Nộ Giang Thành tổng quản! Ngư Dương Quận đông thành chấp sự! Lôi Đảo Huyện tổng quản! Võ An Thành tổng quản!
Những vị trí đứng đầu trong sổ chức vụ tự nhiên là những vị trí cao nhất, quyền lực lớn nhất, đồng thời cũng là những khu vực phồn vinh nhất.
Trong đó, nơi có điều kiện tổng hợp tốt nhất chính là tổng quản Nộ Giang Thành.
Nộ Giang là một nhánh của Kim Long Giang, dài không quá bốn năm trăm dặm, rộng không quá năm sáu trăm mét, nhưng vị trí địa lý lại cực kỳ đắc địa, vắt ngang qua ba quận, nối liền với con sông lớn nhất Đại Càn vương triều, Long Uyên Giang.
Dọc hai bên bờ sông có rất nhiều thành phố, Nộ Giang Thành tuy không phải nơi phồn hoa nhất, nhưng lại là nơi có lịch sử lâu đời nhất.
Chức vụ tổng quản Nộ Giang Thành trong số các khu vực thuộc quyền sở hữu của Võ Đang phái thì không tính là quá tốt, nhưng đối với đám đệ tử tư chất bình bình như bọn họ mà nói, thì đã là tốt đến mức "nổi bọt" rồi.
Với môi trường ở Nộ Giang Thành, chỉ cần ngồi vào vị trí tổng quản, một năm nhẹ nhàng cũng có thể kiếm chác được cả ngàn lượng bạc tiền bổng lộc.
Chức vụ nhiều bổng lộc như vậy, mười mấy năm chưa chắc đã gặp được một lần!
Những chức vị thực sự tốt, vừa mới xuất hiện chỗ trống đã bị đám đệ tử tinh anh cùng tầng lớp cao cấp của môn phái xâu xé hết rồi.
Lần này là do tình huống đặc biệt, mới đến lượt đám đệ tử cũ tầm thường như họ chia chác.
Trước khi tham gia khảo hạch, Huyền Ưu Tử đã nói qua về tình hình các chức vụ. Cho nên cũng chẳng có gì phải do dự, sau khi xem qua một chút, Tống Dịch Phi đăng ký nhận chức tổng quản Nộ Giang Thành.
Đệ tử phụ trách ghi chép lộ ra vẻ mặt "đúng như dự đoán".
Trừ khi đầu óc có bệnh, bằng không ai cũng sẽ chọn cái tốt nhất.
Ghi chép xong xuôi, đệ tử chấp pháp dùng bút lông gạch tên chức vị tổng quản Nộ Giang Thành đi, tránh để người phía sau lựa chọn.
Tống Dịch Phi ký tên, điểm chỉ xong liền cáo từ rời đi.
Ngày thứ hai sau khi tham gia khảo hạch, Huyền Ưu Tử lại sai Bạch Hạo Hiên gọi Tống Dịch Phi đến.
"Con đã đột phá Nội Kình đại thành rồi sao?"
Câu đầu tiên Huyền Ưu Tử hỏi khi thấy Tống Dịch Phi chính là tu vi của hắn.
Kết quả khảo hạch lần này thật sự khiến không ít trưởng lão phải rớt cả cằm.
"Đệ tử mấy ngày trước may mắn đột phá!" Tống Dịch Phi khiêm tốn nói.
Còn về nguyên nhân thực sự, đánh chết hắn cũng không nói!
"Ta nghe đệ tử chấp pháp nói, kiếm pháp của con cũng đã đạt đến đại thành?"
"Cũng là mấy ngày trước may mắn đột phá!"
Huyền Ưu Tử có chút cạn lời, thầm nghĩ sự may mắn của con tới đúng lúc thật đấy.
"Dù sao đi nữa, con có thể giành được hạng nhất, sư phụ cũng được thơm lây, càng cảm thấy vui mừng thay cho con!"
Huyền Ưu Tử nói với vẻ mặt hài lòng.
Ngoài việc được thơm lây, còn có một số lợi ích ngầm khác. Chẳng hạn như Tống Dịch Phi kiếm chác được bổng lộc, ít nhiều cũng phải hiếu kính ông ta một chút.
"Đông thành chấp sự của Lan Thương Quận là Đàm Thành Thăng, chính là sư huynh của con, khi con xuất phát ta sẽ viết một phong thư tay, sau khi đến Nộ Giang Thành, nhớ đi bái phỏng một chút!"
Nộ Giang Thành thuộc khu vực quản hạt của Lan Thương Quận, tổng quản Lan Thương Quận coi như là cấp trên của Tống Dịch Phi.
Tuy một vị chấp sự khu vực của Lan Thương Quận không lớn hơn tổng quản Nộ Giang Thành, nhưng ít nhiều cũng có thể kéo chút quan hệ.
