Ô MAI MƠ XÓA NẾP NHĂN

Thiên Đường Tiền Xu Tập 3

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4 - Ô MAI MƠ XÓA NẾP NHĂN

❊ ❊ ❊

Bà Yukie đang phiền muộn lắm, chẳng là cô cháu gái Mako đã bắt đầu chê bà “Bà ơi, mặt bà nhăn nheo nhỉ.” Bà Yukie cứ nghĩ mình còn trẻ cơ, thành ra bà sốc lắm.

Phải ra ngoài thay đổi không khí thôi, nghĩ vậy bà Yukie quyết định đi tản bộ một mình. Thế nhưng đi mãi đi mãi mà tâm trạng bà vẫn không khá hơn. Từ “nhăn nheo” đã ghim chặt trong trái tim bà, chẳng cách nào gỡ ra được. Cửa hàng rau quả đã bắt đầu bày bán hồng khô, đặc sản của mùa đông, song hôm nay bà Yukie chẳng có tâm trạng mua chúng.

Mình đã có cháu rồi, là một người bà đáng kính rồi. Có nếp nhăn âu cũng là chuyện đương nhiên.

Bà Yukie đã cố nhủ lòng như vậy. Song quả thực bà vẫn muốn được là “một người bà xinh đẹp” trong mắt cháu mình. Nhưng bây giờ mà đi thẩm mỹ viện thì xấu hổ chết, nhất là lại tốn kém nữa. Chẳng biết có cách nào xóa nếp nhăn vừa rẻ vừa hiệu quả tức thì không nhỉ?

Bà Yukie vừa lang thang vừa nghĩ về việc chỉ có trong mơ đó. Chẳng biết từ lúc nào bà đã bước vào một con hẻm khuất tối mờ mờ.

“Ơ kia? Đây là đâu nhỉ?”

Nhìn quanh một vòng, bà Yukie càng ngạc nhiên hơn khi thấy ngay gần đó là một tiệm bánh kẹo treo tấm biển hiệu ghi “Thiên đường tiền xu”. Trước cửa tiệm bày la liệt những món bánh kẹo sáng lấp lánh.

Bà Yukie ngay lập tức bị tiệm bánh kẹo đó hút hồn, quên biến cả cú sốc về những nếp nhăn. Lâu lắm rồi mới lại thấy một tiệm bánh kẹo thế này. Phải ghé thử xem sao mới được. Đúng rồi, tiện mình sẽ mua gì đó cho Mako luôn.

Bà Yukie bước vào cửa hàng, hồi hộp y như một đứa trẻ.

Ái chà chà, sao mà toàn những món bánh kẹo tên nghe lạ tai thế nhỉ. Bánh bông lan mặt cười, Kẹo bông háo hức, rồi Soda chanh giả bệnh? Thạch ma run rẩy, Sữa chua heo sữa là gì? Goa, cái bình đằng kia đựng toàn xương kìa! Nhìn y như đồ thật, nhưng mác ghi Soda canxi hình xương thế kia thì hẳn là kẹo rồi.

Bà Yukie vốn nghĩ bánh kẹo thì cũng chỉ có từng ấy loại thôi. Thế nhưng bánh kẹo ở đây thật hay ho quá. Cứ y như có ma thuật hết vậy.

Trong lúc bà Yukie còn đang đưa mắt xem hết thứ này đến thứ khác thì một người phụ nữ to lớn mặc kimono từ sâu bên trong cửa hàng đi ra. Bộ kimono với hoa văn tiền xu cổ màu trà nổi bật trên nền vải màu đỏ tím. Mái tóc vấn gọn trắng muốt, song gương mặt phúc hậu lại không có lấy một nếp nhăn.

Không biết người này bao nhiêu tuổi nhỉ?

Bà Yukie vô thức nhìn người phụ nữ chằm chằm.

Người phụ nữ mỉm cười, cúi đầu chào.

“Kính chào quý khách. Đây hẳn là vị khách của ngày hôm nay rồi. Tôi là Beniko, chủ tiệm. Tôi cứ chờ quý khách mãi.”

“Vâng. Xin, xin chào.”

