở nhà cả!”

“Giờ phải làm gì đây, Ami, chúng ta sẽ đi tìm cô ấy ở đâu?” Tôi hỏi với trái tim khổ não.

“Dễ mà… Để mình nhập mã của cô ấy vào máy tính và của cậu đây! Cô ấy đây rồi.”

Vinka xuất hiện. Cô ấy đang nằm trên cáng, mắt nhắm nghiền. Một người Terri mặc đồ trắng, đang ngồi bên cạnh cô và nói:

“Những gì cháu đã viết đều là hư cấu.”

“Những gì cháu đã viết đều là hư cấu.” cô ấy lặp lại như một con rô bốt.

“Họ đang thôi miên cô ấy… HỌ ĐANG THÔI MIÊN CÔ ẤY!” - Ami thốt lên, khá cảnh giác.

“Ôi, không, họ đã đưa cô ấy đến chỗ PP!” - Krato nói.

Tôi cảm thấy rằng thế giới đã sụp lên đầu tôi.

“Không, đây không phải chỗ PP mà là một nhà tâm thần học. Họ muốn cô ấy quên đi mọi thứ!”

“Vậy ta đưa cô ấy đi khỏi đó đi!” Tôi tuyệt vọng khi trông thấy những gì đang xảy ra với người tôi yêu.

“Cho tên Terri đáng sợ ấy ăn một tia chớp đi nào.” - Krato rất tức giận nói.

“Chờ đã, mọi người bình tĩnh lại. Mình sẽ kết nối tâm trí của mình với tâm trí của Vinka, nhưng ở mức độ cao hơn nhiều.”

“Vậy cậu làm đi.” - Tôi nói đầy bồn chồn.

Ami đứng dậy. Cậu ta bước đến phần vỏ phía sau của con tàu và nói:

“Mình cần phải thực hiện kết nối bên trong thiền đường. Mình cần ở một mình trong vài phút. Hãy giữ bình tĩnh và luôn quan sát màn hình đó để thông báo lại cho mình sau.”

“Thằng bé có thiết bị điện tử ở đó không?” Krato hỏi tôi khi chúng tôi ở riêng với nhau.

“Không, cậu ấy sẽ tập trung tinh thần, đại loại vậy. Chúng ta lắng nghe tiếp nào.”

“Tất cả những gì cháu đã viết đều là hư cấu.”

“Tất cả những gì cháu đã viết đều là hư cấu.”

“Pedro là ai hả Vinka?”

“Pedro là người bạn đời tri kỉ của cháu.”

“Đúng rồi Vinka, cậu làm rất tốt!” Tôi nói.

“Không, cậu bé ấy không tồn tại trong thực tế. Nhân vật này là người bạn đời tri kỉ của nhân vật chính Lona, còn cháu là Vinka, không phải Lona.”

“Cháu là Vinka, không phải là Lona.”

“Rất tốt, Pedro là ai hả Vinka?”

“Cậu ấy là linh hồn tri kỷ của Lona.”

“Hoàn hảo. Giờ thì cháu đã hiểu rằng Ami là một nhân vật hư cấu.

“Hư cấu cái ông dượng của mày!” Krato giận dữ tuyên bố.

“Cháu hiểu rằng Ami là một nhân vật hư cấu.”

“Giỏi lắm. Ami là ai hả Vinka?”

“Ami là một nhân vật hư cấu.”

“Tuyệt lắm. Bây giờ cháu đã biết rằng bất cứ điều gì cháu viết đều là hư cấu.”

“Cháu hiểu rằng bất cứ điều gì cháu đã viết đều là hư cấu.”

“Giờ thì cháu sẽ quên rằng tất cả những ai cháu tưởng tượng ra đang sống ngoài hành tinh Kia. Cháu hiểu không?”

“Vâng cháu đồng ý.”

“Cô ấy sẽ quên cháu mất, ông Krato, họ sẽ xóa cháu khỏi trí nhớ của cô ấy!” - Tôi tuyệt vọng nói.

