Vũ dành cả đêm suy nghĩ, sau rất nhiều trăn trở, anh vẫn phải làm điều cần làm. Vũ đã cân nhắc rất nhiều giữa việc nói cho Khanh và báo công an. Có quá nhiều chứng cứ khiến Vũ khẳng định An chính là kẻ đã đột nhập vào nhà anh và lấy đi những bản thu âm. Liệu có quá cảm tính không? Dù chỉ là phỏng đoán, nhưng từ linh cảm rất mạnh của mình, Vũ cho rằng nếu anh nói cho Khanh và nhờ cô kiểm tra xem những bản thu có ở nhà ông Nam không, mọi thứ có thể sẽ hỏng bét. Thậm chí, sau hôm qua khi hơi cảnh giác, có thể An cũng đã giấu những thứ đó rất kín đáo rồi. Nếu Khanh không tìm ra những bản nháp và thu âm đó, cô có thể cho rằng Vũ đã buộc tội nhầm người, và nếu cô nói cho An thì mọi thứ sẽ rối tung trở lại. Anh đành phải đưa ra quyết định của riêng mình, báo cho công an điều tra, yêu cầu giữ kín thông tin vì anh không muốn bị lộ nơi ở của mình.
Công an ập đến nhà ông Nam ngay sáng hôm đó, khi mọi người còn đang trong giấc ngủ. Chỉ sau nửa tiếng lục soát, họ đã tìm thấy những bản thu âm được giấu trong bếp. Vũ đứng đó cùng Khanh, anh chẳng biết nói gì khi thấy Khanh khóc hết nước mắt, câm lặng nhìn bạn của mình bị còng tay ngay tại nhà. Công an cầm thêm một bằng chứng nữa, họ sẽ xác định dấu vân tay của An và dấu vân tay vẫn còn lưu lại trên những món đồ đạc bị hất tung lên tại nhà Vũ. Nếu trùng khớp, An sẽ phải trả giá cho những gì mình làm.
“Anh xin lỗi,” Vũ nhìn về hướng khác, trong thâm tâm, đây là điều anh không muốn làm. “Anh không có cách nào khác.”
“Em mới là người phải xin lỗi.” Khanh gạt nước mắt đang chảy dài trên má cô, nghẹn ngào.
Không chịu nổi hình ảnh ấy, Vũ bước ra ngoài, để cho những người bạn có chút thời gian riêng trước khi quá muộn. Anh thở dài, một ngày tu chắc không thành chánh quả, nhưng một ngày dại thì biết bao hậu quả xảy ra.
“Mình biết phải nói gì với bạn bây giờ, An?” Khanh đã thôi khóc, cô gạt những giọt nước mắt vào tay áo.
“Bạn đừng nói gì.” An cúi mặt xuống, cậu không muốn nhìn thẳng vào người bạn thân nhất của mình lúc này. “Mình cần tiền, mình đã mất quá nhiều vào cổ phiếu, mình vay nặng lãi rất nhiều. Chỉ trong một phút thiếu suy nghĩ, mình đã làm điều đáng ra không nên làm.”
“Bạn không còn gì khác để nói với mình sao, An?” Khanh không kìm được, cô lại khóc nấc lên, nhìn người bạn mà mình đã từng luôn tin tưởng gục xuống ngay trước mặt. “Chúng ta đã hứa có bất cứ điều gì cũng sẽ nói với nhau mà. Có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề... “
“Đúng, và mình đã chọn cách tệ nhất.” An ngắt lời. “Giờ thì trễ rồi. Mình xin lỗi, mình xin lỗi... “
Vũ đứng ngoài cửa, bất giác anh thấy thương Khanh, quá nhiều điều đã xảy ra với cô chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng anh không thể làm gì, thậm chí không thể an ủi cô vào lúc này. Khanh đã mất đi bờ vai mà cô từng tin tưởng nhất. Vũ chỉ biết đứng đó, hy vọng mọi thứ sẽ trôi qua thật nhanh.