Trong triều có người dễ làm việc, lôi bè kéo cánh ở bất kỳ tổ chức nào cũng là điều không thể tránh khỏi, là một "con sen" như Tống Dịch Phi, tự nhiên lập tức hiểu ngay ý tứ.
"Cảm ơn sư phụ! Đến lúc đó con nhất định sẽ đi lại với Đàm sư huynh nhiều hơn!"
Đối với hành động của Huyền Ưu Tử, Tống Dịch Phi không nói được là cảm kích.
Có giá trị lợi dụng mới có người giúp con, không có giá trị lợi dụng thì nửa năm cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Bàn xong chuyện chức vụ, Tống Dịch Phi lại nhân cơ hội thỉnh giáo một vài vấn đề về tu luyện, dù sao hắn cũng vừa mới đột phá đại thành.
Đối với các câu hỏi của Tống Dịch Phi, Huyền Ưu Tử đều kiên nhẫn giải đáp từng cái một cách tỉ mỉ.
Tuy ba mươi lăm tuổi mới đột phá đại thành, định sẵn tương lai sẽ không có thành tựu gì lớn lao, nhưng nếu có thể đột phá đến Nội Kình viên mãn thì cũng coi như là một tay hảo thủ.
Trở về sau, Tống Dịch Phi chuyên tâm tu luyện Nội Kình, luyện tập võ kỹ, với hy vọng có thể tiến thêm một bước.
Sự tĩnh tâm do Lam Ngọc mang lại có tác dụng phụ trợ cực lớn, khi luyện công không dễ bị tẩu hỏa nhập ma, khi luyện võ có thể tĩnh tâm lại.
"Tốc độ tiến bộ ít nhất tăng gấp đôi, hiệu quả của miếng Lam Ngọc này thật nghịch thiên!"
Sau khi nếm được ngon ngọt, Tống Dịch Phi vui mừng khôn xiết, cơ bản là ngọc không rời thân, thân không rời ngọc.
Hắn dự định sau khi về nhà, sẽ tìm thợ khéo tay chế tạo riêng một sợi dây treo cho miếng Lam Ngọc.
Tư chất bình bình không sao, chỉ cần kiếm thêm vài món bảo bối như thế này, thì tốc độ tu luyện chẳng phải như ngồi tên lửa sao.
Trong lúc Tống Dịch Phi chìm đắm vào tu luyện, ba ngày thời gian trôi qua trong chớp mắt.
Đeo hành lý đã thu dọn xong, Tống Dịch Phi đeo kiếm bên hông, đi về phía Ngoại Sự Điện của Võ Đang sơn.
Bổ nhiệm chính thức của chức tổng quản Nộ Giang Thành cần phải đến Ngoại Sự Điện để nhận. Ngoại Sự Điện là bộ phận phụ trách tất cả công việc thế tục của Võ Đang phái, tương đương với Lục Bộ của triều đình.
Đại Càn vương triều võ đạo hưng thịnh, các đại môn đại phái cũng không khác gì từng tiểu triều đình.
Trên đường tới Ngoại Sự Điện, Tống Dịch Phi gặp không ít đệ tử cũng đang đi nhận bổ nhiệm.
Trong đợt khảo hạch lần trước, Tống Dịch Phi đã tạo nên tiếng vang lớn, bây giờ đám đệ tử cũ cùng đợt xuống núi cơ bản đều đã quen mặt hắn.
"Tống sư huynh! Chào buổi sáng!"
"Tống sư huynh, ta cũng đi nhậm chức ở Nộ Giang Thành, hy vọng sau này được sư huynh chiếu cố nhiều hơn!"
"Tống sư huynh, ta nhậm chức ở Lan Thương Quận, có cơ hội nhớ qua lại nhiều hơn!"
Phần lớn đệ tử gặp Tống Dịch Phi đều chào hỏi, và nhiệt tình tán gẫu vài câu. Đợt khảo hạch lần trước, ngoại trừ mấy tên đệ tử áo xám kia ra, những người khác đều không có xung đột trực tiếp với Tống Dịch Phi.
Sau này ra ngoài làm việc thêm một người bạn là thêm một con đường, huống chi hắn lại là một "phú nhị đại".
Bên trong Ngoại Sự đại điện khí thế hùng vĩ, lúc này đã tụ tập hơn trăm tên đệ tử, và thỉnh thoảng lại có thêm đệ tử khác chạy tới.
Bước vào đại điện, Tống Dịch Phi ngước mắt nhìn lại, đại điện tụ tập hàng trăm người mà vẫn trông trống trải, mặt đất được lát bằng những phiến đá xanh nguyên khối, vị trí sát tường là mười tám cây cột đá thông thiên.
Cột đá màu xanh pha đen, mang lại cảm giác thâm trầm như biển cả. Mỗi cây cột đá đều điêu khắc bốn vị thần thú sống động như thật: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.
