Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Nút thắt và cuộn chỉ

❊ ❊ ❊

Cơn mưa đổ xuống bất chợt làm những người đang trên phố đều muốn tấp vào nơi nào đó ngồi cho đến lúc ngớt. Vũ ngồi trong Yoko bar, trầm tư. Chỉ còn hơn hai tuần nữa là diễn ra liveshow. Tên trộm đã ra tối hậu thư, nếu trong vòng hai ngày nữa thoả thuận chưa được chấp nhận, những gì phải xảy ra sẽ xảy ra. Khi Vũ hỏi về cách thức giao tiền, câu trả lời đã khiến anh hoàn toàn hết hy vọng. Hắn ta muốn Vũ tự lập một tài khoản tại Netteller – một website giao dịch trung gian, sau đó chuyển tiền vào một website trung gian tiếp theo, từ đó rót vào một thẻ ATM ảo khác... Cách thức giao dịch có thể khiến Vũ hiểu rõ anh đang gặp phải chuyên gia trong lĩnh vực này. Ngay khi giao dịch hoàn thành, cảnh sát sẽ không có cách nào giải quyết bởi tất cả những website này đều là các công ty chuyển tiền quốc tế có khả năng bảo mật thông tin khách hàng cực tốt. Nếu không chứng minh được tài khoản đó thuộc về một kẻ bị truy nã quốc tế thì dù số tiền có lên đến hàng tỷ họ cũng sẽ không cung cấp thông tin cá nhân của khách hàng cho bất cứ ai. Chỉ cần Vũ làm đúng theo yêu cầu của hắn, chắc chắn sau đó sẽ là một cú lặn hoàn hảo. Không còn cách nào khác, anh phải hẹn gặp Vicky ngay hôm nay.

Khách tại Yoko đang đông dần lên. Đã lâu lắm rồi Vũ không còn lên đây. Yoko từng là thiên đường cho những tín đồ yêu thích dòng nhạc underground. Những ca sĩ vô danh say mê biểu diễn trong không gian nhỏ hẹp. Những người nghệ sĩ ấy sẽ chẳng có fanclub nào, chẳng có album nào được ra đời, cũng chẳng có ánh đèn flash nào loé lên nơi đây. Khi bản nhạc kết thúc, họ hạ mic xuống và bước ra đường mà chẳng ai nhận ra, như là những người vô hình. Nhưng âm nhạc của họ thì cháy bỏng khát khao, đôi lúc Vũ cảm thấy tự xấu hổ với danh vọng và hào quang của Demo mỗi khi đến đây. Những phòng trà như thế này mới là nơi chứa thứ âm nhạc đích thực của những nghệ sĩ ảo. Sài Gòn vốn là mảnh đất của nhiều mâu thuẫn.

Vũ ngồi một góc trên tầng hai, chìm trong suy nghĩ. Vũ tưởng tượng đến một ngày anh sẽ từ bỏ sự nghiệp, chia tay công ty nơi anh vẫn gắn bó, ngồi xuống sân khấu nhỏ với tấm thảm nâu đất kia, mặc bất cứ thứ gì mình thích và hát bất cứ thứ gì mình muốn. Quên đi những mệt mỏi này, quên đi hào quang ảo vọng của showbiz, quên đi tất cả. Chỉ còn âm nhạc.

“Xin lỗi cậu vì đến muộn, hôm nay tôi hơi bận.”

