Lam gọi từ ngoài Hà Nội vào cho Khanh, hỏi thăm về những vấn đề gần đây của cô. Khanh muốn dì Lam yên tâm hơn, cô thật sự cảm ơn vì dì luôn lo lắng cho cô. Khanh nói sau khi gia nhập Avy, cô cảm thấy con đường trước mắt trở nên rõ ràng hơn, và bây giờ cô không còn phải băn khoăn gì quá nhiều ngoài việc chăm chỉ luyện tập. Lam nói cũng đã biết việc Khanh tham gia vào Avy và dì đồng tình, bởi dẫu sao thì Andre cũng là một tên tuổi trong việc đào tạo mẫu của Sài Gòn. Dù ít, nhưng những người mẫu bước ra từ công ty của Andre đều nhanh chóng đạt được thành công, anh có được sự tin tưởng từ rất nhiều các chuyên gia tổ chức sự kiện ở Sài Gòn. Sau màn hỏi thăm và màn dặn dò như thường lệ, Lam chợt chuyển chủ đề:
“À, Vicky đã trực tiếp gặp cháu rồi phải không?”
“Sao dì lại biết vậy?” Khanh thoáng ngạc nhiên.
“Dì đọc báo thôi,” Lam húng hắng ho “Thấy nói là Vicky đã xúc tiến việc đầu tư cho Demo và Avy nên dì nghĩ là hẳn cậu ta cũng sẽ tìm cháu.”
“Dì có quen anh ấy sao?”
“À ừm, cũng chút ít. Dì từng làm việc vài lần cùng Vicky.”
“Không phải lại có vụ nhờ vả gì đó Vicky như là lần dì chỉ đạo anh Long chứ?” Khanh nghi ngờ, sao cô chưa bao giờ nghĩ rằng ngay từ đầu mọi thứ đã đều qua tay Lam nhỉ?
Thoáng im lặng, rồi Lam trả lời với tiếng cười lớn:
“Quả thật dì là người đầu tiên đưa những tư liệu về cháu cho Vicky. Nhưng cháu đánh giá quá thấp Vicky rồi đấy. Làm gì có ai chỉ đạo được cậu ta. Dì chỉ đưa tư liệu về cháu cho Vicky, còn việc cậu ấy hứng thú đến đâu thì dì sao kiểm soát được.”
“Nhưng sao dì không nói trước cho cháu?” Khanh ngán ngẩm, cô luôn là người biết mọi thứ sau cùng.
“Cháu không hiểu. Đâu phải mọi chuyện lúc nào cũng có thể nói thẳng ra như thế. Công việc của dì chính là đứng sau mọi thứ, là những cuộc gặp mặt không chính thức như thế.” Lam nhoẻn miệng, thêm vào. “Và nếu để cháu biết trước thì mọi thứ có thể đã không như bây giờ.”
Lam ngừng lại một chút, rồi nói tiếp.
“Thêm nữa, Vicky cũng đã biết về cháu trước khi dì nói, cậu ấy có cảm tình với cháu ngay từ những bức ảnh đầu tiên của cháu trên Siêu Mẫu mà Long đã chụp trộm.”
Khanh im lặng, điều này thì cô chưa biết, vậy mà cô cứ nghĩ hôm ở Paloma là lần đầu tiên Vicky nhìn thấy cô.
“Anh Vũ mà biết chuyện này thì sẽ lại mệt lắm đây. Vũ hay ghen lắm, dì biết chuyện với Andre đợt trước rồi đó.”
“Oh, riêng về Vicky thì cháu không phải lo. Vũ sẽ chẳng có gì để mà ghen.
“Tại sao?”
“Cháu mới là người phải lo giữ mối quan hệ này chứ không phải Vũ.” Dì Khanh cười lớn. “Cháu nhạy cảm như vậy mà khi gặp cậu ta cũng không nhận ra sao. Vicky không thích con gái, cậu ta đồng tính.”
