Quà của Bố

Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nói nhảm trong lúc buồn

❊ ❊ ❊

Lại mất ngủ. Gần như đã là thói quen, với tay cho đĩa nhạc vào máy, trông chờ những giọng ca của màn đêm Emi Fujita, Jean Frye Sidwell, Dina Blade Linginston Taylor... Bỏ nhầm đĩa. Trỗi lên Tạ từ trong đêm, Chiều mưa biên giới, Lẻ bóng, Kiếp nghèo... với giọng ca Thanh Tuyền.

Một thoáng chênh vênh, mất cân bằng. Rồi bỗng từ từ, chầm chậm, từng chút một, từng lời nhạc đưa ký ức về khu trại gia binh đầy bụi đất những năm còn chiến tranh. Buồn. Tuổi thơ đầy ắp những chuyện buồn.

Lại hoài niệm về tuổi thơ, thế là dấu hiệu của tuổi già rồi. Tự bảo mình già thì nghe chối tai quá, mới tí tuổi đầu, tóc chúm chím ít muối, râu lắc rắc ít bột mì. Chưa già, chưa già, nhất định chưa già.

Mình tự nhận mình là một lão khó tính. Khó tính đến cay độc gắt gỏng, khó theo kiểu chả ai chịu nổi. Mình thường bảo bọn trẻ con: "Ăn cơm không được khua đũa, nhai hết rồi nói, không thể vừa nhai vừa nói vừa cười như thế. Nhấc ghế lên, không kéo ầm ĩ. Nhấc dép lên, không nhấc được dép làm sao nhấc được cuộc đời... ". Có hôm còn cay cú hơn: "Hai cụ có thể vui lòng không làm vãi cơm ra bàn được không ạ!". "Các cụ" tròn xoe mắt, cười toe.

Cũng may là cả nhà vẫn thương nhau, vẫn nghêu ngao hát: "Mẹ đi vắng, bố sang chơi nhà dì í a... bố làm cái gì không biết... bố làm cái gì ai biết... thấy bố về nhà rất vui... thấy bố về nhà rất tươi... ".

Tuần trước, trong bữa cơm, tự nhiên con bé nhìn quanh quất, có phần ngạc nhiên bối rối, sau đó nhẹ nhàng đưa bàn tay lên nhặt hạt cơm đang dính trên má bố. Ôi chao, tôi già thật rồi, cơm dính vào mép cũng chả hay, đến nỗi con gái phải xấu hổ giúp.

Tuần trước nữa, ăn xong cơm rồi húp vội bát canh, canh trào ra cả khóe miệng, rơi vãi đầy trên áo. Già thật rồi, không thể chối cãi. Con bé đứng phắt lên lấy khăn cho bố, ngồi xuống, im lặng, chẳng bình luận gì. Từ hôm ấy, mỗi bữa cơm đều có khăn ăn nơi bố ngồi.

Chiều hôm kia, cậu bạn đến nhà chơi, mở cửa ra "Chào em... ", Và tịt, hoàn toàn tịt, không thể nhớ được tên cậu ấy, đầu óc bắt đầu đóng băng như bã đậu. Chịu thua, không thể nhớ tên, hèn, chả dám hỏi em tên gì. Con bé kéo tay nói nhỏ: "Hưng". "Ồ... chào Hưng, em khỏe không?".

Ừ, thì cái gì đến sẽ đến, sớm hay muộn gì cũng đến. Nhờ nó đến mà mình đọc được những dấu hiệu thương yêu chăm sóc của một người phụ nữ chín tuổi bốn tháng.

Bánh tráng me ngào

Đón con ở trường tiểu học. Con gái chạy ra xe, đôi tay múp míp khum khum bẽn lẽn đưa cho bố: "Con để dành cho bố nè". Mở ra, một phần tư cái bánh tráng màu đỏ, bé tí như lá chùm ruột, bên trên có chút me ngào nâu thẫm.

Con bé đút vào mồm bố: "Ngon không bố?", "Ừm, ngon thật, lâu lắm rồi bố không ăn món này. Phải đến ba mươi năm, ồ, hơn thế, hơn ba mươi năm".

Cái bánh tráng màu đỏ, bên trên có me ngào, gần như trường tiểu học nào cũng có, gần như đứa học trò nào cũng biết. Hơn ba mươi năm rồi mới nếm lại, nếm với tâm hồn tinh khôi của con gái, nếm với ký ức tuổi thơ, nếm với những dại khờ của tuổi người lớn.

Bố ăn cái món này khi bố bé hơn con. Ngày ấy thỉnh thoảng bà nội cho bố năm đồng, đồng tiền kẽm có khía viền ngoài như hoa mai. Năm đồng mua được năm cái, nhưng bố chỉ mua hai, còn ba đồng uống xi rô đá nhận. Một cái ly xanh ve có những bong bóng li ti dưới đáy, mấy sợi mít vàng ươm nằm dưới cùng, đá bào nhuyễn nhận chặt, rưới xi rô đỏ lòm lên, ăn xong toét miệng ra cười, miệng cũng đỏ theo luôn...

