Ngã Tư Chất Bình Bình

Lượt đọc: 622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
Giang Hồ Phong Vân

❊ ❊ ❊

Trong căn phòng nhỏ chuyên bán tình báo của Huyền Cơ Các.

"Tổng cộng là ba ngàn lượng bạc trắng!"

"Đắt vậy sao?!"

Nghe thấy âm thanh truyền ra từ buồng ngăn, Tống Dịch Phi giật mình.

"Khách quan muốn loại chi tiết, tự nhiên sẽ đắt hơn một chút!"

"Thế thì cũng quá đắt rồi!"

Lần đầu tiên mua tình báo, Tống Dịch Phi thật sự không thể hiểu nổi, tại sao mấy tin tức lại đắt đỏ như vậy.

Dù hiện tại hắn có tiền, nhưng cũng không thể lãng phí như thế!

Ba ngàn lượng bạc!

Đặt ở kiếp trước chính là hơn ba triệu đó!

"Thiên Cơ Các chúng ta kinh doanh trăm năm, nói về chính là không lừa già dối trẻ! Khách quan nếu thấy đắt, ở đây có loại tình báo mười lượng một phần, cũng có loại trăm lượng một phần!"

Tống Dịch Phi cuối cùng đắn đo một chút, vẫn mua loại tình báo giá ba ngàn lượng.

Một mặt là vì Huyền Cơ Các có thể tồn tại mấy trăm năm, tuyệt đối không phải dựa vào lừa lọc. Mặt khác, hắn không có kinh nghiệm tìm bảo, Vô Tận Lâm Hải cũng chẳng phải nơi hiền lành gì, nếu không thu thập tư liệu đầy đủ, đến lúc gặp nguy hiểm có hối hận cũng không kịp.

Để tăng tỉ lệ sinh tồn, đừng nói là ba ngàn lượng, dù là ba vạn lượng hắn cũng sẵn sàng chi ra.

Sau khi nhận được tư liệu, Tống Dịch Phi thực sự cảm thấy "đáng đồng tiền bát gạo".

Chỉ tính riêng tấm bản đồ, mỗi khu vực bên trên đều được phân chia vô cùng chi tiết, sơn xuyên, sông ngòi, đầm lầy, đồng cỏ, tất cả đều được chú thích rõ ràng. Đồng thời còn có một cuốn sách ghi chép đặc sản của từng khu vực.

Ví dụ như Lam Thạch Hồ sản xuất U Quang Thảo, Loạn Thạch Lâm sản xuất Hồng Vĩ Hạt, Mộ Sắc Cốc sản xuất Dạ Linh Rêu, Thiên Nhận Nhai sản xuất Ngọc Phong Dịch… Hơn nữa còn giới thiệu hết cả những nguy hiểm có thể gặp phải, ví dụ như đỉa biến sắc ở Lam Thạch Hồ, rắn bóng ở Mộ Sắc Cốc…

Có tấm bản đồ này, Tống Dịch Phi có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm không cần thiết, tỉ lệ sinh tồn tăng lên đáng kể.

Tiếp theo là tư liệu về các bảo vật có thể giúp đột phá Tiên Thiên cảnh giới.

Thiên Niên Chu Quả, mười sáu năm trước từng xuất hiện tại Xích Phong Sơn… Thiên Niên Nhân Sâm, ba mươi năm trước tại Mộ Sắc Cốc, từng được một võ giả Nội Kình Đại Thành đào được… Thiên Nguyên Quả, bốn mươi mốt năm trước… Bổ Thiên Chi, linh chi màu tím… năm mươi hai năm trước… Băng Linh Quả, to bằng ngón cái, trong suốt tinh khiết, tựa như trân châu, năm mươi tám năm trước… Thất Hà Liên, hoa sen có bảy màu sắc cùng lúc… tám mươi tám năm trước…

Xem xong tư liệu của hơn ba mươi loại bảo vật, Tống Dịch Phi cũng thấu hiểu được sự gian nan khi tìm bảo!

Loại có hiệu quả kém nhất, cũng dễ tìm nhất là Thiên Niên Chu Quả mà mười năm mới phát hiện một lần! Như những loại quý giá hơn như Băng Linh Quả, Thất Hà Liên, thì năm mươi năm khó gặp một lần!

Mỗi một loại đều là vô giá bảo vật ngàn vàng khó cầu, dùng để đột phá Tiên Thiên, về bản chất có chút lãng phí.