Mở đầu một ngày bằng việc dì Lam gọi cho cô quả là không tệ chút nào, Khanh ra ngoài trong cảm giác ong ong, cô vừa tủm tỉm cười vừa tự lục lại hình ảnh của Vicky trong trí nhớ. Sự chỉn chu có phần hơi quá đà và bộ răng trắng sáng của anh đã tại sao chưa từng khiến Khanh liên tưởng đến việc này. Nếu một người đàn ông nào quá hoàn hảo, điều vốn là số ít, chúng ta luôn phải đặt câu hỏi về giới tính lên đầu tiên. Vicky thích Vũ chứ không phải Khanh. Cô bật cười khi nhận ra điều này. Khi Khanh gọi cho Vũ, anh mới thốt lên kinh ngạc. Vũ nói giờ anh mới hiểu tại sao Vicky để tâm đến anh vậy. Mảnh ghép cuối cùng dường như đã ráp vào bức tranh, vừa khớp. Khanh rảo bước nhanh hơn, cô có hẹn với một người.
Khi Khanh bước vào vào quán café, Quyên đã ngồi đó. Cô mặc một bộ đồ đen với những viền đỏ cắt nhau thành những hình vuông, mix một cách hợp lý với đôi giày cao gót màu mận. Dù từng là kẻ không cùng chiến tuyến, Khanh luôn thích cách phối trang phục của Quyên, cá tính nhưng chỉnh tề, khiêu gợi mà không mời chào. Trông Quyên đã hết vẻ hung dữ như những lần gặp trước, thay vào đó là nét mặt cam chịu.
“Cô muốn gì ở tôi?” Quyên nói sau khi Khanh đã gọi đồ uống.
“Đó là câu hỏi tôi phải trả lời ư?” Khanh có chút ngạc nhiên. “Cô là người đã hẹn tôi tới đây.”
“Cô đã biết rõ tôi là người thực hiện scandal đó, cô cũng đã có chứng cớ. Vì sao cô không nói với báo chí? Cô chờ đợi gì ở tôi?”
“Tôi không có nghĩa vụ phải nói với cô về những điều tôi nghĩ,” Khanh nhìn bâng quơ ra ngoài. “Tôi cũng chẳng muốn làm gì hay chờ đợi gì ở cô cả. Có lẽ, cô cần suy nghĩ thêm. Cô cũng hãy yên tâm là tôi đã cầm băng ghi âm ngày hôm đó, Andre sẽ không làm gì, nếu đó là điều cô đang lo sợ.”
“Chỉ một thời gian đi với Andre, cô đã có giọng điệu của anh ta rồi.” Quyên nhếch mép. “Đừng tỏ ra cao thượng như thế.”
“Quả thật đây là lần đầu tiên tôi gặp một người như bạn.” Khanh nhíu mày về sự cố chấp của Quyên. “Tôi cũng chẳng tốt đẹp gì cả, chỉ là tôi không có nhiều thời gian để đáp trả những việc bạn làm. Trong đầu tôi, những điều đó đã qua rồi.”
Nhìn vào ánh mắt của Khanh, Quyên cảm thấy Khanh không nói dối. Cô cảm thấy sự tổn thương từ đáy lòng. Sự xấu hổ và lòng tự trọng tưởng như đã ngủ quên bỗng trỗi dậy giằng xé Quyên. Bất chợt, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Khanh cảm thấy bất ngờ khi thấy Quyên khóc, cô bối rối rút trong người ra túi khăn giấy đẩy về phía Quyên. Quyên trừng mắt lên:
“Tôi không cần cô thương hại. Chưa biết rằng ai sẽ là người khóc cuối cùng đâu.”
“Cô có thể hiểu theo cách mà cô muốn, nhưng tôi không thương hại cô, tôi không phung phí tình cảm của mình như vậy. Chỉ hy vọng sẽ có lúc cô suy nghĩ lại tất cả mọi thứ, xem nó có đáng để cô phải như thế này không? Tôi không cần cô xin lỗi, bởi ngay từ phút đầu tiên, tôi đã tha thứ cho cô rồi.”
Khanh nói rồi nhanh chóng đứng lên, đi ra cửa. Một vài hạt mưa rơi nhẹ ngoài khung cửa kính. Khoảnh khắc của sự cô đơn còn lại, Quyên thấy lòng mình trống trải. Cô muốn đi đâu đó, muốn để những hạt mưa kia tát vào mặt mình, muốn vào một bar bất kỳ, rồi nốc cạn những cốc rượu, cho đến lúc say và quên đi tự ái của bản thân. Có những lời xin lỗi, thật chẳng dễ nói ra khi tỉnh táo.
