Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Khi bạn quen biết ai đó một thời gian, bạn sẽ quen thuộc với những thói quen riêng của họ, là một từ hoa mỹ cho những sở thích độc nhất. Ví dụ, Sunny Baudelaire biết chị nó, Violet, mới một khoảng thời gian, và nó biết thói quen riêng của Violet là cột tóc bằng một sợi ruy băng để tóc đỡ vướn mắt khi con bé sáng chế thứ gì đó. Violet cũng quen Sunny trong một khoảng thời gian tương tự, và nó biết thói quen riêng của Sunny là nói "Freijip?" khi nó muốn hỏi "Giờ này mà anh chị còn nghĩ về cái thang máy nữa à?" Và hai chị em gái nhà Baudelaire quá biết rõ thói quen riêng của cậu con trai còn lại, Klaus, là không quan tâm đến mọi thứ xung quanh khi nó đang chăm chú suy nghĩ về việc gì đó, cũng như việc nó đang làm lúc chiều tà. Người gác cửa tiếp tục nhấn mạnh rằng bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire không được về nhà, nên ba đứa nhỏ ngồi ở bậc thang cuối cùng căn hộ số 667 đường Dark Avenue, ăn đồ ăn mà chúng mang theo, ngồi nghỉ đôi chân chưa bao giờ đau nhức thế này kể từ khi Olaf, trong lần cải trang trước, bắt chúng chạy hàng trăm trăm vòng trong kế hoạch cướp đoạt gia tài của chúng. Một việc thường làm khi đang ngồi, ăn và nghỉ ngơi là tán gẫu, Violet và Sunny hứng thú với cuộc đối thoại về sự xuất hiện rồi biến mất bí ẩn của Gunther, và chúng nên làm gì, nhưng Klaus hiếm khi tham gia thảo luận. Chỉ khi chị em nó hỏi trực tiếp nó, ví như "Nhưng Gunther đang ở cái chỗ quái nào trên đời này chứ?" hay "Em nghĩ Gunther đang mưu tính cái gì?" hay "Topoing?" Klaus chỉ lầm bầm trả lời, Violet và Sunny liền nhận ra Klaus đang tập trung suy nghĩ gì đó nên chúng để thằng bé với thói quen riêng của nó, còn chùng thì khe khẽ nói chuyện với nhau cho đến khi người gác cửa mở cửa cho Jerome và Esme vào sảnh.

"Chào bác Jerome." Violet nói "Chào bác Esme."

"Tretchev!" Sunny ré lên, nghĩa là "Mừng về nhà!"

Klaus lầm bầm cái gì đó.

"Thật là vinh hạnh ngỡ ngàng khi thấy tất cả mấy cháu dưới này!" Jerome nói "Sẽ dễ dàng leo hết đống bật thang này khi có ba đứa."

"Mấy người có thể mang theo mấy thùng Soda rau mùi đang chất đống ngoài sân kìa," Esme nói "Để ta khỏi phải lo việc gãy móng tay."

"Chúng cháu rất vui được mang mấy cái thùng lớn lên thang." Violet nói dối "Nhưng người gác cửa không cho chúng cháu lên nhà."

"Không cho?" Jerome nhăn mặt "Ý tụi cháu là sao?"

"Bà căn dặn cụ thể là không để tụi nhỏ về nhà, bà Squalor." Người gác cửa nói "Ít nhất đến khi Gunther rời khỏi tòa nhà. Và ông ta vẫn chưa về."

"Đừng có vô lý như vậy chứ." Esme nói "Ông ta về tối qua rồi mà. Ông làm người gác cửa kiểu gì vậy?"

"Thật ra, tôi là một diễn viên." Người gác cửa nói "Nhưng tôi vẫn làm theo lời dặn của bà đó thôi."