Người mới đến ngắt dòng suy nghĩ của Vũ, bắt tay anh rồi ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, hơi lùi vào phía trong tránh ánh sáng từ bộ đèn chùm gần đó. Trong lúc anh ta gọi một cốc café, Vũ kín đáo quan sát. Anh ta mặc một bộ vest vừa vặn, buông hết khuy áo, không đeo caravat. Anh ta cũng không đeo thứ trang sức nào trên người, mới nhìn thoáng qua giống như một nhân viên công sở vừa tan ca làm muộn. Nhưng từ anh ta toát lên phong thái đặc biệt, thứ phong thái của kẻ biết mình ở trên người khác. Đó là một thứ khí thế dễ lấn át, gây cho người đối diện cảm tưởng đang đứng trước một miệng núi lửa, bất giác sẽ tự lùi lại. Mặc dù Vicky đã từng tài trợ cho Demo trong một show diễn tại nước ngoài và nhiều lần tổ chức các chương trình ca nhạc trong thành phố, đây là lần đầu tiên Vũ ngồi đối diện anh ta. Vũ nhớ lần gặp Vicky cách đây chừng một năm, sau khi làm việc xong với ban giám đốc công ty, anh ta đã bắt tay Vũ, kẹp trong đó tấm danh thiếp và mỉm cười: “Có việc gì cần cứ gọi tôi... “ Cái bắt tay đó khiến Vũ rùng mình, nhưng anh cũng biết Vicky không phải người thích nói những câu cho vui miệng. Khi sự việc xảy ra, Vũ đã nghĩ ngay đến sự giúp đỡ của Vicky.

Thừa hưởng gia sản từ bố mẹ – vốn là những trùm bất động sản tiếng tăm nhất nhì Sài Gòn – Vicky nhanh chóng nổi tiếng từ khi còn rất trẻ. Nhưng dù mất công vô ích, cánh báo chí không khai thác được thông tin gì từ anh. Không ăn chơi, không tiêu tiền bạt mạng, không có những bữa tiệc thác loạn, không giao lưu cùng những nhân vật đình đám... Vicky thậm chí còn hạn chế có mặt ở chỗ đông người. Nhưng không phải vì vậy mà tiếng tăm của gã thừa kế giàu có này giảm sút, Vicky nhanh chóng thâu tóm hệ thống bar và café tại Sài Gòn, anh chiếm cổ phần của nhiều tụ điểm giải trí lớn nhất thành phố, đồng thời liên tục tổ chức các liveshow ca nhạc và các show diễn thời trang. Không chính thức ra mặt, Vicky vung tiền giúp đỡ rất nhiều những ca sĩ, diễn viên, người mẫu trẻ... vào nghề. Anh nhanh chóng được báo chí đặt cho biệt hiệu “Mạnh Thường Quân” của giới nghệ thuật Sài Thành. Mặc dù sinh ra trong gia đình mà khả năng luân chuyển tài chính đã ăn vào máu, có thể thấy rõ Vicky không quá chú tâm tới tiền. Hoặc đã có quá nhiều, hoặc Vicky đang đi những bước dài hơn trong con đường xây dựng một đế chế nghệ thuật của riêng mình tại Sài Gòn. Được coi là đại gia thật sự trong mảnh đất của những kẻ hám tiền này, Vicky lại có đời sống riêng rất kín đáo và ít giao tiếp. Không ai biết anh làm gì, ở đâu, với ai vào những ngày bình thường.

Sau khi nghe câu chuyện của Vũ kể, Vicky gật gù. Anh nhìn Vũ chăm chú, ánh mắt đủng đỉnh.

“Tôi hiểu. Con số đó không thành vấn đề. Chỉ đó điều cậu đã bị nắm đằng chuôi. Hắn hoàn toàn có thể tiếp tục tống tiền cậu lần nữa trước khi liveshow bắt đầu.”

“Tôi cũng đã nghĩ tới chuyện đó.” Vũ thở dài. “Chỉ có điều, tôi không có lựa chọn khác.”

“Nếu đã phải tìm tới tôi, thì có lẽ đúng.” Vicky xoa cằm, tư lự. “Mọi thứ đều có cách giải quyết của nó. Nhưng là người làm kinh doanh, cậu hiểu tôi không đầu tư một cách vô ích. Tôi sẽ giúp nếu trong hai ngày nữa cậu chưa tìm ra thủ phạm. Nhưng tôi có một lời khuyên cho cậu thế này: Hãy để ý những người quanh mình. Thậm chí những người thân thiết nhất. Đừng tin ai hết. Hãy rà soát lại toàn bộ những dữ kiện cậu có. Có thể nó chỉ ở quanh cậu mà thôi...”