- Bố kể chuyện hồi xưa dễ thương quá.

- Không, con dễ thương hơn, vì con để dành bánh cho bố.

- Không, bố dễ thương hơn, bố dễ thương như là...

- Không bằng con, con dễ thương như là...

- Bố dễ thương như là...

- Con dễ thương như là...

Suốt quãng đường về, hai bố con tranh nhau đưa ra hiện tượng, sự kiện để chứng minh người kia dễ thương hơn. Mây, lá, nước, gió, mưa, biển, trời, xe, đường, người... tất cả đều được vận dụng.

- Con dễ thương như là con dễ thương.

- Bố tự nói bố khùng đi.

(Con bé không được nói người lớn khùng, như thế là hỗn, vì thế, khi nó có cảm giác người lớn khùng, nó luôn bảo người lớn tự nói).

- Ừ, bố khùng.

- Nhưng bố khùng dễ thương.

- Khùng mà dễ thương? Vậy là con khùng dễ thương hơn.

Lại tiếp tục so sánh coi ai khùng dễ thương hơn. Suốt đoạn đường về nhà, bất chấp kẹt xe, tiếng còi.

Tám với con gái

Nghĩ hoài không ra một cái gì làm quà tặng sinh nhật con gái: Barbie, đồng hồ đeo tay, giày dép, quần áo, cặp sách, đồ chơi... Vào nhà sách Xuân Thu mua cho con quyển Những người phụ nữ lừng danh giới. Ngồi bệt trước cửa Nhà hát Thành phố, viết lời đề tặng cho con gái trong nắng chiều xiên khoai:

"Con gái thương của bố!

Tặng con quyển sách này nhân sinh nhật lần thứ 9 của con.

Có vài điều hiếm hoi trên đời miễn phí.

Một trong số đó là tình yêu thương của bố dành cho con.

Một trong những điều còn lại là ước mơ.

Hãy ước mơ, con nhé!"

Bố.

Tiệc tan, bạn con gái về. Lui cui dọn dẹp xong vào phòng con, nằm bên cạnh, tám với con bé.

- Con mời mười bạn, chỉ đến có bốn, con có buồn không?

- Dạ, có. Bố ơi, bạn con nói bố tình cảm.

- Là sao?

- Lúc bố hỏi con có muốn bố ngồi cùng không? Con cần gì không? Bố ở ngay đây, cần gì gọi bố nhé... Bạn con nói bố của bạn ấy không như thế.

- Ừ, ai cũng thương con, nhưng mỗi người có một cách thể hiện. Thế con nói với bạn sao?

- Con nói bố bạn là bình thường, bố tớ là bất thường.

- Bất thường? Con nói bố khùng hả?

- Dạ, nhưng con thích bố khùng vậy hoài.

- Bố ơi!

- Hửm?

- Con thích gọi vậy thôi, không có gì. Con ngủ đây!

- Trời ơi, chắc tui cắn con nhỏ này thiệt quá!

- (Đưa tay ra cầm tay bố) Bố đang biến thành người khổng lồ xanh hay thành samurai Jack?

- Ngủ đi cưng!

Chủ nhật tươi hồng

Sáng, đoạn đường đầy công an, dân phòng giăng giăng từ Nguyễn Thị Minh Khai qua đến nhà thờ Đức Bà. Chạy loanh quanh mãi không tìm được chỗ gửi xe, đến khi nhét được đồng chí Vespa già nua vào cổng trường Hòa Bình thì đã quá 9 giờ 30. Hai bố con lại có lý do để bỏ lễ. Bố dẫn nhóc đi dọc theo vỉa hè, ngược về hướng lãnh sự quán Trung Quốc. Hướng dẫn nhóc cách tránh những trò chơi tụ tập của người lớn, những hậu quả của hành vi xốc nổi. Cho nhóc xem mấy anh mấy chú đang tận tình quay phim chụp ảnh, cận cảnh lia vào mặt những kẻ hiếu kỳ và lý do của những việc làm đó... Giải thích đội hình chống bạo động, an ninh đang tác nghiệp, chuyện gì đang xảy ra, nguyên nhân và hậu quả... Hai bố con, một cao một lùn, đi lách xuyên qua nhóm trật tự, vào được Diamond Plaza để window shopping.

Hai bố con khoác vai đi dung dẻ dọc Đồng Khởi huyên thuyên đủ chuyện trời ơi đất hỡi trong một buổi sáng Chủ nhật tươi hồng.

- Bố à, GL 550 có cái mặt hầm hố và duyên hơn 450.

- Ừ công nhận, nếu có tiền mình mang về ngay trong hôm nay, con nhỉ.

- Bố nhìn kìa, Porche Cayenne kìa, được quá hả bố!

- Sao bố thấy nó nhỏ quá.