Esme ném cho người gác cửa một ánh nhìn nghiêm nghị mà bà ấy thường dùng để đưa ra lời khuyên tài chính cho đối tác "Lời dặn thay đổi." Bà ta nói "Lời dặn mới là hãy để tôi và lũ trẻ mồ côi đi thẳng lên căn nhà bảy mươi mốt phòng ngủ. Rõ chưa, đồ quái dị?"

"Rõ." Người gác cửa trả lời nhẹ nhàng.

"Tốt." Esme nói, rồi quay sang đám trẻ "Nhanh lên mấy đứa." Bà ta nói "Violet và thằng bé này tên gì ta, mỗi đứa mang một thùng soda, Jerome sẽ mang phần còn lại. Ta nghĩ đứa bé không giúp được gì đâu, nhưng ta cũng mong vậy. Rồi làm đi."

Bọn trẻ nhà Baudelaire bắt đầu, một lát sau ba đứa nhỏ và hai người lớn đang cuốc bộ lên sáu mươi sáu tầng lầu. Mấy đứa nhỏ hi vọng Esme sẽ giúp chúng mang mấy cái thùng soda lớn, nhưng người cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu của thành phố thích thú kể cho chúng nghe tất tần tật về cuộc gặp mặt với vị Vua Arizona hơn là để ý đến bọn trẻ mồ côi. "Ông ấy nói ta nghe một danh sách dài những thứ mới đang là mốt." Esme luyên thuyên "Ví dụ là trái bưởi. Còn có tô ngũ cốc màu xanh dương tươi sáng, bảng quảng cáo có hình con chồn, và hàng tá thứ khác ta sẽ liệt kê ra cho mấy đứa liền bây giờ." Suốt đoạn đường lên nhà, Esme liệt kê những thứ mới đang là mốt mà bà ta học hỏi được từ Đấng Tối Cao Arizona, và hai chị em nhà Baudelaire lắng nghe hết sức cẩn thận. Chúng không chú tâm nghe bài phát biểu ầm ĩ của Esme, dĩ nhiên, mà chúng lắng nghe kĩ từng khúc vòng cầu thang, kiểm tra lần thứ hai trong công cuộc nghe lén để mong nghe thấy Gunther đằng sau một trong những cánh cửa nhà đó. Cả Violet và Sunny đều không nghe thấy gì bất thường, chúng hỏi Klaus một cách thì thầm để nhà Squalor không thể nghe thấy chúng, xem nó có nghe bất cứ dấu hiệu nào của Gunther không, nhưng có thể dựa theo thói quen riêng của thằng nhỏ rằng nó vẫn mãi mê suy nghĩ cái gì đó và không để ý đến các âm thanh trong mấy căn nhà, cũng như chẳng nghe đến mấy cái lốp xe ô tô, trượt tuyết đồng quê, mấy bộ phim có thác nước và phần còn lại mà Esme đang kể ra.

"Oh, và giấy dán tường màu cánh sen." Esme nói khi bọn trẻ nhà Baudelaire và nhà Squalor dùng xong bữa tối với với thức ăn được rửa qua soda rau mùi, nó có vị còn ghê tởm hơn khi kể "Mấy khung tranh hình tam giác, những miếng lót ly cực kì sang chảnh, thùng rác được phun bảng chữ cái lên và..."

"Xin lỗi." Klaus nói, chị em nó khẽ giật bắn mình ngỡ ngàng. Đây là lần đầu tiên Klaus nói một điều gì đó ngoài tiếng lầm bầm khi ở sảnh "Cháu không có ý cắt ngang, nhưng chị em cháu đang rất mệt. Tụi cháu xin phép đi ngủ được không?"

"Dĩ nhiên rồi." Jerome nói "Tụi cháu cần phải nghỉ ngơi nhiều cho buổi đấu giá ngày mai. Bác sẽ đưa các cháu đến Veblen Hall lúc mười giờ rưỡi, nên..."

"Không được." Esme nói "Kẹp giấy màu vàng đang là mốt, Jerome, cho nên ngay khi mặt trời mọc, anh phải đi ngay đến Quận Văn Phòng Phẩm và mua một ít. Em sẽ đưa lũ nhỏ đi."

