Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

5

Simon thở dài "Tôi mệt rồi, Julie. Chúng ta có thể giả vờ rằng cậu đã hỏi tôi hàng triệu lần và tôi đưa ra cùng một câu trả lời, và gọi đó là một ngày?"

Cô dụi mắt, và Simon lại tự hỏi liệu Julie Beauvale có thể có cảm xúc thực sự như con người không, và vì bất cứ lí do gì thì giọt nước lấp lánh kia là nước mắt của con người. Hành lang quá tối để nhìn thấy bất cứ cái gì nhưng những đường nét nhẹ nhàng trên khuôn mặt cô, ánh vàng lóe lên nơi vòng cổ của cô biến mất chỗ khe ngực*

*Bản gốc cleavage: the narrow space between a woman's breasts, that is seen when she wears a piece of clothing that does not cover the top of them "[Cambrige Dictionary]

Simon ghì chặt tay vào xương quai xanh, bỗng nhiên nhớ đến sức nặng của một hòn đá, một viên ruby lấp lánh, nhịp đập vững trãi như nhịp tim, nhìn vào khuôn mặt cô khi cô đưa nó cho cậu để giữ an toàn,và nói tạm biệt, những mảnh vỡ của kí ức mơ hồ không thể ghép lại với nhau, nhưng thậm chí khi cậu tự hỏi bản thân đó là khuôn mặt của ai, lời từ biệt khủng khiếp ấy là của ai, tâm trí cậu tự đưa ra câu trả lời.

Isabelle.

Luôn luôn là Isabelle.

"Tớ tin cậu" Julie nói " Tớ vẫn chưa hiểu lắm nhưng tớ tin cậu. Tớ đoán là tớ chỉ mong..."

"Cái gì?" Có âm điệu kì lạ trong giọng của cô ấy, một cái gì đó dịu dàng và không chắc chắn, và cô nhìn vô cùng ngạc nhiên khi cậu nghe thấy

"Tôi nghĩ cậu, trong số tất cả mọi người, có thể hiểu" Julie nói "Nó như thế nào, chiến đấu vì cuộc đời của cậu, chiến đấu với cư dân Thế Giới Ngầm. Nghĩ rằng cậu sắp chết. Khi- " Giọng của cô không hề dao động, biểu cảm không thay đổi nhưng Simon gần như có thể cảm nhận được máu của cô đang đông lại khi cố gắng thốt ra những từ đó - "nhìn thấy mọi người ngã xuống"

"Tớ xin lỗi" Simon nói "Ý tớ là, tớ không biết điều gì đã xảy ra, nhưng..."

"Nhưng nó không giống như ở đó" Julie nói

Simon gật đầu, nhớ lại khoảng thời gian ngồi bên giường của bố, nắm lấy bàn tay ông, nhìn ông yếu dần. Khi bố mẹ bảo cậu và chị Rebecca ngồi xuống, bật ra những từ ngữ không thể tưởng tượng được, "di căn" và "thuốc giảm đau" và "giai đoạn cuối", cậu đã nghĩ: Được, mình biết điều gì đang xảy ra. Cậu đã xem rất nhiều bộ phim rằng bố của người hùng chết. Cậu tưởng tượng đến khuôn mặt Luke Skywalker, quay trở lại tìm xác của dì và bác đang cháy âm ỉ dưới sự hủy hoại Tatooine*, và nghĩ rằng cậu hiểu được sự đau buồn. "Trên thế giới này có những việc cậu sẽ không bao giờ hiểu được nếu cậu chưa tự mình trải qua"

*Tatooine là một hành tinh sa mạc hư cấu xuất hiện trong bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao. Nó có màu be và được miêu tả như là một thế giới xa xôi, hoang vu đang quay xung quanh một cặp sao nhị phân, và có người dưới nhiều dạng sống khác. Hành tinh lần đầu tiên được xuất hiện trong Star Wars năm 1977, và đã có mặt trong năm bộ phim Star Wars. [Nguồn: Wikipedia]

"Cậu đã bao giờ tò mò tại sao tôi lại ở đây chưa?" Julie hỏi Simon "Huấn luyện ở đây chứ không phải ở Alicante hay bất cứ học viện nào khác?"

"Thực sự...là không" Simon thừa nhận nhưng cậu đáng nhẽ phải nghĩ đến điều đó. Học viện đã đóng cửa trong hàng nghìn thập kỉ và cậu biết rằng trong khoảng thời gian đó, gia đình Thợ Săn Bóng Tối đã quen tự huấn luyện cho con mình. Cậu cũng biết rằng hầu hết bọn họ, trong sự thức tỉnh của The Dark War, vẫn làm vậy, không muốn những người họ yêu thương vượt quá xa khỏi tầm mắt.