- Tại vì đồng tử của bố to ra rồi. Bố, con thấy có mấy chiếc Segway, đẹp lắm.

- Ừ mình đi ra trước chợ Bến Thành coi, ở đó có cửa hàng trưng bày.

- Ti vẫn còn tin là có ông già Noel đó bố. Sáng nay thức dậy Ti bảo ông già chưa đến lấy thư.

- Con xem như ông già Noel có thật, đừng làm em buồn nhé...

Hai bố con dừng lại mua hai bịch nước, vừa đi vừa hút, lại tám chuyện Tag Heuer (nhãn hiệu của nhóc) và Jaeger le Coultre (nhãn hiệu của bố), chuyện bài thi học kỳ một, chuyện băng nhóm trong trường, chuyện tình cảm học đường, chuyện Lambogini màu vàng chạy ngang trường nhóc học chiều hôm qua... Tìm mua cho nhóc một sợi dây nịt làm quà Giáng sinh, tìm không ra. Nhóc khó tính quá, gout vừa già vừa cổ điển vừa tinh vi... Ghé cửa hàng này coi một tí, của hàng kia sờ mó một chút, nhóc tươm mồ hôi đầy áo, cao nổi bật giữa đám đông lú nhú...

Xem Segway, nhóc leo lên chạy thử, khoái chí ....9.600USD, nhìn nhau cười:

- Khi nào mình có tiền bố hén!

- Ừ sau khi bố mua nhà nè, để dành tiền cho con và em học đại học nè, rồi mình muốn mua gì mình mua, không cần phải suy nghĩ.

Hai bố con dừng lại ở hẻm bé tí đường Nguyễn Thái Bình, gọi hai đĩa cơm bình dân, hai ly trà đá. Nhường cho con miếng thịt to, bố ăn đậu hũ dồn thịt.

Một buổi sáng đẹp, đi bên cạnh người thanh niên của mình, nói chuyện cười đùa với cậu trai trẻ của mình, khoác vai, vỗ mông, cụng đít, cười khoe răng, tung tăng băng qua đường không nhìn đèn đỏ...

Vui lắm.

Lời con trẻ

♦ Nếu sau này bố chết, con sẽ đi thăm bố mỗi trưa Chủ nhật, sau khi con chơi điện tử xong nha bố (con trai, lúc 10 tuổi).

♦ Nếu bố chết, con sẽ mua thêm một miếng đất bên cạnh, sau này con chôn con bên cạnh bố. (con gái, lúc 6 tuổi).

♦ Người lớn hay ép suy nghĩ của mình cho con nít, và không biết tha thứ (con trai, 10 tuổi, không nói, tìm trong sách và gạch dưới dòng chữ này, để trong phòng bố).

♦ Ước gì bố trẻ bằng anh Hai, nhưng khôn như bố bây giờ, để nói chuyện với con, chơi với con và sống với con lâu, thật lâu (con gái, lúc 8 tuổi).

♦ Ước gì cái kính con đeo có tráng một lớp giống như lá bạc hà, không đọng nước (con trai, lúc 11 tuổi).

♦ Ước gì có cái máy ghi lại suy nghĩ, nhỏ bằng bàn tay, có màn hình, xem như xem phim, con gửi cho bố một ngày một cuộn phim, để bố biết con nhớ về bố nhiều như thế nào (con gái, lúc 9 tuổi).

♦ Hôm nay con đang ngồi học, tự nhiên nhớ bố nước mắt chảy ra, mà không phải con khóc (con gái lúc 8 tuổi).

♦ Con ghét người lớn quá, người lớn bỏ con đi hoài, tại sao bố phải đi công tác hả bố? (con trai, lúc 7 tuổi).

♦ Con có nói dối bố. Nhưng lúc con ôm bố và nói thương bố là con nói thật đó (con trai, lúc 12 tuổi).

♦ Con thích bố cười, lúc đó nhìn bố hiền (con gái, lúc 8 tuổi, con trai gật gù).

♦ Hôm nay con được tuyên dương người tốt việc tốt trước toàn trường đó bố. Thầy hiệu phó đọc tên con, và thông báo con trả lại 500 đồng bạn nào đánh rơi (con trai, lúc 6 tuổi).

♦ Bố ơi con nhớ mẹ lắm, con muốn mẹ về (con gái, mới tuần trước).

hinh5

Chiếc hộp kỳ diệu

Hôm nay, lúc các con đi vắng, bố lại mở chiếc HỘP KỲ DIỆU ra xem, lại cười một mình.

Lúc nào mở chiếc HỘP KỲ DIỆU ra, bố cũng bồi hồi, xúc động, cười, cân bằng và bình an.

Lúc nào bố cũng có cảm giác các con đứng sau lưng, rình rập bố, và cười nhạo bố mỗi khi bố ngắm nghía chiếc HỘP KỲ DIỆU.

