Hẫng

Quà của Bố

Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRĂN TRỞ

❊ ❊ ❊

Bây giờ, bố dù sợ con hết thương

sợ con bỏ bố. Bố sợ mất con!

Chạy 374 km trong vòng 6 giờ 15 phút.

Vượt phải khi có thể, lách trái khi trống đường, bám đuôi xe tốc hành, núp bóng xe cấp cứu, lấn tuyến, chen cầu phà...

Tất cả những kỹ năng, kỹ xảo, kỹ thuật của một tay lái lụa được thi triển tối đa.

Từ Cà Mau về Sài Gòn, vượt trạm Bạc Liêu nổi tiếng bắn tốc độ rình, cảnh sát mặc thường phục núp gốc cây, bắn tốc độ rồi điện thoại cho trạm cách đó vài cây số đón lõng bắt nguội, chung chi vài triệu vẫn từ chối, giam xe 30 ngày.

Vĩnh Long, đoạn Bình Minh cũng thường có cảnh sát rình rập. Ở đây giá chung chi tùy theo độ mềm cứng, chào hỏi thưa gửi của người vi phạm.

Tiền Giang, từ Cái Bè về Trung Lương là nỗi ảm ảnh của tài xế, tai họa từ sắc phục vàng có thể xuất hiện mọi lúc mọi nơi.

Tốc độ cao nhất cho phép là 80km/giờ, chạy được khoảng chục km là phải giảm xuống 50km/giờ, sau đó còn 30km/giờ, qua nội ô lại tăng tốc 80km/giờ.

Có những đoạn chạy 100km/ giờ.

Có những đoạn chạy 120km/giờ.

Phải có mặt ở Sài Gòn lúc bốn giờ ba mươi phút.

Bốn giờ ba mươi phút, giờ con tan trường, bố đã hứa sẽ đón con chiều nay.

Bốn giờ hai mươi bảy phút, xe dừng trước cổng trường.

Bố hân hoan với cảm giác chinh phục con đường dài, chiến thắng những cạm bẫy bấm lỗ thu bằng lái, giữ được lời hứa với con.

Vì bố biết mình thường quên, hay thất hứa.

Hân hoan đứng đón con, trong cảm giác chao chao của tiếng xe, tiếng gió, tiếng tốc độ.

Cổng trường mở, con ùa ra.

- Chào con!

- Chào bố!

Dang tay, muốn ôm con vào lòng, thật chặt, muốn hôn lên đôi má bầu bĩnh của con.

Con dừng lại, nhìn bố, thân ái và nghiêm lạnh, trong một quãng lặng, trong một khoảng cách.

Một khoảng cách vừa đủ để bố không ôm.

Một khoảng cách vừa đủ để bố nghe rõ:

- Bố, con lớn rồi. Đừng ôm con ngoài chỗ công cộng.

Hẫng...

- Ừ, bố quên là con gái cưng của bố đang lớn.

Bố biết con đang tuổi lớn, sẽ có những thay đổi tâm thể lý.

Bố không thay đổi. Bố vẫn muốn cười đùa ôm ấp cấu véo nhí nhố, để con vui, để con biết rằng sự thay đổi tâm thể lý đó không ảnh hưởng đến tình thương yêu của bố dành cho con. Để con tin rằng sự lớn lên của con không phải là lý do, là cái tội, để bố phải giữ khoảng cách với con.

Con có quyền thay đổi, nhưng bố không được phép thay đổi.

Ba mươi phút lái xe về nhà, ba ki-lô-mét từ trường về nhà, cảm giác đảo chiều với ba trăm ki-lô-mét vừa qua.

Tự nhiên

Sáng nay tự nhiên trời se lạnh, đưa con gái đi học. Lúc này con cao rồi, chân dài rồi, không ngồi phía trước được nữa. Ngồi sau choàng tay ôm bụng bố, con bảo sao lúc này bố ốm thế, bụng bố teo ngắt rồi. Ừ, sút tám ký trong vòng một tháng mà không teo mới lạ.

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên lòng nhẹ bỗng, thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về. Không gồng mình được nữa rồi, không tránh né được nữa rồi, đành phải thả lòng mình thôi.

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, âm u, tự nhiên bảng lảng một sự lênh đênh phiêu bồng. Nửa muốn ngồi cà phê góc phố, nửa muốn chạy xe loanh quanh, nửa muốn khép mình hoang vắng, nửa muốn trải lòng mênh mang.

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên nhớ. Nhớ ngày đầu tháng, cầm tay con gái dẫn qua đường, đoạn đường nhiều xe, băng ngang từ Sun Wah vào nhà sách Nguyễn Huệ. Con gái lẳng lặng rút tay ra, ngước nhìn bố. Bố hiểu con bắt đầu lớn, bắt đầu muốn một mình, bắt đầu tự lập, bắt đầu xa bố rồi. Con nói nhẹ: "Để con tự đi!". Vâng, bố sẽ để con tự đi, bố chỉ theo con, lẽo đẽo, vô hình, mãi mãi.