“Không, cô bé sẽ không quên cậu đâu, Pedro” Ami nói khi tiến đến gần chúng tôi.

“Mình đã thiết lập liên lạc với tâm trí của cô ấy và chặn những gì bác sĩ tầm thần gợi ý. Cô ấy sẽ chỉ cùng chơi để ông ta tin rằng cô bé nghe lời, nhưng cô bé sẽ không quên gì cả đâu, bởi vì cô ấy vẫn có ý thức và hành động như thể bị thôi miên.”

“Cậu có chắc rằng sẽ hiệu quả không?” - Tôi hỏi.

“Tuyệt đối, Pedro.”

“Vinka vừa liên lạc với mình bằng thần giao cách cảm rằng dượng Goro đã bắt cô ấy phải làm thế để chúng ta tránh xa khỏi cuộc sống của cô ấy. Ông ta nói với một người bạn của gia đình là bác sĩ, người này cũng biết sách của Vinka, rằng cô ấy đang trải qua một giai đoạn bị rối loạn vì cô ấy tin rằng mình đã thực sống cuộc sống ở trong câu chuyện, và yêu cầu ông bác sĩ ấy thôi miên để cô ấy "trở về thực tế". Nhưng chúng ta hãy dành một điều bất ngờ cho ông bác sĩ nhé.”

Cậu ấy cầm lấy cái điều khiển, nhập một cái gì đó vào bảng và nói:

“Tuyệt vời, chúng ta có quyền được hiển thị.”

Ngay lập tức chúng tôi được tự động chuyển dịch và xuất hiện ngay trước cửa sổ của một tòa nhà, trên tầng mười. Đằng sau tấm kính, chúng tôi có thể nhìn thấy Vinka và bác sĩ.

“Không có con tàu ngoài không gian nào cả.” – người Terri nói.

“Không có con tàu ngoài không gian nào cả.” - Vinka lặp lại.

Ami làm cho con tàu hiện hình, phóng một luồng sáng mạnh về phía cửa sổ, khiến ông bác sĩ quay sang nhìn và theo chỉ dẫn của cậu bạn, cả ba chúng tôi bắt đầu mỉm cười chào ông ta từ khoảng cách vài mét…

“Họ … không … tồn tại … thì … vâng họ tồn tại … họ tồn tại … họ tồn tại …” ông bác sĩ lẩm bẩm không ngớt …

Trước mắt ông là một con tàu vũ trụ, một người Swama tươi rói và hai mẫu vật kỳ lạ đối với anh: Ami và tôi… Những người qua đường ngạc nhiên bắt đầu tụ thành vòng tròn phía dưới con đường nhìn lên trên. Sau đó, con tàu trở nên vô hình, rồi lại hiện ra, rồi lại biến mất. Ông bác sĩ người Terri không muốn biết thêm gì nữa, ổng đánh thức Vinka dậy và hỏi cô bé:

“Ami là ai?”

Cậu bé không gian cầm lấy micro rồi chỉnh sao cho chỉ có Vinka có thể nghe thấy giọng cậu ấy: "Hãy nói rằng Ami là đứa bé da trắng mà ông ấy vừa nhìn thấy ngoài cửa sổ".

“Ami là đứa trẻ da trắng mà chú vừa nhìn thấy ngoài cửa sổ…”

“Vậy mọi thứ đều là sự thật à!”

“Vâng, bác sĩ và thuật thôi miên không thể chống lại sự thật.”

Ami nói vào micro và bảo Vinka hãy chân thành giải thích mọi thứ cho ông ấy nghe.

Cô bé kể lại toàn bộ câu chuyện cho bác sĩ nghe một hồi lâu, ông thích thú lắng nghe. Cuối cùng khi câu chuyện kết thúc, chuyên gia đã đưa ra quyết định.

