Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Nếu bạn bị buộc phải học một lớp học hóa, bạn sẽ thấy trước lớp học, có một cái bảng lớn chia thành nhiều ô nhỏ, mỗi ô là các con số và chữ khác nhau. Cái bảng này gọi là bảng nguyên tố hóa học, và các nhà khoa học muốn nói rằng nó chứa tất cả các chất tạo nên thế giới của chúng ta. Cụng như những người khác, các nhà khoa học cũng thường xuyên sai, và rất dễ để thấy họ đã sai về bảng nguyên tố hóa học. Bởi vì mặc dù trong bảng này chứa rất nhiều nguyên tố, từ oxy tìm thấy trong không khí, đến nhôm được tìm thấy trong lon soda, nhưng bảng nguyên tố không chứa một trong những nguyên tốt mạnh mẽ nhất tạo nên thế giới của chúng ta, đó là nguyên tố bất ngờ. Nguyên tố bất ngờ không phải dạng khí như oxy, hay dạng rắn như nhôm. Nguyên tố bất ngờ là một lợi thế không công bằng, và nó có thể được tìm thấy trong các tình huống như một người hù một người. Người bị làm ngạc nhiên - hay trong trường hợp buồn, những người bị ngạc nhiên - quá choáng váng để tự vệ và người lén lút có lợi thế đó là nguyên tố bất ngờ.

"Xin chào, xin vui lòng." Bá tước Olaf nói thô bạo, và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire quá choáng vàng để tự vệ. Chúng không la. Chúng không chạy khỏi Olaf. Chúng không báo cho người bảo hộ để cứu chúng. Chúng chỉ đơn thuần đứng đó, trong bộ vest sọc rộng thùng thình, và nhìn vào người đàn ông khủng khiếp bẳng cách nào đó đã tìm thấy chúng một lần nữa.

Khi Olaf nhìn xuống chúng với một nụ cười khinh bỉ, tận hưởng cái lợi thế không công bằng của yếu tố gây bất ngờ, bọn trẻ thấy ông ta đang mặc một bộ trang phục khác thường, vấn đề là ông ta không đánh lừa chúng một chút nào chứ không phải vấn đề nằm ở những gì ông ta mặc. Chân Olaf mang một đôi giày boot đen sáng bóng với cổ cao gần tới đầu gối - là loại boot ai đó có thể mang để cưỡi ngựa. Một con mắt Olaf mang kính một mắt, có một tròng kính thay vì hai, nó yêu cầu phải nheo chân mày để giữ yên nó. Và phần còn lại của cơ thể được phủ một bộ vest sọc - bộ đồ mà ai đó sẽ mặc để hợp mốt ngay thời điểm câu chuyện này diễn ra. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire biết rằng Olaf không quan tâm cái gì là mốt, hay tầm nhìn dang dở với một con mắt hay việc đi cưỡi ngựa. Ba đứa nhỏ biết Olaf mang boot để che hình xăm con mắt trên mắt cá chân. Chúng biết ông ta mang kính một mắt để ông ta có thể nheo chân mày làm người khác khó nhìn thấy cái lông mày một hàng trên đôi mắt sáng rực của ông ta. Và chúng biết ông ta mặt bộ vest sọc để mọi người nghĩ ông ta là người giàu có ở đường Dark Avenue, thay vì một kẻ xấu xa tham lam, một kẻ phải thuộc về một nhà tù bào vệ nghiêm ngặt.

"Chắc đây là bọn trẻ, xin vui lòng." Ông ta tiếp tục dùng sai từ "xin vui lòng" lần thứ hai. "Tên tôi là Gunther. Tha lỗi cho tôi, xin vui lòng. Tôi không nói rành tiếng Anh, xin vui lòng."

"Làm sao..." Violet nói rồi dừng lại. Nó vẫn còn choáng váng, khó mà kết thúc câu nói "Làm sao ông tìm thấy chúng tôi nhanh như vậy và làm sao ông qua được người gác cửa, ông ta hứa ngăn chặn ông mà?" Nó vẫn trong sự ngạc nhiên.

"Ở đâu..." Klaus nói rồi dừng lại. Nó vẫn choáng váng như chị nó và nó thấy khó có thể kết thúc câu nói "Ông giự các bạn nhà Quagmire ở đâu?" Nó vẫn trong sự ngạc nhiên.