Ngày đầu tháng 11, sắp sinh nhật con. Con đánh dấu sự "làm người lớn" của mình bằng động tác nhẹ nhàng, dứt khoát, rút tay ra khỏi bàn tay bố khi băng qua đường. Bố tin rằng bàn tay con sẽ tìm về bàn tay bố, có thể, sau một phần năm thế kỷ nữa, hai mươi năm sau, khi con trưởng thành, sau khi bị dày vò bởi cuộc sống, sau khi bị bầm dập bởi cuộc đời. Khi ấy, con sẽ quay lại tìm bàn tay cứng cáp thô ráp của bố, lại len lén chen tay con vào. Mong Trời Phật cho bố còn sống đến ngày ấy để được cầm tay con.

hinh16

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên thèm một điếu thuốc đắng miệng. Nhớ vài tháng trước bố con mình đi chơi xa, con đang ngồi một góc vắng, bỗng đứng lên đi vội về nơi khác. Bố bất chợt nhìn theo buột miệng hỏi vì sao. Con không trả lời, kin đáo chỉ về người đàn ông đi chung đoàn đang hút thuốc. Bố bỗng ngớ người vì sao con không tránh bố, khi con không muốn mùi thuốc lá vướng vào tóc xuân. Con nhẹ nhàng vuốt mũi bố cùng với câu trả lời nhẹ như hơi thở "Con không bao giờ tránh xa bố". Từ đó bố bỏ thuốc, chính xác là giảm hẳn, và chỉ hút khi thật sự cần, khi không có con bên cạnh, ví dụ như ngay lúc này.

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên nhớ da diết tiếng cười của hai con khi lục tung tủ áo để chọn những bộ đồ không dùng nữa, gửi cho trẻ em nghèo vùng Tây Bắc đang rét. Con trai khoe rằng con để lại tám cái chemise, mỗi năm học một cái, có cả bảng tên phù hiệu. Bố trợn tròn mắt bảo con trai mình bắt đầu già rồi ư, bắt đầu sống với kỷ niệm rồi sao, con trai nheo nheo mắt, nghiêng nghiêng đầu, mắt kính phản chiếu ánh đèn, thì thầm: "Mai mốt khi con đi học, đi làm xa, rất xa, mấy cái áo này làm bạn với bố".

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên lòng chùng lại, nhớ cuộc điện thoại di động đầu tiên Mẹ gọi cho con, trong lúc con đang họp với ông to bà lớn. Con ngưng cuộc họp, nghe ngay khi nhìn thấy chữ Mẹ hiện lên máy. vẫn nhẹ nhàng, lễ phép, tôn kính như bao giờ cũng thế: "Dạ con đây Mẹ, có việc gì không vậy Mẹ?". Đầu dây bên kia chỉ thoáng như tiếng thở dài: "Không có gì đâu, tự nhiên Mẹ nhớ con". Tự nhiên Mẹ nhớ con... Tự nhiên như vũ trụ, tự nhiên như mưa nắng, tự nhiên như trời se lạnh sáng nay... Sao con nỡ lòng nào hỏi: "Mẹ gọi có việc gì không?".

Se lạnh, gió lùa, mây thấp... tự nhiên muốn sống.

Cúp điện, thấy trăng sáng rực rỡ

0 giờ 37 phút đêm, cúp điện.

Bỗng nhiên cảm thấy ù tai, tiếng ong ong trỗi lên vì sự im lặng tuyệt đối của đêm.

Hụt hẫng một chút, vì đang nói chuyện. Không kịp chào, không kịp thông báo, không kịp nói lời xin lỗi. Vẫn chưa có thói quen đến đột ngột và ra đi bất ngờ.

Ngồi thêm một chút, hy vọng điện có lại ngay.

Chờ thêm một chút, có lẽ cúp suốt đêm rồi.

Với tay mở cánh cửa sổ, chợt hân hoan vì bên ngoài ngập tràn ánh trăng.

Trăng sáng bàng bạc, phủ kín từng khối nhà, dát lấp lánh trên đám lá bàng đầu ngõ.

May mắn vì có ánh trăng, vì bản chất mình ghét bóng tối, ghét nhìn ánh nến nhảy múa, ghét nhìn bóng mình in vào vách, ghét phải nhớ chuyện ngày xưa.

Nhồi một tẩu thuốc, pha một ấm trà, ngắm trăng và chờ điện.

Thi thoảng chạy vào phòng con gái, quạt mấy cái. Tóc con dài, nóng, rịn mồ hôi.

Trăng sáng, trăng sáng. Cả khu phố ngủ im. Ánh đèn đường tắt lịm nhường bóng tối cho trăng chiếm đoạt.

Ánh trăng soi ngõ vắng, cắt đôi con đường với hai khoảng sáng - tối bằng một đường kẻ chỉ thẳng tắp, theo mảng tường xám xịt.

hinh17

Trời trong vắt. Những ngôi sao xa tít lung linh ánh sáng trắng tím như những hạt kim cương có độ trong tuyệt đối.