Phía chính diện đại sảnh có một bức tường trống trải khổng lồ, bên trên dán đầy những tờ cáo thị chi chít.
Một vài cáo thị viết về những sự kiện lớn xảy ra trong giang hồ, một số khác là nhiệm vụ do môn phái phát ra.
Mỗi tháng ngoài nhiệm vụ môn phái phát cố định, còn có một số nhiệm vụ ngoại xuất rảnh rỗi, có thể nhận hoặc không.
Trước khi chính thức xuống núi, lý do có đệ tử xông pha giang hồ cơ bản đều là đã nhận nhiệm vụ.
Tiếc là nguyên chủ là một kẻ cuồng võ, chưa bao giờ nhận nhiệm vụ đi ra ngoài, cũng chưa từng xuống núi.
"Tống sư huynh, lần trước tiểu đệ có điều đắc tội! Mong huynh đại nhân không chấp tiểu nhân, hãy bao dung cho, xin hãy bao dung cho!"
Một người đi từ ngoài đại điện vào, chính là tên mập bị Tống Dịch Phi giáo huấn thê thảm nhất ở Phong Hống Động.
Tên mập cười tươi như hoa, hoàn toàn không nhìn ra hai người từng có hiềm khích.
Có thể co có thể duỗi, đúng là người đồng đạo mà!
"Đâu có! Đâu có! Lần trước sư huynh ra tay hơi nặng, trái lại mới là hy vọng đệ bao dung cho mới phải!"
Tống Dịch Phi cũng tươi cười, dùng giọng điệu chân thành xin lỗi.
"Thực không dám giấu, khu vực tiểu đệ nhậm chức chính là Sóc Mã Huyện gần Nộ Giang Thành, đến lúc đó hy vọng sư huynh chiếu cố nhiều hơn!"
Sóc Mã Huyện tuy là một huyện, nhưng không thuộc quyền quản lý của Nộ Giang Thành. Bất kể là huyện, thành, hay một vài trọng trấn, đều không tồn tại quan hệ cấp trên cấp dưới, mà là cùng thuộc sự quản lý của Quận Thành.
Tuy đại môn phái tương tự như một tiểu triều đình, nhưng dù sao cũng không phải tiểu triều đình, không cần thiết phải thiết lập nhiều tầng nấc như vậy.
Chi phí quản lý quá cao, ngay cả Đại Càn vương triều cũng không dám tùy tiện thiết lập chức vụ, huống chi là một môn phái. Nếu không phải vì khoảng cách quá xa, tầng lớp cao cấp Võ Đang hận không thể để tất cả mọi người đều báo cáo trực tiếp lên Ngoại Sự Điện.
"Đã là đồng môn sư huynh đệ, tương trợ lẫn nhau là chuyện đương nhiên! Sư đệ sau này có phiền phức gì, cứ việc đến tìm ta là được!" Tống Dịch Phi vỗ ngực cam đoan.
"Vậy đệ xin cảm ơn sư huynh trước! À đúng rồi, đệ có chút đồ nhỏ ở đây, không biết sư huynh có thích không!"
Tên mập cười hì hì, nhét một miếng ngọc bội dương chi thượng hạng vào tay Tống Dịch Phi.
Tên mập này thật biết điều!
Tống Dịch Phi tuy không quan tâm một miếng ngọc bội, nhưng thái độ này của tên mập khiến hắn rất ưng ý.
Trước đây chỉ toàn hắn tặng quà cho người khác, đây là lần đầu tiên được nhận quà đáp lễ.
Hiếm có nha! Hiếm có nha! Đáng để ghi nhớ!
Tống Dịch Phi lặng lẽ thu lấy ngọc bội, sau đó hai người nhiệt tình tán gẫu, càng nói chuyện càng tâm đầu ý hợp, cuối cùng chỉ thiếu nước uống rượu kết bái huynh đệ.
Thông qua trò chuyện, Tống Dịch Phi cũng biết được thân phận của tên mập, tên mập tên là Mã Chiêu, thuộc môn hạ của Thất trưởng lão Ngộ Chân Cung - Ý Nguyên Tử.
"Sau này Tống đại ca cứ gọi đệ là Mã Lục là được, ngàn vạn lần đừng khách khí!"
"Mã sư đệ thật đúng là dễ gần nha!"
Ngay lúc hai người đang trò chuyện hăng say, chấp sự trưởng lão của Ngoại Sự Điện bắt đầu phát văn thư bổ nhiệm, người đầu tiên được gọi tên chính là Tống Dịch Phi.
"Tống Dịch Phi! Tổng quản sự Liễu Lâm Huyện! Đây là văn thư của con, xác nhận xong thì nhanh chóng đi nhậm chức!"
Chấp sự trưởng lão sắc mặt ngạo mạn, Tống Dịch Phi nhìn văn thư, sắc mặt khó coi, tên mập Mã Lục bên cạnh thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì.