Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17

❊ ❊ ❊

Phòng an ninh ở Santa María de las Nieves trông chẳng khác gì một nơi trong tù. Nhiều màn hình giám sát bên trong, các hành lang, thang máy, mọi khu vực công cộng, vài căn phòng, buồng y tá, và các văn phòng. Phụ trách an ninh là một người đàn ông trạc năm mươi, cho họ xem hết toàn bộ hệ thống với vẻ mãn nguyện.

– Các phòng bệnh đều có camera ư? - Ayegui hỏi.

– Không, tiếng giám đốc oang oang đằng sau anh. - Bệnh nhân được coi có độ rủi ro thấp, có quyền riêng tư trong phòng mình. Chúng tôi để mắt tới họ qua các khe nhòm trên cửa. Chỉ các bệnh nhân ở khu vực xanh lơ là bị quay phim 24/24, nhưng họ bị nhốt trong phòng trừ những lúc chữa trị hoặc tiến hành các liệu pháp, hoặc trong vườn. Trong trường hợp của Rosario, bà ấy lúc nào cũng ở trong phòng.

Amaia liếc nhìn các màn hình, cho thấy rất ít hoạt động.

– Bây giờ đã muộn, - giám đốc giải thích. - Hầu hết các bệnh nhân đã ngủ, hoặc bị buộc vào giường.

Người phụ trách an ninh chỉ vào một màn hình.

– Tôi đã tìm thấy toàn bộ các cuốn băng ghi hình khách đến thăm. Tôi đã kiểm tra ngày tháng trong sổ đăng ký nên rất dễ dàng tìm thấy chúng. Không may, ngoại lệ là các băng ghi hình bệnh nhân được giữ lại để đánh giá về mặt tâm thần, sau bốn mươi ngày sẽ tự động xóa. Trừ khi có sự cố, mặc dù trong suốt mười hai năm tôi làm việc ở đây, không có một vụ nào dính dáng đến khách thăm hoặc kẻ đột nhập. Tất nhiên đối với các bệnh nhân được quan tâm thì khác, ông ta hạ giọng để giám đốc không thể nghe thấy. - Các vị sẽ không tin là một số người có thể làm gì đâu.

Amaia gật đầu lúc cơn rùng mình chạy suốt sống lưng. Phải, chị có thể hình dung.

– Chúng ta sẽ bắt đầu từ những băng cũ nhất, phòng khi các vị thấy điều gì đó thú vị trước khi nó bị xóa.

– Để tôi biết rõ rằng các ông không xóa bất cứ băng nào có người này xuất hiện, - Ayegui nói.

Người phụ trách an ninh liếc nhìn giám đốc, ông ta dựa vào tường dường như sắp ngã sụp.

– Tất nhiên rồi, - ông ta lẩm bẩm.

Ayegui trả lời một cuộc gọi ngắn, và sau khi ngắt máy, anh giải thích:

– Đã xác minh thẻ căn cước hắn dùng là giả. Tôi chẳng lấy làm lạ, vì tìm ra khá dễ dàng các băng nhóm sẵn sàng cung cấp mọi thứ với một giá nhất định, từ căn cước giả đến toàn bộ nhận dạng mới.

Từ những ngách tối tăm trong phòng, giám đốc thốt một tiếng thở dài mệt mỏi:

– Cho chúng tôi xem các hình ảnh ấy.

Các camera CCTV cố nhiên được bố trí bao phủ bệnh viện càng nhiều càng tốt. Các camera ở cổng vào được thiết kế để chắc chắn không ai đi ra, người ta không quan tâm đến việc vi phạm an ninh dính líu đến những người muốn đi vào - có ai đầu óc tỉnh táo lại muốn vào một nơi có biển đề “Bệnh viện Tâm thần an ninh cao” không? Trên màn hình, một người đàn ông khá trẻ, không quá bốn mươi, mảnh dẻ, mặc quần jeans, áo len dài tay cổ lật, đeo kính, đội mũ và có chòm râu dê, đang bước vào, đi qua máy dò kim loại ở cửa an ninh chính, đưa thẻ căn cước và được một hộ lý dẫn tới phòng Rosario. Toàn bộ ba cuộc đến thăm đều được ghi hình, hắn mặc cùng một bộ quần áo và tránh ngước nhìn vào camera trừ sáng hôm nay, ở cửa an ninh cuối cùng trước lối ra, hắn bỏ mũ trong vài giây ngắn ngủi.

– Hình như hắn cố tình cho chúng ta thấy mặt, - Ayegui nói.

– Tôi e rằng chẳng có ích mấy, - người gác nói. - Camera này giám sát bãi xe nên đặt trên cao. Hình ảnh đầy đủ chi tiết, nhưng các vị không thể thấy nhiều.

– Chúng tôi có nhiều nguồn khác, - Ayegui nói, chúng tôi sẽ xem có thể làm gì. - Anh quay sang giám đốc. - Liệu chúng tôi có cần lệnh của tòa để mang cả lô này đi không?

– Không, tất nhiên là không - ông ta chán ngán đáp.

Flora đứng đợi ở giữa văn phòng rộng mênh mông. Họ vừa trở vào, chị liền dọa ông giám đốc:

– Hiện nay mẹ tôi ở đâu? - Chị hỏi.

– Ồ, cô không cần lo cho Rosario, bà ấy ổn. Chúng tôi đã tiêm thuốc an thần và bà ấy đang ngủ. Chúng tôi đã đưa bà ấy vào nơi an ninh cao, bà ấy sẽ không thể có vị khách nào tới thăm, cho đến khi chúng tôi đánh giá lại và tiếp tục điều trị.