"Bik..." Sunny nói rồi dừng lại. Sự ngạc nhiên đè nặng lên đứa nhỏ nhất nhà Baudelaire cũng như Violet và Klaus và Sunny không thể tìm thấy từ nào để kết thúc câu nói "Bikayado?" có nghĩa là "Ông lại có kế hoạch yêu nghiệt nào để cướp tài sản nhà chúng tôi nữa?"

"Tôi thấy mấy đứa cũng không nói rành tiếng Anh, xin vui lòng." Bá Tước Olaf tiếp tục làm bộ nói bẳng một giọng điệu khác "Bà mẹ và ông ba đâu?"

"Chúng tôi không phải là ba mẹ." Esme nói, và bọn trẻ thấy hết hồn khi ông bà Squalor bước vào hành lang từ một cái cửa khác. "Chúng tôi là người giám hộ hợp pháp. Bọn trẻ này là trẻ mồ côi, Gunther."

"Ah!" Từ sau tròng kính, cặp mắt bá tước Olaf sáng quắc lên, như khi chúng nhìn xuống bọn trẻ nhà Baudelaire tội nghiệp. Bọn trẻ cảm thấy chúng giống như cặp mắt ông ta là hai bó diêm cháy sáng một cách sắc nét "Trẻ mồ côi là mốt!" ông ta nói.

"Tôi biết trẻ mồ côi là mốt." Esme nói, bỏ qua cách dùng sai ngữ pháp của Olaf "Trên thực tế, chúng đang rất mốt nên chúng sẽ được bán đấu giá vào tuần tới trong sự kiện lớn!"

"Esme!" Jerome nói "Anh sốc đó! Chúng ta sẻ không bán đấu giá bọn nhỏ."

"Dĩ nhiên là không." Esme nói "Đó là phạm luật khi bán con nít. Oh. Đi nào Gunther. Tôi sẽ đưa ông đi một vòng quanh căn nhà. Jerome, đưa bọn trẻ đến Café Salmonella."

"Nhưng chúng ta chưa giới thiệu nhau mà." Jerome nói "Violet, Klaus và Sunny - đây là Gunther, người bán đấu giá chúng ta đã nhắc đến trước đó. Gunther, đây là các thành viên mới của gia đình chúng tôi."

"Rất vui được gặp mọi người, xin vui lòng." Olaf nói, chìa ra một bàn tay gầy nhom.

"Chúng ta đã gặp nhau từ trước." Violet nói, vui khi thấy rằng sự bất ngờ đã biến mất và nó đang tìm kiếm sự can đảm để nói lên "Nhiều lần rồi. Bác Jerome và Esme, người đàn ông này là một tên mạo danh. Ông ta không phải Gunther và ông ta không phải là người bán đấu giá. Đây là bá tước Olaf."

"Tôi không hiểu, xin vui lòng, mấy bé mồ côi nói gì vậy?" Olaf nói "Xin vui lòng, tôi không rành tiếng Anh, xin vui lòng."

"Đúng là ông." Klaus nói, nó cũng thấy can đảm hơn. "Ông nói tiếng Anh rất giỏi."

"Sao vậy Klaus, ta ngạc nhiên với cháu đó!" Jerome nói "Một người nói giỏi thì phải tự mình biết mình mắc lỗi ngữ pháp chứ."

"Waran!" Sunny hét lên.

"Em cháu nói đúng." Violet nói "Lỗi tiếng Anh chỉ là một phần ngụy trang của ông ta. Nếu bác bắt ông ta cởi đôi boot ra, bác sẽ thấy cái hình xăm, và nếu bác bắt ông ta tháo kính một tròng ra, chân mày ông ta sẽ không tách ra và..."

"Gunther là một trong những người bàn đấu giá mốt nhất thế giới." Esme sốt ruột nói "Ông ta nói tôi như vậy. Ta không bắt ông ấy cởi đồ để là mấy đứa vừa lòng đâu. Bây giờ bắt tay Gunther và đi ăn tối đi, chúng ta sẽ không nói gì nữa."

"Cháu nói với bác, ông ta không phải Gunther!" Klaus hét lên "Ông ta là bá tước Olaf."

"Tôi đang không biết mấy đứa đang nói gì hết, xin vui lòng." Bá tước Olaf nói, nhun cái vai gầy.

"Esme." Jerome nói do dự "Làm sao ta biết chắc người đàn ông này đúng là con người như ông ta nói? Bọn trẻ đã cảnh báo. Có lẽ chúng ta nên..."

"Có lẽ chúng ta nên nghe theo em." Esme nói, chỉ mốt ngòn tay dài móng vào bà ta "Em là Esme Gigi Geniveve Squalor, cố vấn tài chính quan trong trọng thứ sáu của thánh phố. Em sống trên đường Dark Avenue và em vô cùng giàu có."

