Tiểu Bạch chưa từng thực sự luyện võ, tất nhiên không nhận ra đây là công phu Đàm Thối Bắc phái chính tông, chỉ cảm thấy người này rất khó đối phó. Cậu theo bản năng cúi người né tránh, giơ tay trái đỡ lấy gót chân đang đá tới, dùng lực hất ngược trở lại. Người đang lơ lửng không có điểm tựa, đổi lại là người khác mười phần như chín sẽ bị lộn nhào ngã ngửa ra sau. Thế nhưng động tác đá chân của gã này như mây trôi nước chảy, một cước đá hụt liền lập tức mượn đà lao tới phát lực hướng xuống. Cú đá ngang biến thành cú bổ xuống, tay trái của Tiểu Bạch từ thế đánh lén biến thành chính diện đỡ đòn, một luồng kình lực va chạm mạnh khiến cánh tay Tiểu Bạch tê dại, phải lăn ra sau mấy vòng mới đứng dậy nổi. Mà kẻ kia mượn lực nhảy vọt lên không trung, hoàn toàn không hề rơi vào thế hạ phong.
Không phải tốc độ phản ứng của Tiểu Bạch chậm, nếu bàn về nhãn lực và tốc độ thì Tiểu Bạch nhanh hơn đối phương rất nhiều. Nhưng đối thủ rõ ràng đã qua huấn luyện chiến đấu lâu dài, những động tác liền mạch đã trở thành phản xạ bản năng, mọi biến chiêu đều nhanh chóng và hợp lý, không cần phải suy nghĩ. Hai lần chạm mặt này kỳ thực chỉ trong một thoáng, gã kia thân hình vọt cao lên không trung, phía dưới gã lại có một người thân hình gần như dán sát đất lao tới, từ dưới đánh lên một cước nhắm thẳng hạ bộ Tiểu Bạch. Phía đối phương còn hai người nữa cũng đã tới, một trái một phải vung côn đâm thẳng, một chiêu đánh vào mặt, một chiêu nhắm vào ngực. Ba đường thượng, trung, hạ, ba hướng trái, phải, giữa phối hợp thiên y vô phùng, rõ ràng là muốn dồn Tiểu Bạch vô tội vào chỗ chết.
Tiểu Bạch chỉ thốt ra được hai chữ: "Các người..." rồi không thể nói thêm câu nào nữa, hơn nữa cậu cảm thấy dù có giải thích thì dường như cũng chẳng có tác dụng gì. Bốn tên bảo vệ kia trong lòng đầy thù hận, giống như đang đối mặt với kẻ giết chồng cướp vợ. Tiểu Bạch cảm thấy cảm xúc của bọn họ bây giờ không còn đơn giản là bảo vệ chủ nhân nữa, mà là muốn trút hận lên người cậu. Trong tình thế này không thể nói lý lẽ, bản thân chỉ cần sơ sẩy một chút là thật sự sẽ mất mạng một cách khó hiểu.
Đã biết như vậy, Tiểu Bạch cũng không thể né tránh lùi bước nữa, mà là lao thẳng về phía trước, tay trái rút ra chiếc xẻng sắt nhỏ trong túi vải bên hông. Cậu dùng chân phải điểm đất phát lực, xoay hông né được cú đá lướt đất từ bên dưới, rồi thuận thế dẫm chân trái "bình thường" lên bụng kẻ đang dưới đất. Tên đó vốn đang lao người sát đất tung cước, không ngờ bị người ta dẫm một cái thật sự lại quay về mặt đất, phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Hai đòn tấn công từ trái phải cũng hụt, mũi côn trên không trung xoay một vòng rồi lại đâm về phía hai bên sườn Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch dẫm lên bụng kẻ dưới đất xoay gót đã quay được người lại, tay trái vung ra nhanh như chớp, cạnh chiếc xẻng nhỏ đập mạnh lên mu bàn tay kẻ bên trái, máu tươi văng ra, mũi côn kia cũng lệch hướng, sượt qua sườn trái Tiểu Bạch mà đi. Cùng lúc đó, Tiểu Bạch tung chân phải đá trúng phần gốc - nơi khó phát lực nhất - trên tay kẻ bên phải đang cầm côn, đá lệch hướng đi của mũi côn, khiến mũi nhọn chĩa chếch lên trên. Tên đó đà lao tới chưa kịp thu người, mũi côn vừa vặn đâm trúng vai trái của chính mình.