Khanh lên Avy tập như thường lệ. Andre ngồi xem cho đến khi Khanh và My nghỉ giải lao, hôm nay anh có vẻ đã tìm được chút thời gian rảnh cho mình. Khanh vừa cầm chiếc khăn bông màu trắng lau mồ hôi vừa ngồi xuống cạnh Andre. Anh nhìn Khanh:
“Thế nào, có chút khó khăn nào không?”
“Có chứ anh,” Khanh cười. “Nhưng em thích việc tập luyện lắm. Nó khiến em cảm giác mình học thêm nhiều điều mới.”
“Em vốn có năng khiếu. Tôi nghĩ em sẽ học nhanh hơn những người mẫu khác khá nhiều.”
Hai người ngồi trò chuyện một lúc. Quả thật, thời gian làm việc với Avy là lúc Khanh cảm thấy mình có ích nhất. Người mẫu đã không còn là một khái niệm mơ hồ với cô. Nhớ ngày đầu tiên bước lên xe Andre, cô chợt mỉm cười. Giờ thì Khanh đã tự trả lời được cho mình câu hỏi mà cô từng luôn khúc mắc: người mẫu là gì? Cô không cho rằng nghề người mẫu là để phô diễn thân thể hay kích thích nhục dục, mà là sự tôn vinh vẻ đẹp – vẻ đẹp hình thể và vẻ đẹp tâm hồn. Quyên đã vô tình quên đi điều thứ hai, nhưng Khanh sẽ luôn nhắc nhở mình để không bao giờ đánh mất bản thân. Những giờ tập mệt ngoài đã dạy cho Khanh biết yêu cái đẹp và cái đẹp đến từ chính bên trong, cô trân trọng chính mình hơn. Giống như vừa trải qua một giấc ngủ đông dài, cô tìm kiếm thỏi son đã bị lãng quên lâu nay trong góc bàn trang điểm, tìm thấy vẻ đẹp của chính mình, chẳng cần qua những lời tán tụng. Khanh thấy người mẫu cũng giống như là một diễn viên kịch câm. Mang trang phục và đem sức sống đến cho những thứ vô tri đó. Mỗi bộ trang phục có ngôn ngữ riêng của nó, nói lên rất nhiều về người mặc, rằng đó là một người thông minh hay cá tính, mạnh mẽ hay sang trọng. Nếu như diễn viên có một khoảng thời gian khá dài trong một bộ phim để chuyển tải thông điệp cuộc sống, thì người mẫu chỉ có một vài khoảnh khắc để thực hiện điều đó ngay trên sàn catwalk. Mỗi bước chân như những bí mật của cuộc sống mà Khanh đang dần mở ra, ngay cả khi sâu thẳm bên trong chẳng có điều gì, thì ngay trên con đường đi khám phá bản thân và thế giới xung quanh đó, Khanh cũng đã tìm thấy niềm vui.
Khanh thay đổi, vũ trụ quan của cô cũng vì thế mà thay đổi theo. Cô không có cách nào để trở lại như cũ sau quá nhiều điều đã xảy ra. Nói như Murakami, Khanh đã bước vào một thế giới khác, một thế giới song song với hiện thực, nhưng không bao giờ còn là hiện thực nữa.
Những giấy tờ mang tính thủ tục được ký rất nhanh, đúng với phong cách làm việc của Vicky, đơn giản và hiệu quả. Cuối ngày thứ ba, anh thông báo về việc tất cả đã hoàn tất.
Những ngày tập luyện gấp gáp.
Những cuộc gặp mặt bất chợt.
Những giờ phút vui vẻ cắt ngang.
Những người xa lạ bỗng trở thành thân thiết.