"À, anh không muốn đôi co." Jerome nói, nhún vai và trao cho đám trẻ nụ cười mỉm "Esme, em không đưa tụi nhỏ đi ngủ hả?"

"Không." Esme trả lời, cau mày khi nhấm nháp soda rau mùi "Đắp chăn cho chúng nghe mắc mệt. Mai gặp lại mấy đứa."

"Mong vậy." Violet nói và ngáp. Con bé biết Klaus đang cầu cứu được giải thoát để có thể nói với nó và Sunny những gì thằng bé đang nghĩ, nhưng sau khi trằn trọc cả đêm qua, tìm kiếm khắp nhà và lê bước khắp chừng đó bậc thang, đứa lớn nhất nhà Baudelaire thực sự mệt mỏi. "Chúc bác ngủ ngon, Esme. Chúc bác ngủ ngon, Jerome."

"Ngủ ngon mấy đứa." Jerome nó "Và nếu nửa đêm mấy cháu có dậy ăn vặt thì cố gắng đừng làm đổ thức ăn nha. Dạo này có nhiều vụn bánh mì trong nhà quá."

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn nhau mỉm cười với bí mật của chúng. "Chúng cháu xin lỗi." Violet nói "Ngày mai bọn cháu sẽ hút bụi nếu bác muốn."

"Máy hút bụi!" Esme nói "Ta biết là có thứ khác đang là mốt mà ông ta nói. Oh, còn có banh bông, và những thứ được phủ bằng cốm chocolate, rồi..."

Bọn trẻ nhà Baudelaire không muốn mắc kẹt trong cái đống danh sách mốt của Esme, nên chúng mang đĩa đến nhà bếp gần nhất, và đi dọc theo hành lang trang trí bằng mấy cái đầu thú, qua phòng ngồi, qua năm cái phòng tắm, quẹo trái ở một nhà bếp khác rồi cuối cùng tới phòng của Violet.

"Được rồi Klaus." Violet nói với em trai nó, khi ba đứa tìm được một góc thoải mái để bàn bạc "Chị biết em suy nghĩ cái gì đó rất nhiều, vì em không để tâm đến những gì xung quanh khi đang làm cái thói quen riêng đó."

"Thói quen riêng đó được gọi là sự đồng nhất." Klaus nói.

"Stiblo!" Sunny than thở, nghĩa là "Chúng ta có thể nâng cao kiến thức ngôn từ sau - nói cho tụi này biết anh đang nghĩ gì đi!"

"Xin lỗi , Sunny." Klaus nói "Anh chỉ nghĩ làm sao tìm ra chỗ Gunther đang trốn, nhưng anh không chắc. Đầu tiên, Violet, em muốn hỏi chị vài thứ. Chị biết gì về thang máy?"

"Thang máy à?" Violet nói "Thật ra thì có một chút. Bạn chị, Ben tặng chị một số bản vẽ thang máy vào ngày sinh nhật và chị đọc rất kỹ. Dĩ nhiên là chúng rụi trong đám cháy rồi. nhưng chị nhớ thang máy là một cấu trúc được bao bọc hình hộp, di chuyển theo trục thẳng đứng thông qua cái ròng rọc và các sợi dây. Nó được điều khiển bởi một giao diện điều khiển bằng nút bấm, là hệ thống phanh điện tử để nó có thể dừng lại tại bất kỳ điểm nào mà người dùng muốn. Nói cách khác, nó là cái hộp chạy lên xuống, phụ thuộc vào nơi em muốn đến. Nhưng mà sao?"

"Freijip?" Sunny hỏi, như bạn biết, theo cách nói riêng của con bé có nghĩa là "Sao giờ này anh lại nghĩ đến cái thang máy?"

"À, là người gác cửa làm anh nghĩ về thang máy." Klaus nói "Nhớ khi ông ta nói đôi khi giải pháp nằm ngay dưới mũi chúng ta không? Ông ta đang dán con sao biển bằng gỗ vào cửa thang máy khi nói."