Một đốm sáng lập lòe di chuyển, cuốn theo tiếng ù ù đi sau. Một chuyến bay đêm đưa những con người ngủ chập chờn rời khỏi Việt Nam.

Khói thuốc quyện vào ánh trăng, bồng bềnh như một làn mây ẻo lả. Ánh diêm bật lóe, đẩy dồn ánh trăng vào góc kia bức tường.

Con gái cựa mình, nói ú ớ theo giấc mơ. Quạt cho con, mở cánh cửa sổ phòng con.

Nghe tiếng thở đều của con trai, kê lại cái gối đã chạy ra khỏi nệm.

Có điện lại rồi.

Mở máy lạnh.

Online, xin lỗi vì sự cố.

Nói chuyện, có người để nói chuyện.

Cả ngày, mang theo cái điện thoại, im lìm, không một tin nhắn, không một lần reo. Có ai đó để nói chuyện là một điều tuyệt diệu.

Ông bố nông cạn

Báo Sài Gòn Tiếp Thị đăng bài Viết cho người sắp lớn. Con gái lẳng lặng đọc báo, gấp lại, để qua một bên, không nói gì. Năm ngày sau, nhân lúc con đang đọc báo trên đầu cầu thang, ông bố hỏi chuyện con gái và phát hiện ra con gái mình sâu sắc, trầm tĩnh, chín chắn vô cùng. Ông bố đã muốn làm điều tốt đẹp đặc biệt cho con, vô tình làm con buồn. Nhưng con gái đủ sâu để im lặng và chỉ nói vào đúng thời điểm.

- Con nghĩ sao về bài viết trên báo Sài Gòn Tiếp Thị?

- Nếu con nói con không thích, bố có buồn không bố?

- Bố chỉ muốn con biết rằng bố thương con nhiều nhiều lắm, và bố cũng muốn chia sẻ tình cảm với nhiều người làm cha làm mẹ khác. Để họ biết cách nói chuyện và bày tỏ tình cảm của mình với con cái. Cũng giống như việc bố đi dạy học, bố truyền đạt những gì bố biết cho người chưa biết. Bố nghĩ là con thích bố viết về con.

- Con không muốn bố khoe con. Con biết bố thương con, nếu bố muốn viết, bố viết cho một mình con là đủ.

- Bố nghĩ rằng ai cũng thích được yêu thương và nhận được sự bày tỏ tình yêu thương của người khác. Bố nghĩ rằng con sẽ vui và thích khi bố có bài viết về con trên báo.

- Vì sao bố nghĩ là con thích? Con không thích bố ạ, con không cảm thấy thoải mái khi con có nhiều người biết. Chuyện bố và con là chuyện riêng tư mà.

Con gái ngồi trên bậc cầu thang, nước mắt lưng tròng.

- Bố có thể viết cho con, cho riêng con, bố đọc cho con hoặc gửi vào e-mail con, nhưng con không muốn bố đăng báo.

- Bố định làm điều bất ngờ cho con vui. Tháng 11 này là sinh nhật con, bố và bạn bố sẽ đăng bài có hình của con trên báo, làm quà cho con nhé.

- Đừng bố, con sẽ không vui.

Tối, nằm ôm con vào lòng, con nhỏ nhẹ:

- Bố ơi, con xin lỗi vì làm bố buồn. Thôi bố cứ đăng những gì bố thích nhé.

- Không sao đâu con, bố không buồn, bố chỉ làm những gì con vui con thích.

- Bố viết gì cũng được, đừng viết chuyện người lớn như trên báo Sài Gòn Tiếp Thị. Con chưa làm người lớn mà, con muốn làm người nhỏ với bố hoài.

- Ừ, con mãi mãi là người nhỏ của bố.

- Bố ơi, sao thư bố viết cho riêng con mà bố lại cho đăng báo hả bố?

Bố chết lặng, nhận ra mình chỉ là một ông bố hời hợt và hay khoe khoang.

Sáng thứ Bảy

Con gái chạy xe đạp quanh quanh trong ngõ cụt, tóc dài đen nhánh che khuất nụ cười trắng xinh. Bố vừa bơm lại hai bánh xe và lau chùi bụi phủ trên xe đạp của con, ngồi bậc thềm nhìn con với nụ cười vô ưu.

Xe máy chạy ra, phanh gấp.

Con dừng không kịp, lao thẳng vào.

Ngã sóng xoài.

Trầy tay.

Khóc.

Người lớn chạy xe máy đứng chết lặng, không biết phản ứng gì, sợ ông bố đang ngồi im quan sát.

Ông bố vẫn ngồi im.

Không nguy hiểm, mấy thuở được một bài học trực quan cho con.

Người lớn vẫn chết cứng, không xuống xe đỡ con bé.