Cuối tháng Bảy, thời tiết không có gì thay đổi. Sáng vẫn nắng và chiều vẫn mưa, Sài Gòn không bao giờ khác. Cái nắng đôi gay gắt đến đốt cháy da thịt, còn những cơn mưa lại miệt mài rửa sạch bong đường phố, như để chờ đón một ngày mới sẽ đến. Mọi thứ vẫn vậy. Chỉ là tất cả đã khác trong Khanh, khác những ngày đầu vào đây. Đó là một sức sống mới mà niềm đam mê đang chảy trong cô mang lại. Khanh tìm thấy nơi này những cảm xúc để sống, để làm việc, để yêu hơn mọi thứ. Mọi thứ đến nhanh như một giấc mơ. Tất cả những hoài ức cũ trở lại rồi tan biến như làn khói thuốc. Nếu công việc này là mặt trời, thì giờ thì Khanh yêu ngôi sao ấy, yêu cả những hành tinh quay quanh nó. Khanh thầm cảm ơn những người đã mang cô đến với điều này. Những lúc rảnh rỗi, Khanh ngồi café với Vicky, anh là người luôn khiến Khanh cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh. Thậm chí khi biết rằng Vicky không yêu con gái, Khanh lại càng thấy thoải mái hơn khi đi với anh, giờ thì cô hiểu tại sao Vicky nhạy cảm và thấu hiểu đến thế. Khanh vẫn thường gặp Andre ở phòng tập, hơn ai hết, cô cảm ơn vì Andre đã là ánh bình minh đầu tiên chiếu sáng vào con đường người mẫu để Khanh bước đi. Cô hiểu tình cảm mà Andre dành cho mình. Và cô tin Andre cũng hiểu rằng cô đã chọn được màu hoàng hôn cho riêng cô.
Chiếc đồng hồ vô hình bỗng nhúc nhích, đẩy chiếc kim duy nhất của nó sang giờ G. Bản nhạc phải chơi khung cuối cùng trước khi người nhạc trưởng cúi chào khán giả.
Sân khấu đã dần được hoàn thành một cách nhanh chóng. Từng mảng 3D nối nhau một cách ngẫu nhiên trên những tông màu rực rỡ, vươn ra ngoài thành một hình mũi tên. Những ô kính lục giác nhỏ dưới sàn ghép vào nhau tạo nên sự phản chiếu của những màu sắc khắp nơi. Đơn giản và thuần khiết. Khanh đi những bước chầm chậm trong hậu trường. Thứ ánh sáng trắng đang rực lên phía ngoài cùng hàng chục nghìn khán giả khiến Khanh cảm thấy tim mình đập chậm đi một chút. Cô quay sang nhìn Vũ, anh mỉm cười khích lệ. Khanh đứng trong lồng sắt, như giấc mơ mà cô đã có từng đêm nào. Đôi cánh được kết tinh từ những chiếc lông vũ trắng khiến Khanh như một thiên thần đang đi tìm thân phận của mình giữa mớ hỗn mang. Mọi thứ như ngừng lại. Sân khấu bừng lên ánh sáng đa mầu, phản chiếu khắp những tấm kính trong suốt dưới chân cô. Chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả những hình ảnh về mọi người quanh cô lại vụt hiện ra. Khanh thấy có một giọt nước vừa rớt xuống từ mắt cô. Và Khanh nhắm mắt lại, với những cảm xúc tuyệt vời bao quanh. Từng nốt nhạc vang lên, đánh thức những trái tim bé nhỏ đập theo giấc mơ cầu vồng. Như một mũi tên pha lê, Khanh biết mình sẽ bay mãi theo cầu vồng ấy.
Những âm thanh từ tiềm thức trong giấc mơ của Khanh lại vang lên. “Người ta nói, những thiên thần nhỏ nếu muốn tình yêu thì phải hy sinh đôi cánh trắng muốt của mình, và suốt đời phải di chuyển bằng hai chân thay vì bay lượn trên bầu trời. Cả thế giới này, lúc sinh ra ai cũng từng là thiên thần. Nhưng sau khi hy sinh đôi cánh và cuộc đời thiên thần ấy đi, con người ta vẫn phải tự đi kiếm tìm tình yêu cho chính mình. Có những thất bại, có những thành công... “
Hãy cứ thả mình bay lên đi, bởi sẽ luôn có một vòng tay giang ra đón những cơn gió vào lòng. Hãy cứ giương mình lên như những mũi tên nhỏ bé, bởi sẽ cuộc sống đã vẽ lên một cánh cung vô hình.