“Vậy là Goro đã nói dối chú ... Dượng sẽ giúp cháu Vinka. Dượng sẽ làm điều đó bởi vì trong con tàu đó là động lực tình yêu của cháu, và khoa học đã biết rằng để có sức khỏe tốt, chúng ta cần tình cảm.”

“Tình yêu” - Vinka nói – “bởi vì Tình yêu chính là Thượng Đế.”

“Hmmm Tình yêu… Thượng Đế…” ông ấy nói những lời đó với một sự khó chịu đột ngột.

“Chúng đều là từ đồng nghĩa, thưa bác sĩ. Tình yêu và Thượng Đế là giống nhau. Đó là vì chúng ta rất cần Tình yêu, tức là chúng ta cần Thượng Đế đấy.”

“Trong giới khoa học những từ này không được sử dụng, Vinka, nói chúng ra không tốt lắm đâu. Một người có thể mất hết cả uy tín nếu nói về… điều đó…Dùng từ tình yêu thì tốt hơn là dùng … từ ủy mị đó.”

“Tình yêu là một từ ủy mị ư? Tình Yêu đến từ Thượng Đế!”

“Nói thế đủ rồi! Chú có một câu hỏi cho cháu, Vinka: Đói khát có phải là Thượng Đế không?

“Không. Dĩ nhiên là không. Tại sao ạ?”

“Vì đói khát và Tình yêu là những nhu cầu sinh học cơ bản. Ta cần cảm thấy đói bụng để ta không phải chết vì đói, và ta cần cảm thấy yêu thương để bảo vệ những đứa trẻ, bảo vệ giống loài. Chỉ vậy thôi. Chúng ta cần những cảm giác đó bởi vì chúng tạo ra cảm giác muốn bảo vệ, để cho an toàn, xứng đáng, và đó là lý do tại sao chúng ta phải sinh sản, nhưng tất cả chỉ có thế. Chúng ta cũng cảm thấy thù hận và hiếu chiến, và những xúc cảm đó cũng là để bảo vệ giống loài. So sánh theo cách này thì sẽ thấy rằng thật nực cười, và vô lý khi nói rằng Tình yêu là Thượng Đế, cũng như thật vô lý khi nói rằng đói khát là Thượng Đế hay sự hung dữ là Thượng Đế, hay thù hận đó cũng là Thượng Đế nốt. Chúng ta không thể khẳng định những thứ chẳng hề có cơ sở kiểm chứng.”

Ami dường như cảm thấy buồn.

“Khi một linh hồn chưa bao giờ được Tình Yêu chiếu sáng, linh hồn ấy chỉ thấy đó là một khái niệm phi lý, hoặc nếu không thì chỉ là một thứ gì đó ngang hàng với những cảm giác bản năng thô tục, vì anh ta chẳng có cách nhìn nào khác, và đó là lý do tại sao đối với ông bác sĩ kia thì Tình yêu cũng đồng đẳng với nào là đói khát, hung hãn, hận thù.”

Vinka hiểu rằng người Terri có một cách tiếp cận tinh thần cứng nhắc, rất khác biệt với cô ấy.

“Thế để chỉ Thượng Đế thì chú dùng thuật ngữ nào?”

“À, không. Chẳng ai nói đến từ Thượng Đế cả vì nó thiếu tính chặt chẽ về mặt khoa học. Theo chú từ đó là để dành cho những kẻ mê tín và thiếu hiểu biết…”

Vinka và tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe những lời đó từ người Terri.

“Các nhà khoa học nói về Thượng Đế là xấu à?”

“Chắc chắn rồi. Chẳng có gì chứng minh cả.”

“Đối với cháu sự tồn tại của Thượng Đế đã được hoàn toàn minh chứng.” - Vinka nói.

Bác sĩ cười chế giễu.

“Ồ vậy à? Theo cháu thì những bằng chứng nào tồn tại?

“Cháu đây.” cô ấy đáp lại “Là sao? Chú không hiểu.”

“Thiên Chúa hiện hữu. Cháu chính là bằng chứng.”