Con bé lồm cồm ngồi dậy, vẫn khóc, xuýt xoa đau. Kéo xe đạp bé tí vào góc, đứng khóc, nước mắt tràn đầy, mắt đỏ hoe, mũi đỏ hoe, khuỷu tay rướm máu, hết nhìn bố lại nhìn người lớn.

Ông bố vẫn lặng im.

Người lớn chạy xe, đến gần ông bố: "Con xin lỗi chú!".

"Cậu không phải xin lỗi tôi. Lỗi một phần nơi con tôi. Cậu nên xuống xe, tắt máy và xem con bé có làm sao không thay vì ngồi chết dí trên xe".

Hai mươi phút sau.

- Bố hết thương con rồi, bố bỏ rơi con. Con ngã chảy máu mà bố vẫn ngồi nhìn. Bố nói bố luôn luôn và mãi mãi chăm sóc con, thế mà bố dửng dưng nhìn con đau.

Con gái đưa cánh tay cho bố làm vệ sinh và bôi thuốc, tấm tức khóc.

Sau này khi con lớn, con sẽ hiểu yêu thương không chỉ là quan tâm chăm sóc, mà đôi khi còn phải biết lạnh, để con học cách tự quan tâm chăm sóc chính mình. Bố sẽ không luôn luôn và mãi mãi ở bên con, con cần phải học cách sống trong thế giới của con.

Có thể con sẽ quên ngày hôm nay, nhưng bố chẳng bao giờ quên, vết xước trên tay con sẽ lành lặn nhưng lời nói của con sẽ để lại vết trong lòng bố. Chẳng bao giờ bố hết thương con, nhưng cách bảo vệ con tốt nhất là dạy con tự bảo vệ mình, và ai cũng lớn lên với những lần vấp ngã.

Ti, bố thương con bằng tuổi thơ của bố, bằng cả hiện tại và tương lai của bố.

Ôm con gái thật chặt vào lòng. Im lặng.

Học cùng con

Mười giờ rưỡi tối, con còn ngồi học bài, ngáp dài ngáp ngắn. Cố gắng, cố gắng, phải làm cho xong số lượng bài nhà, bài trường.

Việc học của con bây giờ nặng nề quá. Con trai học thêm, con gái học thêm. Các lớp học thêm do chính hai con chọn và quyết định. Bố chỉ có việc đóng tiền, chở con đi và đón con về.

Khi hỏi vì sao con chọn những lớp như thế, cả hai con đều đưa ra lý do chính đáng, có suy nghĩ, có cân nhắc. Bố vui vì hai con ngoan, có ý thức học tập, có định hướng tương lai, có kế hoạch và có quyết tâm.

Bố vui lắm, nhưng cũng xót lắm. Bài nhiều, học nhiều, di chuyển nhiều, hai con xoay như chong chóng giữa các lớp học, lùa cơm vội vã, giờ chơi ít lại.

Bố chưa bao giờ yêu cầu hai con phải là người học giỏi nhất, phải đạt được điểm chín điểm mười. Bố chưa bao giờ bắt buộc hai con phải là nhân vật đỉnh cao trong cộng đồng học tập. Bố chỉ muốn con vui với điều con làm, vừa sức mình, dung hòa giữa học tập và vui chơi giải trí.

Bố muốn hai con phát triển về tư cách, nhân cách hơn là con mọt sách hoặc gà chọi. Bố muốn hai con học Lễ, Nghĩa, Nhân, Văn hơn là quá tự tin để trở thành tự mãn, tự kiêu.

Đôi lúc nhìn con mệt mỏi, tóc bết gáy, mắt thẫn thờ, xót lòng, bảo con dừng, học vừa sức mình, con có thể ngưng bất cứ lúc nào, con có thể nghỉ bất cứ khi nào. Nhưng chính con lại động viên bố. Cả hai đứa bảo bố hãy yên tâm, con không sao, con theo được, con còn cố được.

Bố chỉ còn sống một phần ba cuộc đời cho riêng mình, số còn lại đã là của các con.

Bàn về chuyện tắm gội

Cái sự đời của việc tắm có lắm chuyện phải bàn. Còn bé thì mẹ tắm cho, khi chết thì nhà đòn tắm cho, khoảng giữa cửa sinh ra và chết đi thì tự tắm lấy.

Ấy thế mà có một gã thích tắm cho người khác, đặc biệt là tắm cho con mình. Chả biết lão ấy còn bao nhiêu phần trăm là đàn ông, bao nhiêu phần trăm là Osin, thế có rách việc không cơ chứ.

Lão ấy tắm cho con trai đến khi thằng nhóc được 9 tuổi, nhóc vùng vằng dỗi hờn bảo rằng con lớn rồi bố. Ừ thì lớn rồi, tự tắm lấy, thỉnh thoảng vẫn xem lại vành tai kẽ chân, bẩn quá ông ranh ạ, tắm lại đi. Nhóc lại khó chịu. Bố lại thuyết giáo: Thanh niên ạ, nếu không biết cách giữ vệ sinh cơ thể mình, làm sao giữ được vệ sinh cho gia đình mình. Nếu không làm được chuyện bé tí, chờ làm chuyện to như Thánh Gióng à?