Quyên trở lại với công việc mà cô vẫn làm, chụp ảnh và đi diễn. Cô khoác trong mình một trái tim mới. Điều tưởng chừng rất đơn giản mà Khanh đã nói, đánh thức sự tất cả những gì yếu đuối mà tốt đẹp nhất. Quyên biết cô đã sai từ rất lâu, trong tiềm thức, nhưng từ lúc nào đó, cô mặc định rằng mình là một phần của trò chơi. Để đến lúc nhìn lại, cô chỉ thấy trong mình đầy rẫy những ghen ghét và vùi dập, như những chiếc gai nhọn đã đâm lại chính cánh hoa mang nó. Tiếng lách tách và ánh sáng chớp lên của máy ảnh làm Quyên bừng tỉnh trong dòng suy nghĩ. Cô còn quá nhiều việc để làm tiếp, Quyên biết cô chưa đi đến nơi không thể quay về.
Quyên tìm lại mình trong chính những gì cô đã đánh lừa bản thân và đánh mất. Thứ còn lại cuối cùng là tình yêu với công việc người mẫu. Không còn là nụ cười giả tạo ẩn chứa những âm mưu, Quyên thấy mình như thoát khỏi chiếc xích đã ngăn cản cô bao lâu nay. Quyên nghiêng người, nhấc chân, nét mặt rạng rỡ trước những ống kính đang hướng vào cô. Chiếc phông đằng sau ánh lên dòng chữ True Colors rực rỡ. Quyên cuốn mình vào công việc để tìm lại chính mình.
Khám phá bản thân là màu sắc quyến rũ trong cuộc sống – màu xanh của biển.
An chăm chú với những bản vẽ đang trải ra trước mặt và trên màn hình máy tính, quán café nhỏ Undergound Bridge vẫn là nơi làm việc ưa thích của cậu. Những gì đã xảy ra quá khủng khiếp với An, nhưng cậu sẽ phải học cách làm lại từ đầu, khi mà tất cả đã cho cậu một cơ hội. An trở lại với việc thiết kế, tiền có thể không nhiều nhưng đủ sống. Không khi nào hình ảnh của Khanh rời khỏi tâm trí An, cậu cảm thấy có lỗi với Khanh bao nhiêu thì sẽ phải cô gắng bấy nhiêu. Miệt mài với những phác thảo trước mặt, từ lúc nào chiếc tai nghe đã vô tình cất lên bản True Colors du dương, hòa với làn mưa ngoài phố vừa buông xuống. Hà Nội đã bắt đầu những cơn mưa cuối hè, báo cho người ta những sự đổi thay sắp đến. Mảnh đất này mới chính là nhà của An. Những đường nét uyển chuyển hiện ra theo từng nhịp đưa chuột, An xây dựng một thứ kiến trúc của riêng mình từ âm nhạc.
Học cách bắt đầu lại luôn là một màu sắc mới mẻ của cuộc sống – màu nâu của đất.
Andre ngồi trong phòng riêng, anh vừa nhận được mail của một đại diện bên phía Vicky. Andre thở hắt ra, cuối cùng thì hợp đồng cũng được hoàn tất. Avy sẽ sớm có tiền để thực hiện các dự án mà Andre muốn. Kinh doanh như một trò chơi mà ai cũng muốn dành phần thắng, và việc kinh doanh nghệ thuật thì như một trò chơi mà người ta phải chiến thắng bằng cảm xúc nhiều hơn thực tế. Andre sẽ để Khanh nhiều cơ hội tham gia vào giới giải trí. Từ khi Khanh về Avy, dường như anh đã kìm cô bé lại. Chỉ bởi một điều, những hình ảnh về Veronica vẫn không ngừng ám ảnh Andre. Anh không muốn vì một sai lầm của mình mà mất đi một người bên cạnh nữa, dù trong thâm tâm Andre biết điều ấy là sai lầm. Veronica đi bởi cô muốn đi, anh không thể giữ được thứ không phải của mình. Nhưng Khanh thì không, cô vốn chưa bao giờ là của anh, chẳng phải cách nghĩ đó sẽ khiến chúng ta ít tổn thương nhất sao? Những suy nghĩ áp đặt từ Veronica sang những mảnh khác của Andre thế đã là quá đủ. Andre bật bản True Colors trên máy tính, ngả người xuống ghế, nhắm mắt lại, tự dành cho mình một phút nghỉ ngơi hiếm có trong ngày. Giữa cuộc chiến của nỗi nhớ và sự quên lãng vốn chưa bao giờ dừng lại, anh để cho trái tim mình yên tĩnh trong những nốt nhạc,
Quá khứ là một màu sắc đậm nét nhất của cuộc sống – màu đen của đêm.
