Con tàu của chúng tôi hướng về một vùng núi của hành tinh Kia, trong khi Ami đang nói chuyện với ai đó trên micrô. Rồi cậu chuyển hướng con tàu bay về phía một ngọn núi lớn. Chúng tôi di chuyển với tốc độ thật khủng khiếp, một khối đá lớn lao tới từ bên trên chúng tôi… nhưng Ami chẳng buồn đụng tay đụng chân để né nó!
“Chúng ta sắp va vào đá mất!” - Vinka hoảng hốt kêu lên. Krato cũng vậy.
“Dừng cái quái này lại đi ... Ông không muốn chết trẻ như vậy đâu... Hohoho!”
“Đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu. Chúng ta sẽ đi vào bên trong ngọn núi.”
Tai họa vốn đã không thể tránh khỏi nữa. Trong vài giây nữa chúng tôi sẽ tan tành thành nhiều mảnh vụn một khi va vào sườn đồi đầy đá. Ba chúng tôi nhắm mắt lại và bảo vệ mình bằng một cánh tay trước mặt một cách bất lực… Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Những gì tôi nhìn thấy tiếp theo qua khung cửa sổ khiến tôi chết lặng vì ngạc nhiên.
“Chúng ta đã đến thành phố Shaya-Salim.” - Ami nói với vẻ hào hứng.
Con tàu của chúng tôi lúc này đã dừng lại, đậu một cách yên bình trên một con đường lớn, nơi có rất nhiều loại tàu vũ trụ. Ở phía sau và ở phía xa những công trình lớn thuộc về kiến trúc tương lai đang đứng sừng sững, tương tự như những công trình mà tôi đã thấy trên các thế giới tiến hóa trong các chuyến đi trước. Nhiều con tàu nhỏ trong suốt đang chầm chậm lướt trên bầu trời thành phố theo mọi hướng. Tôi không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đó là một thành phố thuộc về một nền văn minh tiên tiến, nhưng ở Kia, một thế giới chưa tiến hóa…
“Nơi này không phải là Kia.” - Vinka thốt lên đầy ngạc nhiên.
“Tất nhiên là không phải rồi.” Ông Krato nói theo, “có vẻ chúng ta đã rời khỏi thể xác khi va vào ngọn núi và đi vào một thế giới khác, xa xôi hơn nhiều…Hohoho!”
Ông già không đánh mất sự hài hước ngay cả khi có khả năng là ổng đã ngủm củ tỏi.
“Chúng ta không va chạm với bất cứ thứ gì đâu, ông Krato. Chúng ta đi xuyên qua những tảng đá đó để vào căn cứ này, nằm khuất bên dưới ngọn núi, sâu hơn rất nhiều. Đây là căn cứ dưới lòng đất, hay nói đúng hơn là thiên đường trong lòng đất4. Chúng ta vào qua một trong các cánh cổng đã được cho phép, tất nhiên là con tàu phải được tăng gia tốc rung động với tần số cao hơn để có thể đi xuyên qua vật chất rắn.”
Tôi ngạc nhiên hết sức khi nhìn lên và nghĩ rằng vì chúng tôi đang ở dưới một ngọn núi thì chúng tôi sẽ thấy toàn những tảng đá đen thui, nhưng không phải thế. Tôi nhìn thấy một bầu trời tuyệt đẹp, có màu xanh thiên thanh, giống như thể chúng tôi đang ở trên không ngoài trời cao, và cả một ông mặt trời diệu kì…
“Không phải là bầu trời thật đâu Pedro, đó là một mái vòm nhân tạo mà họ chiếu lên đó hình ảnh của bầu trời trên cao. Khi bên ngoài trời có mây, ở đây cậu cũng có thể nhìn thấy những đám mây. Nếu trời quang hay vào ban đêm bầu trời bên ngoài sao thì ở đây cũng thế. Nhưng ở bên trong đây chúng ta không bị phơi ra với nắng mưa như ở bên ngoài, mà được bảo vệ dưới một lớp đá dày…”
Tôi nghĩ thật đáng báo động khi nghĩ tới chuyện cái "bầu trời" bằng đá nặng chình chịch kia có thể đổ ầm lên người chúng tôi.
“Được bảo vệ à?” … Vinka nói giọng điệu rất quan ngại. Krato cũng trông không bình tĩnh cho lắm, run rẩy nhìn lên.
4 Kiana: a Hawaiian female name means “Divine” or “Heavenly”
Ami, mặt khác, lại đang cười muốn rụng xương sườn.
“Lại sợ hãi rồi. Tất nhiên là mọi người đang nghĩ rằng ngọn núi có thể chôn vùi chúng ta. Nhưng các cậu phải biết rằng vật liệu được sử dụng làm mái vòm có thể chịu được chấn động nếu ngọn núi sụp đổ và phóng chiếu hình ảnh của bầu trời bên ngoài, nó có bề mặt rộng vài km và bề dày một mét. Bây giờ các cậu có thấy bình yên hơn chưa nào?”
“Một mét à! Vỡ là cái chắc!” - chúng tôi cùng đồng thanh nói muốn chết điếng sau khi nghe xong, trong khi Ami chỉ cười nhạo chúng tôi.
“Nhưng đừng lo lắng quá. Không một quả bom nguyên tử nguyên thủy, thô cứng và độc hại nào của các cậu có thể xuyên thủng nổi dù chỉ một milimét của chất liệu đó đâu. Mặt khác, mái vòm hình bầu dục là một trong những cấu trúc kiên cố nhất của tự nhiên. Cậu đã từng thử làm vỡ một quả trứng bằng cách bóp hai đầu chưa?”
“Mình đã thử làm rồi nhưng mình chẳng làm vỡ nó được.” tôi nói.
“Chúng ta ở đây an toàn hơn so với ở bên ngoài nhiều.”
“Tại sao?”
“Vì chúng ta không bị ảnh hưởng bởi bão, mưa đá hoặc nhiệt độ, ở đây mọi thứ được tự động điều chỉnh. Ở trong đây các thành phần có hại của tia Mặt trời không thể đến được, hay là bất kỳ bức xạ nào khác gây hại cũng vậy. Chưa kể đến các thiên thạch nguy hiểm hoặc lốc xoáy hoặc bão, ngoài ra, những người Terris thậm chí sẽ không nghi ngờ gì về sự tồn tại của căn cứ này…”
Vinka nãy giờ im lặng bật lên hỏi câu mà cả ba chúng tôi đều tò mò:
“Đây là nơi nào? Làm thế nào mà một thành phố chứa đầy tàu vũ trụ từ các thế giới khác lại có thể tồn tại trên hành tinh của mình?”
“Những căn cứ hoặc các thị trấn nhỏ kiểu như thế này tồn tại ở tất cả thế giới nơi có sự sống của con người, cho dù có giống loài ấy có tiến hóa hay không …”
“Trên Trái đất cũng có một thành phố như thế này à?” - Tôi hỏi với vẻ tò mò đầy ẩn ý.
“Không chỉ một, Pedrito, mà là nhiều…”
Trước khi Ami có thể giải thích cho chúng tôi nhiều hơn, một thứ gì đó khủng khiếp xuất hiện ngay phía sau tấm kính của cậu ấy.
Đứng ngay trên đường ray, phía trước con tàu của chúng tôi, hai con người Terri khổng lồ đang quan sát chúng tôi… Khi nhìn thấy họ, Vinka không thể không hét lên:
“Người Terri kìa, Ami, nguời Terris kìa!”
Trong khi ông Krato vò đầu bứt tai không hiểu chuyện gì, Ami vẫn bình tĩnh và còn có tâm trạng rất tốt.
“Đúng vậy, Vinka, họ là người Terri đấy, nhưng là những người bạn Terri. Mình đã yêu cầu họ giúp đỡ vấn đề mà chúng ta gặp phải. Họ đến để giúp chúng ta đấy. Nào, mình cùng ra ngoài để chào đón họ đi.”
“Mình sẽ đợi ở đây…” Tôi nói, không muốn đến gần những kẻ quái dị đó... mặc dù họ trông rất thân thiện và tươi cười.
Mặt khác, tôi không thể hình dung ra những con người Terri nguyên thủy sống bên trong một thành phố tiến hóa cao của người ngoài hành tinh đang ẩn mình ngay bên trong lãnh thổ của Kia.
Trong khi đó Ami đứng dậy khỏi chỗ ngồi và giải thích:
“Những người Terri này không thực sự là người Terri đâu, họ là những sinh vật thuộc về một nền văn minh siêu việt. Những người bạn này đã trải qua quá trình biến đổi thể chất để trông giống như người Terri để họ có thể làm việc ở hành tinh không văn minh như Kia, nhưng thực sự thì họ không phải là người Terri.”
Điều này chắc chắn làm chúng tôi yên tâm hơn hẳn. Sau đó, Ami bắt tất cả chúng tôi và cả cậu ấy đứng dậy và đi vào "phòng tắm".
“Những vi khuẩn trên da, quần áo và cả bên trong thân thể chúng ta có khả năng gây rắc rối và bệnh tật trong cơ sở này đều sẽ được loại bỏ trong căn phòng này. Và đây lại là một lý do đáng giá khác nữa để sinh sống bên trong thay vì bên ngoài vì các hệ sinh thái luôn được bảo vệ tốt hơn và dễ kiểm soát hơn. Các cậu mà có thể trông thấy vô số sinh vật cực nhỏ bao quanh mọi bộ phận ngoài da thì…”
Sau rồi chúng tôi cũng đã sẵn sàng lên đường để gặp gỡ những người bạn lắm lông đó.