Ừ, HỘP KỲ DIỆU chỉ là cái hộp phim Kodak cũ, màu đen, nắp xám. Hộp đựng loại film ảnh mà bây giờ ít người dùng vì ai cũng sử dụng máy kỹ thuật số.

Trong chiếc HỘP KỲ DIỆU đó chứa đựng niềm vui và sự cân bằng của bố, bí mật của bố con mình.

Trong chiếc HỘP KỲ DIỆU đó chứa hai cái cuống rốn khô và bốn cái răng sữa của hai con.

Hai cái cuống rốn đen thui, khô quắt, không biết được cái nào anh cái nào em. Bố vẫn nói đây là gia tài của bố. Bố đã kể các con nghe bao câu chuyện về cái rốn, những câu dân ca, những chuyện cười hả hê, những thành tựu khoa học chung quanh cái rốn. Bố đã từng biểu diễn rốn cười rốn khóc bằng cách dùng ngón tay túm phần da rốn kéo lên kéo xuống. Rồi ba bố con mình thỉnh thoảng lại cụng rốn với nhau...

hinh6

Ngày con trai rụng răng sữa, đưa cái cửa sổ ra xấu hổ mỗi khi nói cười, phụng phịu bảo: "Bố ơi, bạn con nói con sún". Ông bố nâng mặt con lên trên đôi bàn tay, thì thầm: "Bạn con không bao giờ biết được điều này... ". Vừa nói, ông bố vừa thổi vào khe răng của con tiếng gió vi vi vo vo vù vù. Con trai cười sung sướng vì biết được mình đang sở hữu một nhạc cụ tuyệt diệu của tạo hóa. Thế là mỗi khi đón con từ trường học về, bố luôn luôn phải "thổi nhạc vào răng". Đến bây giờ bố vẫn chưa tìm được từ hay hơn để diễn tả. Bố nhớ hoài "thổi nhạc vào răng", đó là cách con yêu cầu bố làm.

Ngày con gái cười khoe răng sún, hai cái răng cửa vội vã chia tay bay về trời làm mây. Bố kể với con thế đấy. Con đã khóc khi anh Hai chọc phá, bảo con là cô bé ham ăn, ăn mất cả răng mình. Con còn nhớ bố đã mở cuộc thi ăn spaghetti không được há miệng không? Con gái của bố là người thắng cuộc. Bố đã nói nhỏ với con, chỉ con cách cho sợi mì vào "cửa sổ", hút một hơi, sốt cà chua dính vào mũi con, làm anh Hai cười sặc sụa.

Chiếc HỘP KỲ DIỆU chứa đựng kỷ niệm về các con, về chúng ta.

Mỗi khi mở ra, bố mỉm cười an nhiên.

Sợi tóc

Sáng, chải tóc cho con gái, tóc con rụng nhiều.

Xót.

Bác sĩ bảo tóc rụng là bình thường, rụng rồi sẽ mọc lại. Lúc mọc không thấy, chỉ thấy sáng nào, tối nào cũng vài mươi sợi.

Xót.

Bác sĩ bảo ngày con làm thiếu nữ, tóc con sẽ nhiều hơn, dầy hơn, đẹp hơn.

Biết thế, nhưng vẫn...

Xót.

Ngày ngày nhìn tóc con rơi rụng, bất lực nhìn, mân mê sợi tóc trên tay, thương lắm bé ơi!

Tóc màu gì?

Vàng, nâu, đen, hoe, hồng, đỏ, ủng?

Sai.

Tóc màu cầu vồng.

Mỗi sáng lóe bảy sắc màu trên tóc con, óng ánh ngay tầm mắt, trên đường đưa con đi học.

Mỗi sáng, tóc con đều khoe bảy sắc màu, lung linh, sóng sánh.

Thuở mới biết yêu, tôi đã từng giữ lại một sợi tóc người ta rơi, đính vào trang giấy trắng, ghi lại ngày tháng vô tình.

Tôi vẫn ghét cùng cực sợi tóc vướng vào thức ăn. Ghét lắm, ghét lắm, nói hoài với chị giúp việc: Hết sức cẩn thận, đừng để tóc lẫn vào rau.

Vậy mà có lúc, vướng sợi tóc dài thật dài, đen thật đen.

Không bực, không giận.

Vì biết đó là tóc con.

Thương lắm bé ơi!

Đến rồi hả con?

Con gái thương yêu!

Bố có ba câu nói quan trọng dành cho ba thời điểm quan trọng của cuộc đời chúng ta.

Ngày hôm qua bố đã sử dụng một câu rồi.

"Đến rồi hả con?", bố đã hỏi khi nhìn thấy con lúng túng, bối rối. Con vội vàng "Dạ" rồi bẽn lẽn khép cửa phòng riêng.

"Đến rồi hả con?", bố đã hỏi lúc 14 giờ 10 phút ngày 11 tháng 9 năm 2009. Có lẽ con là người phụ nữ hiếm hoi sẽ nhớ được chính xác thời điểm mình bước qua ngưỡng cửa của thế giới người lớn.