Vũ lặng người, anh chưa bao giờ nghĩ tới những điều này. Dường như là chìa khoá của những cánh cửa bí mật trước giờ vẫn luôn ở trong túi của chúng ta. Nhưng mỗi người đều mải mê tìm kiếm nó ở nơi khác. Khi Vũ đang suy tư, Vicky gật gù nói:

“Tự dưng câu làm tôi nhớ tới một câu chuyện. Cậu có muốn nghe không?”

“Tôi đang nghe.” Vũ nói.

Vicky nhấm một ngụm café, rồi kể.

“Đại để đó là câu chuyện về một con lợn béo. Nó chung sống hoà thuận với một con dê và một con cừu trong ngôi nhà của ông chủ trang trại. Một ngày khi thấy những con vật trong nhà đã béo tốt, ông ta lùa chúng lên xe ngựa mang ra chợ. Người trong thôn thấy thế liền hỏi: ‘Ông định mang chúng đi bán à?’ Ông ta đáp: ‘Không, tôi không định bán chúng. Tôi chỉ đem chúng đi cho chúng biết đây biết đó thôi.’ Ông ta còn nói với người trong thôn rằng ở chợ có gánh xiếc rong biểu diễn ảo thuật. Thế nhưng lợn béo quyết không tin những gì ông chủ nói. Nó nghĩ ngày tận số của nó cuối cùng đã đến.

Trên suốt quãng đường đi, lợn kêu gào thảm thiết như thể đang có một trăm người đồ tể đang vác dao đuổi giết nó. Tiếng gào thét của lợn khiến cho người qua đường không sao chịu nổi. Còn dê và cừu thì lại rất bình thản. Đối với chúng, việc này chẳng có gì phải lấy làm lạ, cũng không thể nào lại là tai hoạ trời giáng. Chúng không thể hiểu nổi tại sao lợn lại phải ra sức kêu cứu như thế. Ông chủ cau mày, bảo lợn béo: ‘Mày không im lặng được một lúc à? Làm ồn như vậy khiến ta ong hết cả đầu. Mày thử nhìn con dê hiền lành kia xem, ít nhất nó cũng biết yên lặng nghỉ ngơi. Rồi trông cừu mà xem, nó thật biết nghe lời, mày đã nghe thấy nó kêu tiếng nào chưa?’

‘Chúng đều là lũ ngốc, còn tôi không thế.’ Lợn béo đáp lại. ‘Nếu chúng biết rằng chúng sắp gặp tai hoạ thì chúng chắc chắn còn kêu to hơn tôi.’ Nói xong nó tiếp tục kêu khản cổ họng cầu cứu những người qua đường. Ông chủ điên tiết quá đập cho lợn béo một phát chết tươi.”

Thấy Vicky dừng lại một chút, Vũ chờ đợi, nhưng anh ta không nói gì nữa. Vũ nhíu mày:

“Rồi sao nữa?”

“Chẳng sao cả, câu chuyện đến đó là hết.” Vicky nhún vai.

Vũ ngẫm nghĩ một chút, trán nhăn lại thành những vệt dài hơn đường chân trời, rồi anh hỏi một cách bối rối:

“Tôi không hiểu, ý nghĩa của câu chuyện ngụ ngôn trên là gì?”

“Tôi cũng không biết. Lúc nào rảnh cậu nghĩ thử xem.” Vicky cười. “Giờ thì cứ uống café đi. Café luôn làm người ta tỉnh táo hơn.” Vicky mỉm cười, đẩy cốc café trước mặt về phía Vũ. Cốc café nằm im lìm trước mặt anh, bọt tan đều dần.

Trước đó mười hai tiếng.

