Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Cho đến khi cô ta nắm chặt lấy cổ tay cậu, xoay lưng cậu lại như thể cậu là một đứa trẻ, nhảy lên người cậu. Cô ta đang chơi đùa cậu, cậu nhận ra điều đó. Giả vờ chiến đấu cho đến khi cô ta thấy chán.

Mặt cô ta áp sát vào mặt cậu, đủ gần để cậu cảm nhận được hơi thở của cô ta - nếu cô ta còn thở.

Bất chợt cậu nhớ đến cậu đã từng lạnh như thế nào khi cậu chết. Cậu nhớ sự tĩnh lặng trong lồng ngực, nơi mà tim cậu không còn đập nữa.

"Tôi có thể trả lại cho cậu, Ma cà rồng ưa sáng." Cô ta thì thầm "Một cuộc sống bất diệt."

Cậu nhớ đến cái đói, và vị của máu.

"Đó không phải cuộc sống." Cậu nói.

"Đó cũng không phải cái chết." Đôi môi lạnh lẽo của cô ta trên cổ cậu. Tất cả mọi thứ về cô ta đều lạnh. "Tôi có thể giết cậu ngay bây giờ, Ma cà rồng ưa sáng. Nhưng tôi sẽ không làm vậy. Tôi không phải là quái vật. Mặc kệ những gì chúng đã nói với cậu."

"Tôi đã nói với cô rồi, tôi không còn là Ma cà rồng ưa sáng nữa." Simon không biết tại sao cậu lại cãi nhau với cô ta, đặc biệt là bây giờ, nhưng nó có vẻ quan trọng để nói to ra, rằng cậu đang sống, rằng cậu là con người, rằng tim cậu lại đập trở lại. Đặc biệt là bây giờ.

"Cậu đã từng là cư dân Thế Giới Ngầm." Cô ta nói, tiến về phía cậu. "Nó luôn là một phần của cậu. Thậm chí cậu quên đi thì nó cũng không bao giờ biến mất."

Cậu lại chuẩn bị tranh cãi, một lần nữa, khi chiếc roi da lóe lên trong bóng tối và cuốn quanh cổ của cô gái. Nó kéo mạnh cô ta lùi về phía sau vài feet và cô ta tiếp đất vô cùng đau đớn, đầu đập xuống sàn xi măng.

"Isabelle?" Simon nói trong sự bối rối, khi Isabelle Lightwood tấn công ma cà rồng, thanh kiếm lóe sáng.

Trước đây cậu chưa bao giờ nhận ra tội lỗi kinh khủng ngược lại với tự nhiên rằng cậu đã đánh mất những kí ức khi Isabelle chiến đấu. Rõ ràng đó là những hành động bản năng của cô, cách Isabelle đứng tuyệt đẹp; nhảy vọt trong không khí, khắc cái chết lên những thân xác lạnh lẽo, thanh tao, tỏa sáng như chiếc roi da vàng của cô. Cô ấy như một vị thần, Simon nghĩ và sau đó im lặng tự sửa lại- cô ấy giống một thiên thần báo thù, sự trả thù của cô nhanh và chết chóc. Trước khi cậu có thể tự đứng lên khỏi mặt đất, họng của cô gái ma cà rồng bị rạch rộng, đôi mắt của cô ta quay ngược vào trong, và như vậy, nó kết thúc. Cô ta tan thành tro bụi, biến mất.

"Không cần cảm ơn." Isabelle xòe bàn tay.

Simon lờ đi, đứng lên mà không cần sự giúp đỡ của cô "Tại sao cậu lại làm vậy?"

"Ờ, bởi vì cô ta đang chuẩn bị giết cậu."

"Không, cô ta sẽ không làm vậy." Simon lạnh lùng nói.

Isabelle há hốc miệng ra nhìn cậu "Cậu không thực sự là giận tớ đấy chứ? Vì cứu cậu?"

Cho đến khi cô hỏi, cậu nhận ra cậu có giận. Giận dữ với cô vì giết cô gái ma cà rồng, giận dữ với cô vì thừa nhận rằng cậu cần được cứu và điều đó khá đúng, giận dữ với cô vì trốn trong bóng tối, chờ đợi để cứu cậu mặc dù cậu đã đau đớn làm rõ rằng không có bất cứ thứ gì giữa bọn họ nữa. Giận dữ rằng cô vô cùng quyến rũ, như nữ thần chiến tranh với mái tóc đen nhánh và mặc kệ những điều linh tinh khác vẫn yêu cậu - và cậu có lẽ sắp phải chia tay với cô, một lần nữa.

"Cô ta không có ý định làm hại tớ. Cô ta chỉ muốn rời đi thôi."

"Và sao nào? Tớ đang nhẽ ra phải để cho cô ta đi ư? Đó là điều mà cậu đang định làm? Có nhiều người trên thế giới này hơn cậu, Simon. Cô ta đã giết những đứa trẻ. Cô ta xé toạc họng của họ."

