Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

"Anh đang mơ." Duncan Quagmire nói. Giọng nó thì thầm và khan. "Anh chắc phải đang mơ."

"Làm sao mà mơ được." Isadora hỏi anh nó "Khi mà em cũng mơ như vậy?"

"Anh từng đọc về một phóng viên" Duncan thì thầm "ngoài chiến trường và bị cầm tù bởi quân địch suốt ba năm. Mỗi sáng, cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ buồng giam và nghĩ là cô ấy thấy ông bà đến giải cứu mình. Nhưng họ không có ở đó. Đó chỉ là ảo giác."

"Em nhớ từng đọc về một nhà thơ." Isadora nói "Ông ấy thấy sáu cô thiếu nữ dễ thương trong nhà bếp vào tối thứ ba, nhưng nhà bếp ông ấy trống rỗng. Nó là ảo tưởng."

"Không đâu." Violet nói, và luồng tay vào giữa song sắt. Bọn trẻ nhà Quagmire lùi sát vào góc lồng như thể Violet là một con nhện độc chứ không phải là một người bạn thất lạc đã lâu. "Không phải ảo ảnh đâu. Là tớ. Violet Baudelaire."

"Còn tớ là Klaus đây." Klaus nói "Tớ không phải là ảo tưởng."

"Sunny!" Sunny nói.

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chớp mắt trong bóng tối, căng mắt hết cỡ để nhìn càng rõ càng tốt. Bây giờ chúng không còn lơ lửng trên sợi dây nữa mà có thể nhìn vào môi trường ảm đạm xung quanh. Chuyến leo dài của chúng kết thúc trong một căn phòng nhỏ xíu không có gì ngoài cái lồng gỉ sét mà sợi dây vướng lại, bọn trẻ Baudelaire thấy lối đi tiếp nối với một đường hầm dài, cũng đen tối như trục thang máy, xoắn và lấn sâu vào bóng tối. Bọn trẻ cũng nhìn rõ bọn trẻ nhà Quagmire và ánh nhìn cũng ảm đạm không kém. Chúng ăn mặc rách rưới, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn khiến bọn trẻ nhà Baudelaire xém không nhận ra, nếu anh em nó không cầm sổ tay mà chúng luôn mang theo bất cứ đâu. Nhưng không phải vì vết bẩn trên mặt, hay quần áo đang mặt làm bọn trẻ nhà Quagmire trông lạ lẫm. Mà đó là ánh nhìn trong mắt chúng. Anh em nhà Quagmire trông kiệt sức, trông đói và trông rất rất sợ hãi. Nhưng trên hết trông Isadora và Duncan đang bị ám. Từ "ám", tôi chắc là bạn biết, thường dùng cho một ngôi nhà, một nghĩa địa hay một cái siêu thị có ma trong đó, nhưng từ đó cũng có thể dùng để miêu tả người đã nghe và thế nhiều thứ kinh dị làm họ cảm thấy như bị ma nhập, ám não và tim họ với niềm đau và tuyệt vọng. Bọn trẻ nhà Quagmire trông như vậy, và điều đó làm tổn thương bọn trẻ nhà Baudelaire khi nhìn thấy bạn mình đau buồn.

"Thật là các cậu không?" Duncan nói, nheo mắt nhìn bọn trẻ nhà Baudelaire từ cuối lồng "Có thật sự là các cậu không?"

"Có chứ." Violet nói và mắt nó ngấn lệ.

"Đúng là mấy cậu nhà Baudelaire rồi." Isadora nói, vươn tay ra nắm lấy tay Violet "Chúng ta không nằm mơ Duncan à. Các cậu ấy thật sự ở đây."

Klaus và Sunny tiến tới cái lồng ngay và Duncan rời khỏi góc lồng đến sát hết mức với bọn trẻ nhà Baudelaire sau song sắt. Năm đứa nhỏ ôm nhau thật chặt, vừa khóc vừa cười vì tất cả lại ở bên nhau thêm lần nữa.

"Sao các cậu biết bọn tớ ở đâu?" Isadora nói "Chúng tớ còn không biết mình đang ở đâu."

