DANGO ANH EM

Thiên Đường Tiền Xu Tập 3

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5 - DANGO ANH EM

❊ ❊ ❊

“A, thật là chán quá đi.”

Akira ngán ngẩm.

Akira học lớp năm, là anh cả trong bốn anh em. Tất nhiên, cậu bé chẳng lấy gì làm thích thú chuyện này. Hai đứa sinh đôi học lớp ba, Mion và Mina thì xấc láo. Cậu em út sáu tuổi Hikaru thì hay mè nheo nhõng nhẽo.

Vậy mà Akira lại phải chăm sóc mấy đứa em ấy. Dù hai đứa sinh đôi có ăn mất đồ ăn vặt của cậu, hay đang chơi vật nhau mà Hikaru nổi đóa lên đấm trúng chỗ hiểm thì Akira cũng không được tức giận. Chỉ vì cậu bé là anh.

“Con là anh cơ mà? Chấp các em làm gì...” Thế mình phải như vậy đến bao giờ cơ chứ! Làm anh cả chỉ toàn bị thiệt thôi!

Akira chán lắm rồi. Cậu bé bực mình ghê gớm. Chuyện gì cũng chỉ vì cậu là đứa được sinh ra đầu tiên.

Akira thực sự muốn được làm em; Có như vậy cậu bé mới không phải chăm sóc ai nữa cả, thay vào đó Akira sẽ được cưng nựng. Cậu bé sẽ không bị bố mẹ mắng chỉ vì những chuyện cỏn con, được nhắm mắt làm ngơ, được cưng chiều.

Hay mình bỏ nhà đi rồi làm con nuôi nhà khác nhỉ. Chỉ cần tới một gia đình giàu có hiếm muộn con cái nào đó, hẳn cậu bé sẽ được chiều chuộng lắm. Họ sẽ mua cho Akira bất cứ thứ gì, cậu sẽ độc chiếm tất cả mọi thứ. Ôi được vậy thì tuyệt biết bao.

Akira vừa bước đi trên đường vừa tưởng tượng ra viễn cảnh ấy. Cậu bé đang đi tới thư viện. Mẹ sai Akira đem trả đống sách mà hai đứa sinh đôi đã mượn của thư viện. Dĩ nhiên Akira đã kịch liệt phản đối.

“Sao lại là con? Bọn Mion mượn thì hai đứa nó phải đem đi trả chứ!”

“Sao con lại nói như vậy? Con biết hai em sắp có buổi biểu diễn ba lê mà. Hôm nay lạnh thế nhỡ hai đứa bị cảm thì sao? Trên đường về con ghé cửa hàng tiện lợi mua kẹo mà ăn cũng được.”

Rốt cuộc Akira vẫn phải đi. Mà số sách đó... Hai đứa sinh đôi mỗi đứa mượn hẳn sáu cuốn. Tổng cộng mười hai cuốn. Nặng kinh khủng khiếp. Dây đeo ba lô hằn lên vai, Akira càng lúc càng bực mình.

“Chết tiệt! Mion và Mina! Hai đứa nó quá lắm rồi!

Tính đi đường tắt, Akira rẽ vào một con ngõ. Không biết có phải do thiếu tập trung hay không mà khi nhận ra thì cậu thấy mình đã ở một noi hoàn toàn xa lạ.

Trước mắt cậu là một tiệm bánh kẹo khá cũ kỹ. Akira dứt khoát bước vào bên trong, cứ như thể tiệm bánh kẹo ấy đang gọi mời cậu vậy. Trong tiệm bày la liệt những thức kẹo đầy màu sắc.

Tuyệt thật. Tuy mĩnh chẳng hiểu gì nhưng mà tuyệt thật đấy.

Akira đang nín thở dán mắt vào đám kẹo thì bỗng từ trong cửa tiệm một người phụ nữ to lớn lặng lẽ đi ra. Người này vận bộ kimono màu đỏ tím cùng mái tóc trắng toát, đôi môi đỏ chót. Người phụ nữ nở nụ cười, cất tiếng chào Akira.

“Xin chào quý khách. Ái chà, vị khách may mắn hôm nay có vẻ đang bất mãn quá nhỉ. Nhưng không sao, không sao hết. Biến ước muốn của những vị khách như vậy thành hiện thực chính là sứ mệnh của Thiên đường tiền xu. Nào, giờ hãy cho ta biết ước muốn của quý khách là gì nào.”

Người phụ nữ này nói năng thật kỳ lạ. Nhưng Akira hiểu. Người phụ nữ thật sự muốn biến ước muốn của Akira thành hiện thực. Và bà ấy có khả năng làm được.