"Đến rồi hả con?", điều đơn giản bình thường ai ai cũng trải qua, ấy thế mà nó cũng là nguyên nhân để bố lâng lâng vui và lâng lâng buồn. Bố vui vì con lớn và có chút buồn vì con không còn bé thơ. Bố đã từng ôm ghì con vào lòng và năn nỉ con đừng lớn nhé, cứ mãi thế này để bố được ôm con. Bố đúng là dở hơi, con nhỉ!

Bố đã đưa con đi cắt tóc, khoảnh khắc con chờ đợi bấy lâu nay. Đích thân chú Lũ tiệm Đông Kinh cắt cho con. Bố muốn con có kỷ niệm đẹp trong đời. Bố muốn con hạnh phúc khi nghĩ về tuổi thơ của mình. Bố muốn con vui với những gì con có. Con đã là thiếu nữ rồi đấy. Cậu thanh niên sấy tóc cho con vừa bắt đầu mở lời vo ve đã đóng sập mồm khi nhìn ánh mắt bố.

hinh7

Bố tặng con một tấm thiệp với lời chúc thân thương, một bó hoa lavender tím man mác, ôm nhẹ vai con và thì thầm: "Bố luôn hãnh diện vì con".

"Đến rồi hả con?" là ngày con gái bước vào ngưỡng cửa của thế giới người lớn.

"Con đi an vui nhé!" là ngày con bước vào cổng trường đại học ở một nơi rất xa.

"Con về hạnh phúc nhé!" là ngày con từ giã bố để về nhà chồng, sống cuộc đời của riêng mình.

Mỗi lần nói ra một câu như thế, tuổi bố càng nhiều hơn, quỹ thời gian càng ngắn lại, tình yêu của bố dành cho con càng cao ngất, sự trống trải bên trong bố càng sâu thêm.

Yêu thương con, luôn luôn và mãi mãi.

Thư gửi người sắp lớn

Thư được viết tay, bằng bút mực, bỏ vào phong bì dán kín, bên ngoài có dòng chữ: Con sẽ mở ra khi nghĩ mình muốn làm người lớn nhé!

Ngày... tháng... năm...

Con gái thương của bố,

Bố nghĩ rằng con sắp làm người lớn. Làm người lớn sẽ có nhiều vui buồn, bâng khuâng, lo toan, vất vả, nhưng cũng thú vị và không thể tránh được. Con sẽ có những thay đổi tâm lý, sẽ suy tư hơn. Sẽ tự hỏi về mình và về mọi việc quanh mình, sẽ mất dần sự hồn nhiên trẻ thơ. Sẽ thích điều trước đây chưa bao giờ thích và sẽ ghét điều trước đây chưa bao giờ ghét. Barbie sẽ trở thành kỷ niệm và Teddy sẽ trở thành vật trang trí. Nghe kỳ cục nhưng nó là vậy đó.

Bố muốn kể con nghe câu chuyện về đóa hoa hướng dương, loại hoa mà con rất thích.

Trước khi đóa hoa hướng dương nở tươi đón nhận ánh sáng mặt trời và rực rỡ khoe cánh lung linh, đóa hoa đã phải trải qua giai đoạn chồi-nụ-nứt-bung. Mỗi một giai đoạn như thế, có lẽ đóa hoa cũng ngỡ ngàng, bối rối và có chút lo lắng.

Con cũng thế, con gái cưng của bố ạ. Một đêm thức dậy, con sẽ thấy ngực mình nhức nhức, mùi mồ hôi mình khang khác. Bên ngoài cửa sổ phòng con nắng sẽ lung linh hơn. Con nhạy cảm hơn với tiếng động, ánh sáng và có thể con sẽ khó chịu với tiếng nước róc rách.

hinh8

Khi điều đó đến, hãy vui con nhé, vì con đang bước một bước đầu tiên vào thế giới người lớn.

Con sẽ xinh hơn, tóc con sẽ mượt mà hơn, sẽ lớn nhanh hơn, quần áo sẽ chật và ngắn nhanh hơn. Con sẽ thích thích, ghét ghét, nhớ nhớ, vui vui... chợt đến chợt đi... Hãy tiếp tục viết nhật ký, ghi lại suy nghĩ, tình cảm của mình như con vẫn làm nhiều năm nay, bé cưng nhé.

Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp. Đừng sợ, đừng e ngại, đừng bối rối, đừng lo lắng con nhé. Nó sẽ đến mà không báo trước, trong lúc con ngủ, trong khi con học, trong lúc con chơi, trong khi con cười...

Con có nhớ quảng cáo của "Xì Tin" không. Đó là lúc con sẽ sử dụng rồi đấy. Chuẩn bị sẵn một cái trong cặp, hoặc trong phòng tắm của con, hoặc trong ngăn tủ bí mật của con. Sẽ cần đến nó, bố nghĩ rằng con biết cách sử dụng, nếu không biết, hãy mạnh dạn hỏi, con nhé!