"Các cậu đang trong một lối đi bí mật bên trong ngôi nhà số 667 đường Dark Avenue." Klaus nói "Nhưng chúng tớ không biết các cậu ở đây. Chúng tớ chỉ đang cố gắng tìm Gunther - là tên của Olaf lúc này - đang trốn và cuộc tìm kiếm dẫn chúng tớ đến đây."

"Tớ biết ông ta đặt mình tên gì." Duncan nói "Và tớ biết ông ta dự định gì." Nó nhún vai và mở sổ tay mà bọn trẻ nhà Baudelaire nhớ là màu xanh lá đậm mà giờ nhìn như màu đen trong tối. "Từng giây chúng tớ ở với ông ta, tất cả những gì ổng làm là khoe khoang về những kế hoạch khủng khiếp của mình và khi ông ấy không nhìn, tớ viết lại mọi thứ ông ta nói để không quên. Thậm chí khi đang là một nạn nhân bị bắt cóc, tớ vẫn là một nhà báo."

"Còn tớ vẫn là nhà thơ." Isadora nói và mở sổ tay mà bọn trẻ nhà Baudelaire nhớ là màu đen nhưng giờ nhìn còn đen hơn "Nghe này:

"Vào Ngày Đấu Giá, khi mặt trời lặn, Gunther sẽ lén mang chúng tớ ra khỏi thị trấn."

"Sao ông ta làm được?" Violet hỏi "Cảnh sát đã biết mấy cậu bị bắt cóc và đang tìm kiếm."

"Tớ biết." Duncan nói "Gunther muốn mang chúng tớ ra khỏi thành phố và giấu ra cái đảo nào đó mà cảnh sát sẽ không thể nào tìm ra. Ông ta sẽ bắt chúng tớ ở đó cho đến khi đủ tuổi để ổng có thể cướp gia tài nhà Quagmire. Khi ông ấy đã có được số tài sản đó, ổng bảo, ổng sẽ bắt chúng tớ và ..."

"Đừng nói." Isadora khóc và bịt tai "Ông ta nói với chúng tớ nhiều thứ ghê sợ lắm. Tớ không muốn nghe lại."

"Đừng lo, Isadora." Klaus nói "Bọn tớ sẽ báo với chính quyền, và họ sẽ bắt ông ta trước khi ổng làm bất kì điều gì."

"Chắc muộn rồi." Duncan nói "Buổi Đấu Giá diển ra vào sáng mai. Ông ta sẽ giấu chúng tớ ở một trong các món hàng và một trong số đồng bọn ông ta sẽ đấu giá cao nhất."

"Hàng gì?" Violet hỏi.

Duncan lật trang sổ và căng mắt đọc lại những điều kinh khủng mà Gunther đã nói "Tớ không biết." Nó nói "Ông ấy nói với chúng tớ nhiều bí mật ám ảnh, Violet à. Rất nhiều âm mưu khủng khiếp - tất cả những tạo phản mà ông ta đã làm trong quá khứ và tất cả những gì ông ta đã lên kế hoạch trong tương lai. Tất cả trong cuốn sổ này - từ V.F.D. và những chiến lược trong kế hoạch đấu giá thâm độc."

"Ta sẽ có nhiều thời gian để thảo luận mọi thứ." Klaus nói "Nhưng ngay bây giờ, cứu các cậu ra khỏi cái lồng này trước khi Gunther trở lại. Violet, chị có thể phá khóa không?"

Violet cầm ổ khóa trong tay và nheo mắt nhìn nó trong bóng tối "Nó rất phức tạp." Con bé nói "Ông ta chắc phải tự mình mua mấy cái ổ khóa chắc chắn hơn sau khi bị chị phá khóa cái va li của ổng lúc mình ở với chú Monty. Nếu chị có vài phụ tùng, có thể chị sẽ chế ra cái gì đó, nhưng dưới này hoàn toàn chẳng có gì."

"Aguen?" Sunny hỏi, nghĩa là "Chị có thể cưa song sắt không?"

