"Đó là điều mà cô muốn nói với em?" Cậu hỏi, tâm trạng cáu kỉnh dễ nhận ra hơn cậu nghĩ. Tại sao tất cả mọi người trong cuộc sống của cậu đều muốn nói với cậu cậu là ai,hay người cậu cần trở thành.
"Cậu đang mất kiên nhẫn với tôi." Catarina quan sát. "May thay, tôi không mấy quan tâm. Bây giờ tôi sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện khác về Tobias Herondale. Nghe hay không nghe - đó là lựa chọn của cậu."
Cậu nghe.
"Tôi biết Tobias, biết mẹ của hắn trước khi hắn được sinh ra, quan sát hắn như một đứa trẻ cố gắng đấu tranh để hòa nhập với gia đình của mình, tìm được chỗ đứng của mình. Gia đình Herondale bẩn thỉu hơn những gì cậu biết. Nhiều người trong số họ là anh hùng, một vài người là kẻ phản bội, rất nhiều người là đổ bỏ đi, những sinh vật hoang dã bị tàn phá bởi tham vọng của mình, cho dù nó có được yêu mến hay bị ghét bỏ. Tobias ... hoàn toàn khác biệt. Hắn ta dịu dàng, ngọt ngào, một cậu bé sẵn sàng làm mọi điều cậu ta được bảo. Anh trai của hắn, William - bây giờ, có một Thợ Săn Bóng Tối phù hợp là người nhà Herodale, dũng cảm và cứng đầu gấp đôi so với đứa cháu trai người về sau chán ngấy cái tên của mình. Nhưng không phải Tobias. Hắn ta ko có khả năng Thợ Săn Bóng Tối đặc biệt nào, và không mấy thích điều đó. Bố của hắn ta là một người đàn ông chăm chỉ, mẹ của hắn thì có chút điên khùng, mặc dù hầu như không ai có thể đổ lỗi cho cô khi có một người chồng như vậy. Một chàng trai can đảm có lẽ đã từ bỏ gia đình Thợ Săn Bóng Tối và truyền thống , tự quyết định anh ta không phù hợp với cuộc sống của Thợ Săn Bóng Tối và tự vùng vẫy. Nhưng đối với Tobias? Đó là điều không thể tưởng tượng được. Bố mẹ hắn dạy cho hắn về Luật, và hắn ta chỉ biết nghe theo. Điều này không mấy bất thường bình thường giữa con người, thậm chí khi dòng máu của họ được pha với dòng máu Thiên thần. Có lẽ nó không bình thường với người nhà Herondale, nhưng nếu bất cứ ai dám nghĩ về điều đó, bố của Tobias chắc chắn sẽ khiến họ phải ngậm miệng. Và rồi hắn ta lớn lên. Hắn ta cưới một người vợ khiến mọi người kinh ngạc, Eva Blackthorn hoàn toàn không hề dịu dàng. Một người nóng tính với mái tóc đen nhánh, theo cách nào đó tương đối giống Isabelle của cậu.
Simon cứng đờ. Cô không phải là Isabelle của cậu, không còn như vậy nữa. Cậu tự hỏi liệu cô có từng là của cậu không. Isabelle có vẻ không phải là kiểu cô gái thuộc về một ai. Đó là điều cậu thích nhất về cô.
"Tobias yêu cô ta hơn tất cả mọi thứ - gia đình, nghĩa vụ của mình, thậm chí cả bản thân hắn. Có lẽ khi đó,, dòng máu Herondale đang thực sự chảy. Cô ta đang mang thai đứa con đầu lòng khi hắn được gọi đi để làm nhiệm vụ ở Bavaria - cậu đã nghe câu chuyện kết thúc như thế nào rồi đấy."
Simon gật đầu, trái tim siết chặt lại khi nghĩ đến hình phạt lên người vợ của Tobias, Eva. Và đứa trẻ chưa được sinh ra của cô.
"Lazlo Balogh chỉ biết một phiên bản của câu chuyện nào bởi vì nó được truyền lại cho hắn qua nhiều thế hệ Thợ Săn Bóng Tối. Tobias không còn là người hay người đi trước đối với họ,. Hắn ta chỉ còn là một câu chuyện dùng để nhắc nhở. Chỉ một vài người còn sống nhớ hắn từng là một cậu bé tốt bụng."
"Tại sao cô lại biết rõ về hắn ta như vậy?" Simon hỏi "Em đã suy nghĩ lại, pháp sư và Thợ Săn Bóng Tối không thực sự ... dễ nói chuyện. Thực sự Simon đã nghĩ nó giống quan hệ giết chóc hơn từ những gì cậu học từ cuốn Codex và lớp học lịch sử. Thợ Săn Bóng Tối trong quá khứ luôn theo sát pháp sư và cư dân Thế Giới Ngầm khác giống như cách thợ săn theo đuổi một con voi. Một cách thể thao và với sự từ bỏ khát máu.
