Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 107
Ra vào tự do

❊ ❊ ❊

"Túc Dao đừng nghĩ nhiều, bốn năm mới có một lần Đại hội Thiếu niên Anh hùng, không tham gia thì thật nhạt nhẽo. Nàng thử nghĩ xem, nếu quyết tái nhật là hai vợ chồng chúng ta đối quyết, bất kể ai thắng ai thua đều có thể thâu tóm cả ngôi quán quân và á quân, chẳng phải rất thú vị sao."

"Ai... Ai thèm làm vợ chồng với huynh đối quyết chứ. Bất quá... Huynh muốn muội tham gia, muội sẽ tham gia." Duy Túc Dao bị những tư tưởng kỳ quái của Chu Hưng Vân làm cho lay động, chính là vào ngày quyết tái, bọn họ dưới sự chứng kiến của vạn người, trên cùng một lôi đài, kề vai sát cánh tranh tài để kiếm trừ tình...

Không được! Duy Túc Dao cố sức lắc đầu, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, nàng đã thấy xấu hổ vô cùng, sắc đỏ nhuộm ửng gò má đến tận mang tai. Nhưng nàng lại không kìm được mà tưởng tượng, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý với Chu Hưng Vân, nàng sẽ tham gia Đại hội Thiếu niên Anh hùng.

"Tiểu Túc Dao thân yêu thật nghe lời..." Chu Hưng Vân đứng ở hậu hoa viên, tận hưởng việc vuốt ve mái tóc vàng óng của thiếu nữ, lời ngon tiếng ngọt dỗ dành khiến giai nhân vô cùng vui sướng.

Thế nhưng đúng lúc này, Ngô Kiệt Văn hớn hở chạy xộc vào hậu hoa viên, làm Duy Túc Dao hoảng hốt tránh thoát cái ôm của Chu Hưng Vân.

"Tam sư huynh! Tam sư huynh! Kiếm Trang có tin tức rồi!"

Chu Hưng Vân đang định trách móc thằng nhóc không biết nhìn sắc mặt, nào ngờ Ngô Kiệt Văn vui sướng đến phát cuồng đưa một phong thư tới trước mặt. Chu Hưng Vân nhìn kỹ, thì ra là thư tay của lão mẫu thân Dương Lâm. Hóa ra sáng sớm nay lão Khang nhận được thư của Kiếm Thục Sơn Trang gửi đến, liền sai người mang thư tới phủ của hắn...

"Tam sư huynh mau mở ra xem thử đi."

"Đừng vội..." Chu Hưng Vân mở phong thư, vừa xem vừa đọc để Duy Túc Dao và Ngô Kiệt Văn bên cạnh biết nội dung thư. Khi hắn đọc xong, không khỏi rút ra một kết luận...

"Mẹ ta sắp lên kinh thành rồi!" Chu Hưng Vân kinh ngạc nói.

Ba tháng trước, trên 'Giang hồ Cáo kỳ bản' của các đại thành thị đều dán cáo thị 《 Đại hội Thiếu niên Anh hùng 》. Đại hội anh hùng kỳ này sẽ do võ lâm danh môn 'Hạo Lâm Thiếu Thất' chủ trì, các lộ thiếu niên anh kiệt, xin hãy tới 'Hạo Thiên Phong' trước hạ tuần tháng chín. Hạo Lâm Thiếu Thất cũng giống như Nhạc Sơn Phái, là đại môn phái có số má trong giang hồ, Hạo Thiên Phong nằm ở phía tây bắc kinh thành, phi ngựa một ngày rưỡi là có thể tới nơi.

Dương Lâm nói rõ trong thư, đoàn đại biểu Kiếm Thục Sơn Trang tham gia Đại hội Thiếu niên Anh hùng sẽ khởi hành đi kinh thành trước trung tuần tháng tám, dự kiến hạ tuần tháng tám là có thể tới kinh. Lần này ngoài cậu Dương Khiếu ở lại Kiếm Trang xử lý sự vụ, sư tổ Khương Thần, đại bá Đường Ngạn Trung cùng bá nương Lưu Quế Lan đều sẽ tùy hành tới kinh.