Andre ngồi dựa sâu vào ghế, hai chân để lên bàn, tay anh chống cằm suy tư nghĩ về những thứ mà sáng nay ngay khi bước vào văn phòng người quản lý đã rụt rè trình bày với anh. Andre vừa trở lại từ show diễn ngoài Bắc, anh quá bận rộn cho việc cập nhật những tin tức lá cải, nên cũng chỉ vừa biết tin sáng nay. Và quả thật Andre không tránh khỏi chút bất ngờ khi xem những bức ảnh. Nhưng là người từng tiếp xúc sâu với Khanh, anh không khỏi hoài nghi tính chân thật của những bức ảnh đó. Theo lý, hiện nay Khanh đã là người của công ty Avy, và Andre sẽ phải có trách nhiệm giải quyết chuyện này, khi mà hơn ai hết, anh hiểu có người đã chơi xấu Khanh.

Andre hạ chân xuống, ngẫm nghĩ thật lâu. Anh không thường để những nếp nhăn hành hạ khuôn mặt mình thế này. Cuộn chỉ rối nào cũng phải có một điểm khởi đầu của nó. Nút thắt của việc này nằm ở đâu. Ở đâu? Andre nhắm mắt lại, lục lại toàn bộ quãng thời gian từ lúc bắt đầu quen Khanh. Cô đã làm những gì, gặp những ai, đi những đâu. Hẳn phải có một manh mối nào đó hợp lý cho điều này, cuộc đời vô cùng hiếm những sự kiện ngẫu nhiên. Rồi một tia sáng loé lên trong đầu Andre. Anh đã hiểu mọi thứ thêm một chút. Giờ thì chỉ cần xác nhận nó nữa mà thôi.

Andre bấm máy. Đầu bên kia một giọng con gái vang lên:

“Lâu lắm mới được anh chủ động gọi đấy!”

“Không cần vòng vo, Quyên. Thừa nhận đi, tôi biết cô làm chuyện này.”

“Chứng cớ đâu, người đàn ông luôn nghĩ rằng mình hiểu tất cả?” Dường như Quyên vừa bật cười.

Andre nhếch mép:

“Dễ thôi. Chứng cớ ở ngay chỗ khi tôi mới nói chuyện này thì cô đã biết ngay chúng ta đang nói đến điều gì rồi.”

“Rồi sao, Andre?” Lần này thì anh có thể nghe rõ giọng cười của Quyên từ đầu dây bên kia. “Anh chẳng có gì để buộc tội tôi cả.”

“Tôi không gọi điện để buộc tội cô.” Andre nhìn quyển sách trước mặt, anh lật nó một cách vô thức. “Tôi có chuyện muốn bàn với cô. Biết đâu những thứ cô vừa làm cũng không đến nỗi quá tệ. Tối nay gặp tôi ở Elysee.”

Đầu dây bên kia vang lên nụ cười lanh lảnh. Andre dập máy, anh dựa lại vào ghế đung đưa, suy tính. Bức ảnh Veronica Trần đặt trên bàn làm việc như đang mỉm cười với anh, cay đắng. Andre thở dài, đôi khi người ta vẫn phải làm những việc người ta không muốn làm.

Cơn mưa ập xuống không lâu sau khi Andre vừa kịp đến Elysee. Khi anh sải bước vào trong, Quyên đã ngồi ở quầy bar, cô uống thứ cocktail Broody Mary như mọi khi. Quyên trông rất xinh xắn trong bộ jumpsuit màu đen cắt chéo vai. Chiếc thắt lưng giả gỗ tôn lên vòng eo tuyệt đẹp của một người mẫu chuyên nghiệp. Mái tóc dài buộc cao hở cổ một cách khiêu gợi. Thực sự, nếu không vì nhân cách quá tệ, Andre sẽ chẳng bao giờ loại cô gái này ra khỏi công ty anh.

“Lâu rồi chúng ta không gặp nhau đó.” Quyên nở nụ cười ngạo nghễ, nụ cười của một người biết mình thắng thế trong ván cờ.

“Cô không còn thuộc về công ty tôi nữa. Tôi thì lại không có nhu cầu xã giao với bất cứ ai không làm việc cùng.” Andre gọi một cốc café, nói tiếp. “Thế nên chẳng có chuyện gì để chúng ta phải gặp nhau cả, cô nàng xảo quyệt ạ.”