Flora có vẻ hài lòng. Chị vuốt phẳng áo khoác và thoáng nở nụ cười, trước khi nhìn vào mắt viên giám đốc. Amaia biết chị mình sắp tấn công bất ngờ.

– Bác sĩ Franz, chuẩn bị chuyển mẹ tôi ngay lập tức. Sau sự cố này, bà sẽ không ở lại bệnh viện này lâu hơn cần thiết, và ông có thể chắc chắn rằng ngay khi cuộc điều tra chấm dứt, tôi sẽ phải được biết ai là người chịu trách nhiệm. Tôi dự định kiện cả ông và bệnh viện Santa María de las Nieves.

Mặt vị giám đốc đỏ bừng.

– Cứ việc, cô không thể… - Ông ta lắp bắp. - Chuyển bà ấy đi lúc này là một sai lầm, bà ấy có thể bị tái phát nghiêm trọng.

– Thật ư? Có nghiêm trọng hơn bà ấy không uống thuốc trong nhiều tuần không? Có nghiêm trọng hơn tiếp những người xa lạ đến thăm và cung cấp vũ khí cho bà? Tôi tự hỏi thế, bác sĩ ạ.

– Sự việc xảy ra quá ư đáng tiếc, nhưng cô phải hiểu rằng chúng tôi là nạn nhân của một mánh khóe lừa bịp. Chúng tôi ngỡ người đàn ông đó là em trai cô, cảnh sát đã xác minh hắn dùng căn cước giả. Bà ấy đề nghị hắn đến thăm và có vẻ vui khi hắn tới. Sao chúng tôi phải nghi ngờ gì chứ?

– Ông đang nói với tôi rằng ông bị một người đàn bà thần kinh không bình thường sai khiến ư? - Flora đập lại. - Làm sao ông có thể giải thích một thực tế là bà ấy không uống thuốc:

– Tôi không thể giải thích việc đó, - vị giám đốc thú nhận. - Về mặt y tế, Rosario không thể kiềm chế bản thân… trừ khi là… - Giám đốc có vẻ suy tính gì đó, trước khi coi đó là điều vô lý và tiếp tục nài xin. - Vì Chúa, xin đừng chuyển bà ấy đi. Việc này sẽ là một đòn cực nặng cho bệnh viện, - ông ta nói, run run.

Amaia cảm thấy thương hại người đàn ông đang cuống cuồng, trông như thể sắp đột quỵ. Chị liếc nhìn các chị mình rồi quay sang những người khác.

– Các vị có thể để chị em tôi ở lại với nhau một lát được không?

– Nhất định rồi, - còn bác sĩ Franz và thanh tra Ayegui đều đáp và đi ra cửa.

– Chỉ có gia đình thôi, - Amaia nói, nhằm vào cha Sarasola vẫn không rời khỏi vị trí bên cửa sổ.

Khi tất cả đã ra khỏi phòng, Amaia cùng các chị ngồi xuống.

– Em đồng ý là chúng ta nên chuyển mẹ đi, Flora ạ.

Trông Flora sửng sốt, dường như chị ta ngỡ em gái sẽ chống đối mình.

– Nhưng trước hết em muốn chị cho biết vì sao chị quen biết cha Sarasola - tuy em có thể hình dung ra - và ông ta làm gì ở đây.

– Ông ấy liên hệ với chị khoảng ba tháng trước, - Flora nói. - Cha Sarasola là bác sĩ y khoa, một chuyên gia về tâm thần học, một trong những người xuất sắc nhất trong giới, chị tin thế. Ông ấy kể với chị là đã làm quen với ca của Ama vì nó được trích dẫn trong nhiều hội nghị chuyên đề quốc tế khác nhau về tâm thần học. Ông ấy nói rất quan tâm đến tiến triển của bà, ông ấy có một số ý tưởng mới lạ về cách chữa trị cho bà, và đề nghị chuyển bà tới bệnh viện Opus Dei ở Pamplona, sẽ được chăm sóc miễn phí. Khỏi cần phải nói, khoản tiền ấy rất lớn, nhưng nó chưa đủ thuyết phục chị. Chị bị ý đó hấp dẫn, nhưng cũng nghĩ rằng có thể đây là một cơ hội cho Ama được hưởng lợi từ các phương pháp mới, các cách chữa trị mới, mặc dù ở đây mẹ có vẻ hạnh phúc, với chị điều đó luôn là một cân nhắc quan trọng nhất. Lẽ tất nhiên hiện giờ sự an toàn của mẹ là thứ nhất, có vẻ như ai cũng có thể vào đây, và bà không chịu uống thuốc. Các em nói xem nào.

Ros gật đầu:

– Em đồng ý, và chúng ta đừng quên rằng người hộ lý tội nghiệp kia suýt bị giết…

– Ờ, đúng thế, - Flora thừa nhận.

Amaia đứng dậy.

– Thôi được, nhưng trước khi em chấp nhận việc chuyển đi, em muốn nói chuyện với cha Sarasola.

Cha Sarasola hình như chẳng ngạc nhiên gì lắm vì đề nghị của Amaia và nói nhiều trong lúc chị khép cửa văn phòng mà bác sĩ Franz dành cho họ.

– Thanh tra Salazar, tôi biết nhiều việc không minh bạch với cô và các chị của cô. Tôi rất mong chờ cuộc gặp bất ngờ này.

– Tại sao thế? - Amaia hỏi.

– Vì với cô giải thích chưa đủ, cô muốn biết sự thật.

–Vậy hãy làm tôi vui bằng cách nói thật. Tại sao cha muốn chữa trị cho mẹ tôi?