Thật là ngoạn mục khi được thưởng thức cách Ami chào hỏi những người khổng lồ mà trông cũng khoái chí vô cùng khi gặp gỡ cậu ấy. Những người Terri thể hiện tình cảm quý mến rất đặc biệt dành cho người bạn nhỏ của chúng ta. Cậu ấy giới thiệu chúng tôi, giải thích cho họ biết chúng tôi là ai và chúng tôi đang làm gì ở đó, nhưng họ không đưa tay ra bắt. Họ nâng bàn tay phải lên cao hơn vai với lòng bàn tay hướng về phía chúng tôi và sau đó đặt nó trên trái tim mình.
Họ trông rất kỳ lạ, đặc biệt là vì vẻ ngoài và nụ cười họ lan tỏa sự nhân hậu, khôn ngoan và vui vẻ, nhưng đồng thời hàm răng và mái tóc dày cui của họ trông rất nguy hiểm, hơi bị thú tính. Đối với tôi, trông họ không nhất quán tí nào và một gã Terri thực thụ sẽ dễ dàng phát hiện ra họ.
“Cậu có thể phát hiện ra đấy, Pedro, nhưng những người Terri lại không có được sự nhạy cảm giống như cậu, họ không nhìn thấy được sự khôn ngoan hay lòng tốt ẩn sau vẻ bề ngoài, họ chỉ nhìn thấy chúng ta như vậy thôi, vì thế nên những người bạn của chúng ta không gặp nguy cơ gì đâu.”
“Thật không dễ dàng như bạn nghĩ đâu.” - một trong số họ mỉm cười giải thích với Ami. “Không dễ dàng gì khi ở đây đâu. Bạn cũng biết rằng những người Terri phải hứng chịu những cơn thịnh nộ đột ngột và không thể kiểm soát được, vì họ có hơi hoang tưởng. Một số quan chức cấp cao thường xuyên bắt bớ và thanh toán các “nghi phạm” cấp thấp.”
“Đây thật sự không phải là một công việc dễ dàng gì, làm việc ở PP lại càng ít thoải mái, và còn tệ hơn nhiều nữa nếu làm trong khu vực VIP, nơi họ điều tra về sự sống ngoài hành tinh. Chỗ đó là một ổ rắn độc thật sự …
Nhưng đối với chúng tôi thì công việc này là một thử thách thú vị và tuyệt đẹp…”
“Những người bạn của chúng ta là cố vấn cho Chính phủ trong các cuộc điều tra về vấn đề ngoài hành tinh.” - Ami cười giải thích, “họ thuộc về tổ PP đáng sợ, mặc dù họ đứng về phía chúng ta.”
“Thật ra thì chúng tôi là những kẻ xâm nhập. Chúng tôi là gián điệp.”
người còn lại giải thích cùng với sự hài hước.
Tôi cảm thấy rất kính trọng và ngưỡng mộ họ. Khi đó, tôi hiểu rằng công việc viết sách của tôi và Vinka chỉ là một trò chơi dễ ẹc và thoải mái cho bọn trẻ con so với những gì những người này đang làm. Họ đã quyết định phục vụ ngay trong tâm bão bạo lực và đầy rẫy hiểm nguy, trong tổ chức cảnh sát chính trị5, họ đã chấp nhận một công việc không thiếu những cạm bẫy và rủi ro.
“Và còn bị vây xung quanh bởi những rung động tinh thần và cảm xúc vừa rất thấp vừa dày đặc.” - Ami giải thích thêm vào nhận thức của tôi –
“Nhưng cùng đừng đánh giá thấp công việc của chính mình, các bạn à. Các cậu cũng như họ đang sống giữa các thiên thần và thánh. Quyển sách của cậu đang giúp sức cho việc tạo ra một thế giới tươi sáng trong tình huynh đệ với trọng tâm là tinh thần chứ không phải vật chất, một thế giới không còn có sự phân chia dưới bất kỳ hình thức nào và hoàn toàn trái ngược với những gì mà Tên Bạo Chúa muốn có. Thật không may cho hắn ta khi những tư tưởng này ngày càng lan truyền rộng rãi hơn …”
Nghe thấy thế cả tôi và Vinka lòng đầy sợ hãi.
“Cậu muốn nói rằng chúng mình nằm trong danh sách đen của “Dracula” à?” Tôi hỏi.
Cả Ami và mấy người Terri đều bật cười khi nghe tôi nói. Đứa trẻ da trắng giải thích: “Bất kì ai muốn làm điều gì đó thực sự tốt cho nhân loại, điều gì đó khiến cho thế giới trở nên hạnh phúc hơn, đều nằm trong “danh sách đen” của Tên Bạo Chúa cả, đương nhiên rồi. Nếu công việc không có 5 PP: political police.
rủi ro thì sẽ có rất nhiều “người phục vụ” đấy, nhưng thật không may là không phải vậy.”
“Tôi hiểu được điều Ami nói là đúng. Không nhiều người thích đi ngược lại với dòng chảy, ngay cả khi dòng chảy ấy đang đẩy họ ra vách núi đi chăng nữa…”
“Nhưng cũng đừng sợ hãi. Tên Bạo Chúa là một thế lực tiêu cực trong chiều vi tế, đúng thật là vậy, nhưng bóng tối không phải là thứ duy nhất tồn tại, các cậu ạ, lực lượng của Ánh sáng, của Tình yêu cũng tồn tại nữa và các cậu đều đã biết đó mới chính của Vũ trụ. Phải không nào?
“À, vâng, cảm ơn trời đất.”
“Chính vì lý do này mà các cậu luôn được bảo vệ. Mặt khác thì đối với Tên Bạo Chúa, các cậu đơn giản chỉ là "mấy con muỗi vo ve khó chịu", còn hắn ta lại quá bận rộn với các vấn đề về nguồn tiền khổng lồ, các vụ vận chuyển ma túy lớn, thúc đẩy chiến tranh và cạnh tranh, việc tham nhũng của chính quyền, lừa đảo quần chúng trên diện rộng v.v. Mặc dù vậy thì, hai người bạn này lại đang ở giữa chiến trường, không sợ hãi vì họ hiểu rõ hơn các cậu rất nhiều về việc họ đang nỗ lực bảo vệ điều gì.”
“Các cậu là những nhà vô địch, các chàng trai.” ông Krato nhiệt tình nói với họ.
“Chúng ta còn là đồng nghiệp nữa đấy, vì tôi từng là gián điệp của quân đội Malumbo ngoài tiền tuyến, trong cuộc chiến Mundania. Chúng ta hãy cùng chúc mừng cuộc gặp gỡ này bằng một ly nào, các chàng trai và chia sẻ cùng nhau những câu chuyện về cuộc chiến.”
“Một người Swama trong thời chiến ấy à?” một trong hai người khổng lồ nói một cách hoài nghi.
“Hiện giờ tôi là một người Swama, nhưng trước đây tôi là người Terri. Tôi rất cao và còn đô con hơn các cậu đấy. Tôi được gọi là “Nỗi kinh hoàng của Mundania” - Hohoho! Cũng là một vinh dự lớn cho các cậu, tôi còn là người Terri đầu tiên biến đổi trên đời này. Chúng ta cùng ăn mừng để kỷ niệm nào.”
“Ông đã tham gia cuộc chiến tranh Mundania à, ông Krato.” Vinka hỏi.
“Tất nhiên rồi, thưa công dượnga, ông đã được biết đến với cái tên "Nhân mã của xứ Moors". Những người bên cạnh ông đã có một cuộc chia tay tốt đẹp và đáng trân trọng, nhưng một số kẻ liều lĩnh đã không ra đi như thế… Giờ bọn chúng nhung nhúc trong địa ngục rồi. Hohoho.”
“Vậy thì ông đúng là già quá già thật rồi, cuộc chiến tranh Mundania gần như là từ cái thời tiền sử… Tôi chẳng còn biết ai từ cái thời cuộc chiến đó còn sống tới bây giờ cả.”
“Nhưng mà lúc đó tôi mới chỉ là một cậu bé. Họ gọi tôi là "cậu bé nguy hiểm". Hohoho!”
Ami dường như trở nên mất kiên nhẫn.
“Đừng nói dối nữa, Krato, ông cố của ông vẫn còn vắt mũi chưa sạch khi cuộc chiến tranh ấy xảy ra. Hãy nhớ rằng chúng ta không còn thời gian để lãng phí nữa đâu. Dượng và dì của Vinka đã bị bắt vào PP và chúng ta phải giúp họ. Nếu chúng ta không nhanh chóng hành động, mọi thứ có thể trở nên quá phức tạp.”
Đột nhiên, một chiếc tàu bay trong suốt lướt đến và đỗ lại trước mặt chúng tôi. Không ai lái nó cả, nhưng tôi nhận ra rằng ở nơi đây trình độ công nghệ và tự động hóa rất cao. Cánh cửa của nó mở ra rồi tự nâng lên cao, như thể mời gọi chúng tôi đi vào. Krato đang tọc mạch, tìm kiếm người tài xế vô hình của chiếc tàu bay.