Thế nên Akira thẳng thắn nói ra mong ước của mình.

“Cháu muốn được làm em. Cháu muốn làm con út. Cháu chán phải chăm sóc mấy đứa em lắm rồi.”

Ra là vậy, người phụ nữ gật đầu.

“Chuyện này cũng thường gặp ấy mà... Nhân tiện, nhà quý khách có mấy anh chị em?”

“Bốn ạ. Cháu còn hai em gái và một em trai. Không còn gì tệ hơn ạ.”

“Ra là vậy, ra là vậy. Thế thì Dango anh em là hợp nhất rồi.”

Nói rồi người phụ nữ thò tay vào thùng kính trong góc tiệm lấy ra một xiên dango.

Bốn viên dango trắng bóc và tròn xoe, nhìn thôi đã thấy ngon được xiên trên một que tre. Nhìn kỹ mới thấy trên mỗi viên dango lại in một con số nhỏ xíu, lần lượt từ một đến bốn, theo thứ tự từ trên xuống.

Trống ngực Akira đập thình thịch. Cậu cảm thấy như đã gặp được định mệnh đời mình. Món bánh dango này chính là thứ cậu cần bây giờ! Cậu muốn có nó!

Akira vội giơ tay ra nhưng người phụ nữ đã kịp thu xiên dango lại.

“Quý khách phải trả tiền trước đã. Giá chỉ mười yên thôi. Quý khách có mười yên không?”

“Có... ạ!”

Akira vội vàng lấy đồng mười yên ra. Thế nhưng người phụ nữ vừa nhìn thoáng qua đã lắc đầu.

“Không phải đồng đó, xin hãy tìm một đồng mười yên khác.”

“Đồng mười yên khác là, là đồng nào? Bà tự chọn lấy đi!”

Akira đổ toàn bộ tiền xu ra lòng bàn tay. Tức khắc người phụ nữ nhón lấy một đồng mười yên mà chẳng buồn do dự.

“Đây rồi đây rồi. Đồng mười yên năm Bình Thành thứ ba, đồng xu của ngày hôm nay. Món hàng này giờ là của quý khách.”

Akira tay run run nhận lấy xiên dango.

Mình có nó rồi! Ôi, thật may mắn quá.

Người phụ nữ nhẹ nhàng giải thích cho Akira lúc này còn đang xúc động.

“Nếu muốn làm con út, quý khách hãy ăn viên dango số bốn. Tuyệt đối không được ăn những viên khác. Những viên còn lại, hãy đưa cho em của quý khách ăn. Mỗi người một viên. Quý khách hiểu tôi nói gì chứ ạ?”

“Vâ... vâng.”

Akira gật đầu. Người phụ nữ mỉm cười.

“Vậy quý khách hây tận hưởng cảm giác làm em út nhé.”

Căn tiệm bỗng tối hẳn đi. Người phụ nữ tan vào bóng tối, những món bánh kẹo đang bày la liệt cũng nhòa dần.

Lúc định thần lại được thì Akira đã đứng trước cửa nhà. Chẳng thấy con đường, tiệm bánh kẹo, hay người phụ nữ kỳ lạ ấy đâu nữa cả. Nhưng tay Akira vẫn đang nắm chặt xiên dango.

Không phải là mơ!

Cả người Akira tê tê vì phấn khích.

Có thứ này rồi ước muốn của mình sẽ thành hiện ihực!

Không thư viện gì nữa cả. Mình phải nhanh chóng vào nhà đưa dango cho mấy đứa kia ăn mới pược.

Akira quyết định ăn viên dango của mình trước khi vào nhà. Cậu rút viên dango in số bốn ra khỏi que, bỏ vào miệng.

“Ngon quá! Có đúng là dango không vậy!”

Akira bất giác thốt lên. Dango thực sự rất ngon, dẻo dẻo lại ngọt dịu.

Loáng cái viên dango đã hết, Akira nhìn chằm chằm vào mấy viên còn lại.

Thứ ngon thế này mà phải chia cho mấy đứa em thì tiếc quá. Nhưng người phụ nữ ấy nói phải đưa những viên còn lại cho đám em mình ăn. Hẳn việc đó phải có ý nghĩa gì chứ.

Akira những muốn ăn bằng hết mấy viên còn lại nhưng dặn lòng cố nhịn, đi vào nhà.

Hai đứa sinh đôi và cậu em út đang xem tivi trong phòng khách.

“Anh về rồi. Mẹ đâu?”