Bà Yukie lúng túng trước những lời lẽ trang trọng quá mức ấy. Lại thêm nụ cười của người này nữa, trông vừa dễ chịu lại vừa quyến rũ đến lạ.

“Vậy quý khách muốn tìm gì nào? Thiên đường tiền xu có mọi thứ mà khách hàng mong muốn. Xin hãy cứ nói ra thứ mình cần.”

Thứ mình cần. Thứ mình cần nhất bây giờ, đó là...

“Chắc không có loại kẹo nào mà ăn vào là các nếp nhăn biến mất hết đâu nhỉ?

Bà Yukie nói nửa đùa nửa thật, song bà chủ tiệm lại gật đầu rõ mạnh.

Có đây ạ.

Nói rồi bà chủ tiệm lấy từ trên giá xuống một cái lọ to cỡ lon đào đóng hộp. Bên trong nhét đầy những thứ trông như quả anh đào màu xanh. Nhãn lọ đề dòng chữ “Ô mai mơ xóa nếp nhăn”.

Vừa nhìn thấy nó, bà Yukie đã cảm thấy như tim bị tên xuyên trúng. Là nó. Chính là thứ mình cần.

Bà Yukie kích động tới mức không thốt nên lời. Bà chủ tiệm ngọt ngào rủ rỉ.

“Beniko tôi cũng dùng món này thường xuyên đấy. Nhờ vậy nên da mới được trơn láng mịn màng thế này đây.”

“Tôi mua cái đó! Bao nhiêu tiền thế?”

Mười nghìn yên thì mình cũng mua, nghĩ vậy nên bà Yukie mới hét lên như vậy. Song cái giá bà chủ tiệm nói ra lại rẻ hơn rất rất nhiều.

“Năm trăm yên ạ.”

“Ôi, rẻ vậy sao?”

“Vâng, nhưng phải là đồng năm trăm yên đặc biệt. Quý khách có đồng năm trăm yên nào không?”

Nghe chủ tiệm hỏi vậy, bà Yukie mới lục chiếc ví đựng tiền xu. Đây rồi, vừa khéo có đông năm yên. Nhận được tiền, bà chủ tiệm ngắm nghía thật kỹ, đoạn cười.

“Đồng năm trăm yên năm Bình Thành thứ mười bảy. Đúng là đồng xu may mắn của ngày hôm nay rồi. Vậy xin mời nhận hàng.”

Nhận lọ ô mai mơ xong, bà Yukie vội vã về nhà. Đên cả việc mua quà cho cô cháu gái Mako bà cũng quên béng mất.

Về đến phòng, bà Yukie cẩn thận xem xét lọ ô mai mơ. Ô mai mơ trong lọ có màu xanh nhờ nhờ giống như đậu Hà Lan hầm, nhẵn thín. Ăn cái này chắc làn da sẽ trở nên tươi trẻ lắm đây. Cái tên “Ô mai mo xóa nếp nhăn” nghe cũng thật thích.

Cái tên sao mà hay thế. Nhất định nó sẽ có tác dụng cho mà xem, tuy nghe thật khó tin. Nhưng không sao! Giờ nó đã là của mình rồi.

Chẳng biết có tác dụng thật hay không nhưng mua được Ô mai mơ xóa nếp nhăn thế này là bà Yukie đâ mãn nguyện lắm rồi.

Bà xem xét một lượt thì thấy phía sau bình có dán nhãn chú ý.

Chú ý. Nếu ăn quá nhiều trong một lần thì công dụng của ô mai mơ xóa nếp nhăn sẽ bị mất cân bằng, gây ra hiện tượng “trào ngược nếp nhăn”. Vì vậy mỗi ngày chỉ nên ăn mấy quả.

Bà Yukie hồi hộp mở nắp lọ. Ngay lập tức mùi thơm của ô mai mơ tràn ngập khắp phòng. Ô mai mơ xếp đầy tới tận miệng lọ.

Bà Yukie lấy một quả ô mai mơ, đưa vào miệng.

Ồ. Ngon quá. Độ mặn vừa khéo hợp miệng bà. Cắn lại thấy giòn giòn dai dai, sướng cả răng.