Khuôn mặt của ông bác sĩ tâm lý lộ ra vẻ bối rối.

“Chú có nhìn thấy bức tranh đó trên tường không thứ bác sĩ?” - Cô bé ra dấu về phía tranh vẽ một số loại quả.

“Có, và…?”

“Bức tranh đó là bằng chứng cho thấy có một họa sĩ đã sáng tạo ra nó.

Có đúng không?”

“Có thể … và?”

“Cháu không tự tạo ra bàn tay của cháu, những móng tay này cũng như giọng nói này nữa, và vì vậy cháu chính là bằng chứng về một trí tuệ sáng tạo vượt trội hơn tồn tại. Điều đó chưa đủ là bằng chứng đối với các nhà khoa học ư? Những vì sao, những dải ngân hà, màu sắc của biển cả và hương thơm của những bông hoa vẫn chưa đủ sao? Liệu trí thông minh của họ có đủ để suy luận rằng một trí thông minh lớn hơn đã đưa năng lực đó vào đầu họ không?”

Với tôi, cô ấy đang đứng giảng bài cho một lớp cao học, và tôi cảm thấy thật tự hào.

Nhưng bất chấp cả lí lẽ đó, ông bác sĩ của Kia lại nở một nụ cười giễu cợt khiến cho ông ta trông xấu xí hơn bình thường.

Ami giải thích cho chúng tôi:

“Cô ấy đang sử dụng tâm trí loại suy, trong khi người Terri chỉ sử dụng tâm trí logic của mình.”

“Tâm trí gì cơ?”

“Thôi quên đi, chúng ta không có thời gian để giải thích.”

Vinka tiếp tục nói.

“Phải chăng Tình yêu không phải là bằng chứng về sự tồn tại của Thượng Đế đối với các nhà khoa học?”

Người đàn ông Terri vẫn giữ nụ cười mỉa mai và khuôn mặt xấu xí, như thể ông ta đang phải căng tai lắng nghe một đứa dở người. Sau đó, ông ấy có vẻ hơi mất kiên nhẫn và nói:

“Sự thật là nói mấy thứ triết lí và nói về chuyện “sửa lại thế giới” này nghe đều rất tuyệt đấy cô bé nhà thơ ạ! Hehe. Chú cũng làm thơ khi rảnh đấy hehe… Nhưng cô chú cháu đang đợi ở đó và cả những người bạn của cháu nữa.

“Chúng ta đi nào. Trường hợp này đặc biệt quá sức, cũng giống như nhiều sự kiện đang xảy ra gần đây vậy, nhưng chúng ta cũng phải chấp nhận tình thế, và vì thế dượng sẽ giúp cháu. Mặc dù mọi thứ thật là điên rồ, hoàn toàn là tâm thần thật rồi.” - ông ta lại cười nói.

Vinka và tất cả chúng tôi đều tràn đầy hy vọng.

“Vậy dượng sẽ thuyết phục dượng Goro cho cháu đi sang Trái đất. Đúng không?

“Dượng sẽ không nói thế đâu, Vinka. Chú chỉ nói rằng dượng sẽ giúp cháu, nhưng chú là một bác sĩ và nhiệm vụ của chú là bảo vệ bệnh nhân của mình. Chú cũng tôn trọng luật pháp với tư cách là một công dân. Đầu tiên chú phải kiểm tra xem việc cháu đi đến một thế giới khác có lợi cho cháu không. Chú phải tìm hiểu kỹ vụ việc, tham khảo ý kiến của các chuyên gia trong lĩnh vực giáo dục trẻ em, soạn thảo một báo cáo để trình bày trước ủy ban quốc gia về trẻ em, xin phép các tòa án có thẩm quyền …”

Mặt chúng tôi tối sầm lại khi ông ấy nói thế.