“Dừng lại đi,” Quyên cười phá lên. “Đừng tỏ ra đĩnh đạc như thế, em biết anh cũng chẳng có hứng thú gì với con bé kia đâu. Nó cũng chỉ như một thứ đồ chơi của anh mà thôi.”

“Đúng, tôi chẳng có hứng thú gì với bất cứ ai. Nhưng đó không phải chuyện của cô. Khanh đúng là đồ chơi, nhưng cũng là của tôi, không phải của cô. Cô sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác giành mất đồ chơi?”

“Cảm thấy thế nào ư? Cảm thấy như cái ngày anh đuổi em ra khỏi công ty, Andre ạ. Em sẽ không quên điều đó, không bao giờ.”

“Mọi sai lầm đều có thể khắc phục. Cô là người giỏi và có khát vọng.” Andre ngừng lại một chút. Nhưng khát vọng đó đang làm cô mù quáng, anh tự nhủ. “Việc cô vừa làm cho thấy cô muốn điều đó tới thế nào.”

“Anh sẽ dùng điều gì để chứng minh rằng em là người tung những bức ảnh đó lên.”

“Nếu định tìm cách xử lý cô, tôi đã ngấm ngầm làm điều đó chứ không ngồi ở đây thế này. Tôi gặp cô vì tò mò. Tôi chỉ muốn biết một người mù tịt về sửa ảnh như cô lại có thể làm được điều đó.”

“Em chẳng làm gì cả!” Quyên bật cười, đôi mắt cô lúng liếng trêu tức người đối diện.

“Tôi nói rồi, tôi không đến để cố gắng bảo vệ Khanh. Sau việc vừa rồi tôi hoàn toàn có thể đá cô ta ra khỏi công ty, thậm chí đòi bồi thường.”

Thái độ của Andre làm Quyên có chút ngạc nhiên.

“Không có lý gì anh không bảo vệ người của anh.”

“Cô quên tôi là ai rồi sao.” Andre cười khẩy. “Tôi chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Tôi có thể tiếp tục ký hợp đồng với Khanh sau khi khóa huấn luyện kết thúc. Và tôi cũng hoàn toàn có thể kết thúc nó ngay bây giờ. Đừng quên những người mẫu đã từng bị tôi đẩy ra khỏi công ty, chính cô là một ví dụ. Nhưng nếu cô thoả mãn trí tò mò của tôi, thì biết đâu con đường trở về của cô sẽ rộng hơn, Quyên ạ.”

Quyên mỉm cười nụ cười chiến thắng, đây hoàn toàn là những gì cô muốn. Cô muốn Khanh phải rời nghề người mẫu một cách thảm hại, phải hứng chịu cảm giác bị đá ra khỏi cuộc chơi, như Quyên đã từng. Cô muốn Khanh phải nếm trải cảm giác mình được nâng niu như cánh hoa trong tay người khác, rồi chỉ một giây sau nằm dưới gót giầy của chính người ấy.

“Được thôi. Em chẳng có gì để giấu anh.” Ánh mắt Quyên đầy sự thỏa mãn, “Mà em có nói thì anh cũng chẳng làm gì được. Đúng là em đã làm tất cả chuyện này. Một gã phóng viên ảnh mê em như điếu đổ. Em ngủ với hắn ta, nhờ hắn ta ghép những bức ảnh thật khéo léo. Và rồi em dùng thư nặc danh để ném đống ảnh đó cho vài tên phóng viên báo mạng háu đói khác. Chúng sướng hơn lên đồng!” Quyên cười to, cô kéo trễ vai áo xuống, lả lơi. “Anh biết đó Andre, chẳng có thằng đàn ông nào từ chối được em, ngoài anh! Sự thật đơn giản thế đó, nhưng bây giờ thì muộn rồi, chẳng ai làm được gì nữa cho con bé đó. Kể cả anh. Chẳng có bất kì chứng cứ gì về tất cả chuyện này cả!”

“Cô thật nham hiểm.” Andre nhếch mép.