"Chị cũng thấy vậy." Violet nói "Nó hơi bị xấu."

"Xấu thiệt." Klaus đồng ý "Nhưng ý em không phải chuyện đó. Em nghĩ đến cái cửa thang máy. Bên ngoài nhà này, có 2 cửa thang máy. Nhưng mấy lầu khác thì chỉ một cửa."

"Đúng rồi." Violet nói "Nó bị lẻ, giờ chị mới nghĩ đến nó. Nghĩa là có một cái thang máy có thể đi thẳng lên tầng trên cùng."

"Yelliverc!" Sunny nói nghĩa là "Còn cái thang máy thứ hai thì hoàn toàn vô dụng."

"Anh không nghĩ nó vô dụng." Klaus nói "Vì anh không nghĩ thang máy thật sự ở đó."

"Không ở đó?" Violet hỏi "Nếu vậy thì chỉ còn một cái trục rỗng thôi!"

"Middiow?" Sunny hỏi.

"Một trục thang máy là cái giúp thang máy đi lên xuống." Violet giải thích với em gái nó "Nó cũng như một cái hành lang, thay vì đi bên này qua bên kia thì nó đi lên xuống."

"Một hành lang." Klaus nói "Có thể dẫn đến một nơi ẩn náu."

"Aha!" Sunny hét lên.

"Aha đúng rồi." Klaus đồng tình "Thử nghĩ nếu ông ta dùng trục thang máy thay vì cầu thang, thì không ai co thể biết ông ta đang ở đâu. Em không nghĩ thang máy bị tắt vì lỗi mốt. Em nghĩ Gunther đang trốn ở đó."

"Nhưng sao ông ấy lại trốn? Ông ta tính làm gì?" Violet hỏi.

"Đó là phẩn ta vẩn chưa biết." Klaus thừa nhận "Nhưng em cá với chị câu trả lời có thể tìm thấy đằng sau cánh cửa đó. Ta hãy thăm dò cái gì phía sau cặp cửa thang máy đó. Nếu ta thấy dây thừng và những thứ chị mô tả thì đó là thang máy thật sự. Còn không thì..."

"Thì ta tìm đúng chỗ rồi." Violet kết câu giúp thằng bé "Đi liền bây giờ đi."

"Nếu ta đi bây giờ." Klaus nói "Ta phải thật khẽ. Nhà Squalors sẽ không để ba đứa trẻ chúng ta ve vãn quanh thang máy đâu."

"Hên xui thôi, nếu chúng ta muốn tìm thấy kế hoạch của Gunther." Violet nói. Tôi rất tiếc khi nói rằng điều này không đáng để mạo hiểm, nhưng dĩ nhiên bọn trẻ nhà Baudelaire không có cách nào khác để biết điều đó, nên chúng chỉ gật đầu rồi rón rén đi về phía lối ra khỏi nhà, dò xét từng phòng trước khi đi qua để xem liệu nhà Squalor có ở đâu đó không. Nhưng Jerome và Esme dường như dành buổi tối ở một căn phòng ở phần khác của căn nhà vì bọn trẻ nhà Baudelaire không thế bóng dáng họ ở đâu - cụm từ "bóng dáng của họ" ở đây có nghĩa là "không trông thấy bà cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu của thành phố hay chồng bà ấy - suốt đoạn đi đến cửa trước. Chúng hi vọng cái cửa sẽ không phát ra tiếng kêu khi mở, nhưng dường như bản lề im lặng đang là mốt, vì bọn trẻ nhà Baudelaire không gây tiếng động gì khi chúng rời căn nhà và rón rén tới hai cái cửa thang máy.

"Sao ta biết thang máy là cái nào?" Violet thì thầm "Chúng y chang nhau."

"Em chưa nghĩ đến việc đó." Klaus trả lời "Nếu một trong chúng là lối đi bí mật, phải có cách nhận biết."