“Chúng ta phải xét xem môi trường xã hội và sinh học của Trái đất có thuận lợi cho cháu hay không, vậy nên chúng ta cần thiết lập các mối quan hệ chính thức ở cấp chính quyền, để tạo điều kiện cho các chuyên gia của chúng ta nghiên cứu những điều kiện môi trường và để luôn đảm bảo rằng việc thiết lập liên hệ với nền văn minh ngoài hành tinh sẽ không mang đến sự đe dọa cho chúng ta. Chúng ta cũng không biết liệu bạn bè của cháu có định hợp tác để liên hệ có thể có này được thiết lập hay không. Sẽ không dễ dàng chút nào, vì đây là chủ đề rất quan trọng3, sự sống ngoài hành tinh, nước ta có các cơ quan chức năng giám sát, một ủy ban trực thuộc PP quản lý việc này và chú cũng phải thông báo cho cơ quan tình báo có quyền hạn nữa. Chú và cháu đều biết rồi đấy, các nhân viên đặc vụ của PP không thân thiện hay dễ giao tiếp cho lắm, họ còn có các hệ thống đặc biệt để bịt miệng bất cứ thứ gì họ không muốn cho người khác trong thế giới này biết ... Sẽ là một cái gì đó … Họ có lý do chính đáng để thực hiện những việc như thế... Đó là bởi vì những người giải quyết vấn đề này là trở ngại lớn cho sự phát triển công việc của họ. Không, sẽ không dễ dàng gì đâu. Nhưng đó là con đường đúng đắn duy nhất: con đường hợp pháp.”

Với những lời nói đó, tương lai tươi đẹp đang sụp đổ bên dưới chân tôi.

“Ông bác sĩ tâm lý này bị điên rồi. Ami, ông ấy là một quan chức, suy nghĩ của ông ta quá phức tạp.” Krato nói một cách vô cùng lo ngại.

Đứa trẻ da trắng đồng ý.

3 VIP: very important person “Ông nói đúng. Nếu ông ta mà thông báo vụ việc với chính quyền Kia thì, thật tội nghiệp cho Vinka…”

“Và tội nghiệp cho Pedrito nữa.” Tôi nói với tâm hồn mình như đang treo tòng teng trên một sợi chỉ.

“Chú muốn giúp cháu hay là muốn dìm cho cháu chết đuối?” Vinka hỏi ông ta với vẻ đau khổ trên khuôn mặt.

“Tất nhiên là giúp đỡ cháu, chú là bác sĩ.”

“Vậy chú nói chuyện với dượng Goro đi. Tại sao lại làm những thứ nhập nhằng này. ?”

“Không, Vinka, dượng sẽ không nói chuyện với Goro nữa vì ông ấy đã nói dối chú. Chú không thể nói chuyện với kẻ dối gạt. Chú là người có nguyên tắc. Chú không thể đi ngược lại nguyên tắc của mình. Ông ta dụ chú nói rằng tất cả chỉ là do cháu tưởng tượng ra, trong khi thực tế ông ta biết rất rõ rằng không phải như vậy. Chú không thể làm bạn với ông ta nữa.

Mặt khác, chú phải thông báo cho các cơ quan chức năng về trường hợp này, chú là một công dân tuân thủ pháp luật và lo lắng cho sự an nguy của tổ quốc, cho nền văn minh của chú.”

“Sinh vật này có đầu cứng hơn Goro rất nhiều!” Ami tỏ vẻ khó chịu thốt lên.

“Mình không thể khiến cho ông ấy nhận thức về thực tế siêu việt được, vì tâm trí của người Terri thường thay vì hành động với lòng khiêm nhường khi cố gắng học hỏi cái gì, thì họ lại cố gắng hạ thấp cái siêu việt sao cho ngang bằng với trình độ của họ và áp dụng những quy tắc họ có. Kiểu như họ sẽ sẵn sàng tống giam một thiên thần nếu như họ bắt gặp anh ta không mang theo hộ chiếu vậy… Thực tế thì ông không quan tâm đến bất kỳ sự bảo vệ nào khác ngoài những hoạch định đã sẵn có trong tâm trí xuất phát từ chính bản ngã của ông ấy, và không thông qua trái tim để suy xét bất cứ điều gì, vì ông ta không có trái tim.”