“Đừng núp nữa, tôi biết anh đang ở đó rồi nhé…”
“Thôi mấy trò vô nghĩa của ông và vô trong đó ngồi ngay đi. Nào, Vinka, Predo, vô đây. Chúng ta sẽ đi tới một nơi thích hợp để trò chuyện với những anh bạn tốt bụng này.”
“Tất nhiên là cùng với một thức uống ngon.” Krato nói trong hy vọng.
“Ở Shaya-Salim này không có rượu chè gì đâu.” Một trong những anh chàng đội lốt Terri mỉm cười nói khi bước vào trong xe.
“Không có rượu à? Vậy nơi này là chỗ buồn chán nhất cả hành tinh Kia này rồi… Các cậu làm sao để trái tim được hạnh phúc hả?”
“Chúng tôi luôn hạnh phúc, nhưng có đôi khi Đấng Thân Thiết đưa đến cho chúng tôi những thử thách để chúng tôi hoàn thiện tâm hồn của mình, rồi chúng tôi sử dụng các phương pháp khác để củng cố tinh thần: tập thở, thiền định và tiếp xúc với Đấng ngự bên trong mỗi chúng sinh.” Anh ta giải thích trong khi chiếc tàu bay nhẹ nhàng nâng lên và bắt đầu di chuyển.
Krato đã bị ấn tượng: “Đúng là, mặc dù lông tóc bù xù nhưng nói được thế chứng tỏ anh bạn này không phải là một gã Terri.”
Chiếc xe trong suốt bay ở độ cao thấp với tốc độ chậm rãi nó tiến vào trung tâm thành phố. Thành phố nhỏ dưới lòng đất này có tên là Shaya-Salim, một vùng đất của nền văn minh tiến hóa trong lòng hành tinh Kia.
Nhìn từ trên cao xuống, nơi đây thật yên tĩnh. Nó có vẻ giống với Ofir, nhưng không gian nhỏ hơn nhiều. Như ở tất cả những vùng đất tiến bộ khác, hầu hết các phương tiện di chuyển đến nơi này đều bằng đường hàng không.
Loài người chiếm đa số ở đây có đôi tai giống như loài người Swama, nhưng da họ không phải là màu hồng, mà là màu xanh ô liu. Tóc và mắt của họ cũng đen hơn và dáng người cao hơn nhiều giống như những người Terri vậy. Cơ thể họ không có lông.
“Ban đầu chúng tôi thuộc chủng tộc chiếm ưu thế ở đây.” anh bạn điệp viên làm rõ, “Ngoài ra, có một số cá nhân từ các chủng tộc khác, tất cả đều được đối xử thân tình.”
Nghe vậy tôi nghĩ rằng một trong những đặc điểm của mức độ tiến hóa thấp hơn bao gồm sự chia rẽ, ngăn cách, định kiến, thu hẹp biên giới, không tin tưởng, sợ hãi và sự hung hăng.
Ami chăm chú nghe suy nghĩ của tôi.
“Chuyện là thế này, Pedro. Khi ý thức của chúng ta phát triển hơn, chúng ta hiểu về cuộc sống hơn, ta bỏ qua những khác biệt nhìn từ bề ngoài của kẻ khác, khả năng nhìn vào bên trong tăng trưởng, cũng là điều thật sự gắn kết chúng ta lại với nhau và bằng cách này, chúng ta cũng từng chút một học được nghệ thuật của việc mở rộng trái tim.”
Tôi nhìn sang anh chàng Terri khổng lồ đang ngồi bên cạnh tôi, anh ta có cái mùi là lạ, giống mùi của một con bò đực trong vườn thú mà tôi đã đến thăm lần trước, nhưng khi tôi cố gắng để nhìn thấy được nhiều hơn ở anh ta nhưng cái khối cơ bắp, răng cỏ và lông lá kia gây ra cho tôi một nỗi sợ hãi tự bản năng. Tôi đã cố gắng nhìn anh ấy từ một góc nhìn khác, như thể anh ấy là một người bạn tốt của tôi, và tôi cảm nhận được điều đó trong vài giây. Sau đó tôi cảm thấy cái mùi kia không còn khiến tôi khó chịu nữa.
Nó lại khiến tôi nhớ đến chú chó con yêu quý mà tôi đã từng nuôi trong một thời gian dài. Anh ấy đã nắm bắt được suy nghĩ gì đó, bởi vì anh ấy đang xoay người về phía tôi và trao cho tôi một cái nhìn rạng rỡ và một nụ cười rất nhẹ đong đầy tình cảm, anh siết tay trên đầu gối tôi một cách dịu dàng và trìu mến. Thế rồi một lần nữa tôi nhận ra rằng Tình yêu vượt trên mọi rào cản của vẻ bề ngoài và cả những ảo tưởng chia rẽ chúng sinh với nhau.
“Vì tất cả chúng sinh đều là những sáng tạo và biểu hiện của Thượng Đế đầy yêu thương, Pedrito. Tất cả chúng ta đều có chung một nguồn gốc và số phận.”
“Cả người Terri nữa.” Một trong những người Terri cười.
Ông Krato tận dụng cơ hội để bật ra một câu bông đùa khác của mình:
“Đúng vậy, nhưng Thượng Đế đã nặn ra người Terri vào cái ngày mà ông ấy uống say hơi quá chén. Khi ông ấy tỉnh rượu, tôi tin rằng ông ấy đã tạo ra người Swama. Hohoho!”
“Hứ” Ami nói, chứng tỏ trò đùa này cậu ấy chẳng thấy thích tí nào.
“Thành phố này không sôi động cho lắm nhỉ…”
Anh chàng Terri ngồi cạnh tôi giải thích:
“Phần lớn thành phố được lắp đặt ở dưới mặt đất, nhưng thực ra thì nó không hẳn là một thành phố, mà tuyệt hơn nhiều, nó là một trạm làm việc, một căn cứ. Tất cả những người sống ở đây đều là chuyên gia trong một số lĩnh vực cụ thể.”
“Và mục đích của căn cứ này là gì?” Tôi vừa hỏi vừa hạ xuống một bãi đáp tàu bay lớn nằm trên nóc một tòa nhà.
“Ở đây, Liên Minh Các Thế Giới Tiến Hóa thực hiện công việc giám sát sự phát triển xã hội của hành tinh này, phụ trách nền văn minh gắn liền với những người bạn của chúng ta có mặt ở đây. Chúng tôi thực hiện nhiệm vụ bằng cách hợp tác với các chuyên gia đến từ các nền văn minh rất đa dạng ở những nơi xa xôi khác, những hành tinh có đặc điểm tương tự như hành tinh này, tức là có lực hấp dẫn tương tự, bầu khí quyển chứa oxy và một hoặc nhiều chủng người có cấu trúc hữu cơ dựa trên cacbon và nước.”
“Không phải tất cả các nền văn minh ngoài không gian đều như vậy sao Ami?”
“Tất nhiên là không, Pedro. Có những chủng loài thông minh sống như loài cá của thế giới này vậy, họ sống trong môi trường nước.”
“Và họ có cơ thể giống như của chúng ta không?”
“Không, cơ thể chúng ta được tạo ra không phải để sống ở dưới nước mà là ở trên cạn, nên chúng ta có chân chứ không phải có vây hay mang. Ngoài ra, hình thể của chúng ta không thích hợp để tiến sâu vào dưới nước, vì nó tạo ra nhiều lực cản không giống như loài cá.
“Vậy là có những sinh vật thông minh với cơ thể hiếm có phải không nào!”
“Ồ, họ sẽ nói rằng cơ thể cậu thật là kỳ quặc.. Hahaha!”
“Nhưng trước đó cậu có nói rằng hình mẫu con người là phổ biến khắp vũ trụ cơ mà: có đầu, thân và tứ chi…”
Ami lại cười lớn khi nhớ lại chuyện đó:
“Lúc đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, và cậu sợ phát khiếp khi nghĩ về "những kẻ xâm lăng quái đảng", cậu có còn nhớ không? Vì vậy, mình không muốn hù cho cậu sợ hơn nữa bằng sự "phân biệt chủng tộc qua hình ảnh" ... thế nên mình chỉ trao đổi với cậu về hình mẫu loài người của những thế giới giống như của cậu, của Vinka và Krato, của mình, Ofir và thế giới của chủng người cậu nhìn thấy ở đây. Nhưng bên ngoài Vũ Trụ kia còn có nhiều thứ khác lắm. Sự sống xuất hiện ngay cả trong những điều kiện dường như không thuận lợi nhất, các hình dạng vật lý sẽ phát triển tương ứng sao cho tối ưu nhất để sống được trong một môi trường cụ thể. Sau cùng là trong Vũ trụ này cái gì cũng có, nhưng đối với chúng ta thì ta chỉ cần biết những gì gần gũi chúng ta hơn là đủ rồi.”