– Tôi có thể nói nhiều giờ liền về sự quan tâm đến việc điều trị cho một ca như của mẹ cô, nhưng đó không phải toàn bộ câu chuyện. Tôi nghĩ bà cần chuyển đi khỏi ác quỷ đã đến tìm bà.

Miệng Amaia há ra vì kinh ngạc.

– Tôi thấy cha là người giữ lời hứa.

– Tôi tin chuyển bà khỏi con đường của hắn và cách ly để ngăn chặn ác quỷ tiến hành sứ mệnh của hắn là chuyện sống còn.

Amaia lặng thinh, đợi ông ta nói tiếp.

– Chúng tôi quan tâm đến mẹ cô đã một thời gian. Bà được giới thiệu như một mẫu đặc trưng về hành vi chỉ xảy ra trong một số ca nhất định, loại mà chúng tôi rất quan tâm vì có sắc thái nhạy cảm.

– Cụ thể là gì vậy?

– Sắc thái khiến trường hợp của mẹ cô khác biệt với các ca bệnh tâm thần khác là tính hiểm ác.

– Tính hiểm ác, - Amaia lặp lại.

– Nhiều thế kỷ nay, Giáo hội Công giáo cố khám phá căn nguyên của tính hiểm ác. Trong những năm gần đây, ngành Tâm thần học đã có những bước tiến nhảy vọt trong lĩnh vực rối loạn hành vi, song vẫn còn một nhóm các bệnh tiến bộ rất ít kể từ ca đầu tiên dẫn chứng trong các tài liệu từ thời Trung cổ. Việc những con người hiểm ác tồn tại chẳng có gì mới mẻ. Tôi không muốn nói đến bệnh điên hay loạn trí, mà là tính hung ác và nhẫn tâm, những người tìm thấy niềm vui trong việc gây đau khổ cho người khác. Tính hiểm ác chi phối những người này và hành động của họ. Các bệnh tâm thần làm họ khổ sở không như các bệnh đơn giản khác, chúng là nguyên cớ tuyệt vời để nảy sinh tính hiểm ác. Sự hiểm ác khiến họ mất hết lý trí.

Amaia lắc đầu như tỉnh khỏi cơn mơ. Bác sĩ Sarasola đưa vào lời lẽ một niềm tin chị luôn giữ mà không dám đặt cho nó một cái tên, không dám sử dụng cái từ dễ dàng thoát khỏi môi ông ta. Từ khi còn rất bé, Amaia đã biết đầu óc Rosario không hoàn toàn tỉnh táo, nhưng cũng biết mẹ mình đủ kiềm chế để giữ được bà cách xa khỏi vùng giới tuyến chia cắt họ. Bà chỉ đi lạc vào ban đêm, khi cúi xuống giường Amaia, đủ mất trí để dọa ăn thịt con, đủ ác để lấy làm thích thú trước nỗi sợ của con, đủ minh mẫn để làm việc ấy khi không ai nhìn thấy bà.

–Tôi không đồng ý, - Amaia nói dối, thấm thía thấy Sarasola đi xa đến thế. - Tôi biết con người có nhiều khả năng. Phải, một số người phạm những hành động khủng khiếp, nhưng còn tính hiểm ác thì… Có thể do sự giáo dục của họ, thiếu thốn tình yêu, bệnh tâm thần, ma túy, bạn bè xấu… nhưng tôi không tin nổi những người như thế bị các sức mạnh hiểm ác bên ngoài chỉ đạo. Theo hiểu biết của tôi thì trong Giáo hội, cha nói năng thoải mái, thế nên chắc rằng mọi sự việc đều ảnh hưởng đến bản tính con người, vậy cha sẽ giải thích ra sao về lòng tốt?

– Trên thực tế, con người tự do quyết định nhưng có một ranh giới, một hạn định, một thời điểm con người trở nên liều lĩnh, phó mặc bản thân cho tính hiểm ác thuần túy. Tôi không nói về một người phạm tội bạo lực trong lúc giận dữ. Khi bình tĩnh lại và nhận ra việc mình đã làm, người đó suy sụp vì đau buồn và hối hận. Tôi nói về sự hung bạo khác thường, một người phạm phải hành động tàn ác - như một người đàn ông về nhà lúc nửa đêm, dùng búa đập nát đầu vợ rồi tiếp tục giết nốt hai đứa con song sinh mới đầy năm và đứa bé sơ sinh ba tháng tuổi, lúc chúng ngủ say trong giường cũi. Hoặc người đàn bà siết cổ bốn đứa con đến chết bằng sợi dây sạc điện thoại. Bà ta giết từng đứa một, mất hơn một giờ để thực hiện tội ác… Phải, có thể cho là bà ta phê thuốc, nhưng tôi đã gặp hàng trăm người nghiện ma túy vòi vĩnh tiền của người mẹ, sau đó cảm thấy vô cùng hối hận, nhưng họ không bao giờ, không bao giờ phạm phải những hành động ghê gớm như thế. Tôi không phủ nhận rằng trong một số hoàn cảnh và tình huống nào đó, lạm dụng ma túy giống như ngọn triều dâng, rốt cuộc đập vỡ cửa cống, nhưng thứ lọt qua các khe nứt là một thứ khác hẳn, chỉ những thứ chúng ta cho phép lọt vào là chất khác. Tôi không tin là cần nói thêm, với cô đây là lĩnh vực quen thuộc.

Amaia nhìn ông hoảng hốt. Chị cảm thấy bị phơi bày hoàn toàn theo cách trước kia chỉ trải qua với Dupree, người cũng có kinh nghiệm về tính hiểm ác và các sắc thái của một hành vi không bình thường.

– Tính hiểm ác tồn tại và hoành hành khắp thế giới. Cô biết cách nhận dạng nó cũng như tôi vậy. Phải, người ta lúng túng về vấn đề này, nhưng nhiều khi sự hoang mang đó là kết quả đi lạc khỏi con đường của Chúa và Giáo hội.