Cậu không thể trả lời. Cậu không biết mình cảm nhận và nghĩ cái gì. Cô gái ma cà rồng là kẻ giết người. Một kẻ giết người máu lạnh, trong cảm nhận của thế giới. Nhưng cậu cảm thấy một sự kết nối với cô ta như thể là cô ta đã từng ôm hôn lấy cậu. Một tiếng thì thầm trong đầu cậu rằng chúng ta đều là những đứa trẻ lạc lối.

Cậu không chắccó nơi nào trong cuộc đời Isabella dành cho những người lạc lối

"Simon?" Isabelle nhẹ nhàng như mùa xuân. Cậu có thể thấy được cô nỗ lực như thế nào để giữ cho giọng mình vững vàng, khuôn mặt không cảm xúc.

Làm sao mà mình biết được điều đó? Simon tự hỏi. Nhìn thấy cô như nhìn thấy hai người: một Isabelle là một người lạ mà cậu không quen, một Isabelle là cô gái yêu Simon rất nhiều, cậu có thể sẵn sàng hi sinh mọi thứ cho cô. Một phần của cậu - một phần của kí ức nằm sâu phía dưới, trái với lẽ phải - tuyệt vọng xóa nhòa đi khoảng cách giữa họ, ôm cô trong vòng tay mình, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, đánh mất bản thân trong đôi mắt sâu không đáy của cô, đôi môi cô, tình yêu mãnh liệt bảo vệ của cô.

"Cậu không thể cứ làm như thế này." Cậu hét lên, không chắc cậu đang la lên với mình hay với cô. "Nó không phải việc của cậu khi chọn cho tớ, hay quyết định tớ nên làm gì và tớ nên sống như thế nào. Tớ nên là ai. Tớ đã phải nói bao nhiêu lần trước khi cậu nghe tớ. Tớ không phải là cậu ta. Và tớ không bao giờ là cậu ta, Isabelle. Cậu ta thuộc về cậu, tớ hiểu điều đó. Nhưng tớ thì không. Tớ biết các cậu, Thợ Săn Bóng Tối, đã quen với việc có tất cả mọi thứ trên con đường của các cậu - các cậu đặt ra luật lệ, các cậu biết điều gì tốt nhất cho phần còn lại của chúng ta. Nhưng không phải lần này được chứ? Không phải với tớ."

Với sự bình tĩnh khoan thai, Isabelle rắt doi da vào hông "Simon, tớ nghĩ là cậu hiểu lầm là tớ quan tâm."

Không phải là cảm xúc trong giọng của cô làm nứt trái tim cậu, nhưng thiếu nó. Đằng sau những từ ngữ chẳng là gì cả: không đau đớn, không giận dữ, chỉ là một sự trống trải. Trống rỗng và lạnh lẽo.

"Isabelle - "

"Tớ không đến đây vì cậu, Simon. Đây là công việc của tớ. Tớ nghĩ rằng cậu cũng muốn đây là công việc của cậu. Nhưng nếu mà cậu vẫn cảm thấy như vậy, tớ đề nghị là cậu nên xem xét lại một vài thứ. Như là cậu sẽ nói như thế nào với người điều hành Học viện của cậu."

"Người điều hành Học viện...?"

"Và trong bản ghi lại, từ khi cậu bắt đầu chủ đề nói? Cậu đã đúng Simon. Tớ không biết bất cứ thứ gì về con người này của cậu. Và tớ khá chắc rằng là tớ cũng không muốn." Cô đi qua Simon, vai của cô chạm vào vai cậu nhưng chỉ trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn, lướt ra khỏi tòa nhà và chìm trong bóng tối.

Simon nhìn chằm chằm vào phía sau cô, và tự hỏi liệu cậu có nên đi theo, nhưng có vẻ cậu không thể khiến chân mình cử động. Khi âm thanh đóng sầm cửa, Jon Cartwright mở mắt, quay cuồng chóng mặt, tự đứng lên "Chúng ta tóm được cô ta chưa?" Cậu ta hỏi Simon, chợt nhìn thấy nhúm nhỏ bụi nơi cô gái ma cà rồng từng đứng.

."Ừ" Cậu mệt mỏi nói "Cậu có thể nói như vậy."

"Tuyệt, phải thế chứ, kẻ khát máu." Jon giơ cao nắm tay lên không khí, rồi làm devil finger* "Cậu đụng phải một con bò Cartwright và giờ cậu sẽ bị húc."

*devil finger:

***

"Tôi không nói là cô ta không phá Luật" Simon giải thích có vẻ như gần trăm lần rồi "Tôi chỉ nói, thậm chí cô ta có phá Luật, tại sao chúng ta phải giết cô ta? Ý tôi là - tại sao không, tôi không biết, tống vào tù?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.