Trường hợp đó, y học gọi là chu kỳ kinh nguyệt, mỗi tháng xảy ra một lần, kéo dài khoảng bốn ngày. Trong thời gian đầu của con, sẽ không đều đặn, tháng có tháng không, khi nhiều khi ít. Tất cả những điều đó là bình thường, con ạ.

Con sẽ thấy một ít (hoặc nhiều hơn một ít) màu khác ở đáy quần lót. Bố tin rằng không phải vì con té ngã hoặc vì con sâu chui vào, đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bé cưng của bố đang bắt đầu làm thiếu nữ. Khi điều đó xảy ra, con chỉ cần vào phòng vệ sinh, thay quần lót, rửa cái hoa, lắp băng vệ sinh loại mỏng vào đáy quần, mặc lại vào, thế thôi, đơn giản. Khi con bước ra khỏi phòng vệ sinh, hít một hơi dài, ngẩng mặt lên, ưỡn vai ra và mỉm cười: "Mình đã là người lớn"

Tất cả những điều đó là bình thường, con đừng quá sợ và quá lo lắng nhé. Bố chỉ có thể nói với con là: "Chào mừng con vào thế giới người lớn".

Bố yêu thương con thật nhiều, bây giờ và mãi mãi về sau.

E-mail cho con gái

- Bố ơi, một ngày bố có bao nhiêu cái e-mail hả bố?

- Công việc thì chừng 60, trực tiếp bố giải quyết chừng 25, còn lại chỉ là thông báo để biết. Mail cá nhân thì khi có khi không. Có chi không con?

- Thiệt hả bố? Sao nhiều vậy bố?

- Ừ, bố phải đi làm mà, sao con lại hỏi thế?

- Vì từ lúc tạo địa chỉ e-mail tới giờ, con chưa nhận được cái e-mail nào hết, cả năm rồi đó bố. Nếu đăng ký vào trang web của Hanah Montana hoặc Barbie, con chỉ nhận được một cái mail chào mừng.

- Con có muốn bố gửi mail cho con không?

- Dạ có, con thích lắm đó bố!

- Con có muốn bố thông báo cho các cô chú bạn bố gửi mail cho con không? Bố không biết các cô chú sẽ nói gì với con, nhưng con sẽ phải trả lời mail khi nhận được.

- Dạ, con thích lắm. Có hộp thư mà không nhận được cái thư nào, thấy nó buồn buồn sao đó bố...

Từ hôm nay, ông bố bắt đầu viết thư cho con gái, một tuần hai lần.

Chằn tinh

Xem hình em bé, rồi lại được đi thăm đầy tháng Gia Hân, bế em bé trên tay, bỗng nhận ra mình là một con chằn tinh già nua, mập ú, xấu xí.

Mình thích bồng bế, vuốt ve làn da đỏ hồng mịn màng của em bé. Bên dưới lớp da mỏng tang như giấy quyến đó là những bông sữa trăng trắng, tròn tròn, đôi bàn tay bé tí quơ quơ, đôi bàn chân bé xíu chao chao. Mình thích ngắm ngấu nghiến sự yếu ớt phập phồng của sinh linh bé nhỏ, cảm nhận cái bụng căng tròn, cái rốn đen đen, cái cổ ngập ngừng gật gù, đôi mắt tinh anh đen sẫm nhìn không chớp.

Thích cả cái mùi thơm ấu nhi, chắc mình là chằn tinh thiệt rồi. Nghe mùi thơm con trẻ, tự nhiên nuốt nước miếng, thèm cắn một cái, cắn không ngập răng, cắn vừa đủ độ bập vào, dây dây cù cưa cù nhày. Sợ em bé đau nên chỉ dám bập bằng môi, dùng môi làm vật độn che bớt hàm răng thô bạo sắc cạnh lúc nào cũng chực chờ ngấu nghiến thịt trẻ thơ.

Mình thích đôi bàn chân bé tí, những ngón chân ngoe nguẩy vung vẩy theo một trình tự bất kỳ. Mình cũng thích đôi bàn tay, những ngón thon dài vụng dại. Thích đưa ngón tay khổng lồ đen đúa lông lá của mình vào lòng bàn tay em bé. Em bé nắm chặt lại, ngón tay em bé bao quanh ngón tay mình như những sợi dây tơ hồng mũm mĩm.

Vì là chằn tinh nên mình chả quan trọng chuyện giới tính của con mồi, trai gái đều dùng được. Mình thích dúi cái mũi vào nách bọn trẻ để chúng cười ngặt nghẽo, thích cù vào mông để chúng ưỡn người cau có, thích vuốt vuốt những sợi tóc lơ thơ để chúng nằm qua một bên, đưa cái thóp phập phồng hồi hộp.