"Không." Violet nói, lặng lẻ như thể đang nói với bản thân mình "Chị không có thời gian chế ra cái cưa. Nhưng có lẻ..." Giọng nó nhỏ dần, nhưng những đứa còn lại có thể nhìn thấy, trong bóng tối, con bé đang cột tóc lên bằng một dải ruy băng, để tóc khỏi vướn mắt.

"Nhìn đi Duncan." Isaodra nói "Cậu ấy đang sáng chế đó! Ta sẽ ra khỏi đây thôi!"

"Mỗi đêm từ khi tụi tớ bị bắt cóc." Duncan nói "Chúng tớ đã mơ đến ngày sẽ được gặp Violet Baudelaire sáng chế cái gì đó có thể giải cứu chúng tớ."

"Nếu muốn chúng tớ giải cứu các cậu đúng lúc." Violet nói và suy nghĩ dữ dội "Thì bọn tớ phải leo lên nhà ngay bây giờ."

Isadora lo lắng nhìn quanh căn phòng nhỏ bé tối thui "Các cậu để bọn tớ một mình?" Con bé hỏi.

"Nếu tớ sáng chế thứ gì đó để cứu các cậu ra khỏi lồng." Violet trả lời "Tớ cần mọi sự trợ giúp nên Klaus và Sunny phải đi cùng tớ. Sunny, leo đi em. Klaus và chị sẽ theo sau."

"Onosew." Sunny nói, nghĩa là "Vâng thưa sếp." và Klaus nâng nó lên dầu sợi dây để nó có thể bắt đầu chuyến leo dài và đen tối về nhà Squalor. Klaus bắt đầu leo ngay sau con bé và Violet nắm chặt tay bạn mình.

"Chúng ta sẽ trở lại ngay khi có thể." Con bé hứa "Đừng lo các bạn Quagmire. Mấy cậu sẽ thoát khỏi hiểm nguy."

"Trong trường hợp có gì đó xảy ra." Duncan nói, lật một trang trong sổ tay "Như lần cuối cùng, để tớ nói với cậu..."

Violet đặt ngón tay lên miệng Duncan "Suỵt." con bé nói "Không có gì xảy ra cả. Tớ thề."

"Nhưng nếu có." Duncan nói "Cậu phải biết về V.F.D trước khi buổi đấu giá bắt đầu."

"Đừng kể cho mình nghe lúc này." Violet nói "Chúng ta không có thời gian. Cậu có thể kể cho bọn tớ khi chúng ta đã an toàn." Đứa lớn nhất nhà Baudelaire chộp lấy đầu dây và bắt đầu theo sau em mình. "Chúng ta sớm gặp lại thôi." Con bé nói vọng xuống với bọn trẻ nhà Quagmire đang chìm dần vào bóng tối khi con bé bắt đầu leo. "Sớm gặp lại thôi." Con bé nói lại ngay khi không còn thấy chúng.

Chuyến leo trở lại lối đi bí mật mệt hơn nhưng đỡ sợ hơn, đơn giản vì chúng biết mình tìm thấy gì ở cuối đoạn đây. Trên đoạn xuống trục thang máy, bọn trẻ nhà Baudelaire không biết cái gì đang chờ chúng ở cuối hành trình đen tối này, nhưng Violet, Klaus và Sunny đã biết bảy mươi mốt cái phòng ngủ của nhà Squalor đang ở trên cùng. Và những cái phòng ngủ - kèm theo mấy phòng khách, mấy phòng ăn tối, mầy phòng ăn sáng, mấy phòng ăn vặt, mấy phòng ngồi, mấy phòng đứng, mấy phòng nhảy, mấy nhà bếp, mấy nhà tắm và một loạt những phòng dường như chẳng có mục đích gì - sẽ có ích để giải cứu bọn trẻ nhà Quagmire.

"Nghe chị nói nè." Violet nói với em nó, sau khi chúng leo được vài phút "Khi chúng ta tới đỉnh, chi muốn hai đứa tìm kiếm trong nhà."

"Gì?" Klaus nói, nhìn xuống chị nó "Chúng ta lục nó hôm qua rồi mà chị, nhớ không?"