Amaia cau mày.

– Đừng nhìn tôi như thế. Một trăm năm trước, bất cứ người đàn ông, đàn bà nào cũng có thể nhận biết bảy tội chết người và đọc thuộc lòng kinh Lạy Cha. Những tội danh này dùng để kết án kẻ phạm tội hủy hoại tâm hồn và thể xác mình. Kiêu ngạo, tham lam, đố kỵ, phẫn nộ, tà dâm. tham ăn, lười biếng, bảy tội đó vẫn còn trong thế giới ngày nay, không hề giảm bớt so với một trăm năm trước, nhưng sẽ khó tìm ra một dúm người có thể gọi tên chúng. Là một bác sĩ tâm thần, nhưng tôi thú thật rằng ngành tâm thần học hiện đại, Freud cùng phân tâm học của ông ta và tất tật đều là vô lý, có nhiều người hoang mang, lênh đênh trôi dạt, tin rằng mọi khúc mắc của mình là do không nhận đủ tình yêu thương của mẹ khi họ còn bé, dường như đó là lý do chính đáng cho mọi thứ. Vì họ không thể nhận dạng được tính hiểm ác, họ gán cho mọi loại lầm lạc là bệnh điên: “Chắc hẳn phải điên lắm mới làm một việc như thế”.Vô số lần, tôi đã nghe những người tự coi mình là chuyên gia tâm thần học phát biểu những phán đoán tự bào chữa của họ. Nhưng tính hiểm ác vẫn tồn tại, nằm ở ngoài kia kìa, và cô cũng như tôi đều hiểu rằng mẹ cô không phải là bệnh nhân tâm thần đơn giản.

Amaia trừng trừng nhìn ông, ngẫm nghĩ người đàn ông này diễn đạt những lý lẽ của mình sao mà trôi chảy đến thế, trong khi bản thân chị không dám nói thành lời, song theo bản năng chị chưa tin ông ta. Chị phải quyết định, và phải làm ngay bây giờ.

– Vậy cha có gợi ý gì không?

– Chúng tôi sẽ chữa trị cả bệnh tâm thần lẫn linh hồn bà ấy. Đội ngũ của chúng tôi bao gồm những chuyên gia hàng đầu thế giới.

– Cha không định trừ tà cho mẹ tôi đấy chứ?

Cha Sarasola cười thầm.

– Tôi không tin việc đó là tốt, mẹ cô không bị ám ảnh. Bà ấy hiểm ác, tâm hồn bà ấy đen tối như ban đêm vậy.

Tim Amaia lỡ nhịp và chị cảm thấy ngực mình thắt lại vì nỗi thống khổ bị kìm nén nhiều năm đã vỡ tan tành, khi nghe thấy vị linh mục nói to lên điều chị đã biết từ khi có thể suy nghĩ.

– Cha cho rằng tính hiểm ác đã lái mẹ tôi thành điên rồ ư?

– Không, tôi nghĩ bà ấy học đòi nhiều việc mà bà không nên làm. Bây giờ bà ấy phải trả giá thôi.

Amaia cân nhắc hậu quả điều mà chị sắp nói ra.

– Người đàn ông đến gặp mẹ tôi có thể chính là kẻ xúi giục những người kia tự vẫn.

– Tôi nghĩ mẹ cô không quan tâm đến điều đó. Công việc của bà vẫn chưa xong.

Đầu Amaia quay cuồng vì khả năng nhận biết khác thường của người đàn ông này: ông ta có thể đọc được ý nghĩ của chị như một cuốn sách.

– Bà ấy sẽ không tiếp bất cứ khách nào, không được gặp bất cứ ai, kể cả các chị tôi ư?

– Đó là quy định của chúng tôi. Dù thế nào đi nữa, tôi nghĩ đây là việc tốt nhất cho tất cả mọi người.

Amaia nhận ra cô kỹ thuật viên trẻ đang cởi bỏ bộ quần áo bảo hộ ở ngoài cửa phòng.

– Chào lần nữa nhé, - chị nói và đến gần cô ta. - Các vị xong việc rồi ư?

– Chào thanh tra. Vâng, chúng tôi đã thu thập mọi thứ có thể: dấu vân tay, ảnh, các mẫu… Chúng tôi đã xong.

Amaia ngó vào bên trong ô cửa và ngắm dấu vết đội pháp y để lại. Bây giờ ở chính giữa phòng, khung giường che một phần vết máu trên sàn. Bộ đồ giường gấp gọn gàng trên cái ghế da nổi bật giữa nền tường trắng, rõ là được lấy từ một văn phòng nào đó. Không có rèm cửa, bàn và ghế dưới cửa sổ đều được bắt vít vào tường và sàn. Trên bức tường đối diện có hai cửa sổ đóng lại. Cái gối cao su có một vết rạch dài, nơi giấu con dao mổ. Mọi bề mặt có thể động chạm đến được phủ một lớp bột màu đen, trơn để lấy dấu vân tay.

– Cái gì đằng sau các cửa kia? - Chị hỏi cô ta.

– Một tủ áo và một toa let - chỉ có bồn cầu, không nắp và một chậu rửa có bàn đạp. Chúng tôi đã kiểm tra hết. Tủ áo chỉ mở để lấy quần áo sạch, không có nhiều thứ vì bệnh nhân mặc quần áo viện, áo choàng và đi dép lê.

Amaia dò dẫm trong sắc tìm đôi găng cao su, chị xỏ găng và nhìn kỹ toàn bộ căn phòng từ ô cửa, như có một rào chắn vô hình cản chị bước qua ngưỡng cửa.