“Hắn sẽ phải dành hàng triệu năm thì mới có thể biến thành người Swama đấy.” Krato nói.

“Có thể là như vậy, nhưng điều đó chẳng giúp ích được gì cho chúng ta… Nhìn này, ông ấy đang gọi điện thoại…”

“Gọi cho Công an Chính trị Trung ương à?”

Nghe thấy thế, Vinka rất đau khổ đặt ngón tay lên móc của thiết bị và cắt đứt liên lạc. Gã Terri nhìn cô bé một cách khó mà tin nổi chuyện cô bé vừa làm, như thể ông ta vừa mới bị xúc phạm kinh khủng vậy.

“Cháu làm gì vậy, đứa bé Swama xấc xược, vô lễ? !”

“Vậy chú đang làm gì vậy, phản bội cháu, giao cháu cho PP?”

“Đương nhiên rồi, đây là những gì một công dân tuân thủ pháp luật nên làm vì an ninh của quốc gia, của chủng tộc và nền văn minh của mình.”

“Nghe cứ như cái đĩa bị xước vậy!” ông Krato rất tức giận thốt lên.

“Có phải chẳng đó là cách mà chú dùng để mang lại Tình Yêu mà cháu cần cho sức khỏe tinh thần và hạnh phúc của cháu?”

“Tất nhiên là vậy. Các nhà chức trách, các chuyên gia sẽ biết những gì cháu cần, và bây giờ để yên cho chú gọi PP, đồ Swama ốm đói.”

Ami gần muốn nổi giận.

“Rất khoa học, ông ta đã thu thập được rất nhiều kiến thức, nhưng vẫn mãi là một kẻ nửa quái vật…”

“Phải làm gì đó đi, Ami!” Krato và tôi thốt lên.

“GIÚP MÌNH VỚI, AMI, DƯỢNG GORO ƠI, CỨU CHÁU!” Vinka hét lên.

Dượng Goro nghe thấy, ông cố gắng đẩy vào trong nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt nên cứ dộng thình thịch vào cánh cửa. Đây là khoảnh khắc đáng sợ nhất trong cuộc đời tôi phải nhìn Vinka đau khổ và đang gặp phải nguy hiểm mà bất lực không thể làm gì. Krato muốn giết ông bác sĩ tâm lí cho rồi. Tôi không thể miêu tả nổi âm thanh mà cô ấy đang gào thét trên màn hình.

“Bình tĩnh nào các bạn, bình tĩnh nào.” Ami nói trong khi thao tác một số lệnh và nút trên bảng điều khiển. Tay cậu ấy di chuyển với tốc độ không tưởng tượng nổi, như thể một bộ phim đang được tua nhanh qua vậy. Tay cậu ấy tạo ra tiếng vo ve nghe rõ mồn một, còn có cả khói bốc lên nữa! Nhưng trong lúc dầu sôi lửa bỏng đó trông thấy thế cũng là bình thường thôi. Mãi sau này, tôi mới nhớ lại chi tiết đó và nó cho thấy một khả năng tuyệt vời khác của Ami: cậu ấy có thể thực hiện chuyển động vật lý với tốc độ cực lớn.

Ông bác sĩ tâm lý thử gọi điện thoại lần nữa, nhưng Vinka đã chộp lấy cánh tay ông ấy và cắn mạnh vào mấy ngón tay, khiến gã hét lên kinh hoàng nhưng sau đó đã vùng thoát ra bằng cách ném cô ấy vào cánh cửa. Cú ném ấy khiến cho cô bé bất tỉnh. Dượng và dì của Vinka nghe tiếng va đập và càng thêm tuyệt vọng, liều phá tung cánh cửa.

