Ngã Tư Chất Bình Bình

Lượt đọc: 622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Tiên Thiên Cung Phụng

❊ ❊ ❊

"Vốn tưởng vị sư đệ này chỉ là người nhà giàu bình thường, ai ngờ lại là đại phú hào, trong môn khách còn có cả cao thủ Tiên Thiên! Thật không biết, hắn làm sao có thể lặng lẽ vô danh trên núi suốt hai mươi mấy năm!"

Lục Xuyên bước ra khỏi phủ nhà họ Tống, tặc lưỡi cảm thán.

Rõ ràng có gấm vóc thức ăn ngon, lại phải chịu khổ trên núi, nếu là hắn thì không làm được.

Đỗ Tồn mặt mày âm trầm đi theo phía sau, trong lòng không biết đang nghĩ gì. Có lẽ chuyện vừa rồi bị Diệp Phong đánh bại dễ dàng vẫn khiến hắn canh cánh trong lòng.

Tuy nhiên, một kẻ Nội Kình viên mãn bị một cao thủ Tiên Thiên đánh bại dễ dàng thực ra cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, dù sao khoảng cách giữa cả hai quá lớn.

"Đỗ sư đệ, đối với màn thăm dò vừa rồi, đệ có ý kiến gì không? Tống Dịch Phi có khả năng là hung thủ sát hại Tô công tử không?" Lục Xuyên lại gần Đỗ Tồn hỏi.

Hai người lần này xuống núi, chính là phụng mệnh môn phái, điều tra hung thủ sát hại Tô Hồng Diệp.

Việc điều tra không chỉ nhắm vào Tống Dịch Phi, bất kỳ ai có động cơ ra tay đều nằm trong phạm vi đó.

Đỗ Tồn lắc đầu nói: "Mặc dù màn thăm dò của ta đã bị Diệp Phong chặn lại, nhưng nhìn vào tình huống lúc đó thì Tống Dịch Phi không hề phản ứng kịp. Điều này chứng tỏ hắn không làm chuyện đuối lý, không giữ sự cảnh giác thường trực, cũng không hề che giấu thực lực."

"Nói vậy, hiềm nghi của hắn coi như được loại bỏ?" Lục Xuyên thu lại nụ cười, trịnh trọng nói.

"Sự việc chưa thể khẳng định hoàn toàn, cũng có khả năng tâm lý hắn cực mạnh, đã sớm đoán được ý đồ của chúng ta nên cố tình giấu nghề." Đỗ Tồn nói.

"Ha ha!" Lục Xuyên cười cười nói: "Chuyện này có vô số khả năng, chúng ta chỉ cần xác định đại khái là được rồi. Với gia thế của vị Tống sư đệ này, sao có thể để mắt đến một chức vụ ở Nộ Giang Thành? Càng không đáng để vì chuyện này mà đắc tội với một võ đạo tông sư!"

"Cũng phải!" Đỗ Tồn cũng không nhịn được mà gật đầu.

"Nhìn từ vết đao và loại độc trên người Tô công tử, tám chín phần mười là do Ma Môn làm. Chúng ta mau chóng điều tra những kẻ còn lại, sớm trở về phục mệnh thôi!" Lục Xuyên thở dài nói.

Chỉ vì một Tô Hồng Diệp mà toàn bộ chấp pháp đệ tử Võ Đang đều xuất động, nghĩ lại thật đúng là cạn lời.

Hành tẩu giang hồ, môn phái nào mà chẳng từng có người chết? Đến cả trưởng lão Tiên Thiên còn thường xuyên tử trận, chưa nói tới những đệ tử Nội Kình bình thường.

Thế nhưng, lệnh này do chính Thái thượng trưởng lão đích thân hạ xuống, bọn họ cũng không dám ý kiến, chỉ đành vất vả chạy ngược chạy xuôi.

"Lục sư huynh vẫn nên thận trọng một chút thì hơn! Đừng quên Phùng sư huynh và Trương sư đệ!"