– Cô không có bộ quần áo bảo hộ thừa nào ư?

– À có, tất nhiên rồi, - cô kỹ thuật viên đáp, cúi xuống túi thể thao của mình và lấy ra một bộ mới tinh. - Nhưng không cần đâu, căn phòng đã được xử lý, chị cứ vào thoải mái. Amaia biết mình không còn rủi ro làm hỏng hiện trường nữa, nhưng vẫn cầm tất cả các thứ.

–Tôi không muốn bị dây bẩn, - chị thanh minh lúc xé cái túi đựng.

Cô ta bối rối liếc nhìn đồng nghiệp của mình.

– Bây giờ chúng tôi đi đây. Chị có cần gì nữa không?

– Không, cảm ơn cô.

Khi cửa thang máy đã đóng lại, Amaia xỏ túi bọc giày, kéo mũ trùm và chỉnh lại cho ngay ngắn. Rồi lấy cái khăn giấy trong xắc để ở nơi đội pháp y cất trang bị của họ, rốt cuộc chị vẫn đợi ở cửa, vẫn không thể bước qua ngưỡng. Chị nuốt khó nhọc trước khi bước vào trong phòng, khăn mù xoa bịt kín mũi và miệng.

Thứ đầu tiên chị nhận thấy là mùi nồng nặc của máu người hộ lý, hòa lẫn với mùi phân và các chất lỏng tiêu hóa. Chị thoáng mừng vì những mùi này lấp đi một thứ mùi khác. Nhưng khi bước xa hơn vào phòng, mùi đó càng đặc lại, cuối cùng tỏa khắp không trung một mùi choáng váng của nỗi sợ. Không hồi ức nào chính xác, sinh động và dễ liên tưởng khi các thứ mùi gợi lên. Chúng không thể thoát khỏi những cảm giác đã trải qua cùng chúng, lạ lùng biết bao khi vài dấu hiệu lờ mờ có thể khiến ta nhớ mãi.

Cơn rùng mình chạy khắp người Amaia khi chị ngửi thấy mùi của bà. Chị cố kìm những giọt lệ đang dâng đầy mắt bằng những hơi thở sâu. Những kỷ niệm vẫn lưu giữ vì một axon thần kinh khứu giác luôn bảo tồn mùi. “Mùi của kẻ giết mi sẽ chiếm vị trí đáng kể trong trí nhớ của mi”, chị tự nhủ, nửa kích động, gần như nổi khùng. Chị cố vùng vẫy để kiềm chế nỗi kinh hoàng đang tới gần, trùm lên chị, làm mờ ranh giới tầm nhìn cho đến khi chị gần như trong bóng tối, giống như diễn viên chính trong một vở kịch đầy sát khí đang run rẩy trong ánh sáng chói của ngọn đèn pha cực mạnh, trong lúc những người còn lại tan biến vào bóng tối.

Không, Amaia tự nhủ. Không! Chị nhắm nghiền mắt để không thấy làn sóng đen ngòm dọa nhấn chìm chị, ném chị vào một vực sâu quen thuộc.

Chị nghe rõ tiếng gọi của bé gái. LạyChachúngconở trêntrời… Bé gái sợ hãi đến thế, bé bỏng đến thế…

“Mình không còn là một bé gái nữa”, chị thì thào và theo bản năng đưa tay lên bao súng. Chị cảm thấy khẩu Glock nhẵn nhụi dưới bộ quần áo khử trùng, lúc ánh sáng lại tràn đầy căn phòng. Chị đứng bất động, mất một lúc mới trấn tĩnh. Khi mở mắt ra lần nữa, chị chỉ thấy một hiện trường gây án đã được đội pháp y xử lý. Amaia tới buồng tắm bé xíu và kiểm tra tủ áo. Chị lướt các ngón tay trên khung giường và cảm thấy hơi lạnh của kim loại qua găng. Đến gần chiếc ghế cố định trong phòng, chị ngắm như thể nó mang dấu vết vô hình song có thể cảm thấy. Chị định ngồi lên đó, nhưng lại thôi. Amaia lấy bộ đồ trải giường đã gấp gọn trên chiếc ghế văn phòng và đặt lên giường, giữ chúng cách xa mình hết mức có thể. Chị vẫn bịt tấm khăn giấy lên mũi và miệng, quyết không hít mùi của mẹ, không để mùi của nỗi sợ xâm lấn cơ thể mình lần nữa. Dùng một tay, chị kéo cái ghế tới bức tường, nơi vết máu vẫn sáng bóng dưới ánh đèn huỳnh quang chói lòa.

Chị ngồi xuống và quan sát cái thông điệp gào rú trên bức tường như thể nó đã làm trong một bảo tàng rùng rợn của những nỗi kinh hoàng, nơi một mạnh thường quân hiểm độc đã ra lệnh cho các họa sĩ triển lãm tác phẩm của mình, tất cả cùng chung một chủ đề chính, một chủ đề dành cho chị. Một chủ đề mà tác phẩm mới nhất đã xác lập sự kết nối không thể phủ nhận giữa một nhóm sát nhân có vẻ không liên quan, một kẻ chủ mưu gớm ghiếc đã cắt cụt và sưu tập những cánh tay phụ nữ, và… mẹ chị. Chị bật cười vì ý nghĩ cuối cùng, to đến nỗi âm thanh vang khắp phòng làm chị giật mình. Nó không phải là tiếng cười mà đúng hơn là một tiếng rú kích động từ yết hầu, phù hợp với môi trường. Đây là tác phẩm của một kẻ điên chăng?