"Bá bá... Bá mẫu muốn tới kinh thành, ta... ta phải làm sao đây, ta phải về phòng chuẩn bị ngay, không thể để người thấy bộ dạng lôi thôi này của ta..." Duy Túc Dao vừa nghe mẹ chồng tương lai sắp tới, cả người lập tức 'hoảng', vậy mà không chút suy nghĩ muốn về phòng chỉnh trang dung mạo.

"Quay lại! Nàng ngốc à, mẹ ta vẫn còn trên đường tiến kinh, nàng về phòng chuẩn bị cái gì chứ?" Chu Hưng Vân dở khóc dở cười kéo thiếu nữ tóc vàng lại, không ngờ đường đường là Tuyệt Tình Tiên Tử mà cũng sợ mẹ chồng tương lai. Không đúng, con nhóc này vốn chẳng phải Tuyệt Tình Tiên Tử gì cả, mọi người đều bị vẻ ngoài lạnh lùng của nàng đánh lừa.

Từng nếm thử vị ngọt, Chu Hưng Vân tin chắc rằng Duy Túc Dao là một cô nương ngoan ngoãn nghe lời, khi ở riêng với hắn thì mọi yêu cầu đều đáp ứng vô điều kiện, lâu lâu ôm ấp hôn hít đều tùy ý hắn, còn biết chăm sóc người khác hơn cả một số tài nữ...

"Hưng Vân, bá mẫu thích thứ gì, ta có nên chuẩn bị chút lễ vật hiếu kính người không."

"Không cần, không cần, mẹ ta thấy nàng không chê ta, nguyện ý ở bên cạnh ta, bà ấy đã rất vui rồi." Chu Hưng Vân vỗ vỗ bàn tay nhỏ của thiếu nữ, ý bảo nàng bình tĩnh lại, hiện giờ Dương Lâm vẫn còn cách xa vạn dặm, mọi người không cần phải vội.

Duy Túc Dao nếu thật lòng muốn tặng lễ vật cho Dương Lâm, cũng chẳng cần tốn thời gian lên phố mua, kho tàng trong phủ đệ trân phẩm nhiều không kể xiết, nàng tùy tiện chọn một món mang đi hiếu kính mẹ chồng tương lai, Dương Lâm chắc chắn sẽ vui đến mức cả đêm không ngủ được. Hứa Chỉ Thiên, Duy Túc Dao, Tần Bội Nghiên... Chu Hưng Vân không khỏi mơ mộng, mẹ hắn nhìn thấy ba vị tuyệt sắc nữ tử đối xử quan tâm với hắn, không biết sẽ lộ ra vẻ mặt thú vị thế nào nhỉ? Hãy để hắn mỏi mắt mong chờ xem sao.

"Vân ca! Vân ca!" Tần Thọ tiểu bằng hữu sau Ngô Kiệt Văn, lại mạo muội xông vào hậu hoa viên, cắt ngang dòng suy tưởng của Chu Hưng Vân.

Chính xác mà nói, Tần Thọ đã chờ sẵn ở ngoài hậu hoa viên, có quốc gia đại sự muốn bàn bạc với Chu Hưng Vân, chỉ là khi tới hoa viên, lại nhìn thấy Chu Hưng Vân và Duy Túc Dao đang nói chuyện yêu đương. Cơ trí như chó, Tần Thọ khẳng định sẽ không mạo muội xông vào làm phiền hai người.

Phải biết rằng, đắc tội Tần Bội Nghiên và Hứa Chỉ Thiên thì còn tạm, hai nàng đều là loại chiến đấu lực bằng 5, căn bản không đáng sợ. Nhưng đắc tội Duy Túc Dao thì không xong rồi, thiếu nữ nếu nhìn hắn không vừa mắt, chỉ cần nhấc chân là có thể khiến hắn nằm trên giường mười ngày nửa tháng. Cho nên, dù Tần Thọ có chuyện cực kỳ quan trọng cần tìm Chu Hưng Vân thương lượng, cũng không dám làm phiền hứng thú của hắn, cho đến khi Ngô Kiệt Văn dẫn đầu 'gây sự', hắn mới nắm lấy cơ hội lẻn vào hậu hoa viên.

"Huynh lại sao nữa?" Chu Hưng Vân không kiên nhẫn hỏi, hắn phải thừa nhận năng lực làm việc của Tần Thọ, nhưng thằng nhóc này tinh ranh, dù cho hắn có thừa kế ký ức quỷ dị, trở nên lão mưu thâm toán, cũng rất khó chiếm được tiện nghi từ hắn.