Chúng tôi rời khỏi phương tiện và vào trong thang máy. Một trong hai người Terri ra chỉ thị bằng lời và thế là cánh cửa đóng lại. Sau đó, nó bắt đầu di chuyển và rồi nó mở ra tới một hành lang, chúng tôi đi ra và bước vào một căn phòng nhỏ có một chiếc bàn dài hình bầu dục với 10 chiếc ghế xếp xung quanh. Bề mặt cái bàn giống như đá cẩm thạch màu hồng với nhiều tấm hình chữ nhật khác nhau ở mỗi vị trí. Tôi cho rằng chúng là màn hình cho một thứ gì đó giống như là để xem video hoặc cho máy tính. Tôi thấy một cửa sổ lớn nhìn ra những tảng đá giữa đại dương, bên trong là những chiếc tàu câu cá nhỏ, và xa hơn nữa là một thị trấn nhỏ ven biển. Đó rất có thể là cảnh vật từ thế giới của tôi nhưng chúng tôi không ở Trái Đất mà đang ở bên dưới một ngọn núi, còn biển thì cách rất xa…
Trong chuyến đi lần trước, tôi đã nhìn thấy một cửa sổ tương tự trong con tàu của vị Chỉ Huy, nhân vật điều hành tất cả các "kế hoạch viện trợ"
cho hành tinh của tôi, và cái ô cửa sổ chiếu lên hình ảnh từ thế giới quê nhà của ông ấy. Đó là một hệ thống tương tự như một chiếc tivi màu, nhưng màu sắc chân thực đến nỗi tôi không thể phân biệt được nó với một ô cửa sổ thông thường. Ở đây tôi có thể thấy rằng một chiếc thuyền đang tiến về phía chúng tôi.tức là hướng tới nơi mà nó được quay lại. Khi người lái tàu đến gần hơn, tôi thấy rằng những người cư ngụ trong đó là những ngư dân Swama.
“Làm thế nào mà chúng ta lại có thể nhìn thấy biển từ một cửa sổ trong một ngọn núi thế hả?” - Krato hỏi đầy tò mò.
Vinka giải thích cho ông về hệ thống. Ông ấy vẫn rất ấn tượng và chỉ nói "guak".
“Được rồi, chúng ta ngồi xuống đi nào.” Một trong những người Terri nói. Thế là cả đám chúng tôi ngồi xuống.
“Dượng và dì của cô bé này đang bị tạm giam vì họ đang bị điều tra liên quan đến việc nhìn thấy một con tàu đã bắt cóc cô ấy. Và ông bạn bác sĩ của gia đình cũng sẽ bị thẩm vấn, mặc dù ông ta không nhớ gì cả. Đối với ông ấy có vẻ như ông chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào tên là Goro, người đã kết hôn với một phụ nữ Swama và là chú của một cô bé cũng cùng chủng tộc ấy. Chúng ta hãy cùng xem mọi chuyện bây giờ ra sao rồi.”
Anh ấy chạm vào màn hình lamina của cái TV trước mặt anh ấy với những ngón tay lông lá và tất cả các màn hình đều bật sáng. Một vài kí hiệu không còn xa lạ gì với tôi xuất hiện, tôi có thể nhận ra chữ viết của ngôn ngữ trong Liên Minh. Tôi cho rằng đó có thể là một menu có nhiều tùy chọn, nhưng gã khổng lồ, thay vì nhấn nút lại hướng dẫn bằng giọng nói cho màn hình.
Một tòa nhà lớn được bao quanh bởi các khu vườn và một bức tường vừa cao lại vừa dày với lính canh vũ trang và các chốt giám sát hiện ra trên màn hình.
“Đây là trung tâm của PP” – Người Terri giải thích.
Sau đó, hình ảnh cho thấy bên trong của tòa nhà. Giống như trong một số trò chơi điện tử, hình ảnh hướng về phía trước, uốn cong sang phải hoặc trái theo chuyển động mà anh chàng đội lốt Terri tạo ra bằng cách đặt ngón tay vào một số mũi tên và các nút điều khiển khác trên cùng một màn hình. Vì vậy, chúng tôi đã đi tham quan khắp căn cứ của PP, không ngại ngùng theo dõi những gì đang diễn ra bên trong cơ quan “bí mật bậc nhất”
đất nước của Vinka. Cuối cùng trên màn hình xuất hiện một người Terri trông mập mạp và ghê gớm hơn những người khác. Bộ lông của hắn rất sẫm màu, không được chải chuốt, màu xanh lá cây bẩn thỉu hơi nhờn và bết dính. Tôi nghĩ rằng hắn phải có mùi giống như một con quỷ.”
“Trực giác của cậu tốt đấy!” - Ami cười sảng khoái nói.
“Đó là Tonk, giám đốc của chúng tôi. Chúng ta cùng xem bản ghi hình xem ông ta đã làm và nói chuyện gì trong mấy giờ qua để cập nhật tình hình tí nhé.”
“Theo tôi hiểu thì là Liên Minh có thể theo dõi mọi người…”
Trong lúc người Terri di chuyển hình ảnh về phía trước và phía sau, rất chú tâm nghe những gì Giám đốc PP nói trong vài phút trước đó…
Ami giải thích cho chúng tôi:
“Chúng tôi không thể bỏ qua các quyết định của người Terri trong các lĩnh vực quan trọng đối với sự phát triển của Kia.”
Đối với tôi, dường như dù lí do có là gì, kiểu gián điệp đó là vi phạm độc lập và tự do trên thế giới. Ami nhận ra tôi đang nghĩ gì và quyết định giải thích một vấn đề phức tạp:
“Đừng quên rằng chúng ta có căn cứ ở những thế giới này và chúng ta có thể bị ảnh hưởng hay bị phá hủy nếu lơ là mất cảnh giác, vì vậy chúng ta phải theo dõi họ. Ngoài ra, mình đã nói với các cậu rằng chúng ta không thể cho phép một nền văn minh bạo lực chiếm đoạt tri thức có thể cho phép họ tạo ra một cuộc khủng hoảng toàn vũ trụ. Cậu có nhớ không?”
Người Terri mỉm cười trước câu hỏi của tôi. Ami nói:
“Nếu những căn cứ này không tồn tại, nền văn minh của cậu cũng thế.”
Tôi nghĩ rằng điều đó có nghĩa là nếu như mà con người không được giám sát, thì con người đã tự phá hủy thế giới của chính mình, nhưng Ami biết được suy nghĩ của tôi và nói:
“Chuyện đó cũng có, nhưng sự hiện diện của Liên Minh trong thế giới không quá phát triển có một tầm quan trọng siêu việt, mà các cậu thậm chí không thể tưởng tượng được …”
Ngọn lửa tò mò trong tôi thắp sáng khi nghe thế nên muốn biết thêm.
“Nhưng bây giờ chúng ta không có thời gian cho những kiểu giải thích đó. Sau này cậu sẽ biết tất cả. Kiên nhẫn nhé.”
Người Terri vận hành màn hình đã giải thích:
“Tonk chưa ra quyết định gì liên quan đến các tù nhân. Ông ta đã hỏi ý kiến quân đội và tổng thống, hiện giờ ông đang chờ lệnh từ cấp trên.”
Hình ảnh bên trong PP được dẫn đến một cánh cổng nơi hai lính canh có vũ trang đang gác, người Terri nói:
“Đây là cánh dành cho những người bị giam giữ. Bây giờ chúng ta sẽ tìm những người bạn của mình.”
Chúng tôi đi xuyên qua các song sắt dày và ngang qua mũi những tên lính canh, họ không thể nhìn thấy chúng tôi. Tiếp tục tiến lên đến một hội trường có nhiều cửa ở cả hai phía. Chúng tôi đang đi vào bên trong từng cánh cửa một. Hầu hết chúng đều trống rỗng, nhưng trong vài buồng giam có người. Một trong số đó là ông bác sĩ tâm lý, người ông ta đầy vết bầm tím, rất buồn và đơn độc. Chúng tôi dời qua cửa phía sau sảnh và đi vào một căn phòng liền kề. Dượng và dì của Vinka ở đó. Cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy họ. Rõ ràng là họ vẫn khỏe. Họ đang ngồi trên một chiếc ghế bành. Khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Không có ai khác ở đó.
Một trong những người Terri giải thích:
“Các cấp cao hơn chắc chắn sẽ sớm quyết định gán trường hợp này vào danh mục “ưu tiên 21” , họ sẽ sớm đến đưa hai người qua buồng giam bọc thép. Lúc đó thì họ khó có thể thoát thân ra được…Ta muốn giải cứu thì phải đích thân mò vào và đối phó với một bầy cảnh vệ Terri được trang bị vũ khí hạng nặng… Đây là thời điểm thích hợp để chuyển họ lên đây.”
“Di chuyển họ lên đây? Làm sao?” - Tôi kinh ngạc thốt lên.
“Dịch chuyển tức thời thì không khó lắm đâu cậu bé ạ.” Một trong số những người Terri nói mà không để ý nhiều đến tôi.
“Tuyệt cú mèo!” - Vinka vui vẻ nói.
Ami can thiệp:
“Vậy thì hãy làm đi, nhưng trước tiên chúng ta nên cảnh báo cho họ biết qua micrô về những gì sắp xảy ra.”
“Chúng ta không thể làm thế, hãy nhớ rằng máy quay video được đặt ở mọi lỗ hỏng.”
“Vâng, thật vậy, chúng ta không thể giải thích bất cứ điều gì vì bất cứ điều gì họ thể hiện hoặc nói ra đều sẽ được ghi lại.”