Ngay chiều hôm sau, Andre, Demo, Long Flash và cả Khanh đồng loạt xuất hiện trước báo chí trả lời về scandal. Thay mặt cho Demo, người quản lý trả lời báo chí rằng scandal của Thiếu Khanh sẽ không ảnh hưởng gì đến liveshow trước mắt. Mọi thứ vẫn xảy ra đúng dự kiến. Andre thẳng thắn trình bày quan điểm rằng anh biết ai là người đã tìm cách bôi nhọ Khanh, nhưng từ chối tiết lộ tên. Anh nói mình không muốn sự việc đi xa hơn, và dưới tư cách quản lý của Khanh, anh khẳng định Khanh vẫn tiếp tục là người mẫu của Avy. Long Flash viết một bài khá dài trên tạp chí Siêu mẫu phân tích tính chính xác của những bức ảnh, rằng một cách vô cùng khéo léo, có người đã ghép chúng từ hai bức ảnh khác nhau. Long cũng điềm nhiên viết rằng qua những lần làm việc với Khanh, anh biết khung xương của Khanh không to như thân hình của nhân vật trong bức ảnh. Trừ khuôn mặt, còn toàn bộ cơ thể là được ghép từ một người có vóc dáng tương tự. Những phân tích chuyên môn của Long Flash rất có giá trị và ngay lập tức nhiều bài viết khác khẳng định lại scandal của Khanh chỉ là một sản phẩm của photoshop.
“Và quan trọng nhất, người mẫu Thiếu Khanh đã trả lời cùng lúc nhiều cuộc phỏng vấn qua điện thoại và trực tiếp, phủ nhận về những bức ảnh. Cô không có ý kiến gì về người thực hiện chúng, nhưng với những ý kiến của nhiều nhân vật trong giới nghệ thuật Sài Gòn, dường như tư cách của Thiếu Khanh đã được khẳng định là trong sạch. Ai là người đứng sau sự việc này vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp.”
Lam thả tờ báo trên tay xuống, mỉm cười. Vậy là Khanh đã hoàn toàn đánh bật được những lời đồn, bình tĩnh và quyết đoán trong những bài phỏng vấn. Khanh gọi cho Lam sáng nay, nói rằng cô biết thủ phạm là ai, nhưng mỗi người đều xứng đáng có một cơ hội thứ hai.
Quả thật, Lam cảm thấy Khanh đã trưởng thành hơn rất nhiều. Sài Gòn đã biến một cô tiểu thư như Khanh thành một người khác. Cô đã có những nốt lạc nhịp đầu tiên trên khung nhạc, một dấu trầm nhiều cảm xúc, đôi khi chỉ để chờ đón một khúc thăng.
Nhưng Lam không hiểu Khanh. Sau sự việc với An sáng hôm đó, Khanh không muốn một lần nữa phải nhìn một người không có đường lùi vì những quyết định nông nổi trong phút chốc. Cô tha thứ cho Quyên. Khanh muốn đừng ai làm khó Quyên thêm. Trong thâm tâm, cô hiểu rằng bản thân Quyên đã không còn mặt mũi nào để có thể sống trong mảnh đất này. Rồi khi mọi thứ đã trôi qua, Khanh sẽ gặp Quyên. Thực lòng, cô vẫn muốn làm bạn với Quyên, không lý do. Có thể những tổn thương sẽ không bao giờ được hàn gắn, nhưng quãng đường phía trước còn quá dài, và cô tin: ít nhất mỗi người sẽ lấy lại được lòng tin vào chính bản thân mình.
Khanh trở lại với việc tập luyện tại Avy một cách đều đặn. Sau những ngày mệt mỏi bởi tin đồn, sau những điều đã mất đi và những gì đã nhận được, cô chợt thấy lòng mình bình thản, một sự bình thản chóng vánh. Có đôi khi, Khanh muốn biến mất để không phải suy nghĩ về mọi thứ. Nhưng cũng giống như trò chơi trốn tìm lúc trẻ thơ, bạn nghĩ rằng bạn sẽ trốn thật kỹ và không để ai tìm thấy; thực ra, bạn lại muốn được tìm thấy. Mọi sự trốn tránh có lẽ sẽ chẳng ích gì nếu bạn không đối mặt với nỗi sợ của chính mình, dù chỉ một lần.