“Đi mua đồ.”

Mion nhướng mày lên ngay khi vừa thoáng thấy chiếc ba lô căng phồng của Akira.

“Ơ cái gì kia? Anh đi trả sách hộ em cơ mà?”

“Anh không đi nữa.”

“Anh nói gì cơ. Không thể tin nổi.”

“Thế anh ra ngoài làm gì?”

Hai đứa sinh đôi lập tức ca thán ầm ĩ. Hikaru đang chúi mũi vào tivi liền nói “Ồn quá! Em chăng nghe thấy gì cả!”

Cái bọn lắm điều này! Akira ngán ngẩm quăng chiếc ba lô sang một bên, giơ xiên dango ra như chĩa kiếm.

Không khí lặng im tức thì.

Mion, Mina, Hikaru. Mắt ba đứa dán chặt vào xiên dango anh em. Chúng nhìn say mê như thể đang được chiêm ngưỡng một báu vật sẽ không xuất hiện lần thứ hai vậy. Lâu lắm rồi tâm trạng Akira mới tốt thế này. Chẳng khác nào uy quyền làm anh của cậu đã được khôi phục lại. Akira trịnh trọng hỏi.

“Thế chúng mày có ăn không?”

“Ăn chứ, ăn chứ!”

“Này, không được! Em ăn trước!”

“Nào, không được tranh nhau. Mỗi đứa một viên.”

“Lẽ ra anh phải mua nhiều hơn chứ. Mỗi người phải ăn một xiên mới đã.”

“Tao đào đâu ra tiền hả. Còn cằn nhằn thì nghỉ đi, đừng ăn nữa.”

“... Em xin lỗi.”

“Nào, Hikaru! Một viên thôi! Đừng có để nhỏ nước miếng lên những viên kia đấy!”

“Em biết rồiii.”

Sau đó, cũng như mọi khi, mấy đứa em Akira ồn ào chén sạch xiên dango. Akira hồi hộp xem xét tình hình.

Không biết sẽ thế nào nhỉ? Chuyên gì sẽ xảy ra đây?

Sự thay đổi đến ngay sau đó. Khuôn mặt nhõng nhẽo thường ngày của Hikaru bỗng dưng trông người lớn hơn hẳn, cậu bé còn nói lời cảm ơn Akira.

“Dango ngon lắm, Akira. Cảm ơn nhé. Akira giỏi quá, còn biết mua quà về cho mọi người nữa.”

“Hi... Hikaru?”

Hikaru mà nói được những lời này sao.

Akira chớp mắt ngạc nhiên. Lần này tới lượt hai đứa sinh đôi cười nói.

“Đúng vậy. Akira giỏi thật đấy.”

Giỏi lắm, giỏi lắm.

Bị mấy đứa em xoa đầu, Akira rùng cả minh.

Chuyện gì thế này. Akira cảm thấy như thể đang bị đám người ngoài hành tinh trong hình dạng mấy đứa em mình vậy quanh vậy. Tuy bề ngoài giống hệt nhưng bên trong lại là những người hoàn toàn khác. Mà không, có khi Dango anh em đã phát huy tác dụng cũng nên. Phải kiểm tra mới được.

Akira cố tình nói với Hikaru.

“Anh muốn xem kênh khác cơ.”

“Vậy hả? Ừ, thế Akira mở đi.”

Hikaru đồng ý ngay tắp lự. Akira há hốc miệng. Hikaru thích tivi lắm. Như mọi khi nó sẽ không bao giờ chịu nhường mọi người chuyển kênh khác đâu. Chuyện này thật lạ quá.

Chẳng hiểu sao thấy hơi khó chịu, Akira lùi người lại.

“Mà thôi, anh không xem đâu... Đúng rồi, anh đi trả sách cho thư viện đây.”

Akira vừa dứt lời, lần này đến lượt hai đứa sinh đôi lên tiếng.

“Thư viện? Akira không phải đi đâu.”

“Để tụi này đi cho... Mà hay là Hikaru đi được không?”

“Được thôi.”

Akira trợn mắt trước cuộc trò chuyện của mấy đứa em.

“Nói, nói gì thế Mion? Cả Hikaru nữa, em làm sao mà đi ra ngoài một mình được.”

“Trời oi, Akira. Đi trả sách thư viện thì có gì đâu.”

“Thật ấy, Akira hôm nay lạ quá.” Mion, Mina và Hikaru cười khó hiểu.