Chẳng mấy chốc bà Yukie đã ăn hết quả thứ nhất, tiếp tục bỏ quả thứ hai, thứ ba vào miệng. Đang định ăn quả thứ tư thì bà nhớ ra mục chú ý kia. Thôi chết, mỗi ngày chỉ được ăn mấy quả thôi cơ mà.

Thế rồi bà Yukie quyết định hôm nay tạm dừng ở đây.

Bà Yukie đóng nắp lọ, đem bỏ đám hạt vào thùng rác. Đúng lúc ấy bà nhìn thấy bóng mình trong chiếc gương bên cạnh.

“Ô kìa?”

Bà Yukie nhào tới bên chiếc, gương. Bà cứ ngỡ mình nhìn lầm nhưng không phải. Một vài nếp nhăn đã biến mất. Nếp nhăn dưới mắt cũng chẳng còn, mấy cái rõ mồn một trên trán cũng đâ mờ đi trông thấy.

Bà Yukie nhìn đi nhìn lại nhưng đúng là bà không hề nhìn nhầm. Ô mai mơ xóa nếp nhăn phát huy tác dụng nhanh quá. Đúng là nó có tác dụng thật rồi.

Bà Yukie vui mừng khôn xiết.

Từ đó mỗi ngày bà Yukie lại lén ăn ba quả ô mai mơ xóa nếp nhăn. Nó đã thành phương pháp làm đẹp bí mật của riêng bà Yukie. Giờ bà chẳng cần đến những sản phẩm dưỡng da đắt tiền hay phương pháp mát xa trị liệu chuyên dụng nữa. Ô mai mơ xóa nếp nhăn vừa rẻ vừa đơn giản, mà lại hiệu quả tuyệt vời.

Sau một tuần, da bà Yukie đã nhẵn mịn hơn hẳn, trông bà trẻ hẳn ra. Nghe Mako khen “Bà ơi, dạo này da bà nhẵn mịn thế, còn chẳng thấy nếp nhăn đâu cả” mà bà Yukie thấy mình như đang ở trên chín tầng mây.

Không chỉ riêng Mako mà cả những người quen gặp bà trên đường cũng vô cùng sửng sốt. Có người còn hỏi “Bà làm cách nào vậy?” hay “Bà đi thẩm mỹ đấy à? Bệnh viện nào thế? Chỉ cho tôi với.” Thấy mọi người phản ứng như vậy bà Yukie càng thêm vui sướng.

Mọi người cứ chờ mà xem, tôi sẽ còn trẻ, đẹp hơn nữa cơ.

Mục tiêu của bà Yukie càng ngày càng lớn.

Thành thử bà Yukie chỉ sợ Ô mai mơ xóa nếp nhăn sẽ hết mất. Tuy vẫn còn hơn nửa lọ nhưng bà đã muốn mua thêm để dành.

Thế là bà Yukie quyết định đi tới tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu đó. Thế nhưng bà lại chẳng thể tìm thấy nó. Rõ ràng bà đi đúng đường, vậy mà lại không thấy có cửa tiệm nào giống vậy. Bà thử hỏi nhiều người nhưng ai cũng bảo chưa thấy tiệm như thế bao giờ.

Hay là họ chuyển đi nơi khác rồi nhỉ. Ôi, sao mình không mua sẵn thêm một bình nữa nhỉ! Thật ngốc quá!

Bà Yukie ủ rũ quay về nhà. Vì đi bộ khá nhiều nên bà đã thấm mệt. Xương vai kêu răng rắc.

Bà Yukie vô thức nhìn vào gương. Không biết có phải do đang mệt không mà nếp nhăn vốn đã biến mất từ lâu bỗng dưng lại xuất hiện trên trán bà Yukie.

“Chết rồi!”

Bà rên lên.

Không thể tha thứ cho nếp nhăn này được. Phải làm cho nó biến mất ngay thôi.

Bà Yukie lấy bình Ô mai mơ xóa nếp nhăn ra, bỏ liền một lúc ba quả vào miệng. Song bà vẫn thấy như vậy chưa đủ. Sáng nay bà đã ăn ba quả rồi mà nếp nhăn vẫn xuất hiện đấy thôi. Có lẽ nên ăn thêm một ít nữa.

Bà Yukie ăn thêm hai quả nữa.