Công ty Nina của ông Nam gửi phần của Khanh đúng như trong hợp đồng quảng cáo. Tài khoản của Khanh đột nhiên đầy ắp một cách vô lý, cô ngỡ ngàng khi lần đầu tiên có trong tay nhiều tiền đến vậy. Dù vẫn phải quay về Hà Nội để chuẩn bị đồ đạc, việc đầu tiên Khanh nghĩ đến ngay bây giờ là thuê một căn hộ riêng ở ngoại ô, nhỏ thôi nhưng phải có một cửa sổ đủ để ngắm sao.
Chủ Nhật. Cánh cửa lớn trước phòng bỗng thoảng qua những hương mùa hè rõ rệt. Những căn nhà qua khung cửa mang những màu sắc mới. Tấm rèm được kéo ra để ánh sáng trắng tràn vào tươi mới. Những đồng xu nhỏ được gom góp lại mỗi ngày, đã gần đầy ắp chiếc hộp sắt. Từ chiếc tai nghe bé xíu, bản Clocks của Coldplay vang lên, đánh thức trong tâm tưởng Khanh về thời gian và khoảng cách, về những người đã đến với cuộc đời cô, có người đã bỏ đi và có người sẽ ở lại. Những đồ vật yên lặng trong căn phòng chăm chú nhìn theo cô tiếc nuối. Khanh bỏ vài thứ vào chiếc túi màu vàng buộc một sợi ruy băng trắng dài, bước ra khỏi nhà.
Vũ chờ cô ở ngoài, anh đến đưa cô sang nhà mới. Từ sau hôm xảy ra chuyện với An, Vũ thường xuyên qua thăm cô, hai người chia sẻ với nhau nhiều điều. Mà có lẽ, nỗi cô đơn là thứ đáng ghét nhất chẳng ai trong chúng ta muốn. Mặc dù sự việc xảy ra lặng lẽ chỉ đủ để vài người trong cuộc biết, Vũ vẫn thầm cảm thấy mình đã khiến Khanh tổn thương vì mất đi một người bạn thân. Anh nói chuyện với công an sau đó, bảo lãnh và xin giảm án cho An, anh muốn An có cơ hội để làm lại, dù anh biết Khanh và An sẽ chẳng bao giờ trở lại như xưa.
Khi chiếc xe phóng về con đường lớn dẫn ra ngoại ô, Vũ kể cho Khanh về Vicky, về việc anh đã suýt nhờ Vicky giải quyết số tiền quá lớn mà An yêu cầu. Anh cũng nói về việc Vicky đã để mắt đến Khanh. Khanh rất ngạc nhiên, cô không nói gì nhưng chìm vào suy nghĩ. Tại sao một người như thế lại quan tâm đến cô? Nếu chỉ vì scandal ảnh thì quá tầm thường. Vũ nhìn vào mắt Khanh dò hỏi, rồi lên tiếng:
“Có lẽ em đang tự hỏi Vicky là người như thế nào phải không?”
“Vâng.” Khanh mỉm cười, Vũ vẫn là người rất tinh tế trong việc đoán ý của người khác.
“Hơi khó để trả lời câu hỏi đó. Vicky không phải người xấu, nhưng có là người tốt hay không thì anh cũng không biết,” Vũ nhún vai. “Cũng giống như Andre, Vicky là người khó đoán. Những người trẻ thành công bao giờ cũng vậy. Họ là con dao hai lưỡi.”
Rồi cả hai đều im lặng. Khanh nhận thấy của Vũ không có chút đùa nào. Cô hơi nhích đôi chân dài của mình lên, ngắm nghía nó, rồi chợt buông một câu hỏi vu vơ:
“Tại sao anh yêu em đến thế?”
“Tại sao em lại hỏi như vậy?” Vũ lúng túng.
“Em là con gái, em cần một lý do.”
Vũ im lặng một chút, giống như một người đang uống ngụm nước trước khi đọc bài diễn văn.