Akira tròn mắt ngạc nhiên, song cậu chợt hiểu ra. Từ nãy tới giờ chẳng đứa nào gọi cậu là “anh Akira” cả. Akira cứ nghĩ chúng cố tình gọi cậu là “Akira” nhưng xem chừng không phải. Với bọn chúng giờ cậu không còn là “anh Akira” nữa, mà chỉ là cậu em “Akira” thôi.

Dango anh em đã có tác dụng thật rồi.

Cuối cùng Akira đã thông tỏ ngọn ngành.

“Hay chúng ta cùng đi đi?”

“Ý hay đấy.”

“A đúng rồi, lúc về bọn chị sẽ mua khoai tây chiên cho Akira nhé.”

“Hả? Mina mua á?”

“Ừ, tại hôm qua chị tự tiện ăn hết khoai tây chiên của Akira còn gì. Coi như quà xin lỗi nhé.”

“... Cảm, cảm ơn.”

Cảm giác thật kỳ lạ, nhưng cũng không tệ, Akira nghĩ. Từ giờ cậu bé sẽ không bị nài nỉ “Mua kẹo cho em đi” nữa rồi.

Sau đó bốn anh em cùng ra khỏi nhà. Cậu em Hikaru cứ nắm tay Akira suốt cả quãng đường, dù thường ngày cậu nhóc rất ghét bị nắm tay. Akira còn đang nghĩ “Lạ thật đấy” thì đã bị Hikaru nhắc “Kìa, em phải cẩn thận chứ. Không được đi sang đường ô tô đâu,”

Thế này là Hikaru đang dắt mình chứ đâu phải mình dắt nó!

Sau đấy, mấy đứa vẫn tiếp tục đối xứ với Akira như em trai của mình.

Mina mua khoai tây chiên cho Akira thật, Mion thì bảo “Em có thích cuốn truyện tranh nào không, chị nua cho?” Cả khi về đến nhà, Akira cũng được nhường chơi game trước, còn được chia những món mình thích. Tóm lại, Akira được chăm chút từng li từng tí.

Bất ngờ hơn nữa là ngay cả trong mắt bố mẹ, Akira cũng là con út luôn.

Như mọi khi Akira sẽ phải dọn bàn sau bữa ăn, vậy mà hôm nay Hikaru lại bị gọi tên. Hikaru cãi lại thì mẹ chỉ nói một câu “Hikaru là anh cơ mà?”

Bố cũng nhẹ nhàng hỏi “Akira, bài tập về nhà có chỗ nào không hiểu không? Bố xem cho nhé?” Mới đây thôi bố còn nghiêm khắc nói “Akira lớn rồi đấy. Từ giờ trở đi con tự làm bài tập về nhà nhé.”

Mọi người đều đối xử đặc biệt với Akira. Chẳng còn ai nói với cậu “Con là anh cơ mà” nữa. Thật là thích!

Lâu lắm rồi tâm trạng mới tốt như vậy, Akira mỉm cười chìm vào giấc ngủ.

Một tuần trôi qua.

Akira bắt đầu thấy ủ dột hẳn đi.

Tại Dango anh em đã hết tác dụng ư?

Không hề. Đến tận bây giờ nó vẫn đang phát huy tác dụng. Akira buồn phiền là vì thế đấy.

Ban đầu Akira thích lắm. Cậu bé gần như muốn gì được nấy, cả đồ ăn ngon hay món ăn vặt Akira đều được chia phần nhiều hơn. Dù có cố tình gây chuyện cậu bé cũng chỉ bị nhắc nhở nhẹ nhàng “Con không được làm vậy đâu.”

Đúng là khi ấy cậu đã nghĩ làm em thật thích.

Nhưng dần dà cậu không còn thấy thoải mái nữa. Trong mắt đám em, có vẻ như Akira chẳng khác nào đứa trẻ không thể làm bất cứ việc gì một mình.

Gần đây hai đứa em sinh đôi còn nghiện đút cơm cho Akira nữa chứ. Hikaru thì luôn miệng nói năng sặc mùi anh cả “Akira, em phải nghe lời chứ.” Mọi chuyện đã đi quá xa rồi.

Cậu bé năn nỉ mọi người hãy dừng chuyện này lại đi, vậy mà chẳng ai nghe. Giờ cậu có khăng khăng nhận mình là anh trai thì cũng vô ích. Đối với đám em kia, Akira chỉ là “cậu em út Akira” mà thôi. Bọn chúng còn ngọt nhạt dỗ dành “Akira có chuyện gì không vừa ý mà lại nói thế?”