Vì là chằn tinh nên mình có thể bế trẻ con bằng một tay. Tay kia làm được nhiều việc cần thiết còn lại: lau chùi, đút bú, vuốt ve, đánh đập, ngắt nhéo, vỗ về...

Nghĩ đến chuyện cắn trẻ con, tội nghiệp bé Ti nhà mình quá. Ông bố lúc nào cũng sẵn sàng cắn con bé, chơi đùa với con một chút sau là "Ui da, bố cắn con đau quá bố!", "Sao bố không thấy đau?", "Bố cắn mà bố đau sao được". Mắt lại rơm rớm đỏ hoe, đau ít nhõng nhẽo nhiều... "Nếu bố cắn mà con nói đau, bố sẽ cắn nữa. Nếu con muốn bố không cắn tiếp, con hãy nói: Ôi sung sướng quá!", "Không chịu, bố ăn gian... ".

Một lúc sau, và những lần sau đó, giọng con gái cất lên, đau đớn, bực bội, khó chịu, gắt gỏng, cau có: "Ôi... sung... sướng... quá!".

Ta là chằn tinh, chuyên ăn thịt trẻ con đây...

Xin lỗi con

Bữa cơm tối lạnh tanh.

Bố xin lỗi hai con vì thái độ của bố hôm nay im lặng, hằn học, nóng nảy, cáu gắt, gầm gừ... Hai con như bị khủng bố tinh thần, im lặng ăn, im lặng học, im lặng ngủ, im lặng đi... Một dòng không khí đặc quánh trĩu nặng, đông cứng trong nhà mình, tưởng chừng có thể xắn ra được từng khối.

Bố thương hai con quá, lại phải chịu đựng tính khí bất thường của bố, lại phải gánh vác sự mệt mỏi của bố.

Bố vào phòng hai con, buồn quá. Hai khuôn mặt ngủ bình yên như một sự tha thứ. Bố ngồi vân vê từng ngón tay con gái, vuốt má con, luồn tay vào mớ tóc dày cứng của con trai. Bố muốn nói lên bằng lời, xin lỗi con, bố sẽ điều chỉnh. Bố biết các con sẽ cười và nhẹ nhàng cho qua, nhưng trong bố, chẳng thể nào nhẹ nhàng cho qua.

Chưa bao giờ con gái bị đánh đòn thực sự. Một lần duy nhất bị phát vào mông bằng tờ báo cuộn lại, tiếng kêu to làm con gái giật mình khóc sưng cả mắt. Con trai vẫn bị bố bắt nằm sấp, quất roi vào mông. Chưa bao giờ bố đánh đòn con vì sự tức giận của bố. Bố phải đánh đòn con bằng lỗi của con. Bố vẫn nhớ cảm giác vừa buồn vừa xấu hố khi vào chợ mua roi mây để đánh đòn con!

Có hai điều bố tuyệt đối không làm, không bao giờ làm. Đó là đánh con trong lúc con ăn và trong khi con ngủ.

Bố xin lỗi con, cả ngày hai đứa đi học, chỉ có bữa cơm tối bên nhau, bố đã để cảm xúc cuộc đời len vào hai con, để hai con sợ hãi, xa lánh, né tránh, bố càng thêm đau.

Đêm, lại mất ngủ, lại phải uống thuốc, lại phải kiềm chế những cơn điên chợt đến chợt đi, đè nén những cơn đau chợt ẩn chợt hiện.

Sự ngu xuẩn của người lớn là đặt nỗi buồn không đúng chỗ.

Con ơi, bố có thể là con thú đối với cuộc đời, nhưng bố luôn luôn và mãi mãi là bố của các con, luôn yêu thương và chăm sóc con vô điều kiện, không cần lý do, không cần suy nghĩ.

Xin lỗi hai thiên thần của bố!

Một nửa sự thật

Một nửa mẩu bánh mì là bánh mì,

một nửa sự thật không là sự thật

Con ạ, bố gần như luôn luôn nói với con và bà nội một nửa sự thật, đối với tất cả những gì liên quan đến bố.

Khi bố thất nghiệp, bố không dám nói với con, với bà nội, vì bố sợ mang lại gánh nặng vô hình cho người thân. Bố nói rằng bố bận rộn lắm, vẫn ra khỏi nhà buổi sáng và về lại buổi chiều, bố ngồi đâu đó, một mình, nghĩ và nghĩ.

Có lẽ con sẽ ngạc nhiên khi biết sau mỗi lần bố đánh đòn anh Hai, bố ngẩn ngơ mất vài ngày. Bố buồn vì nhìn anh Hai đau đớn dưới ngọn roi, nhìn vết tím trên đùi anh Hai, miếng cơm trong miệng đắng nghét. Bố không hung dữ và mạnh mẽ như hình ảnh con nhìn thấy.