Người làm rõ thêm nhiều điều cho chúng tôi: “Dượng và dì của cô bé này không nên nhìn thấy chúng tôi khi họ lên đây, đó là lý do tại sao chúng tôi sẽ trốn đi thật sớm. Đó là một biện pháp an ninh bất khả xâm phạm cho những người thuộc về công việc thúc đẩy tiến hóa.”
Krato là một người hay pha trò, nhưng không phải là một kẻ ngốc, vì vậy ông rút ra kết luận ngay lập tức:
“Vậy thì tôi cũng thuộc cái dạng này rồi. Hohoho!”
“Chắc chắn rồi, Krato, nếu không dượngng tôi đã không đưa ông đến nơi này. Bây giờ ông còn chưa biết gì về công việc của ông trong tương lai để phục vụ cho Tình Yêu Thương, nhưng thời khắc đó sẽ sớm đến.”
Ông ấy nhìn chúng tôi với vẻ mặt hài hước, nhướng mày nhanh nhiều lần, như thể muốn nói “coi mà tôn trọng ông đi nhé”
Tôi nghĩ rằng chắc là có một sai lầm nào ở đây. Krato, một nông dân già, say rượu, háu ăn, ăn thịt, khá hay nói dối, phục vụ Thượng Đế ấy à?
Ha!
Ami nhận ra suy nghĩ của tôi và chỉ đơn giản nói:
“Có ai thật sự biết gì về người khác không, về điều gì thực sự sâu thẳm bên trong người khác? Ai ở đây biết được thời khắc tiến hóa của mỗi chúng sinh?”
Tôi cảm thấy xấu hổ và không nói gì.
Người Terri tiếp tục:
“Những người không liên quan đến Kế hoạch Vũ trụ không nên biết về sự tồn tại của những căn cứ dưới lòng đất này, không phải bây giờ, vì vậy không ai trong các bạn nên nói về Shaya-Salim với cặp vợ chồng đó hoặc với bất kỳ ai khác nếu không có sự cho phép của chúng tôi. Bạn hứa chứ?” Anh ấy nói với Vinka, Krato và tôi.
“Tôi đã được gọi là “Kẻ hủy diệt” dựa theo khả năng giữ bí mật của mình từ hồi chiến tranh đấy. Hohoho! Tôi hứa, đừng lo lắng về điều đó.”
“Cháu hứa.” - Vinka và tôi cũng nói.
“Tốt. Đầu tiên, chúng ta cần đưa họ vào trạng thái ngủ say rồi sau đó di chuyển bọn họ. Chúng ta cùng đến hội trường dịch chuyển tức thời nào.”
Chúng tôi rời đi, đi dọc hành lang và bước vào một căn phòng khác có đầy đủ các thiết bị khoa học. Cả hai người đàn ông vừa điều khiển vừa trao đổi các từ ngữ kỹ thuật. Dượng và dì của Vinka xuất hiện trên màn hình.
“Sẵn sàng để gây mê nào.”
Ngay lập tức cả hai chìm vào giấc ngủ say.
“Sẵn sàng cho giai đoạn dịch chuyển.”
Đôi vợ chồng hiện ra ngay trước mắt chúng tôi, với cả chiếc ghế và mấy thứ khác, vẫn say ngủ như những đứa trẻ. Vinka muốn đến ôm lấy họ, nhưng Ami ngăn cô bé lại:
“Chờ cho các bạn của chúng ta hoàn thành công việc đã nào.”
Những người đàn ông lông lá bế họ lên một cách tinh tế và đặt cả hai lên chiếc cáng có bánh xe, sau đó tiến hành dịch chuyển chiếc ghế trở lại vị trí cũ, ngay trước khi cánh cửa phòng PP mở ra với cả đám PP tức tối xông vào vì căn phòng giờ đây chẳng còn bóng dáng ai.
“Cái ghế này vẫn còn ấm… lũ người ngoài hành tinh chết tiệt hẳn vừa chỉ mới chuyển dịch tức thời bọn chúng! Lũ khốn nạn quá thông minh…”
Điều đó nghe thật lạ kì với tôi.
“Ami, đám người Terri đó hoàn toàn biết rõ rằng các cậu có thể vận chuyển người từ xa…”
“Vâng, Pedro, đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi phải dùng đến phương pháp này.”
Vinka cũng bối rối: “Vậy thì chính quyền không hề làm ngơ sự tồn tại của các cậu à…”
“Tất nhiên không rồi Vinka. Cậu biết rằng ngay khi con tàu hiện ra trước cửa sổ văn phòng của bác sĩ tâm thần ấy thì họ đã lập tức lao đến điều tra đấy thôi.”
“Mình đã nghĩ rằng họ chỉ đang điều tra, chứ không có bằng chứng…”
“Tại sao khi tuyên bố chính thức họ lại nói rằng họ không biết gì cả, thậm chí họ còn cười nhạo kẻ người cả tin? Tại sao họ lại giấu nhẹm đi tất cả những gì họ biết?”
“Vì họ đang che giấu những gì họ biết về chúng tôi, và còn biết rất rõ nữa kìa. Vì lý do này mà họ cản trở hoạt động điều tra tư nhân và lần lượt tuyên truyền những tin tức sai sự thật về đề tài này để làm mọi người sợ hãi và hoang mang.”
“Cậu nói nghiêm túc đó à, Ami?”
“Thật không may, đây là sự thật.”
“Mình thậm chí chẳng thể ngờ rằng chính quyền đã biết nhiều về các cậu đến thế…”
“Nhưng các cậu có thể suy luận ra mà, bởi vì bất kỳ ai hiểu biết ở mức vừa phải đều đã biết rằng các nhà chức trách quan tâm nhiệt tình đến chủ đề này và hầu như chẳng vì lý do thú vị nào mà họ lại phải bay sang tận bên kia thế giới nếu cần. Sau đó, với sự giúp đỡ của quân đội và cảnh sát địa phương họ bao vây địa điểm, dùng máy móc để lấy mẫu mà họ sẽ luôn chẳng hề hé răng với ai. Ai cũng biết thế rồi, cũng như họ sẽ từ chối tiết lộ thông tin. Nếu các nhà chức trách này không hiểu rõ vấn đề, họ sẽ không mất công vất vả như vậy đâu. Nếu thực sự họ tin rằng vấn đề chỉ là hư cấu, họ sẽ không đầu tư quá nhiều tiền của để hiểu cho rõ hơn những điều họ đã biết, hoặc cố gắng che giấu hiểu biết của mình. Bất kì ai ham học hỏi và biết suy nghĩ một chút cũng có thể dễ dàng suy luận ra điều này.”
“Và tại sao họ lại giấu những gì họ biết?”
“Câu hỏi hay, nhưng mình sẽ trả lời sau. Bây giờ chúng ta hãy tập trung vào vấn đề trước mắt: dì Clorka và dượng Goro kìa.”
Một trong những người bạn Terri nói:
“Tóm lại là, bạn của anh đấy anh Goro, ông bác sĩ tâm lý ấy không nhớ gì về câu chuyện này. Anh ta chỉ còn nhớ được kí ức lúc mà mấy gã Terri xông vào văn phòng và hạ gục anh ta mà thôi. Rất nhanh thôi, đặc vụ PP sẽ truy hỏi anh ta đủ thứ về chuyện con tàu vũ trụ xuất hiện ngay đối diện cửa sổ văn phòng và cái anh chàng tội nghiệp ấy sẽ chẳng nhớ ra được điều gì xấc. Ngoài ra, anh ta sẽ được hỏi về mối quan hệ của mình với anh Goro và chị Clorka và anh ta sẽ nói rằng anh ta cũng không biết họ đang nói về ai nốt. Cuối cùng, sau khi vắt cho kiệt quệ, họ sẽ hiểu ra rằng anh ta không còn biết gì nữa và nếu như đầu óc anh ta còn bình thường, họ sẽ tha cho anh ta được yên, mặc dù họ cũng đã nghi ngờ rằng chúng tôi đã xóa trí nhớ của anh ấy, như chúng tôi đã làm rất nhiều lần trước đây.”
Ami nói thêm cho rõ:
“Họ biết rằng nếu tụi mình muốn, tụi mình có thể loại bỏ dứt điểm một số phần nhất định của trí nhớ, theo cách mà đến cả nhà thôi miên giỏi nhất cũng không thể hồi phục được và đó là những gì mình đã làm với ông bác sĩ. Còn dượng và dì của cậu, Vinka à, khi họ tỉnh dậy, tụi mình biết rằng PP sẽ tìm đến họ, chúng ta sẽ xem phải làm gì tiếp theo…”
Một trong những người bạn lông lá quay lại giải thích:
“Tôi nhắc lại họ không được biết họ được tìm thấy ở đâu. Bất cứ ai không tham gia vào Kế Hoạch không nên biết rằng các căn cứ bí mật thực sự tồn tại.”
“Vậy chúng cháu sẽ không thể viết nó vào sách sao?” Tôi hỏi.
“Chuyện đó khác, Pedro, vì mọi người cho rằng tất cả chỉ là tưởng tượng. Nhưng dù sao, ở phần cuối của câu chuyện này, chúng mình sẽ cho cậu biết những gì cậu có thể và những gì cậu không được viết vào quyển sách.”
Người Terri tiếp tục nói:
“Ý chính ở đây là không để cho ai nghi ngờ rằng cả hai chúng tôi đều thuộc Liên Minh, bởi vì họ mà đâm nghi rằng trong các khu vực chính phủ khác còn có những người đội lốt Terri nữa, như thực tế là thế, thì đó sẽ là một thảm họa.”