"Chị không kêu em tìm Gunther." Violet trả lời "Chị muốn em tìm mấy miếng sắt dài và mỏng."

"Agoula?" Sunny hỏi, nghĩa là "Để làm gì vậy?"

"Chị nghĩ cách dễ nhất để cứu anh em nhà Quagmire ra khỏi lồng là hàn." Violet nói "Hàn là khi ta dùng một cái gì đó nóng để làm tan chảy kim loại. Nếu ta có thể làm chảy một vài thanh sắt của cái lồng, ta có thể tạo một cánh cửa đưa Duncan và Isadora ra khỏi đó."

"Đó là ý hay." Klaus đồng ý "Nhưng em nghĩ máy hàn cần nhất nhều trang thiết bị."

"Thường là vậy." Violet nói "Thông thường muốn hàn, người ta sẽ dùng một cái cần hàn, đó là thiết bị tạo ra một ngọn lửa nhỏ làm tan chảy kim loại. Nhưng nhà Squalor không có cái cần hàn - đó là một dụng cụ, mà dụng cụ thì lỗi mốt. Nên chị sẽ chế ra một cách khác. Khi hai đứa tìm được mấy vật sắt dài mỏng, gặp chị ỡ nhà bếp gần cửa trước."

"Selrep." Sunny nói có nghĩa là "Là cái nhà bếp có lò nướng màu xanh dương."

"Đúng rồi." Violet nói "và chị sẽ dùng cái lò nướng đó để làm nóng mấy miếng sắt nóng hết cỡ. Khi chúng đang cháy rực, ta sẽ mang chúng xuống cái lồng và dùng nhiệt độ của chúng để làm chảy song sắt."

"Chúng sẽ giữ được độ nóng đủ lâu sau khi leo xuống chứ?" Klaus hỏi.

"Sẽ ổn thôi." Violet nói đanh thép "Đó là hi vọng duy nhất của chúng ta."

Nghe cụm từ "hi vọng duy nhất của chúng ta" luôn khiến người ta lo lắng, bởi vì điều đó có nghĩ là nếu hi vọng duy nhất đó không hiệu quả thì sẽ chẳng còn gì, điều đó không bao giờ dễ chịu khi nghĩ đến, tuy nhiên nó có thể dung. Ba đứa trẻ nhà Baudelaire cảm thấy lo lắng với ý tưởng phát minh của Violet là hi vọng duy nhất để giải cứu anh em nhà Quagmire, chúng im lặng suốt đoạn đường trong trục thang máy, không muốn thảo luận chuyện gì sẽ xãy ra với anh em nha Quagmire nếu hi vọng cuối cùng này không thành công. Cuối cùng chúng bắt đầu thấy ánh sáng mờ mờ từ cánh cửa đang mở và cuối cùng chúng cũng đứng trước cửa nhà Squalor.

"Nhớ đấy." Violet thì thầm "vật dụng dài mỏng làm từ sắt. Ta không thể dùng đồng, bạc hay vàng vì những kim loại đó sẽ chảy trong lò. Chị sẽ gặp mấy đứa trong nhà bếp."

Mấy đứa em nhà Baudelaire gật đầu tuân lệnh và đi theo hai con đường vụn bánh mì ngược nhau, trong khi Violet bước vào nhà bếp với cái lò nướng màu xanh sáng và nhìn quanh không chắc chắn. Nấu nướng chưa bao giờ là sở trường của con bé - một cụm từ ở đây có nghĩa là "cái gì đó con bé làm không giỏi, trừ bánh mì nướng và đôi khi con bé thậm chí còn làm khét nó" - và nó hơi lo khi dùng lò nướng mà không có sự giám sát của người lớn. Nhưng con bé nghĩ đến tất cả những gì mình đã làm gần đây mà không có sự giám sát của người lớn - rắc vụn bánh mì lên sàn nhà, ăn bơ táo, leo xuống một cái trục thang máy trống bằng dây thừng được làm từ dây cáp, màn cửa và cà vạt nối với nhau bằng nút thắc Lưỡi Quỷ - rồi cứng rắn hơn. Nó bật lò nướng lên nhiệt độ cao nhất - 500 độ F - và sau đó, khi lò nóng lên, nó bắt đầu nhẹ nhàng mở và đóng ngăn kéo bếp tìm ba đôi găng tay lò nướng chắc chắn. Găng tay lò nướng, như bạn biết, là phụ kiện nhà bếp thay thế cho bàn tay cho phép bạn cầm các vật có thể làm phỏng ngón tay bạn nếu chạm vào trực tiếp. Violet nhận ra chị em nhà Baudelaire sẽ phải dùng găng tay lò nướng khi mấy thứ sắt mỏng dài đủ nóng để hàn. Ngay khi hai đứa em nó vào nhà bếp, Violet tìm thấy ba đôi găng tay được trang trí bằng dòng chữ hoa mỹ uốn lượng của cửa hàng, nó bị nhồi nhét dưới đáy ngăn kéo thứ chin mà con bé tìm.