Sunny gõ lên chân anh chị nó, đó là một cách gây sự chú ý tốt mà không gây ra tiếng ồn, khi Violet và Klaus nhìn xuống để xem em mình muốn gì, con bé trả lời trong lặng im. Không cần nói, con bé giơ ngón tay bé nhỏ của mình chỉ về mấy cái nút bên cạnh mấy cái cửa. Bên cạnh cái cửa đầu tiên, có một nút, với hình mũi tên chỉ xuống. Nhưng bên cạnh cái cửa thứ hai, có hai núi, một với mũi tên xuống và một với mũi tên lên. Ba đứa trẻ nhìn mấy cái nút và xem xét.

"Sao phải là nút đi lên," Violet thì thầm "Khi đang ở trên tầng cao nhất rồi?" và không chờ câu trả lời, con bé bước tới và nhấn vào. Với âm thanh nhẹ nhàng và trơn tru, cánh cửa trượt mở ra, bọn trẻ nghiêng người cẩn thận nhìn vào và thở hổn hển trước những gì chúng thấy.

"Lakry." Sunny nói, nghĩa là cái gì đó như "Không có dây thừng."

"Không chỉ vậy." Violet nói "Không có cái ròng rọc, bảng điều khiển hay hệ thống phanh điện từ. Chị còn không thấy cái buồng nào cả."

"Em biết." Klaus nói trong sự phấn khích "Em biết nó đã Ersatz (Tiếng Đức: Thay Đổi)!"

"Ersatz" là từ mô tả một một tình huống mà một thứ đang bị sắp xếp thành một thứ khác, trong trường hợp lối đi bí ẩn mà bọn trẻ nhà Baudelaire đang nhìn đã dự định thành một cái thang máy nhưng từ có thể dùng ở đây là "nơi khủng khiếp nhất mà bọn trẻ nhà Baudelaire từng thấy". Khi bọn trẻ đứng ở ngưỡng cửa và nhìn vào trục thang máy, nó cứ như đang đứng trên mép một vách đá khổng lồ, nhìn xuống vực sâu chóng mặt bên dưới. Nhưng điều khiến vực sâu này trở nên đáng sợ và chóng mặt là chúng rất tối. Cái trục giống như một cái hố hơn là một lối đi, dẫn thẳng vào một màu đen mà bọn trẻ chưa bao giờ thấy. Nó còn đen tối hơn cả màn đêm, hơn cả màn đêm không có trăng. Nó đen tối hơn con đường Dark Avenue vào ngày chúng đến. Nó đen hơn một con báo đen phủ nhựa đường đang ăn cam thảo đen ở nơi tận cùng sâu nhất của Biển Đen. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chưa bao giờ mơ thấy cái gì đen tối như vầy, thậm chí là ác mộng ghê rợn nhất của chúng, và khi chúng đứng ở rìa hố đen không thể tưởng tượng nổi này, chúng cảm tưởng rằng sẽ không bao giờ thấy lại tia sáng nào nếu bị cái trục này nuốt chửng.

"Ta phải đi xuống dưới đó." Violet nói, không tin vào những gì mình nói.

"Em không nghĩ em đủ can đảm đi xuống đó." Klaus nói "Nhìn coi nó tối thế nào. Khủng khiếp."

"Prollit." Sunny nói, nghĩa là "Nhưng cũng không khủng khiếp bằng những gì Gunther sẽ làm với chúng ta, nếu ta không tìm ra kế hoạch của ông ta."

"Sao ta không nói với nhà Squalor về chuyện này?" Klaus hỏi "Để họ có thể đi xuống đó."

"Ta không có thời gian nhờ vả nhà Squalor." Violet nói "Từng phút ta lãng phí là từng phút anh em nhà Quagmire chịu đựng trong nanh vuốt của Gunther."

"Nhưng làm sao ta xuống dưới?" Klaus hỏi "Em không thấy cái thang đứng nào, hay cầu thang. Em không thấy gì cả."