"Đó là một câu chuyện khác." Catarina khiển trách cậu "Tôi không kể cho cậu nghe câu chuyện của mình mà là của Tobias.Thành thật mà nói, cậu ta là một chàng trai tốt, thậm chí đối với Thế Giới Ngầm, lòng tốt của cậu ta vẫn được nhớ đến. Những điều cậu biết, những điều tất cả Thợ Săn Bóng Tối bây giờ nghĩ họ biết rằng Tobias là kẻ hèn nhát, đã bỏ rơi đồng đội của mình trong trận chiến. Sự thật chưa bao giờ đơn giản, đúng chứ? Tobias không muốn bỏ rơi người vợ của mình khi cô bị ốm và mang thai, nhưng cậu ấy đã lên đường, làm như những gì cậu ấy được bảo. Ở sâu trong khu rừng Bravian, cậu gặp một pháp sư người biết nỗi sợ lớn nhất của cậu và dùng nó để chống lại cậu. Hắn ta thấy một vết nứt trên áo giáp của Tobias, tìm một con đường xâm nhập vào tâm trí của cậu ta bằng cách thuyết phục rằng vợ cậu ta đang trong tình trạng vô cùng nguy hiểm. Hắn ta cho Tobias thấy hình ảnh của Eva, đầy máu, đang chết dần và la hét Tobias cứu mình. Tobias bị bỏ bùa mê và bị ảnh hưởng, và tên pháp sư liên tục tạo ra hình ảnh của mọi nỗi sợ trên thế giới mà Tobias không thể chịu đựng. Đúng vậy, Tobias đã chạy đi. Tâm trí của cậu ta sụp đổ. Cậu ta bỏ lại đồng đội, chay trốn vào trong rừng, cùng đường và bị dày vò bởi cơn ác mộng trước mắt. Như tất cả người nhà Herondale, tình yêu của cậu ta không thể đong đếm, không bao giờ kết thúc, là món quà tuyệt vời nhất cũng là lời nguyền kinh khủng nhất. Khi cậu ta nghĩ Eva đã chết, cậu ta vỡ vụn. Tôi biết người có lỗi trong việc hủy hoại Tobias Herondale."
"Họ không biết là hắn ta đã điên rồi." Simon phản đối. "Không ai có thể phạt hắn ta vì điều đó."
"Họ có biết." Catarina nói "Đó không phải là vấn đề. Vấn đề là sự phản bội của cậu ta đã chống lại nghĩa vụ của cậu ta - ít nhất cho đến khi Tobias bỏ mặc nghĩa vụ. Đó là điều trớ trêu tàn nhẫn cuối cùng của cuộc đời Tobias: cậu ta đã hại chết người phụ nữ mà cậu ta có thể hi sinh tính mạng của mình để cứu cô ấy. Tên pháp sư đã cho cậu ta nhìn thoáng qua tương lai, một tương lai có lẽ sẽ không bao giờ phải trải qua nếu Tobias có thể kháng cự lại. Nhưng cậu ta không thể. Họ không tìm thấy cậu ta. Và hội Clave đến tìm Eva."
"Cô đã ở đó." Simon đoán.
"Đúng vậy." Cô đồng ý.
"Và cô không hề cố gắng ngăn cản họ?"
"Không.Tôi sẽ không tốn thời gian để làm thế, Nephilim không mấy quan tâm tới việc gây trở ngại với cư dân Thế Giới Ngầm. Chỉ có kẻ ngu mới xen vào giữa Thợ Săn Bóng Tối và Luật của họ."
Có một thứ gì đó về cách cô nói, gượng gạo và đau khổ cùng một lúc, điều đó khiến cho cậu hỏi "Cô là một kẻ ngu, phải không?"
Cô cười "Rất nguy hiểm khi gọi pháp sư như vậy, Simon... Nhưng, đúng. Tôi đã cố. Tôi tìm kiếm Tobias Herondale theo cách mà Thợ Săn Bóng Tối không thể chạm đến, và tìm thấy cậu ta điên dại lang thang trong rừng, thậm chí còn không biết tên của mình là gì." Cô cúi thấp đầu "Tôi không thể cứu cậu ta hay Eva, nhưng tôi đã cứu đứa trẻ. Tôi chỉ có thể làm đến như vậy."
"Nhưng bằng cách nào? Ở đâu- "
"Tôi đã sử dụng lượng ma thuật lớn và khéo léo tránh khỏi nhà tù của Thợ Săn Bóng Tối, nơi mà cậu đã từng ở." Catarian nói, gật đầu về phía cậu. "Tôi đã khiến cho đứa trẻ sinh sớm và làm một câu thần chú khiến cho cô ấy giống như đang mang bầu. Tối hôm đó, Eva vô cùng cứng rắn, không nao núng, và tỏa sáng trong bóng tối đang nuốt chửng lấy cô. Cô không hề ngập ngừng, không hề nao núng và cô không phản bội bản thân khi đối diện với cái chết. Cô đã giữ bí mật của chúng tôi đến cuối cùng, và những Thợ Săn Bóng Tối đã giết cô ấy không hề nghi ngờ. Sau đó, tương đối dễ dàng. Nephilim không mấy hứng thú với việc làm của Thế Giới Ngầm - cư dân Thế Giới Ngầm có thể dễ dàng làm việc bí mật. Họ không bao giờ để ý khi tôi trèo thuyền đến Thế Giới Mới với đứa trẻ. Tôi đã ở đó trong hai mươi năm trước khi trở lại với mọi người và công việc của tôi, và nuôi nấng đứa trẻ cho đến khi nó lớn. Cậu ấy đã trở thành cát bụi trong nhiều năm nhưng tôi có thể nhắm mắt lại và nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy khi cậu ấy bằng tuổi cậu. Đứa con của Tobias và Eva. Cậu ấy là một đứa trẻ ngọt ngào, tốt bụng như bố của cậu và dũng cảm như người mẹ của cậu. Nephilim tin vào việc sống với những luật lệ hà khắc và trả giá đắt, nhưng sự kiêu ngạo của bọn họ đồng nghĩa với việc họ không hiểu hoàn toàn giá trị của những việc họ làm. Thế giới vô cùng đáng thương khi không có chàng trai ấy. Cậu ấy đã có một tình yêu người thường, một cuộc sống người thường đầy những hành động nhỏ vẻ vang, những thứ mà không mấy ý nghĩa với Thợ Săn Bóng Tối. Họ không xứng để có cậu ấy. Tôi đã để lại cậu ấy như một món quà cho thế giới người thường."