Lão ấy tắm cho con gái đến khi con bé 8 tuổi. Con bé vẫn muốn bố tắm cho mình, còn bày chuyện nũng nịu để yêu cầu được đáp ứng. Lão lại lý luận: Thiếu nữ à, nhớn rồi, tự lo cho bản thân đi, tớ già rồi. Thôi thì bố gội đầu cho con. Ừ, thì gội... Đặc quyền của bố vẫn là chải tóc cho con trước khi đi học buổi sáng và sau khi học bài buổi tối.

Có hôm nghễnh ngãng thế nào lại bày trò nấu quả bồ kết gội đầu cho con gái. Nướng lên, nấu sôi nước vàng toe, lọc sạch cặn, gội cho con, bảo nhắm mắt lại, cay mắt đấy. Tự nhiên quên mất gội bồ kết rồi có phải xả nước lại không nhỉ. Thế đấy, cuộc sống hiện đại, cứ sân-siu và cờ-lia mãi rồi nhòe bố nó cái ký ức mong manh. Thằng bố bảo con gái cúi đầu chờ nhé, alô ngay cho cô bạn: "Này, có phải xả tóc sau khi gội bồ kết không? "Qua đây gội cho tớ rồi tớ trả lời. Rách việc. Nhân đây tớ hỏi cái này... ". Mất mẹ nó mười lăm phút hót qua điện thoại, chợt nhớ con gái mình vẫn cúi đầu chờ bố. Thật tội nghiệp con tôi, chẳng biết khi nào thằng bố mới làm người lớn.

Tắm cho con, sau đó tắm cho mình, ngộ ra một điều rằng, tắm cho người mình yêu thương cũng là một điều thiêng liêng, thành kính (!). Với người mình yêu, các ý nghĩ đen tối trụy lạc của đời người chỉ sản sinh sau khi hoặc trong khi tắm, nhưng sự bắt đầu có lẽ là trong sáng của yêu thương. Sự tắm cho người như một nghi lễ rửa chân, như một lần sám hối, như một phép nhiệm màu của yêu và được yêu, chăm sóc và được chăm sóc. Nâng niu chăm sóc từng milimet cơ thể như một lòng tôn sùng, có thăng hoa, có dại khờ...

Mình chưa biết cảm giác tắm lần cuối cho người thân trước khi người đó mất đi vĩnh viễn nó thế nào. Có lẽ thương lắm, có lẽ sẽ khóc.

Đã có lúc tự nghĩ, phải chăng tứ khoái của một thằng đàn ông đã lạc hậu. Có nên chăng thay đổi hoặc thêm vào chuyện tắm, tắm cho mình và tắm cho người mình yêu? Sau một chuyến đi xa, sau một ngày làm việc, sau một cuộc kẹt xe, sau một lần khuân vác, sau một đợt hành quân, có gì sướng hơn tắm? Trước một ngày sáng tạo, trước một buổi hẹn hò, trước một đêm ân ái, trước một giờ đi xa... có gì hơn được tắm?

Tắm sông Hằng, tắm biển Chết, tắm hồ Tahoe. Thời sinh viên hứng từng ca nước. Thời hàn vi tắm nước giếng trùng trục. Thời ấu thơ chạy tắm trong mưa. Thời khánh kiệt tắm quanh phên nứa...

Các ông bố, hôm nay tắm cho con mình nhé (tất nhiên nếu cháu nó không quá lớn).

Các ông chồng, một hôm nào đó, không cần hoa hồng bạch lạp, không cần Moet Chandon, có thể kỳ lưng, lau chân cho vợ được không? Có thể bắt đầu tắm cho người sống trước khi quá muộn.

Gửi người yêu con tôi

Gửi người đàn ông sẽ làm chồng con tôi!

Tôi sẽ thương yêu người yêu thương con tôi. Tôi mong anh thương yêu con tôi và thay tôi chăm sóc con bé, từng ngày và mọi ngày.

Tôi mong anh quan tâm chăm sóc con tôi vì nó có thể giật mình thức giấc trong đêm, rất khó vỗ về giấc ngủ, vì nó sợ tiếng gió luồn khe cửa sổ, vì nó nhạy cảm với cả tiếng muỗi vo ve...

Tôi mong anh thông cảm và để một khoảng không riêng tư cho con tôi, một chút thời gian, một chút khoảnh khắc. Con bé cần cảm nhận thế giới theo cách riêng của nó. Con bé cần hít thở mùi đêm của riêng mình.