Theo người trong Huyền Cơ Các nói, đây đều là những bảo vật có căn cứ để tra cứu, còn những bảo vật nghe đồn nhảm nhí, vài trăm năm mới xuất hiện một lần thì căn bản không được ghi chép vào.

"Hy vọng sau khi tiến vào Vô Tận Lâm Hải, hệ thống có thể đáng tin một chút!"

Sau khi lật xem qua tư liệu một cách đơn giản, Tống Dịch Phi lại lấy ra phần tình báo ghi chép những sự kiện lớn trong võ lâm.

Trong đó tin đầu tiên, chính là ghi chép sự tích Tứ Hải Chân Nhân Tô Minh Nghĩa, một mình xông vào Tấn Quốc, giết liên tiếp mười hai vị Tiên Thiên.

"Hóa ra Tứ Hải Chân Nhân Tô Minh Nghĩa chỉ giết chết bảy cao thủ Tiên Thiên, trọng thương năm người, chứ không phải mười hai người như lời đồn bên ngoài!"

"Hơn nữa Tô Minh Nghĩa cũng không phải không tổn hao gì, khi tới Huyết Nguyệt Thành của Tấn Quốc, đã bị Tông Sư của Huyết Sát Điện chặn đánh, bị thương nhẹ."

"Tu vi của Tô Minh Nghĩa là Trung Cấp Tông Sư, bảo sao lại ngông cuồng như vậy!"

Tông Sư cảnh cũng giống như hai cảnh giới khác, chia làm Nhập Môn, Tiểu Thành, Đại Thành, Viên Mãn. Trong giang hồ cũng gọi là Sơ Cấp Tông Sư, Trung Cấp Tông Sư, Cao Cấp Tông Sư, Đỉnh Phong Tông Sư.

"Thậm chí còn có thông tin của Tô Hồng Diệp, ngay cả vũ khí và độc dược ta sử dụng cũng có ghi chép!"

Nhìn đến đây, Tống Dịch Phi không thể không thán phục năng lực thu thập tình báo của Thiên Cơ Các.

"Bao gồm cả Tứ Hải Chân Nhân Tô Minh Nghĩa, tổng cộng mười hai vị Tông Sư cường giả sẽ tham gia vào hành động đả kích Ma Môn! Trong đó bao gồm Kim Quang Thiền Sư của Tiên Phong Tự, Vụ Nguyệt Sư Thái của Nga Mi Phái, Đại trưởng lão cái bang 'Hưng Giang Long' Trương Thăng, Thái thượng trưởng lão 'Nhất Kiếm Bình Sơn' Tạ Càn Nguyên của Hoa Sơn Phái…"

Toàn là những nhân vật lớn, mỗi một người đều đáng để võ giả bình thường đỉnh lễ bái phục! Mỗi một người đều là truyền kỳ!

Mỗi một vị Tông Sư, đều là tuyệt thế thiên kiêu hội tụ thiên phú, ngộ tính, khí vận vào bản thân, nếu không họ tuyệt đối không thể đi đến bước này.

Tông Sư cường giả giống như vũ khí hạt nhân vậy, thông thường không ra tay, vì lực phá hoại quá lớn. Giống như lần này, Tứ Hải Chân Nhân vừa ra tay, là bảy cao thủ Tiên Thiên vẫn lạc. Bảy cao thủ Tiên Thiên, đối với bất kỳ thế lực nào mà nói, đều là tổn thất to lớn. Nếu một vị Tông Sư không cần mặt mũi mà giở trò ám sát, bất kỳ môn phái lớn nào cũng không chịu nổi.

"Tông Sư xuất động, người của Ma Môn Càn Quốc chỉ có thể kẹp đuôi làm người! Đối với việc Ma Môn trả thù, ta tạm thời có thể yên tâm hơn một chút!"

Trong tình huống này, cho dù là Lâm Cửu Tiêu cũng không dám tùy tiện ra ngoài quậy phá.

"Chưởng môn Côn Luân Phái là Long Ngâm Chân Nhân đột phá Tông Sư cảnh, chuẩn bị vào ngày sáu tháng sáu yến tiệc thiên hạ anh hùng!"

"Tuyệt thế thiên kiêu của Thiếu Lâm Tự, 'Tại Thế Phật Đà' Thánh Huyền Pháp Sư, tại Nhập Tiên Sơn dễ dàng đánh bại một trong bốn cao thủ trẻ tuổi đồng lứa, 'Côn Tuyệt' Nam Đấu Thiên của Cái Bang!"