“May mắn là cú ném ấy không gây tổn hại nghiêm trọng cho cô bé đâu.”

- Ami nói, giọng nhỏ đi.

Tôi bị nhấn chìm trong nỗi đau sâu hút chỉ hi vọng rằng gã Terri sẽ dịu xuống, nhưng không: gã nhe ra hàm răng to lớn như một con khỉ đột mù quáng trong cơn thịnh nộ và đi về phía cơ thể người tôi yêu với nắm đấm siết chặt gồng tất cả cơ bắp lên như một con voi ma mút sẵn sàng đánh chết cô gái.

“Cảm xúc của những người Terri bị tắt nghẽn nặng, năng lực kiểm soát bản năng động vật của họ rất kém.” - Ami nói, vừa đang thao tác trên bảng điều khiển. “Nếu mình không ngăn ông ta lại thì ông ta sẽ giết cô bé.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm làm sao khi gã Terri bị tê liệt hoặc bị đông cứng lại.

“Wow, Ami! Cậu đã làm gì thế, cậu đã thôi miên ông ta từ xa à?”

“Không, vụ việc khẩn cấp thế này, mình không thể tập trung theo cách cần thiết, nên mình không còn cách nào khác ngoài việc phóng vào ông ấy một tia gây tê liệt.”

“Tuyệt cú mèo, đứa trẻ của thiên hà ơi! Ảnh hưởng sẽ kéo dài được bao lâu?”

“Tia đó sẽ không ngừng kích hoạt cho tới khi nào mình ngưng nó lại. Vấn đề là PP đang tiếp cận nơi này. Họ luôn tìm đến những nơi mà những sự việc như vầy được báo cáo lại. Ngoài ra, họ cũng đang trèo lên đây đấy, vì dượng Goro, người đang cố gắng đánh sập cửa phòng khám một cách vô vọng, đang gây ra rất nhiều sự chú ý. Chúng ta không có thời gian để làm gì khác hơn là giải cứu Vinka.”

Cậu ấy đứng dậy và đi đến cánh cửa con tàu đang mở, một đường hầm ánh sáng màu xanh hiện ra xuyên qua bức tường đặc rắn của tòa nhà và liên thông trực tiếp vào bên trong văn phòng. Ami bước đi trong ánh sáng đó như thể đó là một con đường vững chắc vậy. Khi cậu ấy vào được bên trong văn phòng gần gã bác sĩ tâm thần đang bị tê liệt, nhưng vẫn giữ một tư thế ấn tượng: trông thật đáng sợ. Gã ta trông như một con thú thực sự đang sẵn sàng giết mồi.

Đội PP đã đến và những người đàn ông đang cố gắng phá cánh cửa.

Trong khi đó, Ami dừng lại trước gã người Terri khổng lồ.

Cậu ấy cố nhướng lại gần khuôn mặt của ông ta, nhưng sự khác biệt về tầm vóc quá khủng khiếp. Thế là cậu đơn giản là bay lên không trung cho đến khi mặt đối mặt với gã.

“Guak! Thằng bé này biết bay, "Betro"!”

“Còn biết những thứ khác nữa đấy, ông Krato…”

Ami nhìn gã người Terri một cách chăm chú mãnh liệt trong khi đeo một thiết bị nhỏ vào cổ ông ta và lẩm bẩm điều gì đó bên tai ông ấy. Tôi hiểu rằng, cũng giống như trường hợp hai cảnh sát trong lần cậu ấy đến thăm đầu tiên, cậu đang thôi miên gã, có lẽ để gã quên đi mọi thứ, nhưng tôi không biết thiết bị đó dùng để làm gì, vì cậu ấy trước đây chỉ sử dụng năng lực tinh thần của mình chứ không kèm theo thứ gì khác cả.