Akira thích xem phim kinh dị nhưng mọi người lại bảo “Xem thể loại này thì làm sao mà ngủ được?” Akira mà đòi mua đồ dùng học tập mới thì sẽ bị quẳng cho đồ cũ của Hikaru. Tiền tiều vặt cũng ít đi. Với lý do trẻ con không cần nhiều tiền.

Akira chỉ biết ôm đầu.

Đúng là cậu muốn thử làm em thật, nhưng thế này thì hơi quá. Được chiều chuộng mãi cũng chẳng thích thú gì, lại còn lắm chuyện không theo ý mình nữa.

Đã vậy còn phải nghe cái giọng điệu anh cả đáng ghét của Hikaru nữa chứ “Đời người chỉ có một lần, anh muốn trải nghiệm thật nhiều thứ.”

Nhưng quan trọng nhất là tiền tiêu vặt ấy!

Akira nhớ biết bao lúc làm anh trai phải nhường nhịn hết chuyện nọ tới chuyện kia. Hồi ấy sao mà vô tư, tự do thế.

Akira muốn quay lại như cũ nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Cậu bé tính đi hỏi người phụ nữ ở tiệm bánh kẹo đó nhưng lại chẳng biết tiệm bánh kẹo ấy nằm ở đâu. Akira đã đi vòng vòng tìm kiếm nhưng tìm không ra.

Ôi, nếu Dango anh em đó cứ thế mãi thì phải làm sao đây?

Akira ủ rũ quay về nhà thì thấy mọi người đều đang ở phòng khách.

“A, Akira về rồi đấy à.”

“Mọi người vừa ăn vặt xong. Hikaru mua về đấy.”

“Có phần của Akira đây này. Con ăn đi.”

“Ngon lắm, con mau ăn đi.”

Akira toan từ chối không muốn ăn. Song ngay khi nhìn thấy cái đĩa nhỏ được giơ ra trước mặt, tim cậu bé liền đập liên hồi.

Trên đĩa là những chiếc bánh bột đường đen sáng bóng như bao chiếc bánh đường đen khác.

Vậy mà Akira lại chẳng thể rời mắt khỏi nó được. Cảm giác này. Cảm giác hồi hộp và bị hút hồn. Giống hệt lúc cậu bé nhìn thấy xiên Dango anh em đó.

“Hi, Hikaru... mua cái này ở đâu thế?”

“Ở tiệm bánh kẹo. Một tiệm bánh kẹo lạ lắm, anh mới thấy lần đầu luôn.”

“... Thế Hikaru có gặp người phụ nữ to lớn nào không?”

“Có. Một người phụ nữ to ơi là to.”

Bánh bột đường đen này là của tiệm bánh kẹo đó! Đúng tiệm bánh kẹo đó rồi!

Akira không còn nghĩ ngợi được gì nữa. Biết đâu ăn thứ này vào Dango anh em sẽ mất tác dụng thì sao!

Chắc mẩm như vậy, Akira giật lấy chiếc đĩa từ tay mẹ, ngấu nghiến ăn bánh bột đường đen.

Akira nhét hết cái này đến cái khác vào miệng.

Mùi vị thế nào cậu cũng chẳng quan tâm. Phải ăn thật nhanh mới được.

Akira ăn sạch sẽ không sót lại miếng nào, ãn xong cậu bé chợt tỉnh ra. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đang nhìn mình ngạc nhiên.

“Làm sao mà phải ăn ngấu nghiến như thế chứ.”

“Thật ấy. Khó coi quá, Akira.”

“Akira.”

Nghe Mion và Mina nói vậy, Akira thất vọng tràn trề. Akira đã ăn bánh của tiệm bánh kẹo ấy rồi mà hai đứa sinh đôi vẫn gọi cậu là “Akira”. Cậu đã đinh ninh rằng bánh bột đường đen này sẽ xóa tan công dụng của Dango anh em, vậy mà...

Akira bắt đầu thấy lạnh hết cả sống lưng.

Nếu vậy thì bánh bột đường đen này có tác dụng gì nhỉ?

Sau đó thế nào?

Hôm sau, Akira đã quay trở về làm anh trai lớn trong nhà.

Thế nhưng ngày tiếp theo cậu lại là mẹ, hôm sau nữa thì sắm vai hai cô em sinh đôi. Ngày thứ ba Akira là em út, ngày thứ tư cậu làm bố và phải đi làm.

Hóa ra Hikaru đã mua Bánh bột đường thay phiên, mỗi ngày sẽ sắm một vai trò mới...

Nakamura Akira, mười một tuổi. Cậu bé có đồng mười yên năm Bình Thành thứ ba. 

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.