“Khi anh còn nhỏ, bố mẹ anh ly dị nhau. Rồi sau đó, mẹ đi bước nữa. Bố anh qua Mỹ ở, mang cả anh theo. Ông không bao giờ muốn trở lại mảnh đất này, vì nó chứa đựng quá nhiều yêu thương, quá nhiều kỉ niệm. Ông cũng chưa bao giờ có ý định kết hôn lần nữa. Ông thường ở nhà dịch sách và uống rượu. Ông uống rất nhiều, tới mức có khi cả tuần không nói với anh một câu. Thời gian anh ở New York là quãng thời gian anh học nhạc những khi buồn chán, và dần dần bắt đầu yêu âm nhạc. Lúc đó, âm nhạc là người bạn duy nhất của anh. Ngày ấy anh chẳng có bạn bè... ừm... “ Vũ ngừng lại chút, như để tìm lời phù hợp. “Một thời gian sau, anh về nước. Anh trách bố anh rất nhiều. Nhưng sau này anh mới hiểu, cả đời ông chỉ yêu một người duy nhất, là mẹ anh. Khi mẹ anh ra đi, ông không còn gì cả. Sự mất mát đó là quá lớn đối với ông. Anh không muốn mất em như vậy. Không muốn mất người con gái mình yêu để phải hối tiếc cả đời. Không lâu sau đó, ông mất vì ung thư gan. Ông đã uống quá nhiều rượu. Anh không có cả cơ hội nói lời từ biệt với bố.”
Khanh im lặng, chưa từng có ai nói với cô như thế. Người ta nói con gái yêu bằng tai, kể cũng đúng. Ngay thời khắc này, cô cảm thấy tim mình rung động mãnh liệt.
“Anh dừng xe lại được không?”
Vũ ngạc nhiên, nhưng anh cũng dừng xe lại. Khanh bất chợt nắm tay Vũ, vươn người tới hôn anh. Nụ hôn sâu bằng tất cả những gì cô có. Thật tuyệt khi có thể đẩy lòng kiêu hãnh sang một bên, yêu một người như họ xứng đáng nhận được. Khanh chưa từng tưởng tượng mình sẽ là người chủ động làm điều này chứ không phải Vũ, nhưng cô mặc kệ tất cả. Cô chỉ muốn hôn anh thật lâu. Khi cô rời môi ra, Vũ mỉm cười. Hai người không nói gì một chút trước khi Khanh hỏi:
“Anh không liên lạc với mẹ đúng không?”
Vũ gật đầu, ánh mắt anh hướng về phía trước, như để hình dung ra khuôn mặt bà sau nhiều năm xa cách.
“Anh hãy liên lạc với mẹ. Hãy làm những điều khi còn cơ hội, đừng lặp lại những sai lầm đã qua. Ai cũng sai, và ai cũng xứng đáng một cơ hội thứ hai.” Ngay khi nói điều này, Khanh nghĩ tới bố cô, tới An, và tới Quyên.
Con đường dài trước mặt trải một ánh nắng vàng rực rỡ, giống như ánh nắng từng tiễn Khanh rời Hà Nội.
Khi đang cùng Khanh dọn đồ trong căn hộ nhỏ của cô, Vũ nhận được điện thoại của người quản lý công ty. Thái độ nghiêm túc của Vũ khi nghe điện thoại khiến Khanh chú ý. Thấy anh dập máy với vẻ tư lự, Khanh đặt những chiếc ghế gỗ sang một bên, lau mồ hôi:
“Có chuyện gì vậy anh?”
“Một chuyện em sẽ không thể tin nổi đâu.” Vũ không kìm được ánh mắt kinh ngạc.
“Tốt hay xấu vậy anh?” Khanh lo lắng.
“Có thể coi là tốt.” Vũ ngẫm nghĩ.
Hai người ngồi xuống chiếc sofa vẫn còn đặt chơ vơ giữa căn phòng bề bộn đồ đạc. Vicky đã quyết định đầu tư cùng lúc vào công ty người mẫu Avy và công ty âm nhạc của Demo. Một khoản tiền lớn sẽ sớm được rót vào để tái cơ cấu công ty, tất cả những thành viên chủ chốt trong ban giám đốc của công ty Demo đều được giữ lại, Andre cũng được quyền chọn bất cứ ai mà anh muốn.
“Wow! Vậy thì phải gọi là một tin rất đáng mừng chứ sao lại có thể coi là tốt?” Khanh reo lên.
“Em không thấy lạ sao?”