“Xong. Như này chắc chắn là ổn rồi.”

Bà Yukie lại nhòm vào gương lần nữa.

May quá. Trán bà lại nhẵn thín rồi. Nếp nhăn ở đuôi mắt khiến bà bận tâm dạo gần đây cũng đã biến mất. Tốt quá rồi, tốt quá rồi.

Bà Yukie những tưởng vậy là đã yên tâm. Song chính lúc ấy khuôn mặt trong gương bỗng nhiên biến đổi. Làn da vừa mới đây vẫn còn trắng mịn của bà bắt đầu co lại, nhăn nheo.

“Không thể nào! Sao lại thế này chứ!”

Kể cả trong lúc đang cuống cuồng lên như thế, khuôn mặt bà Yukie vẫn tiếp tục bị vô số những nếp nhăn xâm chiếm. Chẳng mấy chốc khuôn mặt bà đã hóa thành một quả cà chua khô. Nhìn chẳng khác nào mắt mũi bị vùi sâu dưới các nếp nhăn cả.

Bà Yukie sốc đến nỗi không thể nhúc nhích.

Đây không phải là mình. Nhìn có khác nào một con yêu quái trăm tuổi đâu. Sao lại thành ra thế này.

A, bà Yukie chợt nhớ ra.

Đúng rồi, trên nhân dán chú ý đó chẳng có ghi đây sao. Nếu ăn quá nhiều trong một lần sẽ xảy ra hiện tượng “trào ngược nếp nhăn”. Ra là thế này sao. Ãn nhiều quá thì các nếp nhăn sẽ đồng loạt quay trở lại. Đã vậy còn nhiều gấp đôi khi trước.

“Không thể thế được.”

Bà Yukie òa khóc. Nước mắt bà lăn theo rãnh giữa những nếp nhăn mà chảy xuống. Hệt như đến cả nước mắt cũng đang cười nhạo bà vậy.

Khóc lóc đau khổ một hồi, bà Yukie bỗng thấy sốt ruột. Phải làm gì đó để khuôn mặt quay trở về như cũ mới được. Mọi người trong nhà mà nhìn thấy bà thế này hẳn sẽ rất hốt hoảng. Nhất là Mako. Con bé mà nhìn thấy mặt bà bây giờ nhất định sẽ thét lên “Ôi, ma kìa!”

Bà Yukie thử đủ mọi cách, nào là lấy khăn ấm lau, rồi thoa đẫm kem lên mặt.

Nhưng chẳng có tác dụng gì cả.

Lòng bà Yukie rối như tơ vò. Làm sao bây giờ. Hay là lại ăn ô mai mơ nhỉ? Nhưng nghĩ tới chuyện nếp nhăn sẽ mọc nhiều hơn thế này là bà đã rùng cả mình.

Đắn đo một hồi, cuối cùng bà Yukie vẫn mở nắp lọ ô mai mơ ra. Đúng khi ấy bà thấy dưới nắp lọ chi chít những chữ. Chữ nhỏ đến nỗi tưởng như phải dùng đến kính lúp, nội dung thì như sau:

Cách ứng phó khi xảy ra hiện tượng “trào ngược nếp nhăn”. Trong lọ có duy nhất một quả Ô mai mơ màu đỏ. Nếu không thể chịu đựng được chuyện các nếp nhăn quay trở lại, hãy đưa quả ô mai mơ này cho ai đó ăn. Khi ấy các nếp nhăn sẽ chuyển hết qua người ăn quả ô mai mơ màu đỏ kia. Xin hãy suy xét thật cẩn thận chuyện da ai dó sẽ bị nhăn nheo thay mình.

Bà Yukie vội vàng dùng đũa lục lọi trong lọ. Đây rồi. Tận dưới đáy lọ có một quả ô mai mơ màu đỏ to hơn hẳn những quả khác. Quả mơ căng tròn, nhìn thôi đã thấy ngon.

“Cho ai đó ăn cái này thì khuôn mặt mình sẽ trở lại như cũ. Đưa ai ăn bây giờ nhỉ.”

Bà Yukie suy nghĩ lung lắm.