Tôi mong anh dịu dàng trong lời nói, hành vi, đối với con bé và đối với thế giới xung quanh con bé. Trong thế giới đó, có cả những đứa con, gia đình, bạn bè, người quen và người chưa quen... Đừng để con bé thất vọng và tủi thân, nếu nhìn thấy thế giới người vợ khác xa thế giới người yêu.

hinh18

Tôi mong anh nhẹ nhàng với con tôi, vì sự mảnh mai tinh tế trong tâm hồn và thể xác con bé. Hãy nói cho con tôi biết điều nó chưa đúng, hãy chỉ bảo thêm cho nó để nó trưởng thành. Mong anh cởi mở chân thành và học cách đọc bằng mắt, nhìn bằng tay, để cảm nhận được sự ưng thuận hoặc phản đối của con bé đừng để con bé cô đơn và khóc tủi.

Tôi mong anh đừng quá đắn đo với tài chính. Đồng tiền làm ra là tiền của gia đình anh, bao gồm anh và con bé. Đừng để hai tài khoản, đừng để phải xin - cho, đừng để câu chuyện tiền bạc xâm chiếm nội dung trao đổi trong gia đình.

Với thời gian, con tôi sẽ già, sẽ xấu, sẽ có vết chân chim, sẽ khô tay, ít tóc... Tôi mong anh vẫn yêu thương, quý trọng con tôi như ngày anh ngỏ lời đầu tiên.

Ngay cả khi giận dữ, nóng nảy, tôi cũng mong anh chọn lời, mong anh đừng làm tổn thương tâm hồn con bé.

hinh19

Nếu con tôi không may mắn, anh có thể ra đi. Mong anh trao đổi, nói chuyện thẳng thắn với con bé, đừng giấu giếm dối lừa. Mong anh xem con bé là một người bạn, một người thân. Con bé có thể chịu được nỗi đau mất mát, nhưng sẽ khó chấp nhận sự gian xảo, lọc lừa.

Và điều cuối cùng tôi mong anh, dù sai trái đến đâu, dù mất bình tĩnh đến đâu, xin đừng bao giờ đánh con tôi. Tôi xin anh!

Hai con

Con gái

Con gái đang thay đổi mỗi ngày, mỗi ngày. Con gái đang chuyển mình thành thiếu nữ.

Con gái vẫn gần gũi bố, nói chuyện, cười đùa, nũng nịu, ôm ấp. Vẫn ngồi vắt chân qua vai bố để bố cắt móng chân cho, vẫn thò tay xuyên nách bố để bố cắt móng tay cho, vẫn vén áo cụng rốn với bố khi tắm xong.

Mỗi sáng đưa con gái đi học, cho con ngồi phía trước xe máy, bắt đầu thoáng thoáng mùi thiếu nữ len nhẹ trong tóc con. Mắt con gái long lanh hơn, môi con gái hồng hơn, chân tay bắt đầu dài ra...

Bố quan sát sự thay đổi của con gái mỗi ngày, dù là bé xíu, dù là thoảng qua, dù là cảm nhận, để rưng rưng buồn chia tay tuổi thơ của con, để lâng lâng vui chào mừng tuổi lớn của con.

Khoảnh khắc đầy nhiệm màu của sự sống, thay đổi, vươn lên, chuyển mình... Thương lắm, yêu lắm con gái của mình.

Thực lòng, có một chút buồn, có một chút cảm giác con gái mình như dòng nước mát, tràn qua kẽ tay.

Con trai

Chủ nhật vừa rồi con trai làm bố buồn lắm, con xin đi chơi tennis đến 4 giờ chiều, mãi 7 giờ tối con mới về đến nhà. Sao thế hả con? Sao không gọi cho bố một cuộc điện thoại?

Con có biết là cả một ngày bố không nhận được cú điện thoại nào, nhưng vẫn khư khư mang điện thoại theo bên mình, vì bố biết rằng bất cứ lúc nào con cũng có thể gọi cho bố. Bố chưa cho con sử dụng điện thoại di động để tránh sự đua đòi với chúng bạn. Nhưng con luôn có thẻ điện thoại, có thể gọi cho bố từ bất cứ quầy điện thoại công cộng nào, bố luôn luôn nghe máy mà!

Khi con không có trong nhà, là lúc điện thoại bố luôn bên mình. Con biết điều đó và con biết lý do, vì con luôn có thể gọi bố bất cứ lúc nào với bất cứ lý do gì. Bố luôn luôn có mặt khi con cần đến bố. Khi con đi chơi về muộn, bố không nguôi lo lắng, sợ hãi. Đường nhiều xe, phố ngập nước, du đãng vườn, giang hồ xóm, con trai to xác tộc tuệch có thể bị hiểu lầm, bị đánh nhầm.

Gọi cho bố con nhé, chỉ cần xin phép, hoặc ít nhất là thông báo, để bố đừng lo nghĩ, để bố không bồn chồn mong ngóng, nhìn hoài ra đầu ngõ.

Sự vô tình của con là một cách tra tấn bố.

Chiều

16 giờ 30 phút, đón con gái, dừng lại trên vỉa hè, nhìn bâng quơ dòng người trôi vội vã.

Con hỏi:

- Đây là trường đại học hả bố?

- Không con, đây và Viện Đại học Sài Gòn, giống như văn phòng làm việc của các giáo sư và những người quản lý. Còn trường dạy học ở nơi khác.