“Em đã nói rồi, anh cũng chẳng khá hơn gì em đâu.” Quyên hơi chạm vào cổ áo Andre, mùi nước hoa phảng phất.

Andre nhìn cô gái đang lả lơi trước mặt mình. Một bông hồng đầy gai. Khi phụ nữ thực hiện những âm mưu bẩn thỉu, họ còn khủng khiếp hơn cả đàn ông. Chỉ có điều, khi họ để tình cảm xen vào những thủ đoạn, thì lý trí họ lại mờ đi đến thảm hại. Họ có thể mất rất nhiều thời gian để toan tính tìm cách hạ bệ đối thủ, nhưng rồi lại mau chóng gục ngã theo những lời đường mật của người khác, để rồi cái sai nối tiếp cái sai.

Andre đẩy cốc cà phê của mình về phía Quyên, hơi vuốt vào bộ râu của mình, nhếch mép:

“Tôi khá hơn cô tưởng rất nhiều. Uống café đi đã. Café luôn làm người ta tỉnh táo hơn.”

Và anh rút từ trong túi ra một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, đặt lên bàn.

Quyên chồm lên bàn giằng lấy chiếc máy, ném xuống đất vỡ tan. Người bartender nhìn hai người với ánh mắt e dè. Andre ra hiệu không có gì, anh hơi chỉnh lại cổ áo mình.

“Nếu cô muốn tôi có thể cho cô thêm một cái nữa y hệt thế này làm kỉ niệm. Băng của đoạn thu vừa rồi nằm ở nơi khác, nếu cô đủ thông minh để hiểu tôi đang nói gì. Mới rời công ty chưa lâu mà cô đã quên mất rằng tôi có quá nhiều những thiết bị như thế này trong studio.”

Quyên rũ người xuống, cô biết rằng trong cuộc đấu trí này phần thắng đã lại ngả sang kẻ khác. Cô rít lên qua kẽ răng:

“Anh muốn gì? Anh thật quá khó hiểu đó Andre.”

“Cô nhầm rồi. Cô chỉ không hiểu rằng, đôi khi Andre này cũng làm những việc vì tình cảm.” Andre đã trở lại với vẻ lạnh lẽo quen thuộc, không hề hợp với câu anh vừa nói. “Nghĩ tất cả mọi người đều tệ như mình chính là điểm sai lầm đầu tiên của cô. Trò chơi này đã trượt ra khỏi tay cô rồi, Quyên ạ. Tôi muốn gì ư? Tôi muốn cho cô ra toà. Giờ thì nhấc điện thoại của cô lên.”

Bao giờ cũng vậy, đến một chừng dường như là kết thúc, thì mọi thứ sẽ bắt đầu lại.

Vậy thì hãy uống một chút café đã, và thưởng thức những bắt đầu khác.

Ngoài trời vẫn mưa không ngớt. Vũ ngồi lại một mình sau khi Vicky đã ra về, anh suy nghĩ về những điều Vicky đã nói. Sự thật là những sự việc gần đây khiến Vũ không được tĩnh tâm. Anh lục lại trí nhớ của mình, nhất định phải có một điều gì đó không ổn. Anh chỉ không hiểu nó nằm ở đâu. Anh cố hồi tưởng lại khi bước về nhà cùng Khanh. Hẳn tên trộm biết rõ chủ ngôi nhà đó là Vũ, bởi thông thường, hắn hẳn đã cố gắng vác tivi hoặc những vật dụng giá trị đó đi, nhưng đằng này, hắn lại lục lọi bàn làm việc của anh. Như thể hắn biết rõ mình đang tìm gì. Vicky nói đúng, chắc chắn hắn là một người quen của anh, một trong số ít những người biết anh sống ở đâu. Trong số tất cả bạn bè, Vũ tin tưởng Long nhất, những giờ anh lại không thể kể chuyện này cho Long. Chỉ còn Khanh. Dù nghĩ lại việc hôm trước thấy ở nhà Khanh, Vũ phát điên lên, anh vẫn nhấc máy gọi cô. Trong lúc điện thoại đổ chuông, Vũ nhớ lại lúc trước khi đi, Vicky có nói với anh một câu: “Cô gái mà cậu đang yêu, Trịnh Thiếu Khanh, là một cô gái thú vị.” Một câu nói ẩn chứa nhiều hàm ý, nhưng Vũ không có thời gian cho việc tiếp tục suy đoán ý nghĩ của người khác. Nhiều hồi chuông vang lên trước khi có tín hiệu.