Bố chẳng thể nào nói về nỗi buồn của mình, nó được quấn chặt nhiều lớp vải thô, như đồ sơn mài được làm cốt. Mọi người chỉ có thể nhìn thấy hào quang ánh sáng, nước sơn bóng lộn, nhưng không nhìn thấy những tấm vải quấn chặt cốt gỗ, không làm cho nứt nẻ bung tróc với sự thay đổi của thời tiết, thời gian.

Hôm vừa rồi, bố trình bày thành công một đề tài có các quan to sếp bự, ai cũng vỗ tay, hồ hởi, phấn khởi. Bố vui và hãnh diện lắm, bố ao ước có một ai đó trong số người thân của mình bên cạnh, để cùng vui, để chia sẻ, để bố được khoe cái trẻ thơ của mình. Bố đã ra hành lang, hút một hơi thuốc, im lặng.

Ngày xưa, khi bà nội đi buôn hàng chuyến, lúc bố chín-mười tuổi, bố ở nhà một mình, tự chăm sóc, tự học, tự lo, tự làm người lớn và làm con nít, tự làm con trai và làm con gái... Bố ít được gặp bà nội, bà về khi bố đã ngủ, đi khi bố chưa thức dậy. Bố nhớ bà nội dùng giấy khai sinh của bố để chen lấn mua vé xe, vì thế bố mang giấy khai sinh vào trường bị nhà trường trách mắng. Bố phải đi xin giấy phép đi đường và khai báo tạm vắng cho bà nội. Bố đi chợ, nấu ăn, chăm nom nhà cửa, lại còn nuôi được bầy gà vịt và trồng một vườn chuối. Lúc bố thái chuối cho vịt ăn, ngón tay cái bên trái đã bị con dao thái chuối cắt vào, sâu hoắm, máu đỏ cả một khoảng sân, lem lên cả thành giếng...

Bố ở nhà một mình, làm mọi chuyện một mình, và nói với bà nội một nửa sự thật. Khi bà nội hỏi: "Con có sợ không?", bố đã trả lời dõng dạc: "Dạ, không". Thật ra, bố có sợ, bố sợ ma con ạ, hình như đứa nhỏ nào ở tuổi bố, hoàn cảnh bố cũng thế. Nhà là những miếng ván bóc ra từ thùng đạn đại liên ghép lại, mái tole thiếc tole nhựa chen lẫn thấp lè tè, chống nóng bằng bao cát may lại căng bên dưới mái tole. Thời đó cúp điện hàng đêm, chỉ có điện vào chiều đến chập tối, tạo ra một thứ ánh sáng vàng vọt của bóng đèn tròn không đủ điện thế. Bố sợ ma. Bà nội bảo để ngọn đèn dầu hột vịt giữa nhà vặn tim nhỏ để thấy đường đi tè buổi tối, không bị cháy nhà. Ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu tim nhỏ hắt bóng mờ ảo lên vách gỗ, tạo ra những hình ảnh chuyển động theo trí tưởng tượng tuổi thơ. Bố sợ ma, sợ những hình ảnh mình nghĩ ra sau khi đọc say mê ngấu nghiến những trang sách Một trăm ngôi mộ giả của Tần Thủy Hoàng, Truy tìm mộ Tào Tháo, Pharaon và những lời nguyền, Ông Bảy thầy pháp, Con quỷ một giò, Thuyết Đường... Những Triệu Cao, Lý Tư, Tôn Tẩn, Bàng Quyên về cùng bố trong đêm. Bố sợ ma nhưng bà nội không bao giờ biết điều đó.

Bố cho con nửa sự thật, các con chỉ nhìn thấy bố vui cười, nhiều bạn, đi đến đâu cũng gặp người quen, ăn ngon mặc đẹp. Các con chẳng bao giờ biết bố mất ngủ trong đêm, chẳng bao giờ biết bố buồn, chẳng bao giờ biết bố khóc. (Có chủ quan không nhỉ? Hình như con biết, và con giỏi giấu sự biết của mình).

Những khi mưa đêm, bố thường không ngủ được. Tiếng mưa đêm ầm ì, xa vắng, buồn và cô độc. Bố nhớ khi còn bé, mưa đêm nhà dột, bố phải dậy, hứng nước. Nếu mưa to hơn, bố phải đội nón ra dời mấy ổ gà vì sợ nước trôi, dời củi vì sợ ướt, dời thau chậu vì sợ nước cuốn đi. Bố đã ngồi co ro nghe mưa và chờ mưa qua. Bố đã khóc vì sợ và đã ngủ say trong sự co ro tuổi thơ của mình. Bây giờ nhà mình không nghe được tiếng mưa đêm gõ nhịp dồn dập khoan thai lên mái tôn, các con ngủ say bình yên, bố lại mất ngủ vì thói quen vô thức của mình.

Nhà xuất bản Phụ Nữ © 06/2010 The Happiness Project #-16NF TVE-4U Read Freely - Think Freedom Thực hiện: Teacher.anh, Lichan, Hanhdb Hoàn thành: 12/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.