Đỗ Tồn nhíu mày nhắc nhở một câu, tránh cho việc điều tra sắp tới Lục Xuyên lại làm cho có lệ.

Nghĩ đến kết cục của Phùng Thọ Kính và Trần Thụy Ngọc, Lục Xuyên không nhịn được mà rùng mình, lập tức thu lại tâm tư lười biếng.

Do Tô Hồng Diệp bị sát hại ngay dưới mí mắt của hai người họ, Tô Liệt trút giận lên cả hai, muốn trực tiếp giết chết để xả hận.

Nếu cuối cùng không phải chưởng môn đích thân ra mặt thì hai tên kia đúng là khó lòng bảo toàn mạng nhỏ. Tuy tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, hai người tuy giữ được cái mạng nhưng kết cục cũng chẳng dễ chịu gì.

Phế bỏ võ công, ném vào hắc lao, đoán chừng kiếp này không bao giờ ra được nữa.

Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ; tổ chức càng lớn, những góc tối càng nhiều.

"Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp!"

Sau khi hai đệ tử chấp pháp rời đi, Tống Dịch Phi lập tức chắp tay tạ ơn Diệp Phong bên cạnh.

Vừa rồi hắn đã toát cả mồ hôi lạnh, nếu không nhờ Lam Ngọc trấn áp tâm thần, e rằng hắn đã bản năng phản kích rồi.

Thực lực Nội Kình viên mãn mà lộ ra, đó chính là hậu họa vô cùng.

Hai mươi năm trước tầm thường cực điểm, chỉ trong vòng một hai tháng ngắn ngủi lại tiến bộ thần tốc, sự chênh lệch to lớn như vậy, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra vấn đề trong đó.

Đến lúc ánh mắt dồn hết vào người hắn, rất khó để không lộ sơ hở.

Cũng may mình đã bảo lão cha thông báo trước cho cung phụng Tiên Thiên trong nhà, nếu không thì dù tim mình có lớn đến đâu cũng chịu không nổi.

Giữa sống và chết có nỗi kinh hoàng lớn lao, Tống Dịch Phi cũng không dám đảm bảo, nếu kiếm thật sự kề sát trước mắt, hắn còn có thể dửng dưng được hay không.

"Nhận tiền của người, giúp người tiêu tai! Không có gì phải cảm ơn cả! Đã không còn chuyện gì, vậy ta đi trước đây!"

Diệp Phong không hề có ý định giao lưu sâu với Tống Dịch Phi, uống cạn vò rượu rồi quay đầu bỏ đi không chút do dự.

"Gã này có chút tính cách của lãng tử giang hồ, không biết lão cha làm sao mà chiêu mộ được về?"

Các đại gia tộc nuôi dưỡng vài môn khách thực lực mạnh mẽ là chuyện rất bình thường, nếu không bị võ lâm cao thủ mò vào mà cứa cổ lúc nào cũng chẳng hay.

Lúc còn chưa lên Võ Đang học nghệ, Tống Dịch Phi nhớ trong nhà có ba vị cung phụng Tiên Thiên.

Một người gọi là "Thần Quyền Vương" Lôi Thông, một người gọi là "Thiết Quải" Trang Kính Chi, một người gọi là "Càn Khôn Thủ" Du Viễn.

Nhưng mười năm trước "Thiết Quải" Trang Kính Chi vì tái phát vết thương cũ mà qua đời, nhà họ chỉ còn lại hai vị cung phụng Tiên Thiên.

"Thanh Giang Kiếm" Diệp Phong mới đến này, Tống Dịch Phi đây là lần đầu tiên gặp mặt.

Thấy Diệp Phong không có ý định giao du sâu với mình, Tống Dịch Phi cũng không khiên cưỡng đối phương, xoay người đi vào đại sảnh.