"Anh biết mà em yêu." Jerome nói "Anh sống với em mà."

"Vậy thì nếu anh muốn tiếp tục sống với em, anh phải gọi người đàn ông này bằng cái tên phù hợp, ba đứa cũng vậy. Ta sai lầm khi mưa vest sọc choc ho tụi bây, còn tụi bây thì bắt đầu cáo buộc người khác ngụy trang!"

"Ô Kê không sao, xin vui lòng." Bá tước Olaf nói "Mấy đứa nhỏ bối rối thôi."

"Tụi này không bối rối, Olaf." Violet nói.

Esme quay sang Violet và trao nó cái nhìn trừng trừng giận dữ. "Anh và lũ trẻ của anh phải gọi người đàn ông này là Gunther." Bà ta ra lệnh "Còn không anh sẽ làm em cảm thấy rất, rất, và rất hối hận khi cho chúng vào căn nhà quyến rũ này."

Violet nhìn Klaus rồi nhìn Sunny và nhanh chóng quyết định. Đôi co với một người thì không bao giờ thoải mái cả, nhưng đôi khi nó có lợi và cần thiết phải làm. Ví dụ một ngày nào đó, nó rất có lợi và cần thiết cho tôi để có một cuộc đôi co không thoải mái với một sinh viên y khoa, bởi vì nếu cậu ta không cho tôi mượn cái thuyền máy của cậu ta, thì bây giờ tôi sẽ bị nhốt trong một cái phòng nhỏ, không thấm nước thay vì ngồi trong nhà máy đánh chữ viết câu chuyện buồn này. Nhưng Violet nhận ra rằng nó không có lợi hay cần thiết để đôi co với Esme khi người giám hộ của tụi nó đã nêu ra suy nghĩ rõ ràng của mình về Gunther. Nó sẽ có lợi hơn và cần thiết hơn để rời khỏi căn nhà trên tầng cao nhất và cố gắng tìm cách đối phó với sự tái xuất hiện của nhân vật phản diện đáng sợ này, thay vì đứng đó và cãi nhau về cái tên gọi của ông ta, nên Violet hít một hơi thật sâu rồi mìm cười với người đã mang đến nhiều rắc rồi vào cuộc sống của bỏn trẻ nhà Baudelaire.

"Cháu xin lỗi, Gunther." Con bé nói gần như nghẹt thở với lời xin lỗi đó.

"Nhưng mà..." Klaus bắt đầu phản bác, nhưng Violet trao nó một ánh nhìn có nghĩa là bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ thảo luận chuyện này sau, khi không còn người lớn quanh chúng. "Đúng vậy." Nó nói nhanh, hiểu ngay cái nhìn của chị gái nó. "Cháu nghĩ ông là người khác, thưa ông."

Gunther chạm vào mặt điều chỉnh cái kính một tròng "Ô Kê, xin vui lòng." Ông ta nói.

"Thật tuyệt khi không ai đấu khẩu nữa." Jerome nói "Thôi nào, mấy đứa, đi ăn tối thôi, Gunther và Esme phải lên kế hoạch đấu giá, và họ cần căn nhà riêng tư."

"Cho cháu một phút xắn tay áo." Klaus trả lời "Bộ đồ tụi cháu hơi rộng."

"Đầu tiên thì phàn nàn cho rằng Gunther là kẻ giả mạo, sau đó là phàn nàn bộ đồ của tụi bây." Esme nói rồi đảo cặp mắt "Tôi đoán chắc anh cũng thấy đó, trẻ mồ côi có thể là mốt và thô lỗ cùng một lúc. Thôi, Gunther, để tôi chỉ cho anh phần còn lại của căn nhà vinh quang của tôi."

"Hẹn gặp lại, xin vui lòng." Gunther nói với bọn trẻ, cặp mắt ông ta rực sáng, và vẫy tay khi ông ta theo Esme xuống hành lang. Jerome vẫy tay, nhưng ngay khi Gunther đến góc quẹo, ông ta cúi xuống gần tụi nhỏ.

"Mấy cháu làm rất tốt khi ngừng đôi co với Esme." Ông ta nói "Bác có thể nó là dù chưa chắc mấy đứa đã sai lầm về Gunther. Nhưng đừng lo. Sẽ có điều gì khác chúng ta có thể làm để đầu óc mấy đứa thoải mái."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau rồi cười nhẹ "Oh, cảm ơn bác, Jerome." Violet nói "Bác nghĩ gì?"