“Có, nhưng chẳng phải là Vicky cũng sở hữu rất nhiều các công ty giải trí sao? Chuyện này có vẻ bình thường với anh ta.”
“Ở những nơi khác, anh ta trở thành người sở hữu sau khi rót tiền vào hoặc mua đứt. Nhưng lần này thì không, Vicky không muốn sở hữu cổ phần, anh ta cũng không xen nhiều vào các hoạt động của cả hai công ty. Em hãy hiểu đơn thuần là đây chỉ giống như một khoản đầu tư, một cục tiền từ trên trời vứt xuống. Vicky sẽ chỉ hưởng một phần lợi nhuận nhỏ từ công ty bọn anh và Avy. Tới đây Vicky sẽ tung tiền làm toàn bộ liveshow sắp tới của chúng ta. Từ A đến Z.”
“Thế thì lại càng tốt hơn.” Khanh cười to. “Em chẳng biết gì về mấy cái này đâu. Lạ hay không thì cũng mặc kệ. Nhưng cùng lúc chú ý vào cả công ty của bọn anh và Avy thì... hình như anh ta đang chú ý tới em.”
“Có lẽ là như vậy.” Vũ hơi ngừng lại một chút trước khi nói tiếp. “Quản lý của anh nói Vicky muốn gặp em, nếu em có thời gian rảnh. Đó cũng chính là điều anh đang quan tâm.”
“Anh ta muốn gì ở em nhỉ?”
“Điều này thì em phải tự hỏi Vicky rồi!”
Khanh không hiểu lắm về các việc đầu tư tài chính của Vicky mà Vũ đã nói, nhưng nếu cả hai công ty có liên quan lớn nhất tới cô đều bỗng nhiên được đại gia chống lưng như vậy thì hẳn là một tin vui. Nhưng anh ta hứng thú điều gì ở cô. Thói tò mò thôi thúc, Khanh đồng ý gặp Vicky, sắp xếp thời gian càng nhanh càng tốt. Con người từ thuở khai sinh đã vì tò mò trái táo cấm mà nên chuyện, mãi mãi về sau chắc cũng sẽ chẳng thoát nổi tật xấu này.
Sáng hôm sau khi Khanh đang chuẩn bị bài tập cảm nhạc với Thảo My, Andre gọi cô lên phòng anh. Anh nói lần nữa với Khanh về việc đầu tư của Vicky và một số thay đổi có thể sẽ đến trong tương lai. Thực tình, Khanh có chút ngạc nhiên bởi cô luôn nghĩ rằng Andre là người cao ngạo, anh sẽ không dễ dàng nhận lời của Vicky. Tuy nhiên ở một mặt khác, từ những gì Vũ đã kể, Khanh hiểu Vicky là người có đủ quyền lực để đạp đổ những gì anh ta không đạt được. Nếu còn muốn tồn tại trong giới nghệ thuật Sài Gòn, Andre nên chấp nhận lời đề nghị trong mơ kia hơn là cố chấp từ chối nó. Sau cùng, Khanh cho rằng với kinh nghiệm của mình, Andre thừa hiểu những điều đó và anh cũng đã có lựa chọn không thiệt thòi gì cho mình. Sau khi trình bày một số điều liên quan đến sự thay đổi hợp đồng, Andre nói rằng Khanh có thể xuống, Vicky đang chờ cô dưới phố. Khi Khanh xuống dưới, Sài Gòn đang có một ngày nắng ấm không thể đẹp hơn, cô đang loay hoay tìm kiếm một người đàn ông có khuôn mặt rắn rỏi, dáng người cao to, bước ra từ trong xe chiếc Limousine màu xám đang đỗ ngay ở đó khiến Khanh giật mình. Đó là lần đầu tiên Khanh được nhìn thấy tận mắt một chiếc Lincohn Navigator SUV Limousine, thứ xe chỉ thường thấy trên những ngọn đồi Beverly Hills.
“Chào cô.” Người đàn ông hơi gật đầu.
“Anh là Vicky?” Khanh ngạc nhiên vì trông anh ta cao lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô.
“Không, thưa cô.” Người đàn ông hơi mỉm cười. “Mời cô vào trong. Anh ấy chờ cô ở trong xe.”