Xe bus trờ đến, đổ xuống lũ lượt tinh hoa đất nước, xộc xệch và tuềnh toàng.

- Công nhân hả bố?

- Không con, đây là sinh viên, học ở Thủ Đức, gần Suối Tiên.

Xe Springter 16 chỗ chạy thẳng vào khuôn viên.

- Giám đốc hả bố?

- Không con, đó là thầy cô giáo dạy đại học.

- Bố ơi, sau này con có được đi du học không?

- Bố nghĩ là được, tùy theo sức học và sự cố gắng của con. Nhưng con có thích không?

- Dạ có. Nhưng con chưa biết khi nào nên đi.

- Sao vậy con?

- Nếu đi học xa, lúc mười bốn tuổi giống anh Hai bây giờ, con sẽ học được nhiều. Nếu con đi trễ hơn, con sẽ học được ít.

- Con định thế nào?

- Con thích được học nhiều, nhưng con cũng không muốn xa bố sớm.

- Phải chịu thôi, nghỉ hè về thăm bố.

- Bố biết con sẽ làm gì khi đi học xa không? Con sẽ mua thật nhiều thẻ điện thoại, để gọi cho bố.

Con gái choàng tay, ôm bố thật chặt:

- Con thương bố nhiều lắm lắm!

Rơi

Có những nỗi nhớ, đủ nhiều, để trở thành nỗi buồn lãng đãng.

Có những nỗi buồn, đủ lớn, để trở thành cơn say bất tận.

Có những cơn say, đủ lịm, để trở thành tâm trạng rã rời.

Có những lúc rã rời, đủ nát, để trở thành người mới

Rơi

...

Kẻ độc hành, tưởng như nương tựa bầy đàn lại ẩn chứa sự tách mình trong đồng loại. Im lặng ẩn kín vì biết bản chất nỗi buồn của một người là đề tài đàm tiếu cho nhiều người khác, như một loại bệnh dịch gây cười lan truyền trong cộng đồng.

Cuộc sống của một người không còn là của riêng người đó, từ ngày được sinh ra cho đến phút giây cộng hưởng với nhiều cuộc sống khác. Đó là cuộc sống đan thoa, giữ cho mình, giữ cho người.

Rơi

...

Nắng trốn đâu rồi, sao không vàng ươm trong vắt, sao không xuyên kẽ tường loang lổ in vệt dài trên nền gạch ẩm ướt vằn vện, sao không soi dòng rọi bụi li ti lơ lửng như chực bay lên, như bỗng chìm xuống, nắng có còn tươi như tuổi xuân thì.

Sao lại là đêm là tối, sao lại là mịt mù âm u, sao lại là lặng thinh im ắng, sao lại là quãng vắng mênh mông.

Rơi

...

Đánh đòn, người đàn ông trẻ không chớp mắt, không che tay, không né tránh, không chống đỡ, ánh mắt hằn học nhìn thẳng vào người đàn ông lớn hơn. Hai con đực đương đầu, sự phản kháng của giống đực trưởng thành trong cùng một lãnh địa. Người đàn ông lớn buông tay rơi tay thước, bất lực chia tay tuổi thơ của người đàn ông trẻ trong một kỷ niệm buồn.

Thân xác ngươi là của ta, máu thịt ngươi là của ta. Ta đau với nỗi đau của ngươi. Ta lo sợ với những gì ngươi chưa biết lo sợ. Ta bất lực nhìn ngươi vụt lớn. Ta chia sẻ, quan tâm, lo nghĩ, truyền đạt, răn đe, hướng dẫn, dạy dỗ. Ta vui với bước chân bên phải đi đúng đường của ngươi, ta buồn với bước chân bên trái chệch hướng của ngươi, vì ngươi là một phần cuộc đời ta.

Vệt roi vô tình rơi xuống ngón tay, sưng vù, bầm tím. Thế thôi, đành phải chia tay một thời gian với dòng âm thanh chiều về tối đến. Những Turkish march, Polonaise... những giọt nhạc ngập tràn niềm vui nhường chỗ cho sự im lặng xa cách.

Không gian nén chặt, tiếng cười tiếng nói tạm thời lẩn trốn, vạn vật bị ngự trị bởi cơn thịnh nộ nặng nề, u tối. Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.

Rơi

...

Tiếng dương cầm lại khe khẽ vang lên, từng nốt từng nốt, từng hợp âm chạy tràn cung thứ trưởng. Người đàn ông trẻ vô tư lự không nặng lòng, tập tành, học hành, vui chơi, đùa cợt. Người đàn ông lớn trầm ngâm tận hưởng sự vị tha, cảm giác siêu thoát nhẹ nhõm, tâm trạng cởi mở bị động. Một bài học về sự lãng quên điều cần lãng quên, để tiếp tục sống với điều cần sống.

Bài học đến tự nhiên, từ người đàn ông trẻ.

Chơi vơi.