Cánh cửa đã phải chịu thua những cú thúc nặng nề. Ami nhẹ nhàng đáp xuống, ôm lấy Vinka và nâng cô bé lên một cách dễ dàng, bất chấp sự khác biệt về ngoại hình, cho thấy cậu ấy có một sức mạnh thể chất tuyệt vời (đó là một sự thật khác khiến tôi thấy thật đáng ngạc nhiên rất lâu sau đó) và rồi đi vào con đường ánh sáng màu xanh cùng cô ấy. Khi đã ở trên tàu, cậu ấy nhẹ nhàng đặt cô bé trên tấm thảm trong khi tôi lao đến bên cạnh. Ami đi về phía bảng điều khiển. Tia sáng biến mất và cánh cửa của con tàu đóng lại. Cùng lúc đó, vị bác sĩ đổ sầm xuống sàn trong khi một số người Terris mặc đồ đen xông vào văn phòng. Cũng trong khoảnh khắc đó, gã bác sĩ tâm lí hồi phục và vồ lấy thứ đầu tiên gã ta nhìn thấy trước mắt: những người trong đội PP, mà họ còn dã man hơn gã ta nhiều.

“Ông ấy vẫn chưa thoát khỏi tính bạo lực giết người, và bây giờ ông ta phải nhận lại cái “boomerang” , thật tội nghiệp.” Ami giải thích với vẻ tiếc nuối.

Gã Terri gục trên sàn nhà dưới một cơn mưa những cú đánh dày dặn kinh nghiệm và vô cùng chính xác… Vài giây sau, ông ta bị còng tay và đưa đi trong khi được yêu cầu giải thích. Dượng Goro và dì Clorka cũng bị mang đi. Họ cũng khản cổ kêu gào đòi Vinka. Trong khi đó, những người đàn ông khác đang cẩn thận kiểm tra văn phòng, lấy các mẫu vật mà họ nhìn thấy, nhiều lần nhìn chính xác vào cái ô cửa sổ nơi con tàu đã hiện ra nhưng họ không thể nhìn thấy chúng tôi vì tàu của chúng tôi vô hình.

“Mọi chuyện trở nên phức tạp rồi, Ami, vì cái tên bác sĩ tâm lý ngu xuẩn ấy.” ông Krato làu bàu.

“Và ngay từ đầu là do Goro nữa.” Ami nói, “nhưng cả hai người họ đều không thể làm gì khác hơn bởi vì họ đều là người Terris, đó là lý do tại sao máy tính nói không-có-khả- năng. Sẽ chẳng thể nào dễ dàng đâu.”

Tôi cố gắng an ủi Vinka, vì tôi bắt đầu cảm thấy vui vẻ hơn.

“Bây giờ tất cả phụ thuộc vào lời khai của dượng Goro và dì Clorka trước PP.” Ami bắt đầu điều khiển và rồi con tàu vọt đi thật nhanh.

“Và cả lời khai của gã bác sĩ tâm lí kia nữa chứ.” Krato nói.

“Không, ông ta không được tính nữa vì ông ta mãi mãi sẽ chẳng còn nhớ gì về sự tồn tại của người bạn cũ Goro cũng như mọi thứ liên quan đến Goro, Vinka, bao gồm cả chúng ta nữa, tất cả nhờ vào màn trị liệu nho nhỏ gây mất trí nhớ một phần mà mình đã thực hiện khi mình đeo thiết bị vào bé xíu ấy lên cổ ông ấy.”

“Guak! Hohoho!”

Vinka đã đứng dậy được, tôi đã an ủi cô bé bằng tình thương trìu mến. Cô ấy chỉ bị một vết sưng đau nhỏ ở sau gáy chứ không gì nghiêm trọng. Tôi giải thích cho cô ấy nghe tất cả những gì đã xảy ra.

“Cậu phải bảo vệ dượng và dì của mình, Ami!”

“Chúng mình sẽ làm tất cả những gì có thể, Vinka, và vì thế chúng ta sẽ yêu cầu sự giúp đỡ.”

“Từ đâu, Ami?”

“Từ một nơi rất đặc biệt.”

Image 17

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.