"Lục Phiến Môn bị Ma Môn Huyết Sát Điện phục kích tại Phong Thụ Trấn, trận này, Đại thống lĩnh Lục Phiến Môn 'Viêm Thiết Thủ' Dư Thắng trọng thương, võ công bán phế, trưởng lão Huyết Sát Điện, nguyên Thương Ngô Quận Thủ Chu Khải tử vong, hai bên đều có thương vong, dân trấn Phong Thụ chỉ còn năm người sống sót!"

"Dược Sư Vương Phật Điện của Thiếu Lâm Tự, Đại Hoàn Đan mới luyện chế, bị người bí ẩn trộm mất ba viên! Nghi ngờ là do 'Đạo Thánh' Ưng Vũ gây ra!"

"Lục Phiến Môn nhận được tin tức về di tộc tiền triều, phái lượng lớn nhân thủ tiến hành truy tra!"

"Truyền nhân Thánh Tâm Kiếm Trai xuất thế!"

Phần lớn tin tức đều chẳng có tác dụng gì với Tống Dịch Phi, chỉ giúp hắn có thêm chút chuyện để nói, biết thêm một chút nhân vật giang hồ nổi tiếng.

Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng hai ngày về tư liệu Vô Tận Lâm Hải, Tống Dịch Phi mang theo trang bị mua bằng ngàn lượng bạc, một mình tiến vào Vô Tận Lâm Hải.

Ngoại vi trăm dặm của Vô Tận Lâm Hải, cây cối rậm rạp, mặt đất đâu đâu cũng là lá mục, dây leo, địa hình phức tạp biến hóa khôn lường. Có những cánh rừng nguyên sinh rộng lớn, có những đầm lầy ẩn mật nguy hiểm, có nơi hoang dã vắng vẻ, lại càng có vô số vùng nước tầng tầng lớp lớp.

Ngoại trừ chỗ lối vào có thể thấy vài con đường nhỏ, càng đi sâu vào trong, càng ít dấu chân người.

Võ lâm nhân sĩ tìm bảo ở Thanh Mộc Huyện tuy đông, nhưng so với rừng biển vô biên vô tận này, chỉ như một giọt nước ném vào biển lớn.

Thân hình lướt đi, Tống Dịch Phi hóa thành ảo ảnh, tựa như đại bàng tung cánh, lướt trên không trung hơn hai mươi mét, hung mãnh lao về phía sau một gốc đại thụ.

Phập!

Một con cự mãng quấn trên thân cây, bị hắn một kiếm chém bay đầu, thân thể vặn vẹo rơi xuống đất.

Tống Dịch Phi nhẹ nhàng rơi xuống đất, cổ tay khẽ rung, rạch mở thân xác cự mãng, lấy ra túi mật rắn màu xanh, đặt vào một cái bình sứ đặc chế trên người.

Trong bình sứ là dược thủy, có thể giúp bảo tồn dược lực của mật rắn.

Con mãng xà này to bằng đùi người, mật rắn to bằng hạt đào, nếu bán ra bên ngoài, hẳn là có thể đổi được một hai trăm lượng bạc. Một hai trăm lượng bạc đối với Tống Dịch Phi mà nói, cũng coi như "có còn hơn không", dù sao bình cũng để không, cứ để không đấy thôi.

"Nói mới nói, hệ thống này cũng quá không đáng tin rồi! Ta đã lượn qua mấy chỗ rồi! Mà cũng chẳng có lấy một lời nhắc nhở nào!"

Nhìn trời đã gần tối, Tống Dịch Phi định tìm kiếm thêm một chỗ nữa rồi sẽ quay về. Hắn không phải thợ săn chuyên nghiệp, cũng không có nhiều kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã, cho nên nếu có thể không qua đêm ở ngoài hoang dã, thì tận lượng không qua đêm.

Không để ý đến thi thể mãng xà vẫn đang co giật, Tống Dịch Phi tung người lên, nhẹ nhàng nhảy nhót tiến lên giữa các cành cây.

"Ngươi đang tìm bảo trong rừng sâu, loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ…"

Âm thanh trong đầu khiến Tống Dịch Phi mừng rỡ, lập tức dừng bước, đứng trên cành cây, tỉ mỉ ngửi thử.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:21
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.