“Kể cả người điên cũng có tiểu sử hành vi”, chị nghe thấy tiếng nói của người thầy ở Quantico. Song chị không tin người này hắn điên: sao hắn có thể điều khiển hành vi của nhiều người đến thế? Mọi loại sát nhân khác nhau được ghi lại trong Bộ phận phân tích hành vi của FBI, kẻ chủ mưu hơn xa những kẻ bí ẩn nhất, khác thường nhất, là kẻ họ biết ít nhất.

Điều khiển được các nhu cầu của bản thân, hắn như một vị thần, áp đặt sự điều khiển tàn nhẫn lên các môn đệ. Và đó là trò chơi của hắn: để mình được thờ phụng và phục dịch như một thần uy, nhân từ với những tay sai tài giỏi, đồng thời tàn bạo và không tha thứ với người nào dám chọc tức hắn. Để bản thân mình được tung hô, đang nhận mà cứ ngỡ hắn đang cho, bị biến thành nô lệ mà cứ tưởng hắn đang giải phóng, thoát khỏi bóng tối và áp đặt một quyền lực vô hình, tuyệt đối lên bầy tôi tớ. Thách thức đối với cảnh sát là phân tích phương pháp hắn chọn tay sai, cách hắn lôi kéo và chi phối họ tới thời điểm hành động, phụng sự nhu cầu của hắn.

Chị tin chắc họ đang phải đối phó với một cá nhân quá ư nhẫn nại. Qua Padua, chị biết một số xương trong hang đã có từ vài năm trước, khi hắn bắt đầu hành động, có nạn nhân đầu tiên, bầy tôi trung thành đầu tiên. Bốn năm đã trôi qua từ khi Zuriñe Zabaleta bị giết ở Bilbao, ba năm từ vụ Izaskun López chết ở Logroño, hai năm rưỡi từ khi chồng của María Abásolo giết cô sau khi giết con cún cưng của cô, hơn một năm từ vụ Johana Márquez, khoảng sáu tháng từ vụ Lucía Anguirre, kể từ khi bà bị mất tích cho đến khi kỳ nghỉ sinh của Amaia chấm dứt và Quiralte khai với chị nơi chôn xác. Trong mỗi vụ, phụ nữ đều bị chồng hoặc bạn tình giết, thủ phạm tự tử ngay sau đó hoặc trong tù, để lại cùng một thông điệp. Trong từng vụ, cánh tay phải của nạn nhân đều bị cắt tận khuỷu sau khi chết với độ chính xác không phù hợp với thủ đoạn phạm tội của kẻ giết người. Không xác định được vị trí của cánh tay bị cắt, ngoài vụ của Johana Márquez, nhờ ADN của cô khớp với xương tìm thấy trong hang Arri Zahar cùng thời gian với vụ án mạng. Cho đến nay, chưa thể chứng minh hắn tiến hành cùng thủ tục với các nạn nhân khác. Dữ liệu ADN của Tây Ban Nha vẫn còn non kém. Chỉ giới hạn trong các thành viên thuộc các lực lượng vũ trang và ngành an ninh, nhân viên y tế, vài kẻ tội phạm và một dúm các nạn nhân, ít khi sử dụng. Chính vì thế họ dùng CODIS - Hệ thống danh mục ADN phối hợp - và đã thu được những kết quả xuất sắc, cho phép họ so sánh ADN lấy từ các vụ hình sự trong quá khứ và bắt được những kẻ sát nhân vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhiều năm nay, như trong vụ nổi tiếng Tony King. Nhưng một lần nữa, sự ganh đua giữa các lực lượng khác nhau khiến nhiều sự việc trở nên phức tạp.

Chị cần kết quả xét nghiệm ADN; nếu có thể chứng minh các xương trong hang là của những người phụ nữ ấy, con đường của chị sẽ quang đãng hẳn. Nhiều sự việc đã tăng tốc từ khi họ có thể làm xét nghiệm ở Nesertic, một phòng thí nghiệm ở Navarre, thay cho phải gửi mẫu đến Zaragoza hoặc San Sebastián. Tuy nhiên nếu không được đánh dấu khẩn cấp, các xét nghiệm ấy phải mất ít nhất nửa tháng mới có kết quả.

Amaia kéo khóa bộ đồ bảo hộ và lấy điện thoại xem giờ rồi tìm số trong danh bạ và bấm, không rời mắt khỏi bức tường, chị đợi.

– Chào thanh tra, vẫn đang làm việc ư? - Một giọng phụ nữ với âm sắc đặc Nga trả lời.

– Hình như cũng như chị thôi, - Amaia đối đáp.

Trung thành với quan niệm về tính hiệu quả, tiến sĩ Takchenko không phí thời gian để tán gẫu dù vì lịch sự.

– Chị biết tôi là cú đêm mà. Tôi có thể giúp gì thanh tra?

– Ngày mai chị sẽ nhận được một số mẫu ADN, lấy từ các xương thuộc Guardia Civil sở hữu. Tôi muốn chị so sánh chúng với hai mẫu - một nước bọt, một nang tóc - để xem có trùng khớp không.

– Chị muốn tôi so sánh chúng với bao nhiêu mẫu?

– Mười hai.

– Mẫu đến vào buổi tối, các xét nghiệm sẽ mất cả đêm. Nước bọt dễ hơn, nhưng chiết ADN từ tóc sẽ tốn nhiều thời gian. - Takchenko kết thúc cuộc gọi.