Người đàn ông hướng tay về phía chiếc xe đang mở cửa chờ đợi. Những người qua đường cũng trầm trồ trước chiếc xe đẹp càng khiến Khanh thấy bối rối. Cô cúi người bước vào xe. Rất nhiều hoa quả và rượu đặt ngăn nắp. Chiếc đèn vàng ấm cúng được bật lên khi Khanh vừa ngồi xuống. Cách cô một chút là một chàng trai trẻ. Anh ta mặc một bộ vest với những đường chỉ tinh tế, mái tóc vuốt ngược về phía sau để lộ vầng trán cao, chiếc khăn màu sắc sặc sỡ cài ở túi áo càng khiến bộ trang phục trở nên cuốn hút kỳ lạ. Khi anh ta đưa người về phía trước và mỉm cười, một nụ cười rất dễ chịu, Khanh mới sững người.
“Anh Bảo!”
“Anh thích em gọi anh như thế.” Vicky nhìn Khanh, khoé môi hơi nhếch lên của anh lộ ra hàng răng trắng bóng mà Khanh từng ngưỡng mộ. Khanh ngồi trước chàng trai mà người ta vẫn nhắc đến như một đại gia khét tiếng của mảnh đất này. Cô đã từng bất ngờ khi gặp những người nổi tiếng như Demo hay Andre, nhưng đây thì lại là một cảm giác khác, còn hơn cả bất ngờ.
Khanh ngồi trên xe, đầu óc rối loạn trong phút chốc. Cô cố gắng sắp xếp lại những dữ kiện trong đầu mình. Có lẽ chính Khanh cũng không biết Vicky còn có một thân phận khác dành riêng cho Khanh.
“Tại sao anh lại đùa cợt với em như vậy? Tại sao anh lại nói dối em mọi thứ?” Khanh thoáng không kiềm chế được bản thân, khi quá sửng sốt với điều trước mắt.
Vicky nhìn Khanh một chút rồi mở chiếc tủ lạnh ở phía bên trái, bên trong rất nhiều loại đồ uống. Từ anh bỗng toát ra một thứ áp lực, Khanh không hiểu là từ đâu hay vì sao. Cô bỗng thấy trùng xuống, cơn nóng giận tan biến nhanh chóng.
“Anh không đùa với em, cũng chẳng nói dối gì em cả, tên thật của anh là Bảo. Em uống gì không?”
Khanh nhìn vào mắt Vicky đầy khó hiểu, cô chưa giải mã được những điều đã xảy ra, những lần gặp nhau trước đó vẫn đọng lại trong Khanh ấn tượng về một con người khác. Cô im lặng không biết phải nói gì. Vicky nhìn Khanh chăm chút rồi đột nhiên đẩy hai cái ngăn dưới chân, lôi ra một chiếc hộp to chừng bằng chiếc laptop. Anh vừa mở chiếc hộp vừa từ tốn nói với Khanh:
“Khi đặt hàng chiếc xe này, anh có nói với người thực hiện nội thất rằng trong xe phải có một máy pha café. Người đàn ông gốc Italia đó đã nói với anh rằng anh muốn loại máy pha café như thế nào? Một chiếc máy pha espresso chuẩn giá chừng năm nghìn đô, được thiết kế riêng với những chi tiết tinh xảo có thể có giá hai mươi nghìn đô. Sau khi thử tất cả, anh nhận ra những thứ hào nhoáng đó lại pha chẳng ngon bằng chiếc ấm Moka Express rẻ tiền này.”
Vicky giơ về phía Khanh một chiếc ấm có ba phần gắn liền với nhau. Anh tháo từng phần ra. Phía dưới là một cái bình nhỏ chứa nước, ở giữa là một cái lọc bằng nhôm, dường như là chỗ nén cà phê, và phía trên cùng là nơi chứa thành phẩm, cả ba phần gắn với nhau đều có gioăng cao su kín hơi. Vicky đổ một lượng nước vào trong cái bình nhỏ phía dưới, rồi lấy bốn thìa bột cà phê trong hộp vào trong bộ lọc, sau đó vặn lại và đun ở một ngăn nhỏ gần gầm xe. Trong lúc làm, Vicky giữ vẻ mặt thú vị như là trẻ con đang nghịch một thứ đồ chơi mới, nhưng cũng lại chậm rãi và nghiêm trang như một chuyên viên trà đạo. Rồi anh ngắm nghía chiếc ấm và nhìn đồng hồ, chừng một phút sau anh rút phần trên cùng rót ra hai cốc nhỏ. Anh đặt một tách cạnh Khanh:
“Đây là thứ café anh thích uống nhất. Mocha.”