“Em đang ở đâu vậy?”

“Em không biết.” Giọng Khanh ngập ngừng, “Em lang thang ngoài đường nãy giờ.”

“Trời, em có sao không? Đang mưa to vậy mà sao em lại lang thang ngoài đường.” Sự lo lắng làm Vũ quên mất rằng anh vẫn đang giận Khanh. “Em đang ở đâu để anh qua đón.”

Khanh im lặng một chút trước khi nói:

“Vâng. Hãy qua đón em... “ Giọng cô uể oải vì đã ngấm mưa.

Khi Vũ đến đón Khanh, cô đã gần lả đi vì lạnh. Anh gặng hỏi nhưng cô không nói lý do. Cô chỉ im lặng. Có lẽ Khanh đã quá mệt mỏi với scandal vừa rồi. Quãng đường trôi qua trong yên ắng, Sài Gòn đã trở lại với sắc vàng quen thuộc mỗi đêm khi tất cả các cửa hiệu đã tắt đèn. Khanh nghĩ về lúc cô bắt gặp Andre và Quyên, nhớ lại cái tát của Quyên hôm đó. Từ nhỏ, bố chưa bao giờ đánh cô, mẹ lại càng không. Đó là cái tát đầu đời, như một chữ ký công nhận cô đã chính thức bước vào nghề người mẫu đầy phức tạp. Vũ liếc nhìn Khanh qua gương, thấy cô đượm buồn, anh cũng theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Tại sao một đại gia như Vicky lại bất ngờ để ý đến một cô gái mới nổi như Khanh. Vì Vicky thật sự là kẻ thích xây những bậc thang lớn cho một nghệ sĩ như người ta vẫn nói, hay chỉ vì Thiếu Khanh là một miếng bánh ngon mà không ai muốn mất phần? Vũ tự đặt những câu hỏi, nhưng anh không thể giải đáp.

Khi về đến cổng nhà, Khanh mới thở hắt ra:

“Khi nãy, em không muốn nói với anh, bởi em nghĩ anh vẫn đang hiểu nhầm chuyện em và An hôm trước.”

“Trong trường hợp em muốn giải thích thì có lẽ cũng không cần thiết, anh quên rồi.”

Nghe câu này của Vũ, không hiểu sao Khanh thấy lòng nhẹ nhàng trở lại. Dường như, Vũ chưa bao giờ nghi ngờ cô. Để có được lòng tin của một người, bạn có thể mất rất nhiều thời gian. Nhưng để đánh mất nó, thì nhanh hơn rất nhiều. Khi ở cạnh Vũ những lúc một mình thế này, từ đáy lòng Khanh cảm thấy Vũ không mất lòng tin ở cô, anh chỉ nghi hoặc những thứ xảy ra xung quanh mình, chứ chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm dành cho nó. Khanh thở dài:

“Lúc tối, em tình cờ bắt gặp Andre đi với một cô gái ở Elysee bar.”

“Vậy sao? Anh không nghĩ Andre lại... như vậy đâu. Anh ta có vẻ là người tử tế.” Vũ nói thật lòng.

“Andre đi với Quyên. Đó là một cô gái mà em có ấn tượng không tốt. Quyên từng tát em một lần ở studio của Andre.”

“Quyên?” Trong đầu Vũ bật lên một hình dung. “Có phải cô gái có mái tóc đen dài? Hoàng Quyên?”

“Đúng, anh biết cô ta?” Khanh ngạc nhiên.