Người Terri còn lại nói:
“Bây giờ tất cả chúng ta sẽ đi đến một bên của hội trường. Chúng tôi sẽ cho họ tỉnh dậy.”
Chúng tôi đi ra ngoài. Hai người Terri đẩy các cáng. Chúng tôi bước vào một phòng khách nhỏ và thoải mái. Có tạp chí, báo và một bên là nước trái cây, hoa quả, bánh quy, tất cả đều khiến cho Krato thích thú:
“Cậu có chắc là ở đây không có cái chai nào thú vị không?”
“Có, và chúng chứa nước trái cây, dịch truyền thảo dược lành mạnh và nước tinh khiết, Krato. Ông có thể lấy bất cứ thứ gì ông muốn …”
“Puaf!”
Người bạn Terris đặt cặp đôi trên đi văng và sau đó một trong số họ nói với chúng tôi:
“Hai người này không nên nhìn thấy Ami hoặc Pedro, vì có thể rất sợ. Chưa bao giờ họ nhìn thấy những sinh vật từ thế giới khác, vì vậy hai người nên ra ngoài và ở cạnh chúng tôi trong căn phòng này, và cả Krato. Vinka sẽ là người duy nhất đối mặt với họ khi họ thức dậy. Chúng ta sẽ theo dõi qua màn hình.”
Người kia nói:
“Họ phải tin rằng họ đang ở địa điểm nào đó, cụ thể là trong một cánh đồng. Vậy nên, giờ chúng tôi sẽ chiếu hình ảnh tương ứng lên màn hình giống cái ô cửa sổ đó. Nhìn này…”
Người đàn ông nói đến cái ô chữ nhật màu đen trên tường, nó sáng lên lúc người Terri nhấn vào chỗ nào đó trên chiếc điều khiển từ xa mà anh ta cầm trên tay, và màn hình xuất hiện một vùng nông thôn tuyệt đẹp với chim bay, bướm bay và côn trùng. Tôi gần như có thể cảm nhận được mùi hương của thiên nhiên, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi bởi vì chúng tôi đã biết rằng đó chỉ là hình chiếu.
“Đó là mùi hương thực sự luôn đấy, Pedro. Máy ảnh của chúng tôi ghi lại hình ảnh và cả mùi thơm và sau đó ta có thể chiếu lại mọi thứ.”
“Thật tuyệt vời!”
Một trong những người đàn ông bắt đầu chỉ dẫn cho người bạn đời tri kỉ của tôi:
“Khi họ thức dậy, hãy bình tĩnh một chút nhé, đưa cho họ hai chiếc điện thoại âm thanh phiên dịch đó và giúp họ đeo vào. Sau đó, chúng tôi sẽ giải thích cho cháu những gì cháu nên nói với họ khi họ hỏi cháu bất kỳ câu hỏi nào từ phòng kế bên. Sau đó tất cả sẽ là trách nhiệm của chúng tôi. Cháu hiểu không?”
“Vâng ạ.”
“Vậy, khi họ đã sẵn sàng, Ami, Pedro và Krato sẽ vào phòng này. Sau đó, Ami nên dẫn dắt cuộc nói chuyện: cháu sẽ làm theo hướng dẫn của cậu ấy và không ứng biến bất cứ điều gì. Chúng ta không thể mắc sai lầm. Không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào có thể làm phức tạp thêm tình hình. Cháu hiểu không?
Chúng tôi đã nói có.
“Đi nào, theo chúng tôi.”
Chúng tôi rời đi để lại người yêu dấu của tôi ở đó với cánh cửa đã khóa từ phía ngoài. Chúng tôi quay trở lại chỗ cỗ máy khoa học, qua màn hình chúng tôi có thể thấy Vinka ngồi cùng với dượng và dì của cô bé trong khi họ vẫn đang say ngủ. Người Terri bắt tay vào việc. “Giờ chúng ta đánh thức bọn họ nhé.”
“Chuẩn bị sẵn sàng nhé, Vinka.”
Cô bé lắng nghe giọng nói của những kẻ vô hình.
Và chúng tôi đã lắng nghe giọng nói của cô ấy từ chiếc loa điều khiển. Trong màn diễn này, dượng và dì của Vinka choàng tỉnh. Họ rất ngạc nhiên khi nhận ra khung cảnh thay đổi đột ngột nhưng khi nhìn thấy Vinka, tình cảm của họ mạnh mẽ hơn sự tò mò. Cả ba ôm nhau thật lâu, điều đó khiến tôi hơi khó chịu, bởi vì nếu Tình yêu đó ít hơn thì Vinka đã chẳng phải gặp cả đống vấn đề khi muốn đến Trái đất.
Cô tiến hành đeo điện thoại âm thanh vào tai họ.
“Đeo cái này để dì và dượng có thể nghe hiểu ngôn ngữ khác.”
“Chúng ta đang ở đâu? Làm sao mà mọi thứ đều thay đổi và cháu lại xuất hiện ở đây?”
“Chúng ta đang ở nông thôn, anh Goro à!” Clorka thốt lên, vui mừng khi nhìn ra cửa sổ.
“Cháu không thể trả lời câu hỏi của chú, nhưng bạn bè của cháu sẽ trả lời. Họ đang ở một căn phòng khác ở bên này, nhìn chúng ta qua màn hình và có thể nghe thấy giọng nói của chúng ta.”
“Đúng vậy. Chào buổi tối, anh Goro, chị Clorka.” Một người Terri nói trên micrô.
“À, lại can thiệp…” Goro nói với vẻ mặt và giọng điệu thù địch.
Anh chị cần phải gặp Ami. Cậu ấy thuộc về một thế giới khác, do đó, có một vẻ ngoài mà anh chị không quen. Cậu ta sẽ bước vào căn phòng đó cùng với Pedro, người cũng đến từ một thế giới khác và Krato, một người bạn của con gái bạn.”
“Anh chị sẽ không sợ đúng không?”
“Ừ, vâng!” Dì Clorka kêu lên, bám lấy dượng Goro.
“Sao cũng được!” ông nói, làm như thể ông chẳng quan tâm cái cóc khô gì đến chuyện đó.
“Vậy thì họ vào đây.”
“Sợ gì!”
“Đừng sợ, dì, bạn của con rất tốt.”
Một người Terri nói với chúng tôi rằng chúng tôi có thể đến gặp họ, và người còn lại đi cùng chúng tôi. Anh mở cửa và Ami đi vào đầu tiên.
“Được rồi, để cháu tự giới thiệu. Cháu là Ami nổi tiếng.” Cậu ta cười sảng khoái nói.
Goro ném cho cậu ta một cái nhìn hơi nghi ngờ và không thân thiện. Dì Clorka tỏ ra ngạc nhiên và có chút gì đó sợ hãi. Người bạn chạm vào vai tôi và tôi hiểu rằng đã đến lúc tôi phải giới thiệu về mình.
“Tên cháu là Pedro và cháu đến từ hành tinh Trái đất.” Tôi vừa nói vừa bước vào.
Sau đó đến Krato.
“Và tôi là Krato, bây giờ tôi là một Swama nhưng trước đây tôi là một người Terri. Tôi là người đầu tiên được biến đổi sống trên thế giới này.”
Goro hung hăng nhìn ông.
“Kẻ phản bội đầu tiên của chủng loài chúng ta, tất nhiên rồi, quá hợp để bắt tay với kẻ thù của KIA rồi còn gì.”
Krato đỏ bừng vì tức giận và siết chặt nắm tay của mình nhìn chăm chú vào người Terri kia. Ami nhanh chóng can thiệp:

“Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào. Vài phút trước ông bị giam ở trung tâm PP, họ định tra hỏi ông kỹ lưỡng, nhưng bọn cháu đã đưa ông đến đây bằng công nghệ tiến bộ. Bây giờ ông đang ở một nơi an toàn.”
Goro dường như không hiểu vấn đề.
“Tôi không có gì phải giấu diếm, tôi không hiểu tại sao các người không để chúng tôi ở nơi chúng tôi đã ở. Họ sẽ thẩm vấn chúng tôi và rồi chúng tôi có thể sẵn sàng về nhà. Nhưng bây giờ chúng tôi chắc chắn là những kẻ đào tẩu dưới con mắt pháp luật.”
Tôi càng lúc càng ít thích chủ đề này hơn.
“Chúng tôi chỉ muốn biết ông đã nói với các đặc vụ PP những gì.” Ami nói.
“Không có gì, họ bắt chúng tôi đi và bị miệng chúng tôi bằng băng dán, đưa chúng tôi lên một chiếc xe có và trùm kín đầu. Khi chúng tôi có thể nhìn thấy, chúng tôi thấy mình đang ở trên ghế sofa trong một căn phòng kín. Lúc đó ở đó và bây giờ chúng tôi ở đây. Tất cả chỉ có vậy.
Ami tỏ ra rất phấn khích.
“Họ không hỏi ông tên gì, cũng không chụp ảnh và lấy dấu vân tay của ông sao?”
“Không.”
“Tuyệt mỹ, có vẻ như họ vẫn chưa biết hai người là ai.”
“Nhưng ông bạn là bác sĩ tâm lý của tôi sẽ nói với họ.”