Khanh không thể rời mắt khỏi Vicky từ đầu đến cuối, cô không cất được thành lời những điều muốn nói. Cô cảm thấy ở anh trộn lẫn cả hai con người, sự điềm tĩnh, trìu mến của Bảo, và cả cái gì đó đầy quyền lực, ngạo nghễ của Vicky. Khanh đưa cốc Mocha nóng lên miệng, khẽ thổi nhẹ, đôi môi cô vô tình cong lên đầy duyên dáng. Rồi Khanh đưa một ngụm nhỏ, một chút cho hương vị café tràn qua lưỡi, đẩy hương thơm lên vòng họng hoà với làn khói mỏng manh vẫn đang lưu lại trên mũi. Khanh mỉm cười:
“Ngon lắm anh.”
Chàng trai nháy mắt. Đúng là Vicky không nói dối Khanh, anh vẫn chỉ là một người chẳng có nghề gì cụ thể, thích uống café và cảm nhận những thứ mà nắng gió mang lại. Ngồi trước mặt cô là một chàng trai thật sự kỳ lạ, kỳ lạ hơn bất cứ ai cô từng gặp. Trong tiếng nhạc vẫn vang lên nhè nhẹ trong xe, Vicky ngả người về phía sau, ngón tay nhịp nhịp trên đùi như đang gửi một một đoạn mã morse cho người bí ẩn nào đó.
“Dễ chịu hơn rồi đấy. Bây giờ chúng ta sẽ nói chuyện!”
Khi Khanh và Vũ đang chọn đồ ở siêu thị gần nhà cô, Khanh kể về câu chuyện với Vicky. Anh nghe câu chuyện bằng vẻ mặt rất thú vị. Cuối cùng thì ý định của Vicky trong chuyện này rất đơn giản, đó là anh chẳng có ý định gì cả. Anh ta chỉ làm những gì mình thích. Người ta cứ phải loay hoay đi tìm một lý do cho mọi chuyện, bởi người ta thường cho rằng mọi thứ xảy ra đều phải có một lý do của nó. Nhất định là thế. Thậm chí ở những bậc thang cao hơn, một số người tôn sùng học thuyết âm mưu còn cho rằng ở mỗi sự việc nổi bật, bao giờ cũng phải có một bàn tay, một điều gì bí ẩn phía sau. Bức tranh toàn cục phải lớn hơn chúng ta nhìn thấy.
Nhưng, cũng đôi khi, chẳng có điều gì đằng sau đó cả, không có bất ngờ nào trong chiếc hộp kín. “Some men, just want to watch the world burn.” Câu nói nổi tiếng đó của Alfred trong The Dark Night có thể dùng trong trường hợp này, theo nghĩa ngược lại. Khi một người có quá nhiều tiền, họ sẽ bắt đầu làm những việc chẳng có lý do gì, trong đó có cả tốt không lý do. Khi trao cho người khác những cơ hội, không phải bạn đã thành Đấng cứu thế trong họ rồi sao.
Khanh vừa ngẫm nghĩ về điều đó vừa chọn những nguyên liệu cho bữa tối. Cô định làm gỏi cuốn, gà hấp nấm, với salad Nga. Chỉ riêng món gỏi cuốn đã là một tổng thể hỗn độn vô số thành phần: thịt ba chỉ, tôm, tương ngọt, lạc, mỡ nước, đường vuông, bún, bánh đa nem, giá đỗ, lá hẹ, hành hoa, tỏi khô, ớt, xà lách, rau thơm... Khanh đếm sơ sơ ra cả gần hai chục nguyên liệu cho một món, những thứ mà chút nữa cô sẽ phải vật lộn cùng trong bếp khi Vũ ngồi xem tivi. Sự thật, phụ nữ là sinh vật khổ nhất trên thế gian, nếu không tính đàn ông.