Jerome cười, và quỳ xuống giúp Violet xăn ống quần lên cho vừa vặn "Bác tự hỏi mấy đứa có đoán ra không." Ông ta nói.

"Chúng ta có thể làm cho Gunther tháo đôi boot ra." Con bé nói "Và chúng ta có thể thấy nếu ông ta có hình xăm của Olaf."

"Hay chúng ta có thể làm cho ông ta tháo kính ra và giãn chân mày ra." Klaus nói khi nó xăn tay áo "Và chúng ta sẽ nhìn thấy hàng chân mày của ông ta."

"Resyca!" Sunny nói có nghỉa là "Hay bác có thể đơn giản yêu cầu ông ta rời khỏi nhà và đừng bao giờ trở lại!"

"À, bác không biết 'Resyca!' có nghĩa là gì." Jerome nói "Nhưng chúng ta sẽ làm những điều khác. Gunther là khác và chúng ta không muốn thô lỗ với ông ta."

Bọn trẻ nhà Baudelaire thực tình muốn thô lỗ với ông ta nhưng sẽ rất thô lỗ để nói như vậy. "Thế thì điều gì làm đầu óc tụi cháu thoải mái?" Violet hỏi.

"Thay vì trèo xuống hết mấy bật cầu thang đó." Jerome nói "Chúng ta có thể trượt xuống bằng lan can, thật thú vị, và bất cứ khi nào bác làm vậy, nó giúp đầu óc bác thoát ra khỏi những rắc rối, dù nó là gì đi nữa. Theo bác!"

Dĩ nhiên, trượt xuống lan can không làm bọn trẻ nhà Baudelaire cảm thấy tốt hơn khi mà một kẻ xấu xa đang ẩn nấp trong nhà chúng, nhưng trước khi trong số chúng nói ra thì Jerome đã dẫn đường ra khỏi căn nhà "Đi thôi nào mấy đứa Baudelaire!" Ông ta gọi và bọn trẻ theo ông ta khi ông ta bước nhanh vào hành lang, qua bốn căn phòng ngồi, qua một cái nhà bếp, qua chin cái phòng ngủ và cuối cùng ra khỏi căn nhà. Ông ta dẫn mấy đứa trẻ qua cái cửa thang máy đến đỉnh cầu thang và ngồi lên lan can với một nụ cười rộng.

"Bác sẽ đi trước." Ông ta nói "Để cho mấy đứa thấy nó diễn ra như thế nào."Cần thận với khúc cong, và nếu mấy đứa trượt quá nhanh, mấy đứa có thể làm chậm lại bằng cách cọ chân vào tường. Đừng sợ!"

Jerome đẩy mình và trong một giây, ông ta trượt đi khỏi tầm nhìn, tiếng cười của ông ta vang lên từ cầu thang khi trượt về phía tiền sảnh. Bọn trẻ nhìn xuống cầu thang, càm thấy trái tim chúng chìm trong sợ hãi. Đó không phải là nỗi sợ hãi trượt xuống lan can. Bọn trẻ nhà Baudelaire đã trượt rất nhiều lan can và mặc dù chưa bao giờ chúng trượt xuống một cái cầu thang bốn mươi tám hay tám mươi bốn tầng, thì chúng cũng không sợ để thử, đặc biệt là bây giờ ánh sáng thông thường đang là mốt, chúng có thể thấy chúng sẽ đến đâu. Nhưng chúng vẫn e ngại. Chúng lo sợ Gunther có một kế hoạch khôn ngoan và ghê gớm để chiếm đoạt tài sản khỏi tay bọn trẻ nhà Baudelaire và chúng không có bất cứ ý nghĩ mơ hồ nào về việc đó cả. Chúng sợ điều gì đó ghê gớm đã xảy ra với bọn trẻ nhà Quagmire, bởi vì Gunther có vẻ có thời gian tìm bọn trẻ nhà Baudelaire ờ đây, trong ngôi nhà mới. Và chúng sợ nhà Squalor sẽ không có bất kì sự hỗ trợ nào để giữ ba đứa trẻ an toàn khỏi gọng kìm của Gunther. Tiếng cười của Jerome trở nên yếu hơn và mờ hơn khi ông trượt đi xa hơn và khi chúng đứng cùng nhau mà không nói một lời, rồi nhìn xuống cầu thang, uốn cong, uốn cong, và uốn cong xa hết mức tụi nhỏ có thể nhìn, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire sợ rằng chúng sẽ rơi xuống từ đây.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.