Cô quay mặt đi, đan những ngón tay lại với nhau, cần một thứ gì để nắm lấy "Tôi sẽ kể cho cậu nghe, Simon, nhưng cậu không được nhắc lại về nó"

Đó không phải là một câu hỏi.

"Mẹ của tôi là một trong những Thợ Săn Bóng Tối đầu tiên Biến Đổi" cô nói với giọng điệu tuyệt vọng "Vì vậy bà bỏ đi. Sau đó chúng tôi sơ tán đến Alicante giống như mọi người. Và khi họ tấn công Alicante... họ nhốt trẻ con ở Sảnh Hiệp Định. Họ nghĩ rằng chúng tôi sẽ an toàn khi ở đó. Nhưng ngày hôm ấy không một nơi nào an toàn cả. Tộc tiên và Những Thợ Săn Bóng Tối hắc ám đi vào - họ gần như đã giết tất cả chúng tôi, Simon nếu không có cậu và bạn của cậu. Chị của tôi, Elizabeth, người cuối cùng chết. Tôi nhìn thấy hắn, một Tiên Tộc với mái tóc bạc, hắn tuyệt đẹp, Simon, như thủy ngân lỏng, đó là điều tôi nghĩ khi hắn hạ kiếm xuống. Hắn thật đẹp" Cô lắc người."Dù sao, giờ bố tôi đã vô dụng rồi. Đó là lí do tại sao tôi ở đây. Học cách chiến đấu. Vì vậy lần sau..."

Simon chẳng biết nói gì. Tôi xin lỗi vì vốn văn chương nghèo nàn của mình. Nhưng Julie nhìn có vẻ đã cạn từ.

"Tại sao cậu lại nói cho tôi điều này?" Simon nhẹ nhàng hỏi.

"Bởi vì tôi muốn mọi người hiểu rằng đây là vấn đề lớn, việc mà họ gửi chúng ta ra ngoài làm. Thậm chí đó chỉ là một ma cà rồng chống lại chúng ta. Tôi không quan tâm những điều Jon nói. Những điều xảy ra. Mọi người... " Cô gật mạnh đầu như đuổi khéo không chỉ mình cậu mà còn tất cả những thứ đã xảy ra giữa họ. "Và tôi cũng cảm ơn cậu vì những điều cậu làm, Simon Lewis. Và vì những thứ cậu đã hi sinh."

"Tôi không nhớ mình đã làm gì" Simon nói "Cậu không nên cảm ơn tôi. Tôi biết những gì đã xảy ra ngày hôm đó nhưng nó giống như đã xảy ra với người khác"

Cô quay người, đi về phòng mình. Cậu bị đuổi.

"Julie" Cậu nhẹ nhàng gọi cô " Đó cũng là lí do Jon và Beatriz cũng ở Học viện phải không? Bởi vì những người họ đã mất đi trong chiến tranh?"

"Cậu nên hỏi bọn họ" Julie nói nhưng không quay lại " Chúng ta ai cũng có câu chuyện của riêng mình trong The Dark War. Tất cả chúng ta đều đã mất gì đó. Và một vài người mất tất cả."

----

Ngày hôm sau, giáo viên lịch sử của họ, pháp sư Cartarina Loss thông báo rằng cô sẽ trao lớp cho vị khách mời đặc biệt.

Tim của Simon ngừng đập. Vị khách gần đây nhất khiến cho học sinh cảm thấy vinh dự bởi sự xuất hiện của mình là Isabelle Lightwood. Và "khóa học" bao gồm sự cảnh báo nghiêm khắc và nhục nhã rằng tất cả những người phụ nữ trong vòng bán kính 10m nên bỏ bàn tay bẩn thỉu của họ ra khỏi thân hình nóng bỏng của Simon.

May mắn thay, một người đàn ông tóc đen cao lớn sải những bước dài đến trước cả lớp và nhìn có vẻ không hứng thú gì với Simon hay cơ thể của cậu.

"Lazlo Balogh" cậu ta nói với giọng điệu ám chỉ rằng đáng nhẽ cậu ta không cần giới thiệu nhưng có thể Cartarina nên làm điều đó một cách vinh dự.

"Hiệu trưởng của Học viện Budapest" George nói nhỏ vào tai Simon. Mặc dù sự lười biếng tự xưng của cậu ấy, George nhớ tên của tất cả hiệu trưởng Học viện - không đề cập đến những Thợ Săn Bóng Tối nổi tiếng trong lịch sử - trước khi đến Học viện.

"Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện" Balogh nói, lông mày dựng lên giận dữ. Với làn da nhợt nhạt, chỏm tóc đen* nhọn giữa chán, và chất giọng Hungary uể oải. Balogh nhìn giống Dracula hơn tất cả những người Simon từng gặp.

*Nguyên văn 'widow's peak' (ảnh minh họa):

Cậu nghi ngờ Balogh sẽ không thích phép so sánh này cho lắm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.