Tiểu Bạch phản kích thuần túy là chiêu trò lưu manh, không chút chương pháp, nhưng được cái phản ứng thần tốc, phán đoán chuẩn xác, trong chớp mắt đã đả thương ba tên. Cậu cảm thấy ba người này cũng là người biết võ, chỉ là so với cao thủ lúc nãy còn kém vài phần hỏa hầu. Cao thủ kia mượn lực nhảy lên, Tiểu Bạch xoay người phản kích đả thương ba người, sự việc thực tế diễn ra cực nhanh, trước sau bất quá chỉ trong chớp mắt. Tên bảo vệ trên không trung lúc này đã xoay người lao xuống, một chân hơi khuỵu làm trụ, chân còn lại mang theo tiếng gió quét ngang tới. Đây vốn là chiêu "Tảo Đường Thối" tấn công hạ bàn, nhưng gã đó tùy cơ ứng biến đánh từ trên không xuống. Tiểu Bạch sau khi hoàn thành bao nhiêu động tác trong thời gian ngắn như vậy, cước này dù thế nào cũng không tránh nổi.
Dù không tránh được, Tiểu Bạch cũng không nhắm mắt chờ ăn đòn, cậu dốc toàn lực vung tay trái, chiếc xẻng sắt nhỏ nhằm thẳng vị trí xương mắt cá chân của đối phương mà chém tới. Trong lòng thầm nghĩ: "Ngươi đá thì cứ đá đi, trước khi ngươi đá trúng ta, ta sẽ đập cho ngươi gãy nát xương!"
Ngay khi Bạch Thiếu Lưu đang hỗn chiến với bốn tên bảo vệ, trong tiếng sóng biển phía xa truyền lại tiếng động cơ gầm rú, sau đó chỉ thấy một chiếc xuồng cao tốc lao ra từ giữa những con sóng, lao thẳng lên bãi biển. Chiếc xuồng rơi xuống bãi đá cuội phát ra tiếng va chạm ầm ầm, nảy lên trên mặt đất rồi loạng choạng trượt đi rất xa, cánh quạt của động cơ vẫn còn đang quay tít. Trước khi xuồng cao tốc kịp tiếp đất, bóng dáng một nữ tử áo trắng đã nhảy vọt ra, trên không trung nàng vung tay rất tao nhã, tư thế vô cùng diễm lệ.
Người tới chính là "gia sư riêng" của Lạc Hề - Cố Ảnh. Nhìn động tác vung tay của nàng giống như đang ném ra một thứ gì đó về phía năm người đang hỗn chiến, thế nhưng mắt thường lại căn bản không nhìn rõ nàng đã ném thứ gì. Không nhìn thấy không có nghĩa là không có tác dụng, chiếc xẻng của Tiểu Bạch còn chưa kịp vung ra, không khí trước mặt cậu bỗng nhiên như phồng lên rồi nổ tung, luồng sóng xung kích vô hình khiến cậu đứng không vững, ngã văng ra phía sau, chiếc xẻng nhỏ cũng tuột tay bay mất. Tên bảo vệ đang phi cước trên không trung cũng bị luồng khí lãng này hất văng, lộn một vòng trên không rồi bắn ngược ra ngoài.