Bản nhạc True Colors vang lên ngẫu nhiên từ radio trong xe khiến Khanh bỗng thấy vui. Đây là một trong những bản nhạc mà Khanh được nghe từ khi còn rất bé mỗi đêm trước khi đi ngủ từ chiếc loa cũ của bố. Ông thần tượng Lara Fabian và sưu tầm hết những đĩa hát của bà. Mãi sau này, khi biết nhiều hơn về âm nhạc, Khanh mới biết mình đã được nuôi lớn bằng giọng hát của một trong những người vĩ đại nhất làng âm nhạc thế giới. Giọng hát trong suốt như những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn ra dưới ánh nắng đã ngập đến chiều Sài Gòn từ khi nào. Những giai điệu xa xôi từng khơi lên tình yêu vào âm nhạc trong Khanh, lại chợt tìm đến trong một chiều mưa êm ả, bên cạnh cô là chàng trai mà cô đã chọn.
Tình yêu, một cách rõ ràng, là màu sắc rực rỡ nhất của cuộc sống – màu đỏ của lửa. Bản nhạc vẫn du dương ngân lên khi chiếc xe phóng qua đám lá úa rớt thành từng mảng chia cắt bầu trời xanh ngắt. “I see your true colors… Shining through. I see your true colors… And that’s why I love you. So don’t be afraid to let them show… your true color. True colors are beautiful. Like a rainbow.”
Khanh bấm cửa cho những cơn gió mát ùa vào sảng khoái. Những hàng cây cao thẳng tắp trước mặt như ngả dần xuống khi chiếc xe lướt qua. Từng áng mây trôi êm ả trong khoảng không gian rộng lớn bao la. Dù không có mưa, bầu trời bỗng xuất hiện một vệt sáng xanh nước biển, tựa như hiện tượng cực quang, tán sắc thành một chiếc cầu vồng mờ ảo. Khanh quay sang, định kể cho Vũ về điều kinh ngạc mình vừa nhìn thấy, bắt gặp nụ cười của anh. Khanh và Vũ đang đi gặp mẹ anh. Lần đầu tiên kể từ khi về nước, Vũ liên lạc với bà, anh không biết đã bao lâu từ lần cuối cùng họ nói chuyện. Thậm chí, nếu tình cờ đi ngang nhau trên con đường đời, có thể họ sẽ lạc mất nhau. Khanh hiểu rõ sự đấu tranh trong tâm trí anh trước khi thực hiện cuộc gọi đó, bởi trong tiềm thức, cũng đã có những lúc cô cảm thấy khó khăn khi nói chuyện với bố mình. Khoảng cách là một thứ gì đó quá lớn lao, có thể khiến những kỉ niệm bỗng trở nên nhạt nhoà. Nhưng thời gian còn đáng sợ hơn. Thời gian khiến mỗi chúng ta quên mất mục đích sống của mình, mải mê theo đuổi những mộng tưởng mơ hồ về hạnh phúc. Thời gian có thể huỷ hoại những người mà chúng ta yêu thương nhất. Cô biết mình đã dành quá nhiều trong quỹ tình cảm ít ỏi để quan tâm tới những người không quan trọng trong cuộc sống cô, dành quá nhiều nỗ lực để chắc chắn rằng người khác sẽ cảm thấy ổn, để rồi chính bản thân cô thấy tuyệt vọng trong ngục tù cô đơn. Khanh nhớ An, nhớ bố, và cô tin rồi họ sẽ trở lại trong đời cô, vào một ngày không xa. Khanh không biết hạnh phúc là gì, nhưng từ giờ, Khanh sẽ chỉ dành thời gian cho những người quan tâm tới cô, những người mang đến niềm vui đích thực. Biết đâu, cô sẽ tìm thấy hạnh phúc từ điều đó, bởi cuộc sống quá ngắn để chạy theo hàn gắn những điều đã xảy ra, với những người đã đi qua.
Khanh nắm lấy tay Vũ, rồi bất cứ điều gì xảy ra, cô cũng sẽ không rời xa anh. Dù đêm đen có ập đến, phía trước vẫn luôn có một con đường.
Minh Nhật