“Đừng lo lắng về điều đó.”
“Ông bác sĩ đã được chúng tôi làm cho mất trí nhớ một phần. Bây giờ ông ấy không nhớ mình đã gặp ông, ông ta vĩnh viễn quên rằng ông đã nhờ ông ấy giúp đỡ Vinka, để ngăn chặn “những ảo tưởng…” của cô ấy.”
Theo bản năng, người đàn ông cảm thấy bị tấn công một cách kinh khủng, nhưng cái nhìn trong sáng và thanh thản của Ami truyền tải sự bình yên, cho phép ông ấy nhìn mọi thứ một cách bình tĩnh và rõ ràng hơn, có lẽ vì lý do này mà ông cảm thấy có động lực để đưa ra lời giải thích.
“Chà…tôi đã làm những gì tôi nghĩ là tốt nhất cho Vinka… Làm sao tôi có thể cho phép một cô gái bé nhỏ, người tôi phải chịu trách nhiệm, đến sống giữa các thực thể từ thế giới khác? … Làm sao tôi biết được ý định thực sự của các người là gì?” Ông ta nói nhìn chúng tôi với vẻ nghi ngờ.
“Bộ ông đã không đọc quyển sách của Vinka ư? Ý định thực sự của chúng tôi được viết rõ trong đó.”
“Có, tôi đã đọc tối qua, nhưng tôi không phải là một đứa trẻ thật thà. Các người có thể đang lợi dụng cháu gái tôi để truyền bá thông tin sai lệch qua những cuốn sách đó… Để làm cho nhân loại của Kia nghĩ rằng các người vô hại và tốt bụng, trong khi thực tế thì các người thuộc về một nền văn minh ác độc, có phải không?”
“Kể ra cũng đúng.”
Bất chấp những điều tôi hiểu về Goro. Tôi cũng đã có những nghi ngờ tương tự khi mới biết Ami.
“Toàn là hoang tưởng. Nếu có bất kỳ nền văn minh nào như thế thì các người sẽ không cần phải vất vả phức tạp vậy làm gì.”
“Nếu như đó là để trao quyền thống trị cho những ảo tưởng về sự khủng bộ và thiếu đức tin … Ông không nghĩ rằng vợ của ông cũng có thể giả vờ, chờ đợi ông bất cẩn rồi giết ông? Và rằng cha mẹ dì ấy cũng giả vờ là vô hại và tốt bụng, trong khi thực tế họ lại là những kẻ ác nhân? Và ông chưa bao giờ không nghĩ về bạn bè của ông như thế, về tất cả những người ông quen biết nữa ư?”
“Không, tất nhiên là vậy. Tôi biết gia đình và bạn bè tôi, nhưng ai biết cậu là ai chứ?”
“Tôi biết họ.” Tôi bước tới và nói một cách ngây thơ – “và họ rất tốt.”
Terri nhìn tôi với vẻ nghi ngờ và nói:
“Cậu là một trong số họ, tất nhiên rồi, cậu là một đặc vụ rất quan trọng trong âm mưu chống lại thế giới của chúng tôi... Cậu đã dụ dỗ được Vinka…Ai biết loại yêu quái nào đang ẩn náu đằng sau vẻ ngoài kỳ lạ của một đứa trẻ yếu ớt chứ…”
Tôi bị suy sụp trước sự nghi ngờ đáng sợ của Goro. Hai má tôi đỏ bừng, tôi không biết phải nói gì. Tôi tin rằng tôi đã cảm thấy muốn khóc, nhưng tôi đã kiềm chế bản thân.
Vinka thốt lên:
“Dượng Goro! Làm ơn đi mà.” và cô ấy đến bên cạnh tôi, cố gắng giải tỏa cho tôi. Ami cũng đã chạy lại.
“Đúng đấy, Pedrito, thật không dễ dàng để trở thành một nhà truyền giáo giữa những con người chưa tiến hóa, với trái tim đóng kín, thật không dễ dàng gì để chống lại sự nghi ngờ, ngờ vực, sợ hãi. Nhưng mình sẽ bật mí cho cậu một bí mật nhỏ để cậu có thể đối phó tốt hơn với những tình huống này.”
Cậu ấy ghé sát tai tôi và thì thầm với tôi bằng một giọng thật nhỏ: “Cậu phải coi họ như thể họ là những đứa bé, bởi vì thực tế thì họ thực sự là như vậy đấy. Họ không có hận thù. Cậu đã từng giống như họ, và giờ đây cậu đã tiến bộ hơn.nhưng đừng để họ biết rằng cậu xem họ như thế, không thì họ sẽ rất tức giận đấy…”
Tôi cảm thấy rằng Ami nói phải. Tôi cố gắng nhìn Goro theo cách đó và trông thấy đôi mắt ông ấy muốn tóe lửa, tôi thả lỏng người. Những gì đằng sau ánh mắt đó chỉ đơn giản là sợ hãi, nỗi sợ hãi vô căn cứ khiến ông coi mọi thứ là màu đen, khiến ông ta trở nên hung hãn và mất đi những gì tốt đẹp nhất của cuộc sống. Nỗi uất hận của tôi chuyển thành từ bi, thành xấu hổ, thành thấu hiểu.
Goro đứng dậy, nhắc vợ cũng đứng lên. Ông ấy đỡ vai dì Clorka và nắm tay Vinka nói:
“Tốt, tôi muốn trở về nhà.” Và ông ta tiến về phía cửa.
Ông ta cố gắng mở cửa ra. Khi hiểu rằng không thể mở nó ra, ông ta hét lên:
“TÔI MUỐN VỀ NHÀ!”
Tôi đã nghĩ rằng con khỉ đột đó sẽ sớm giết tất cả mọi người. Tôi nhìn quanh tìm một nơi nào đó để trốn nhưng chẳng có chỗ nào cả…
Trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy một giọng nói uy quyền và mạnh mẽ phát ra từ loa ngoài:
“BÌNH TĨNH LẠI, ÔNG GORO. KHÔNG MỘT AI SẼ GÂY TỔN
HẠI CHO ÔNG HOẶC GIA ĐÌNH ÔNG. NẾU ÔNG THỬ THỰC HIỆN
BẤT KỲ HÌNH THỨC BẠO LỰC NÀO, CHÚNG TÔI SẼ PHẢI SỬ
DỤNG NGAY CÔNG NGHỆ CỦA CHÚNG TÔI ĐỂ NGĂN CẢN ÔNG
VÀ SẼ KHÔNG DỄ CHỊU CHO ÔNG ĐÂU. VÌ VẬY, HÃY QUAY LẠI GHẾ, NGỒI XUỐNG VÀ THƯ GIÃN VÌ CHÚNG TÔI CẦN NÓI CHUYỆN VỚI ÔNG NHIỀU HƠN VỀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ.”
Khi nghe thế, Goro nhận ra rằng ông đang không chỉ đơn giản là ở cùng với mấy đứa trẻ con, một phụ nữ và một ông già. Ông bình tĩnh lại và cam chịu quay trở lại ghế.
“Rồi, tôi đây.”
Sau đó, Ami, với thái độ có vẻ liều lĩnh và nụ cười hồn nhiên lại ngồi cạnh Goro. Goro ngạc nhiên, và lùi ra xa một chút như một kiểu thủ thế.
Đứa trẻ da trắng nói với ông ta: “Tôi cảm thấy rằng ông làm ngơ các phương pháp điều tra và hỏi cung của PP.”
“Tôi không phải là thằng ngốc, ai cũng biết là đối xử với bọn lật đổ, bọn tội phạm và nghi phạm thì bọn họ cực kì hung hãn, nhưng tôi không có gì phải giấu diếm, tôi là một công dân đáng kính, theo nghề dược từ nhiều năm nay. Cuộc sống của tôi là minh bạch, vì vậy họ sẽ KHÔNG cư xử thô lỗ với tôi.”
Ami nhìn lên trần nhà:
“Ê, mấy cậu, chúng ta có thể xem lại những hình ảnh thẩm vấn người bạn là bác sĩ tâm thần của Goro không?”
“Ừ, đợi một lát.” Một trong những người Terri ẩn mình nói.
Một lúc sau, trên một bức tường hình chữ nhật, nơi trước đó không có gì cả, chúng tôi bắt đầu chứng kiến cuộc thẩm vấn ông bác sĩ tâm thần, người hiện đang bị trói vào một chiếc bàn kim loại, ướt sũng và hoàn toàn khỏa thân. Khung cảnh quá bạo lực và tàn nhẫn, Vinka và dì Clorka phải quay đi nơi khác. Ông Goro, với đôi mắt mở to, mặt mày tái xanh và ông ta yêu cầu tắt màn hình. Màn hình tắt đi.
“Bạn của ông cũng là một người đáng kính, cũng có bằng đại học, nhưng trước mặt PP thì chẳng là gì, nhất là khi ông ấy biết một chút gì đó về các nền văn minh tiên tiến trong Vũ Trụ.”
“Ờ.. cũng khó… nhưng đó là để bảo vệ chúng tôi.” Goro nói.
Ami quay sang tôi:
“Cậu muốn biết tại sao chính quyền lại che giấu những gì họ biết không? Mình sẽ giải thích cho cậu khi mình trả lời ông Goro.”