Amaia ngồi không nhúc nhích một lúc lâu, ngắm chữ bôi kem nhem lên tường. Chị đang tập trung vào một loại khoảng không sơ khởi mà chị sắp lao vào, gạt sạch mọi ý nghĩ ra khỏi tâm trí trước khi cho phép các sự việc và câu hỏi cuốn chị đi như một cơn bão ý tưởng. Đây là bản năng và nhận thức, không phải logic, đặt bước đầu tiên để khám phá kẻ sát nhân muốn nói gì. Tarttalo. Bản thân chữ ký như Cyclops tàn ác, hoang đường nói về bản tính vô nhân đạo, tàn nhẫn, ăn thịt người của mình, đủ cả gan trưng bày các xương tiết lộ tội ác của hắn ở miệng hang; Ngoài điều đó ra, tarttalo này cũng cần ký các tội ác của người khác để chứng tỏ ai là kẻ chủ mưu thực sự. Chữ ký này là tột đỉnh khả năng điều khiển bầy tôi tớ của hắn; bao nhiêu bàn tay viết nó cũng không sao, vì chỉ có một tác giả duy nhất. Chị giơ điện thoại chụp ảnh bức tường và gửi cho phó thanh tra Etxaide. Mười giây sau, anh gọi lại. Tiếng Jonan như có tác dụng giải khuây khiến Amaia mỉm cười.

– Chị đang ở chỗ quái nào thế? - Anh hỏi lúc chị cầm máy.

– Ở bệnh viện nơi mẹ tôi bị nhốt. Lúc đầu giờ tối nay, bà đã tấn công một hộ lý bằng vũ khí sắc do một nghi phạm mang vào, tự xưng là con trai bà. Chúng tôi khám phá ra hắn đã đến thăm bà vài lần trong mấy tháng qua.

– Bà ấy không sao chứ? Ý tôi là bà…

– Bà ấy ổn, Jonan ạ. Tôi đã xin được lệnh tòa án do thẩm phán chuyên thẩm vấn cấp, chỉ thị cho Guardia Civil giao các mẫu xương trong hang Arri Zahar. Tôi vừa nói chuyện với tiến sĩ Takchenko, chị ấy sẽ có kết quả vào sáng sớm mai. Sẵn sàng nhé.

Jonan im lặng giây lát.

– Sếp à, việc này sẽ thay đổi mọi thứ. Bây giờ dính dáng đến mẹ chị, vụ việc trở thành khiêu khích cá nhân, một thách thức nhằm thẳng vào chị. Có những tiền lệ khiến tôi nghĩ tới là Jack the Ripper, hắn đã gửi thư cho thám tử đang điều tra các tội ác của hắn, và những kẻ giết người hàng loạt như Ted Bundy hoặc Zodiac Killer đã gửi thư cho vài tờ báo. Tên này khôn khéo hơn, đồng thời thẳng thừng hơn; sự việc hắn gần gũi với mẹ chị là dấu hiệu rõ ràng cho tính ngạo mạn của hắn. Hắn xưng là anh trai của chị và trở thành bình đẳng với chị. Hắn đang thách thức chị đấy.

Amaia ngẫm nghĩ câu này. Đúng, đây là sự khiêu khích rõ rệt. Chị thầm lập một danh sách các sự việc đưa chị đến kết luận này: một kẻ giết người bắt chước một cách mù quáng xuất hiện trong khi chị đang điều tra vụ basajaun, bức thư đề gửi chị tìm thấy trên người Jasón Medina khi hắn chết; Quiralte khăng khăng đòi chỉ mình chị thẩm vấn hắn, quyết đợi cho đến khi chị hết kỳ nghỉ sinh mới tiết lộ nơi chôn xác Lucía Aguirre, trước khi hắn tự kết liễu đời mình; cách trung úy Padua nài đưa chị vào vụ… Những sự việc được sắp đặt từ trong bóng tối với mục tiêu duy nhất là thu hút sự chú ý của chị. Còn bây giờ là Rosario, làm thân với bà là nước cờ táo bạo nhất của hắn… và có gì đó vẫn cảm thấy chưa ổn.

– Tôi cần thời gian suy nghĩ, - chị nói.

– Chị báo cáo với Chánh thanh tra chưa?

– Chưa, cho đến khi chúng ta có kết quả. Ngay khi chỉ ra một trùng khớp, tôi sẽ thông báo với ông ấy và chúng ta sẽ mở cuộc điều tra chính thức. Còn hiện tại, sự cố này là một vấn đề cá nhân: một bệnh nhân tâm thần tấn công hộ lý và viết nguệch ngoạc một từ tào lao lên tường. Các ảnh chúng ta có về nghi phạm không rõ, tôi không chắc chúng giúp được nhiều. Sự việc hắn vào được bệnh viện chỉ chứng tỏ an ninh ở bệnh viện này kém cỏi.

– Còn Markina thì sao?

– Markina… - Chỉ nghĩ đến phải nói với ông chuyện này đã khiến chị bực bội, nhưng chị biết không thể tránh được; Rốt cuộc, ông chính là người ký lệnh của tòa.

– Chúng ta sẽ đợi đến mai, khi lệnh giao mẫu có hiệu lực.

Thấy vẻ mệt mỏi trong giọng chị, Jonan hỏi:

– Bệnh viện ở đâu hở sếp? Tôi đến đón chị nhé!

– Cảm ơn Jonan, không cần đâu. Tôi lái xe đến mà. Tôi xong việc bây giờ đây. Hẹn gặp cậu sáng mai ở đồn cảnh sát.

Trên đường ra cửa, Amaia nhìn quanh lần cuối cùng. Sự có mặt vô hình của mẹ chị một lần nữa trở nên rõ ràng. Bước qua ngưỡng cửa, chị giật mình khi thấy hình dáng tiều tụy của bác sĩ Franz đang đợi.