Ta phải leo xuống." Violet nói "Trên một sợi thừng. Nhưng ta tìm dây thừng ở đâu vào giờ đêm này? Hầu hết cửa hàng vật liệu đóng cửa lúc sáu giờ rồi."

"Nhà Squalor phải có vài sợi đâu đó trong nhà." Klaus nói "Vậy chia ra tìm thôi, và gặp lại ở đây trong mười lăm phút nữa."

Violet và Sunny đồng ý, và bọn trẻ nhà Baudelaire bước đi cẩn thận khỏi cái trục thang máy, rón rén vào nhà Squalor. Chúng cảm thấy giống như những tên trộm khi chia ra và lục lọi căn nhà, mặc dù chỉ có năm tên trộm trong lịch sử là có chuyên môn về dây thừng. Năm tên trộm đó đều bị bắt vào tù, đó là lý do tại sao người ta thường cất kỹ dây thừng để giữ an toàn, nhưng chúng hoàn toàn thất vọng khi người bảo hộ của chúng không cất giữ dây thừng vì đơn giản là họ không có.

"Chị không tìm thấy cọng nào cả." Violet thừa nhận khi gặp lại hai đứa em "Nhưng chị tìm thấy mấy cọng dây cáp này, có thể có ích."

"Em lấy mấy cái màng cửa sổ." Klaus nói "Chúng khá giống dây thừng, nên em nghĩ chúng có ích."

"Armani." Sunny nói và giơ lên một mớ cà vạt của Jerome.

"Giờ ta có vài thứ thay thế dây thừng." Violet nói "Để ta leo xuống cái thang máy bị thay thế. Nối chúng lại bằng Lưỡi Quỷ đi."

"Lưỡi Quỷ?" Klaus hỏi.

"Nó là tên một nút thắt." Violet giải thích "Nó được phát minh bởi mấy nữ cướp biển Phần Lan trong thể kỷ XV. Chị dùng nó làm mỏ neo leo tường khi Olaf nhốt Sunny trong lồng treo lủng lẳng trong tháp và nó cũng sẽ hoạt động ở đây. Ta cần phải làm một sợi dây càng dài càng tốt - theo những gì ta biết, đoạn đường dài dẫn xuống tầng trệt."

"Trông nó như là đi vào tâm trái đất." Klaus nói "Ta mất rất nhiều thời gian để cố thoát khỏi bá tước Olaf. Em không tin được là giờ ta đang cố để tìm ông ta."

"Chị cũng vậy." Violet đồng tình "Nếu không phải vì anh em nhà Quagmire, chị cũng không xuống đó đâu."

"Bangemp." Sunny nhắc anh chị nó. Con bé có ý nói "Không phải vì anh em nhà Quagmire, thì chúng ta cũng đã nằm trong nanh vuốt của ông ta lâu rồi." và hai đứa lớn nhà Baudelaire gật đầu đồng ý. Violet chỉ em nó cách thắt nút Lưỡi Quỷ, ba đứa nhỏ nhanh chóng cột dây cáp với màn cửa, cột màng cửa với cà vạt và chiếc cà vạt cuối cùng cột với thứ kì cục nhất mà chúng có thể tìm thấy là nắm cửa của nhà Squalor. Violet kiểm tra một loạt nút thắt của em mình và cuối cùng kéo cả sợi dây với sự hài lòng.

"Chị nghĩ nó có thể giữ chúng ta." Nó nói "Chị chỉ hi vọng nó đủ dài."

"Sao mình không thả dây xuống trục." Klaus nói "và nghe thử xem nó chạm sàn chưa? Để chắc ăn."