Rồi cậu ta quay sang Goro: “Ông nhầm rồi Goro, chính quyền đã được thông báo về ý định thực sự của chúng tôi, chỉ đơn giản là giáo dục, đào tạo nhưng họ lại nghi ngờ và hoang tưởng, và không thể tin rằng một điều gì tốt đẹp như thế lại có thể là thật. Đối với họ, không có gì trong Vũ Trụ có thể vượt trội hơn họ, vì vậy cũng giống như ông, họ nghĩ rằng mọi thứ đều có thể là trò lừa bịp của chúng tôi. Nhưng mặt khác, vì họ đã có bằng chứng về công nghệ của chúng tôi, họ không muốn các quốc gia khác có được thông tin này cùng với các nguồn tài nguyên khoa học mà chúng tôi sở hữu.
Cũng vì lý do này mà họ không chia sẻ hiểu biết này với bất kì ai và nói rằng không có mấy thứ như thế tồn tại, nhưng lại bí mật tìm kiếm theo dấu tới cùng.”
Chúng tôi bắt đầu hiểu một hiện thực còn to lớn hơn.
“Bạn của ông sẽ trải qua một quãng thời gian rất dài và tồi tệ ở đó, Goro, và không biết liệu ông ấy có trở về nhà được hay không, cũng không biết nếu về được thì sẽ về trong tình trạng nào. Bởi vì chủ đề này cực kỳ quan trọng đối với Chính quyền ở đất nước hùng mạnh nhất hành tinh Kia, và PP của quốc gia này thì đang làm việc chặt chẽ với chính quyền. Các cơ quan mật vụ của quốc gia quan trọng đó có nhiều thông tin hơn cả PP.”
“Ơi, các bạn, hãy chiếu những hình ảnh của nhà chứa máy bay dưới lòng đất chỗ mà các bạn đã biết rồi đấy.”
Ngay sau đó, một hình chữ nhật phát sáng mới xuất hiện trên tường. Chúng tôi đang tiến về phía một hành lang đầy lính canh có vũ trang, đi qua một cánh cửa dày, rồi đến một cánh cửa khác, lại một cánh cửa khác, và cuối cùng là ở trong một căn phòng lớn có vẻ như là một bảo tàng kinh hoàng. Ở nơi đó, trong các tủ kính chứa chất lỏng, chúng tôi nhìn thấy xác của nhiều chủng loại hình người. Một số đã bị đóng băng. Chúng tôi thấy tàn tích của các con tàu vũ trụ, sách / sách hướng dẫn với các chữ viết khác nhau, quần áo, trang phục không gian và một lượng lớn tàn tích của các thiết bị và máy móc kỳ lạ. Sau đó, màn hình đã được tắt đi.
Goro thất kinh, giờ ông ta không còn nghi ngờ gì nữa về hiện thực này. Ami tiếp tục:
“Chúng tôi không toàn hảo. Đôi khi tàu của chúng tôi bị rơi, đôi khi chúng tôi gặp phải những tai nạn chết người, đôi khi người từ hành tinh chúng tôi bị bắt sống khi bị thương trong một tai nạn nào đó và họ đã bị thẩm sâu. Bằng cách này, người ở Kia đã biết ý định của nền văn minh của chúng tôi từ rất lâu, nhưng tất nhiên họ đã không thể tin vào điều kỳ diệu như vậy.”
Goro lúc này có vẻ rất bối rối.
“Chúng ta hãy xem xét tình hình của ông, Goro. Nếu PP biết được danh tính của ông, ông sẽ khó có thể trở lại cuộc sống bình thường được. Ông có nhận ra điều đó không?
“Nhưng tôi không có gì cả…”
“Có thể đúng là thế, nhưng họ không biết. Họ chỉ biết rằng ông có thể là một đường dẫn để họ có thể lần ra chúng tôi. Vì vậy, nếu họ bắt được ông, họ sẽ vắt ông không dượngt thương tiếc cho đến hơi thở cuối cùng, và cho đến hơi thở cuối cùng của cả vợ và cháu gái ông nữa … Họ có thể làm những điều tồi tệ với cô ấy để khiến ông phải mở miệng, hoặc có thể làm những điều tồi tệ với ông để khiến cho cô ấy phải khai ra.”
Goro cúi đầu, cân nhắc một lúc rồi phản bác:
“CẢ CUỘC ĐỜI TAO TAN NÁT… VÀ LÀ VÌ CHÚNG MÀY!”
“Ông nhầm rồi, lỗi là ở ông. Tôi đã cảnh báo ông không được nói về vấn đề này với bất kỳ ai, nhưng ông không nghe tôi và nói dối ông bạn bác sĩ tâm thần rằng tất cả chỉ là những ảo tưởng của Vinka, trong khi sự thật thì ông đã biết rõ là như thế nào. Ngoài ra, ông đã cố gắng xâm phạm sự toàn vẹn về tình cảm và tâm lý của cháu gái mình thông qua việc tẩy não.
Ông buộc chúng tôi phải can thiệp để bảo vệ cô ấy, rồi thế là mọi thứ trở nên phức tạp, PP xuất hiện, và chúng ta đang ngồi ở đây.”
“Boomerang là boomerang.” - Krato nói Mặc cho những lời nói của Ami, Goro không cảm thấy có lỗi vì bất cứ điều gì.
“ĐÁNG LÝ CÁC NGƯỜI KHÔNG NÊN XEN VÀO CUỘC SỐNG
CỦA CON BÉ!”
“Bình tĩnh đi Goro. Ngược lại là đằng khác. Nếu ông đã đọc những quyển sách của Vinka, thì ông không thể bỏ qua chi tiết rằng cô ấy được sinh ra trên thế giới này với mục đích thực hiện các tác phẩm văn học mà cô bé đang làm. Chính ông là người không nên gây trở ngại trong công việc và tình cảm của cô ấy.”
Vinka đến bên tôi và chúng tôi dịu dàng ôm nhau, quên đi mọi thứ khác. Bất cứ khi nào chúng tôi ôm nhau, chúng tôi quên đi phần còn lại của thế giới.
Ngắm nhìn cảnh tượng đó, dì Clorka rút khăn tay ra, đôi mắt ươn ướt vì xúc động.
“Thằng bé ấy nhỏ xíu…nhưng có vẻ là một cậu bé tốt… dì ấy nói, đặt ngón tay lên môi.
Goro cúi đầu xuống và bắt đầu nức nở, nói:
“Tôi chỉ muốn bảo vệ con bé! … Các anh nên chuẩn bị cho tôi dần dần để tôi chấp nhận quá nhiều sự thật mới, hãy hiểu cho hoàn cảnh của tôi.”
Điều đó khiến tôi xúc động. Vinka chạy đến chỗ chú của mình và bắt đầu xoa đầu ông. Ami giải thích:
“Đó cũng là những gì chúng tôi muốn diễn ra để cho ông hiểu sự việc từng chút một, nhưng Vinka rất bốc đồng và ngốc nghếch. Mọi thứ đã trở nên rất phức tạp trong câu chuyện này, nhưng đừng nản lòng, Goro, những đặc vụ thân thiện của chúng tôi đang tìm hiểu xem PP biết bao nhiêu về ông, với chút may mắn biết đâu họ có thể không biết gì hết và sau đó là trở về nhà, làm việc với một cuộc sống bình thường.”
Goro dường như sống lại một chút, một chút ánh sáng chiếu vào mắt ông.
“Là… Có thể không? Làm sao chúng ta có thể biết được?”
“Eh, mọi người, thế nào rồi?”
HỌ ĐANG TÌM KIẾM DẤU VÂN TAY TRONG VĂN PHÒNG CỦA BÁC SĨ, TRONG XE Ô TÔ MÀ HỌ ĐƯA NGƯỜI ĐẾN TRUNG TÂM
PP VÀ TRONG PHÒNG GIAM.
“Và luật pháp nước này xử lí dấu vân tay như thế nào? Họ chỉ lấy dấu văn tay của tội phạm, giống như ở các nước tiên tiến khác và tôn trọng công dân của họ.”
- KHÔNG, Ở ĐÂY HỌ LẤY DẤU VĂN TAY CỦA TẤT CẢ MỌI NGƯỜI KHI HỌ LẬP TÀI LIỆU VÀ KHI HỌ LẬP CÁC HỒ SƠ BẮT
BUỘC, Ở ĐÂY MỌI CÔNG DÂN ĐỀU NẰM TRONG HỒ SƠ CẢ…”
“Bọn chuột cống!”
“Guak!”
“Bọn quỷ sứ!”
“Trời đất ơi!”
“NHƯNG CÁC ĐẶC VỤ CỦA CHÚNG TA ĐÃ XOÁ SẠCH DẤU
VẾT RỒI.”
“Tuyệt quá!” - Tất cả chúng tôi đều hét lên sung sướng, tất nhiên là trừ Goro…
“CHUẨN RỒI, PP KHÔNG CÓ CÁCH NÀO ĐỂ BIẾT ĐƯỢC ĐÓ
LÀ AI NỮA.”
Chúng tôi vui mừng và ôm nhau đầy phấn khích, nhưng Goro không hề tỏ ra hạnh phúc mà giờ ông ấy đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Ông ôm lấy Clorka và Vinka, thậm chí còn mỉm cười trong một tích tắc rồi tiếp tục trưng cái bộ mặt ăn phải dấm theo thói quen của mình.