"Ta trúng độc đắc rồi." Klaus thì thầm, và Sunny gật đầu đồng ý. Hai đứa nhỏ nhà Baudelaire đang biểu hiện ý "Nhìn vào mấy cái kẹp lửa này nè, hoàn hảo!" và chúng hoàn toàn đúng.

"Lò sưởi chắc hẳn đã là mốt lúc nào đó." Klaus giải thích giơ lên ba miếng sắt dài mỏng "Vì Sunny nhớ cái phòng khách có sáu lò sưởi giữa phòng nhảy với vách tường màu xanh lá và phòng tắm có cái bồn rửa vui nhộn. Bên cạnh lò sưởi là cái kẹp lửa - chị biết đó, nó là mấy miếng sắt dài mà mọi người dùng để di chuyển mấy khúc củi xung quanh để lửa cháy. Em nghĩ nếu nó có thể chạm vào lửa đang cháy thì chúng sẽ có thể nằm trong lò nướng."

"Đúng là độc đắc." Violet nói "Kẹp lửa thật tuyệt. Giờ thì khi chị mở nắp lò, mấy đứa đặt chúng vào nha Klaus, Sunny, lùi lại nào. Bé bi không nên đứng gần lò nóng."

"Prawottle." Sunny nói. Con bé có ý là "Trẻ em lớn hơn cũng không được ở gần lò nóng đâu, đặc biệt là không có sự giám sát của người lớn." Nhưng con bé biết đây là trường hợp khần cấp rồi bò vào cuối bếp, nơi con bé an toàn xem anh chị nó bỏ kẹp dài mỏng vào lò nóng. Giống những cái lò nướng khác, cái lò xanh dương nhà Squalor được thiết kế để nướng bánh và nướng thịt, không phải nướng kẹp và không thể đóng cửa lò có những miếng sắt dài bên trong. Nên bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chờ mấy miếng sắt nóng lên thành đuốc hàn, nhà bếp cũng nóng lên vì không khí trong lò thoát ra vì cánh cửa mở. Ngay khi Klaus hỏi mấy cái đuốc hàn đã sẵn sàng chưa thì nhà bếp như một cái lò nướng.

"Chưa đâu." Violet trả lời, nhìn kỹ vào cửa lò mở "Đầu kẹp chỉ mới vàng nóng lên thôi. Chúng ta cần chúng trắng nóng lên, nên phải thêm vài phút."

"Em lo quá." Klaus nói rồi sửa lại "Ý em là lo âu. Em không muốn để các bạn nhà Quagmire dưới đó."

"Chị cũng lo âu." Violet nói "Nhưng điều duy nhất ta có thể làm giờ là đợi. Nếu ta lấy miếng sắt ra khỏi lò bây giờ, nó sẽ không thể dùng được nữa khi ta xuống tới đó."