Ông Sasaki ở tổ một thì sao? Người đó miệng lưỡi chua ngoa, suốt ngày cằn nhằn vợ. Liệu ông ta có trầm tính lại khi da bị nhăn nheo không nhỉ?

Hay là bà Wakaoku bên nhà đối diện? Người đó mới đây còn mặt mày tím tái, nổi giận đùng đùng chạy tới mắng mỏ sao lại quệt ô tô làm xước tường nhà bà ta. Có ai cố ý đâu chứ.

À, nói vậy còn có cả thằng bé hay bắt nạt Mako nữa. Thằng nhãi ranh ấy còn ném xe đạp của Mako xuống sông cơ mà. Thật giận quá. Hay là đưa nó ăn nhỉ.

Bà Yukie cứ băn khoăn mãi, chọn người này, hay là chọn người kia đây. Bà vẫn chưa nghĩ ra người nào phù hợp. Người bà Yukie không ưa thì nhiều, nhưng đưa họ ăn quả ô mai mơ thì bà lại không đành. Da họ mà bị nhăn nheo thì cũng đáng thương quá.

Chẳng biết từ lúc nào nước mắt bà Yukie đã trào ta.

Đẩy nếp nhăn cho người khác là chuyện khó quá, bà không làm nổi. Chắc chắn cả quãng đời còn lại bà sẽ sống trong ân hận mất.

“Tại mình tham lam nên mới thành ra như vậy. Nhưng mặt mũi thế này thì... Ôi, phải làm thế nào đây?”

Bà Yukie đặt quả ô mai mơ trước mặt, trăn trở mãi. Khi ấy khuôn mặt bà chủ tiệm bánh kẹo đó hiện lên trong đầu bà.

“Đúng rồi, người của tiệm bánh kẹo đó hẳn sẽ biết nên làm gì lúc này nhỉ?”

Bà Yukie quyết định đi tìm tiệm bánh kẹo đó lần nữa. Có khi lần này lại tìm ra cũng nên. Khi ấy chắc chắn khuôn mặt bà sẽ trở lại như cú. Đúng vậy. Nhân tiện bà cũng sẽ trả lại lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn nguy hiểm này luôn.

Cũng biết chẳng nên mong đợi gì nhiều, ấy vậy mà bà Yukie vẫn sửa soạn ra khỏi nhà. Bà đeo cặp kính râm thật to, nửa mặt còn lại thì nhờ khẩu trang bịt kín. Cuối cùng bà trùm khăn lên đầu như phụ nữ đạo Hồi, hòng che đi các nếp nhăn nhiều nhất có thể.

Vậy chắc là được rồi. Thế này sẽ không ai thấy được mặt mình đâu. Với lại ăn vận kiểu này chắc cũng không ai nhận ra mình đâu nhỉ.

Bỏ lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn vào túi, bà Yukie ra khỏi nhà. Tiệm bánh kẹo ấy nhất định nằm ở một con ngõ nào đó gần phố mua sắm thôi. Đã vậy bà sẽ ghé vào từng ngóc ngách một.

Mới bốn rưỡi chiều nhưng đang đông nên trời nhanh tối. Hoàng hôn chưa gì đã kéo đến rồi. Hôm nay lại là ngày lạnh nhất năm nay nên chẳng mấy ai đi lại ngoài đường. Đối với người không muốn bị ngưới khác nhìn thấy mặt như bà Yukie thì quả đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Vừa nghĩ vậy, từ xa một cô bé nhỏ thó đi tới.

Ôi không!

Bà Yukie giật nẩy mình. Chẳng phải cô cháu gái Mako của bà kia sao. Chắc con bé tới nhà bạn chơi giờ mới về. Mà giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó. Mình phải trốn đi cái đã.

Bà Yukie vội vã chạy vào một con hẻm, đứng im ở đấy. Mong Mako hãy mau mau đi qua.

Nhưng bà đợi mãi đợi mãi mà không thấy Mako đâu. Muốn về nhà con bé nhất định phải đi qua chỗ này mới phải.

Thấy lạ, bà Yukie lén thò mặt ra nhìn. Thế rồi bà đã chứng kiến một cảnh tượng không thể nào ngờ tới.