Mặt ông ta xám như tro, cùng màu với bộ com lê thanh lịch mặc trên người. Cà-vạt nhàu nát, cổ áo sơ-mi vặn vẹo quanh cổ khiến ông trông càng thiểu não, song giọng Franz đã bình tĩnh, khách quan của một người suy nghĩ thẳng thắn.

– Cô có nghĩ việc này đáng tin không?

Căn cứ vào ngôn ngữ cơ thể, Amaia biết ông ta còn muốn nói thêm và chị đợi.

– Tôi không thể gạt ý nghĩ này ra khỏi đầu, từ lúc xảy ra sự cố, hay đúng hơn là từ lúc tôi phát hiện ra bối cảnh sự việc. Tất nhiên trọng tâm là vụ tấn công người hộ lý và thực tế có người tự xưng là con trai bà ấy, mang cho mẹ cô một thứ vũ khí. Nhưng trong tất cả chuyện này, có một khía cạnh quan trọng hơn khiến tôi vô cùng khó xử: đáng chú ý là mẹ cô không uống thuốc nhiều tuần nay.

Amaia nhìn ông chằm chặp, không dám cử động mặc dù rất thèm giật phăng bộ quần áo bảo hộ đang mặc, nồng nặc mùi khiếp sợ.

– Mẹ cô được chẩn đoán là tâm thần phân liệt từ nhiều năm trước. Những triệu chứng trầm trọng và nỗi ám ảnh của bà nhằm tới cô trong giai đoạn nặng nhất đưa tới kết luận như vậy. Tất cả các bác sĩ tâm thần chữa trị cho bà ở đây cũng như ở bệnh viện trước kia, nơi xảy ra vụ tấn công cô y tá khiến bà phải bị cách ly, đều nhất trí bà bị tâm thần phân liệt và Alzheimer - chứng lú lẫn của tuổi già; Với một bệnh nhân phức tạp như Rosario, trải qua nhiều thay đổi tâm trạng, rất khó xác định lúc nào bệnh này chấm dứt và bắt đầu bệnh khác. Và lúc đó xảy ra chuyện này… Theo quan điểm y học, thông thường những bệnh nhân như Rosario quá hung dữ khi không uống thuốc. Điều khiến tôi vô cùng băn khoăn là tại sao Rosario không uống thuốc mà có thể cư xử bình tĩnh lâu như thế. Ngay cả với ý chí mạnh nhất trên đời, người bị tâm thần phân liệt nặng cũng không thể giả vờ thành trạng thái bình thường được. Sao bà ấy có thể giả vờ yên bình như vẫn uống thuốc vậy?

Amaia xét nét vẻ mặt vị bác sĩ, lộ rõ vẻ hoang mang chân thành cùng ngờ vực rõ rệt.

– Tôi đã thấy cái túi họ mang đi, đựng thuốc trong khoảng bốn tháng. Rõ ràng bà ấy vẫn tiếp tục nhận thuốc giảm căng cơ, thuốc an thần và thuốc ngủ cũng như vài viên cho các tình trạng khác, nhưng không có thuốc chống loạn thần kinh.

– Có lẽ như thanh tra Ayegui vạch ra, thực tế bà ấy không uống thuốc, là lời giải thích cho vụ tấn công, - Amaia nói.

Ông ta bật cười cay đắng.

– Cô không hiểu rồi! - Ông ta nói, nụ cười biến thành nhăn nhó. - Mẹ cô chính thức được chẩn đoán hoàn toàn mất trí, bị tâm thần phân liệt nặng, chỉ có thể kiềm chế bằng thuốc. Không có thuốc, cơn thịnh nộ của bà ấy giống như một con quỷ báo thù. Khi đưa y tá đến trợ giúp, chúng tôi thấy bà ấy trong cơn điên vì loạn trí, liếm máu trên tay mình lúc ngắm người đàn ông đang chảy máu đến chết.

Bà ấy đã dùng bàn tay vấy máu viết nguệch ngoạc lên tường, rồi giấu nó đằng sau giường trước khi họ tới, Amaia nghĩ.

– Tôi không biết chắc ông muốn gì. Một mặt, ông công nhận bà ấy không uống thuốc - bệnh viện hoàn toàn chịu trách nhiệm việc này - mặt khác ông nói rằng không có thuốc, bà ấy trở nên hung dữ. Vậy thì tại sao ông ngạc nhiên đến thế?

– Điều khiến tôi hoang mang là ngừng uống thuốc trong nhiều ngày lẽ ra bà ấy đã mất kiểm soát từ lâu, song bà ấy vẫn kiềm chế được sự cuồng bạo của mình. Tôi không hiểu làm cách nào mà… trừ khi bà ấy đang giả vờ.

– Ông vừa nói với tôi rằng ngay cả với ý chí mạnh nhất trên đời, loại bệnh nhân này không thể giả vờ thành trạng thái bình thường được.

– Tôi không nói là giả vờ tỉnh táo, - bác sĩ Franz nói, - mà chính xác hơn là ngược lại: giả vờ điên rồ.

Amaia cởi tung bộ đồ bảo hộ trắng, túi bọc giày và cuối cùng là đôi găng rồi ném chúng vào trong phòng. Chị chộp cái xắc, lướt qua vị giám đốc lúc chạy ra thang máy.

– Chuyển bà ấy khỏi đây là một sai lầm, - tiếng ông ta oang oang sau chị, - và sẽ hư hại nghiêm trọng đến danh tiếng của bệnh viện.

Amaia đã vào thang máy. Lúc quay lại, chị thấy vẻ khốn khổ của vị giám đốc đã biến thành vẻ quyết tâm mạnh mẽ.

– Tôi sẽ không đầu hàng cho đến khi khám phá ra chuyện gì thực sự xảy ra ở đây, chị nghe thấy tiếng ông trước khi cửa đóng lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.