Không buồn

Con trai chơi game, có nhiều từ khó nhờ bố giúp tiếng Anh, địa danh, khí tài, quân trang, quân dụng... Ngồi bên cạnh hướng dẫn con, nói chuyện với nhóc, làm bạn với nhóc, như bao lần... Nhưng lần này buồn, rất buồn.

Nhóc chơi game Battle Field Vietnam

Một trò chơi chiến đấu lấy bối cảnh cuộc chiến tranh Việt Nam. Những xe bọc thép, trực thăng, áo quần rằn ri, máy bộ đàm, tìm và diệt nón lá, áo bà ba, khăn rằn. Những địa danh, âm thanh cuộc chiến, tiếng la hét tiếng than khóc... Càng giống thật càng lôi cuốn người chơi, càng hiện thực càng tạo sự sống động.

Và càng đau.

Con trai hồn nhiên vì đây chỉ là một trò chơi như bao nhiêu trò chơi khác. Bố công bằng với con, không áp đặt suy nghĩ của mình vào để bảo nhóc đừng chơi.

Nỗi buồn một cuộc chiến lại tràn ngập, bao nhiêu gia đình ly tán, bao nhiêu người mẹ mất con, bao nhiêu người đã ngã xuống ở hai bên chiến tuyến.

Tiếng pháo cối ùng ục, tiếng phành phạch của cánh quạt trực thăng, ánh xanh chói sáng của hỏa châu, tiếng Mỹ, tiếng Việt, tiếng bộ đàm khì khọt, tiếng trẻ em khóc... Chỉ còn thiếu âm nhạc của Phương Dung, Giao Linh, Duy Khánh.

Đấy là một phần tuổi thơ, những bản tin chiến sự, những lần chạy giặc, những bài hát nỉ non trong khu gia binh...

Đấy là một phần ký ức tuổi mới lớn, làm quen với những gì thuộc về miền Bắc, họ hàng anh chị em cô chú chen lấn tàu Thống Nhất để vào Nam thăm, đóng thùng tất cả những gì có thể...

Những câu chuyện giao thoa giữa hai miền, sự khác biệt, niềm hân hoan của một bên và sự nín lặng cam chịu của bên còn lại...

Câu chuyện về đoàn người vượt biên...

Câu chuyện về những đứa con lai...

Câu chuyện về những thùng đồ sực nức mùi Mỹ...

Câu chuyện về nạn đói...

Câu chuyện về chất độc da cam...

Câu chuyện của cuộc chiến kéo dài 50 năm, đến giờ vẫn chưa kết thúc, trong tâm khảm của những người ra đi, trong tâm tình của những người ở lại, trong nỗi đau thể xác của thế hệ thứ ba.

Câu chuyện về ngày xưa, của riêng mình, và ngày hôm nay, làm bạn với con trai.

Bố sẽ cố gắng

Bố sẽ cố gắng không chen vào cuộc đời con để nhắc con ngủ sớm, giữ ấm khi trời vào đông, cẩn thận mỗi khi ra đường.

Bố sẽ cố gắng không lo lắng về con, như một bà mẹ dõi mắt theo khi con về nhà chồng.

Bố sẽ cố gắng không nghĩ về con, như một ông bố cầu toàn luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho con mình.

Bố sẽ cố gắng không đi phía sau con, để bảo vệ con trước những điều xa lạ, như một con chó trung thành, tận tụy.

Bố sẽ cố gắng không nghĩ về những con đường ngập nước sau mưa, để tự hỏi con đi về có bình an, xe không chết máy.

Bố sẽ cố gắng không buồn mỗi khi con khóc, nhưng luôn vui với niềm vui của con.

Bố sẽ cố gắng không đắn đo đóng mở điện thoại để đừng gọi điện hoặc nhắn tin cho con.

Bố sẽ cố gắng không mong điện thoại của con, không hy vọng tin nhắn vô tình đến, một trong số đó là của con.

Bố sẽ cố gắng không gửi offline cho con, dù cho chuyện vui hay buồn, dù cho trời nắng hay mưa.

Bố sẽ cố gắng không nhìn dấu tay con in lại, không xem sợi tóc con làm rơi, không lưu giữ dấu son con để lại trên vành ly vô tình.

Bố sẽ cố gắng không đi lại con đường cũ, không vào lại quán xưa, không nghe lại bài hát đã trở thành kỷ niệm.

Bố sẽ cố gắng không đứng ngay phía sau con, để khi lạc lõng cô độc, con có một người lắng nghe mình.

Bố sẽ cố gắng không trả lời khi con hỏi, không làm nguồn tham vấn khi con cần quyết định.

Bố sẽ cố gắng không làm một bóng mát ven đường con đi.

Bố sẽ cố gắng không nói ra điều phải nói.

Bố sẽ cố gắng không gọi tên con.

Nhà xuất bản Phụ Nữ © 06/2010 The Happiness Project #-16NF TVE-4U Read Freely - Think Freedom Thực hiện: Teacher.anh, Lichan, Hanhdb Hoàn thành: 12/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.