Một chiếc xe hơi màu đen đỗ trên đường từ lúc nào. Một gã đàn ông trẻ đang bịt miệng, ôm chặt lấy Mako đang vẫy vùng.

Bà Yukie thấy như máu trong người đông cứng lại. Bà những muốn hét lên nhưng không thành. Song khi gã đàn ông định nhét Mako vào xe hơ, bà Yukie như bừng tỉnh. Giây phút đó cơn giận dữ bắt đầu trào lên.

“Mày đang làm gì cháu tao thế hả!”

Bà Yukie lao tới, hét lên bằng giọng to đến nỗi không biết từ đâu phát ra.

Bà như một con sư tử túm lấy gã đàn ông vừa quay người nhìn lại, quyết một phen sống mái với hắn. Phải cứu Mako bằng mọi giá.

Nhưng gã đàn ông khỏe quá. Hắn giữ chặt lấy Mako không buông.

“Gì đây! Buông tôi ra ngay, cái mụ già này’.”

Bàn tay hắn đập đánh chát vào mặt bà Yukie, hất phăng kính râm cùng khẩu trang đi. Lập tức đôi mắt hắn trợn tròn lên.

A a a!

Gã đàn ông hét lên, ngã ngửa ra sau. Mako mới nãy còn bị khóa chặt người giờ đã được thả ra.

Hẳn là hắn phát hoảng vì nhìn thấy khuôn mặt chi chít nếp nhăn của bà rồi.

Đúng rồi! Nếp nhăn! Ô mai mơ xóa nếp nhăn!

Bà Yukie tức tốc lấy lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn ra khỏi túi, mở nắp. Thế rồi bà nhón lấy quả mơ màu đỏ nằm ngay trên đầu nhét vào miệng gã đàn ông đang run rẩy.

“Hự!”

Gã đàn ông kêu lên một tiếng như có thứ gì nghẹn nơi cổ họng, cố gạt tay bà Yukie ra. Nhưng bà Yukie quyết chí giữ chặt miệng hắn, không cho hắn nhả quả ô mai mơ.

Bà Yukie với gã đàn ông cứ chiến đấu trong im lặng như vậy một lúc. Mãi cuối cùng gã cũng đẩy được bà ra.

Gã chui vào trong xe hơi, chẳng buồn để ý tới Mako nữa. Chiếc xe hơi phóng vụt đi mất.

Bà Yukie thở hổn hển, ôm chặt lấy Mako.

“Mako, Mako oi! Bà đây! Cháu có sao không?”

“Bà, bà. Bà ơi! Hu hu!”

Mako òa khóc. Cũng may con bé không bị thương ở đâu cả. Nhẹ cả người, bà Yukie cũng nước mắt lưng tròng.

Một người đàn ông đi qua thấy vậy liền hỏi thăm “Hai bà cháu có sao không? Có chuyện gì thế ạ?” Bà Yukie vừa sụt sịt vừa thuật lại sự tình “Cháu tôi suýt bị bắt cóc đấy.” Người đàn ông ngay lập tức liên lạc với cảnh sát và ở lại với hai bà cháu cho tới khi họ đến.

Trong lúc đó bà Yukie vẫn luôn ôm chặt lấy Mako. “Không sao rồi. Ổn cả rồi”, vừa thì thầm trấn an cháu như vậy bà Yukie cũng thấy bình tâm lại.

Bà Yukie nhìn xuống đất. Lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn cùng vô số những quả ô mai mơ vương vãi trên mặt đường đổ bê tông. Cả kính râm và khẩu trang của bà nữa...

Bà Yukie giật nẩy mình. Đúng rồi. Mặt mình. Không biết mặt mình giờ thế nào rồi nhỉ? Mình đã ép gã đàn ông đó ăn quả ô mai mơ màu đỏ rồi...

Muốn kiểm tra thì chỉ có một cách. Bà Yukie khẽ cất tiếng gọi Mako đang rúc trong lòng mình.

“Mako, Mako ơi. Cháu nhìn mặt bà đi?”

Mako đang vùi mặt mà khóc nhưng nghe bà Yukie gọi, cô bé liền ngước mặt lên.

Đôi mắt Mako dán vào khuôn mặt bà Yukie. Bà Yukie vô thức nhắm tịt mắt lại, trống ngực đập thình thịch.