"Ý hay." Violet trả lời, và bước đến rìa lối đi. Con bé ném xuống đầu kia của sợi dây, bọn trẻ quan sát khi nó biến mất vào bóng tối, kéo theo phần còn lại với bọn trẻ nhà Baudelaire. Sợi dây cáp, màn cửa và cà vạt trượt đi nhanh chóng như con rắn dài thức dậy và trượt xuống trục. Nó trườn, trườn và chui xuống, bọn trẻ rướn người về phía trước hết cỡ và nghe kĩ hết mức. Cuối cùng, họ nghe một tiếng clink mờ nhạt, mờ nhạt khi sợi dây chạm phải kim loại và ba đứa trẻ nhìn nhau. Ý nghĩ leo xuống vào bóng tối trên một sợi dây tự làm khiến chúng muốn quay lại và chạy hết cỡ trỡ lại giường rồi kéo chăn trùm kín đầu. Chị em chúng đứng ở bờ vực của một nơi đen tối và khủng khiếp rồi tự hỏi chúng có thật dám leo hay không.

Sợi dây nhà Baudelaire đã chạm sàn. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire có dám không?

"Sẵn sàng chưa?" Klaus cuối cùng cũng hỏi.

"Chưa." Sunny trả lời.

"Chị cũng chưa." Violet nói "Nhưng chờ đến khi ta sẵn sàng thì ta phải chờ suốt đời. Đi thôi."

Violet kéo sợi dây một lần cuối, và cẩn thận, từ từ hạ mình xuống lối đi. Klaus và Sunny nhìn con bé biến mất vào bóng tối như thể một sinh vật đói khát khổng lồ đã ăn mất nó. "Đi thôi." Chúng nghe con bé thì thầm từ màn đen "Nó ổn."

Klaus thổi vào tay và Sunny thổi vào tay, hai đứa trẻ nhà Baudelaire theo chị mình vào bóng tối hoàn toàn trong trục thang máy, để rồi phát giác ra Violet không nói thật. Nó không ổn. Không được một nửa chữ ổn. Thậm chí là không được một phần hai mươi bảy của chữ ổn. Việc leo xuống đoạn đường bóng tối như đang rơi vào hố sâu qua tầng trệt, rơi sâu vào hầm ngục nằm sâu dưới lòng đất và nó là cái tình huống ổn ít ỏi mà bọn trẻ nhà Baudelaire gặp phải. Bàn tay của chúng nắm chặt sợi dây là nhứ duy nhất chúng thấy, bởi vì ngay cả khi mắt chúng điều chỉnh theo bóng tối, chúng sợ phải nhìn những chỗ khác, đặt biệt là nhìn xuống. Khoảng cách tiếng clink dưới sàn là âm thanh duy nhất chúng nghe, vì bọn trẻ nhà Baudelaire quá sợ để nói. Và thứ duy nhất chúng cảm thấy kinh khủng tuyệt đối là độ sâu và độ tối của lối đi, một nỗi kinh hoàng sâu sắc làm tôi phải ngủ với bốn bóng đèn ngủ từ khi tôi ghé thăm số nhà 667 đường Dark Avenue và nhìn cái hố sâu mà bọn trẻ nhà Baudelaire leo xuống. Nhưng trong suốt chuyến viếng thăm, tôi cũng thấy những gì bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn khi chúng đến tầng trệt sau khi leo hơn ba tiếng kinh khủng khiếp. Khi đó, mắt chúng đã quen với bóng tối, nên chúng thấy những thứ dưới cùng mà sợi dây chạm phải và tạo ra âm thanh mờ nhạt đó. Đầu sợi dây chạm phải một mảnh kim loại, đúng vậy - một khóa kim loại. Ổ khóa trấn giữ một cái cửa kim loại, và cái cửa kim loại hàn gắn vào một loạt các thanh kim loại tạo thành một cái lồng kim loại gỉ sét. Vào thời điểm tôi đến nghiên cứu lối đi này, cái lồng trống rỗng và đã trống lâu lắm rồi. Nhưng nó không trống khi bọn trẻ nhà Baudelaire tới nơi. Khi chúng đến đáy sâu và đáng sợ, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn vào trong lồng và thấy hình bóng hỗn loạn run rẫy của Duncan và Isadora Quagmire.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.