Thảm nhất là kẻ đang bị Tiểu Bạch dẫm dưới chân, sóng khí ập tới hắn không nơi trốn tránh, lúc Tiểu Bạch ngã ra sau thì chân cũng dẫm rất mạnh, hắn "a" lên một tiếng rồi ngất lịm đi. Hai tên bảo vệ còn lại cũng bị hất văng sang trái và phải. Cố Ảnh chỉ vung tay đã ngăn chặn vụ ẩu đả trên bãi biển, thế nhưng khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng, thậm chí không thèm liếc nhìn bên này một cái, vừa đáp đất liền lao tới bên cạnh Lạc Hề. Chỉ khi nhìn thấy gương mặt Lạc Hề, ánh mắt lạnh lẽo của nàng mới lộ ra một tia ấm áp. Thực ra lúc này cách lúc Tiểu Bạch cứu tỉnh Lạc Hề không lâu, Lạc Hề vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Lạc Hề mơ mơ màng màng tỉnh lại sau cơn hôn mê, cảm thấy trước ngực mát lạnh, trong lúc hoảng hốt nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi đưa tay kéo vạt áo ngực của mình lên, không khỏi kinh hô một tiếng, hai tay che ngực. Nam tử kia đột ngột lộn nhào một cái qua người nàng như đang né tránh thứ gì đó, ngay sau đó vèo vèo vèo, mấy bóng người đều vượt qua trên đỉnh đầu nàng, rơi xuống cách đó không xa thành một mớ hỗn độn. Sau đó có người đỡ nàng dậy, ôm vào trong lòng, khẽ gọi: "Tiểu Hề, muội không sao chứ?" Lạc Hề nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, kêu lên: "Cố tỷ tỷ..." rồi oà khóc nức nở.
Cố Ảnh thấy Lạc Hề không có gì đáng ngại cũng thở phào nhẹ nhõm, ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, rồi nghiêng mặt sang bên cạnh quát lạnh: "Các người là bảo vệ hay là sát thủ? Không chăm sóc tiểu thư cho tốt mà chỉ lo gây chuyện!"
Nhìn lại trên bãi biển, một tên bảo vệ hôn mê bất tỉnh, hai tên nữa đang ôm cổ tay và vết thương trên vai, tên cuối cùng đứng bên bờ biển ngẩn ngơ nhìn sóng vỗ. Mà kẻ gây ra hàng loạt rắc rối này là Bạch Thiếu Lưu đã biến mất từ bao giờ!
Tiểu Bạch là nhân lúc hỗn loạn nhảy xuống biển "đào tẩu". Cậu tuy đả thương được ba tên bảo vệ, nhưng gã cao thủ còn lại rõ ràng đủ để cậu uống một vò khổ sở. Bây giờ đột nhiên lại nhảy ra một mỹ nữ hung dữ như vậy, dường như còn biết tà thuật, chỉ vung tay đã tạo ra một vụ nổ không khí. Xem ra nàng ta và Lạc Hề là cùng một bọn, nếu nàng ta cũng quay sang đối phó với mình thì phiền toái thật, đám người này động thủ sao không chào hỏi cũng chẳng nghe giải thích? "Quang côn bất cật nhãn tiền khuy", ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách, cậu thừa cơ lao ra bờ biển, thân hình đâm sầm vào sóng nước biến mất.
Những người đó có "bản lĩnh" đến đâu, Tiểu Bạch bơi ra biển thì đã an toàn, trừ khi bọn họ biến từ yêu tinh cá mập ra nếu không thì không làm gì được cậu. Tiểu Bạch vừa thuận theo dòng hải lưu nhanh chóng rời xa bờ biển vừa suy nghĩ - Những người đó tại sao không nói lời nào đã hạ độc thủ? Là hiểu lầm mình "sàm sỡ" Lạc Hề sao? Vậy thì ra tay đến mức muốn lấy mạng người ta cũng quá đáng rồi, dù sao cậu cũng chưa làm gì xấu, hơn nữa bọn họ cũng nên biết là mình đã cứu Lạc Hề.
Tiểu Bạch nghĩ lại lại thấy không đúng, bốn tên bảo vệ kia đều xông lên vây đánh cậu, nhưng không một ai chịu để ý tới Lạc Hề đang nằm dưới đất sống chết không rõ! Điều này không hợp tình lý chút nào? Hơn nữa lúc động thủ Tiểu Bạch cảm nhận được cảm xúc của bọn họ, là sự giận quá hóa thẹn tiêu chuẩn, dường như có tư thù rất sâu với cậu, điều này cũng không thể nào? Chẳng lẽ, chẳng lẽ... đánh chết mình còn quan trọng hơn cả an nguy của Lạc Hề sao?