“Bà ơi? Bà sao thế? Bà bảo cháu nhìn vào đâu cơ ạ?

Bà Yukie mở mắt. Mako chẳng có vẻ gì là đang sợ hãi cả, chỉ nhìn bà Yukie vẻ khó hiểu.

“Đâu, vào đâu là sao... Mặt bà không có gì lạ à?”

“Lạ là sao ạ?”

“Ơ thì, mặt bà rất nhăn đúng không?”

Mako vẫn nhìn bà Yukie vẻ khó hiểu rồi nói.

“Không ạ. Mặt bà vẫn như trước.”

Nghe vậy bà Yukie vội vã sờ lên mặt mình. Đúng là da rất mềm mại. Tuy có vài nếp nhăn nhưng không hề thấy cảm giác nhăn nheo gớm ghiếc kia nữa.

Những nếp nhăn đã biến mất!

Vẫn chưa thể tin nổi, bà Yukie vừa ôm Mako vừa kiếm thứ gì đó có thể dùng làm gương soi. Thế rồi bà thấy cái nắp lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn. Cái nắp bằng kim loại sáng bóng, chắc có thể dùng thay gương được.

Bà Yukie nhặt cái nắp lên, nhìn vào đó.

“Ôi, may quá!”

Khuôn mặt bà Yukie đã trở lại như cũ. Đúng là mặt bà trước khi xảy ra hiện tượng trào ngược nếp nhăn đây rồi. Quả ô mai mơ màu đỏ đã có tác dụng thật.

Tức là bây giờ gã đàn ông đó...

Rốt cuộc cảnh sát đã không bắt được gã đàn ông định bắt cóc Mako.

Thay vào đó có một vụ tai nạn xảy ra ngay gần hiện trường vụ bắt cóc. Một chiếc xe hơi màu đen đã đâm thẳng vào cột điện. Tài xế là một ông lão khoảng chín mươi tuổi, toàn thân bị thương khá nặng nên đã được đưa tới bệnh viện. Có vẻ do vụ tai nạn nên đầu óc ông ta bị rối loạn hay sao mà cứ nằng nặc bảo với y tá là “Tôi mới chỉ hai mươi hai tuổi thôi!”

Bà Yukie cười mãn nguyện khi nghe người hàng xóm kể.

Chắc chắn gã đàn ông đó đã nhìn thấy khuôn mặt nhàu nhĩ của mình qua gương chiếu hậu. Thế rồi do quá thất kinh nên đã bẻ nhầm vô lăng tông vào cột điện. Đây gọi là quả báo chứ gì nữa. Nhà ngươi cứ tận hưởng cảm giác nhăn nheo ấy đi nhé.

Ô mai mơ xóa nếp nhăn lại có ích một cách không ngờ tới quá nhỉ.

Bà Yukie nhẹ cả người.

Lọ Ô mai mơ xóa nếp nhăn vẫn còn lại một ít nhưng bà Yukie không ăn mà chôn nó ở sau vườn. Đúng là Ô mai mơ xóa nếp nhăn mang lại hiệu quả tuyệt vời thật đấy, nhưng công dụng ấy lại kéo theo vô vàn nguy hiểm. Nếu nghiện nó rồi kiểu gì cũng sẽ lại xảy ra vụ trào ngược nếp nhăn kia thôi. Nghĩ tới đó bà Yukie chỉ thấy sợ nếu phải cậy nhờ sức mạnh ấy của ô mai mơ.

Nhưng không có nghĩa là bà sẽ từ bỏ chuyện làm đẹp. Bây giờ bà Yukie chọn cách chậm mà chắc. Ví dụ như bà sẽ tự mát xa da mặt, và để ý tới sức khỏe của mình hơn.

Đúng vậy. Không có Ô mai mơ xóa nếp nhăn đúng không sao cả. Mình sẽ vẫn mãi là người bà trẻ trung xinh đẹp khiến Mako tự hào thôi.

Bà Yukie quyết tâm như vậy.

Okamura Yukie, sáu mươi tám tuổi. Người phụ nữ có đồng năm trăm yên năm Bình Thành thứ mười bảy.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.