Cung phụng khác với hạ nhân, hai bên coi như là quan hệ hợp tác, Tống Dịch Phi cũng không có quyền cưỡng ép đối phương làm những việc họ không muốn.

"Mã sư đệ, các đệ có biết hai vị sư huynh kia tới đây có ý gì không?"

"Hai người đó giữ miệng rất kín, chúng ta không nghe ngóng được gì cả!" Mã Chiêu nói.

"Sự việc đã qua rồi thì thôi vậy!"

Tống Dịch Phi lộ vẻ không muốn truy cứu sâu thêm.

Thời gian thấm thoát trôi qua ba ngày, nhà họ Tống rục rịch chuẩn bị hôn sự. Ngô Cửu Cửu vì chuyện hôn sự mà bị Lữ Thanh Mâu tạm thời giữ lại giúp đỡ, chỉ là trông tâm trạng nàng không được tốt.

Nhìn hôn sự ngày càng đến gần, Tống Dịch Phi bắt đầu ngày càng sốt ruột.

Chẳng lẽ thật sự phải cưới một tiểu loli sao?

Liễu Khinh Thiền sao lại không có chút động tĩnh nào? Chẳng lẽ nàng không nói với phụ thân mình sao?

Cứ tiếp tục trì hoãn thế này, thật sự sẽ "gạo nấu thành cơm" mất.

"Ta đã là người trung niên ba mươi lăm tuổi rồi, nuôi thêm mấy năm tiểu loli nữa là mẹ kiếp sắp bốn mươi rồi! Còn chơi bời cái nỗi gì!"

Tống Dịch Phi rất muốn thuyết phục bản thân làm vài chuyện cầm thú không bằng.

Thế nhưng cứ nghĩ đến những chuyện đó, đến cả Lam Ngọc cũng sắp không trấn áp nổi tâm cảnh!

Dù sao cũng không phải người của thế giới này, có vài việc hắn thật sự không làm nổi.

"Hay là cứ cưới về, nuôi thêm mấy năm cũng được!"

"Nhưng với tính cách của cha mẹ, một năm không sinh con, e rằng cả cái nhà này phải lật tung lên mất!"

Bất hiếu có ba, không con nối dõi là lớn nhất!

Chuyện nối dõi tông đường đối với người ở thế giới này mà nói, thật sự quá quan trọng.

Nếu một năm mà không đơm hoa kết trái, trường hợp tốt thì trong nhà sẽ nạp thêm thiếp thất cho hắn! Trường hợp xấu thì sợ là phải viết giấy hưu thê cho Liễu Khinh Thiền ngay lập tức!

Nếu thật sự viết giấy hưu thê, Liễu Khinh Thiền kiếp này coi như hoàn toàn xong đời!

Cái nhãn "vô sinh" coi như bị dán lên người nàng!

Cảm giác chuyện này càng kéo càng rắc rối!

Không quyết đoán thì sẽ tự chuốc lấy loạn!

"Thôi vậy! Ta vẫn là trực tiếp trốn hôn đi!"

Sự việc không thể trì hoãn thêm được nữa, thừa lúc bây giờ chưa hoàn toàn quyết định, phải chạy trốn ngay thôi. Nếu không đợi đến lúc nước đến chân, đó chính là vả mặt chan chát!

Không chỉ vả mặt người nhà họ, mà còn vả cả mặt người nhà họ Liễu nữa.

Nghĩ đến đây, Tống Dịch Phi không thể kìm nén được nữa, lặng lẽ liên lạc với Mã Chiêu và A Ngưu, bảo hai người chuẩn bị đồ đạc, tối nay đi luôn.

Sau đó Tống Dịch Phi viết một lá thư, chuẩn bị đêm đến lúc đi thì để lại trong phòng.

Năm đó, hắn rời nhà trốn đi, lên Võ Đang bái sư học nghệ, cũng y hệt như bây giờ.

Mọi thứ xong xuôi! Chỉ chờ đêm tối buông xuống nữa thôi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:21
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.