Klaus và Sunny thở dài, nhưng chúng gật đầu đồng ý với chị mình rồi ngồi xuống chờ mấy cái kẹp lửa sẵn sàng và khi chúng chờ chúng thấy như thể nhà bếp nhà Squalor đang xây sửa trước mắt họ. Khi bọn trẻ nhà Baudelaire lục soát căn nhà để tìm Gunther đang trốn ở đâu, chúng để lại những vụn bánh mì trong một loạt các phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn tối, phòng ăn sáng, phòng ăn vặt, phòng ngồi, phòng đứng, phòng tắm, phòng nhảy và nhà bếp cũng như mấy phòng có vẻ không có mục đích gì nhưng có một kiểu phòng trong nhà Squalor là phòng chờ. Phòng chờ, chắc bạn biết, là một cái phòng nhỏ với nhiều ghế chờ, cũng như đống tạp chí cũ ngu ngốc để đọc và mấy bức tranh nhạt nhẽo - từ "nhạt nhẽo" ở đây có nghĩa là "mấy con ngựa trên đồng hoặc mấy con cún trong giỏ" - trong khi bạn chịu đựng sự nhàm chán mà các bác sĩ và nha sĩ áp lên bệnh nhân trước khi đưa họ vào mấy trò cười, thúc đẩy họ làm những điều khốn khổ như thể họ được trả tiền để làm vậy. Hiếm khi có một phòng chờ trong nhà ai đó, bởi vì một ngôi nhà rộng như nhà Squalor đâu bao gồm văn phòng bác sĩ hay nha sĩ đâu, cũng bởi vì phòng chờ có gì thú vị đâu mà xây trong nơi mình sống. Chắc chắn bọn trẻ nhà Baudelaire chưa bao giờ ước nhà Squalor có phòng chờ, nhưng khi chúng ngồi chờ sáng chế của Violet dùng được, chúng thấy nếu phòng chờ bất ngờ là mốt thì Esme phải thi công một cái trong nhà bếp. Các tủ bếp không vẽ hình mấy con ngựa trên đồng hay mấy con cún trong giỏ, cũng không có mấy cuốn tạp chí cũ in trên cái bếp màu xanh sáng, nhưng khi ba đứa trẻ chờ mấy miếng sắt chuyển sang màu vàng, rồi màu cam rồi đỏ khi chúng nóng hơn, nóng hơn và nóng hơn, chúng thấy ngứa ngáy như thể đang chờ một chuyên gia y tế được đào tạo chuyên nghiệp.

Cuối cùng mấy cái kẹp lửa cũng chuyển sang màu trắng nóng và sẵn sàng để hàn những song sắt của cái lồng. Violet đưa từng đôi gắng tay cho em mình rồi mang đôi thứ ba lên tay mình, cẩn thận lấy từng cái kẹp ra khỏi lò "Cầm chúng hết sức cẩn thận nha." Nó nói, đưa một ngọn đuốc hàn giả lập cho từng đứa "Chúng đủ nóng để làm chảy kim loại, nên hãy tưởng tượng chúng sẽ thế nào nếu chạm vào ta. Chị tin ta có thể xoay sở được."

"Giờ leo xuống sẽ khó hơn." Klaus nói, khi nó theo chị em mình ra cửa trước. Nó cầm cái kẹp lửa của mình thẳng lên như thể nó là một ngọn đuốc và giữ mắt vào phần nóng trắng để nó không trúng bất cứ ai. "Một tay ta phải giữ cái kẹp. Nhưng em tin ta có thể xoay sở được."

"Zelestin." Sunny nói, khi bọn trẻ tới cửa thang máy thay thế. Ý con bé là "Thật kinh khủng khi leo xuống con đường này lần nữa." nhưng sau khi nói "Zelestin" con bé thêm từ "Enipy" nghĩa là "Nhưng em tin ta có thể xoay sở." và em út nhà Baudelaire cũng chắc như anh chị nó. Ba đứa nhỏ đứng ngay rìa vực sâu, nhưng chúng không dừng lại để chờ sự can đảm như lần đầu tiên chúng leo vào trục thang máy. Mấy cây đuốc hàn của chúng nóng như Violet nói, leo xuống sẽ khó khăn như Klaus nói và chuyến leo sẽ kinh khủng như Sunny nói nhưng chị em chúng nó nhìn nhau và biết chúng có thể xoay sở được. Anh em nhà Quagmire trông cậy vào chúng, và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chắc chắn hy vọng duy nhất này sẽ thành công.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.