“Anh gặp cô ta hôm trước,” Nói đến đây, Vũ thấy thoáng xấu hổ vì bản thân anh đã cảm thấy đó là một cô gái hấp dẫn, ít nhất là ở vẻ bề ngoài. “Cô ta có vẻ không được đứng đắn lắm. Cô ta chủ động ra hỏi chuyện khi anh đang uống một mình ở bar.”

Khanh nhíu mày. Chủ động tiếp cận với Vũ và đang ngồi với Andre? Quyên muốn gì vậy? Không lẽ cô ta thật sự định mồi chài những người xung quanh Khanh? Ý nghĩ đó chỉ vừa chạy ngang qua đầu đã khiến Khanh rùng mình. Cô lắc đầu, không muốn tưởng tượng mái tóc dài của Quyên biến thành những con rắn nhỏ, đung đưa như Medusa.

“Thôi lúc khác nói chuyện đó, em vào nhà đây. Em bắt đầu thấy ngấm mưa rồi.”

“Để anh đưa em vào.”

Vũ xuống xe mở cửa cho Khanh, anh dìu Khanh vào nhà, tự nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Khi hai người mở cửa, An đang ngồi với chiếc máy tính ở phòng khách, màn hình laptop của cậu sáng lên những con số nhảy liên tục, từng bảng biểu đồ chạy ngang dọc như một ma trận. Giật mình khi thấy Vũ và Khanh bước vào, An gập máy tính lại.

“Hai người đi đâu về muộn vậy?”

“Bạn lại chơi chứng khoán đấy à?” Khanh thở dài mệt mỏi, đã nhiều lần cô và An nói về vấn đề này nhưng chẳng bao giờ đi đến giải pháp, An dường như không thể dừng lại.

“Vớ vẩn ý mà.” An cười gượng gạo.

Điện thoại Khanh rung lên, số lạ.

Chứng khoán? Ánh mắt Vũ đột nhiên trùng xuống. An chơi chứng khoán ư? Từng sợi tơ nhỏ bỗng từ đâu vương lên, kết dần, kết dần thành một chiếc lưới mỏng manh. Vũ nghĩ lại ngày đầu tiên khi anh gặp Khanh, lần gặp tình cờ đã mang cô gái này đến với anh. Ngày hôm đó, An cũng ở trước cửa nhà anh, cùng Khanh. Vậy là, ngoài tất cả những người quen thuộc, An cũng biết nơi anh ở. Căn biệt thự của anh chỉ cách nhà ông Nam vài trăm mét, tên trộm cũng khẳng định nếu hắn thấy công an vào cuộc thì những bản thu âm sẽ được tung lên mạng. Ngày nhà anh bị đột nhập, cũng là ngày họp báo chuẩn bị cho Hoàng hôn đỏ, An đã không ở đó, dù bạn thân của cậu là nhân vật chính cho liveshow... Vũ cau mày, anh biết điều anh đang nghĩ.

“Alô.” Khanh nghe điện thoại bằng giọng uể oải.

“Tôi là Quyên đây... “ Giọng Quyên qua điện thoại run rẩy, chưa bao giờ Khanh nghe Quyên nói bằng thứ giọng giống như sắp khóc đó. “Tôi có chuyện cần nói với cô.”

Ánh mắt Khanh mở to, ngỡ ngàng, nửa vui mừng, nửa bực bội. Quyên đang thú nhận với cô tất cả.

Đứng cạnh đó, Vũ nhìn thẳng vào An, ánh mắt dò xét và quyết đoán. An nhìn Vũ một chút, rồi cậu quay đi, ôm laptop bước vào phòng. Trong một khoảnh khắc, chỉ rất nhỏ thôi, Vũ biết mình đã đoán đúng.

Điểm rối đầu tiên của cuộn chỉ được gỡ ra, mối nối vô hình giữa những khúc mắc chợt tan biến cùng lúc. Những sợi chỉ mỏng manh bỗng tự rời khỏi nhau, bung xuống sàn thành những vết cắt rành mạch, chia đêm đen thành những mảng tối lấp lánh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.