"Vân ca! Phủ đệ chúng ta thiếu nha hoàn. Ta biết một nơi, có thể chuộc được cực phẩm cô nương! Nếu Vân ca có hứng thú, hắc hắc..." Tần Thọ cười rất đê tiện, lộ ra vẻ mặt đàn ông đều hiểu.

"Cái này thì tất nhiên phải có hứng thú rồi! Lời Tần huynh nói rất hợp ý ta, phủ đệ chúng ta cực kỳ thiếu nha hoàn, mấy ngày trước quan lớn trong triều liên tiếp tới thăm, nhà ta ngay cả một nữ tớ cũng không có, thật sự là trò cười cho thiên hạ. Tới tới tới, huynh mau nói nơi chuộc nha hoàn đó ở đâu?"

"Vân ca, huynh từng nghe tới 'Ngọc Thụ Trạch Phương' chưa?"

Tần Thọ vội vã giải thích, Ngọc Thụ Trạch Phương thực ra là một bang hội rất có tình thương, tôn chỉ bang hội chính là bảo vệ tài sản quý giá của quốc gia (mỹ nữ), hơn nữa vô điều kiện giúp đỡ bọn họ, toàn lực không để bất kỳ mỹ nữ nào phải chịu khổ. Chỉ cần Chu Hưng Vân gia nhập Ngọc Thụ Trạch Phương, bọn họ liền vô điều kiện cung cấp tin tức, báo cho Chu Hưng Vân biết nơi nào có thiếu nữ đang chịu khổ, để hắn bỏ tiền chuộc thân cho thiếu nữ, tránh cho giai nhân rơi vào hỏa hoạn một đi không trở lại.

Những năm gần đây, Ngọc Thụ Trạch Phương luôn hết sức giúp đỡ Trường Công Chúa, sưu tầm tình báo mỹ nhân các nơi, và dùng công quỹ đưa bọn họ vào Nhất Phẩm Học Phủ làm nha hoàn. Tuy nhiên, năm nay Trường Công Chúa cảm thấy nhân thủ tại Nhất Phẩm Học Phủ đã đủ, không cần phải thu thập mỹ nhân nữa, cho nên Ngọc Thụ Trạch Phương trong tay hơi eo hẹp, không thể giống như trước đây hộ hoa cứu mỹ, hy vọng Chu Hưng Vân có thể gia nhập cùng giúp đỡ...

"Khụ hừ." Duy Túc Dao vô tình hắng giọng một tiếng, Hứa Chỉ Thiên không chỉ một lần nhắc nhở nàng, nhất định phải chú ý ngôn hành của Tần Thọ, tuyệt đối đừng để hắn làm hư Chu Hưng Vân, đặc biệt là cái bang hội 'Ngọc Thụ Trạch Phương' gì đó, toàn là đám điếu nhi lang đương, du thủ du thực, có chút tiền nhàn rỗi, đặc biệt thích trêu hoa ghẹo nguyệt, là hạng phong lưu lãng tử.

Mặc dù phong cách hành sự của bọn họ khá được lòng thiếu nữ dân gian, đôi khi thậm chí khiến Hứa Chỉ Thiên phải nhìn bằng con mắt khác. Bởi vì 'Ngọc Thụ Trạch Phương' một khi quyết định cứu trợ một nữ tử lạc nạn, liền nghĩa vô phản cố, dốc hết sức lực cả bang hội, dù có phải chết cũng muốn giúp giai nhân thoát nạn. Nhưng mà, Hứa Chỉ Thiên đã nói rõ với Duy Túc Dao, dù thế nào cũng tuyệt đối không được để Chu Hưng Vân dính dáng tới Ngọc Thụ Trạch Phương.

Nói lời thật lòng, Hứa Chỉ Thiên không hề lo Ngọc Thụ Trạch Phương làm hư Chu Hưng Vân, mà là sợ Chu Hưng Vân sau khi gia nhập Ngọc Thụ Trạch Phương, như cá gặp nước tìm được nơi dụng võ, ở bên trong hỗn đến mức phong sinh thủy khởi, khiến đám thành viên Ngọc Thụ Trạch Phương như rồng mất đầu, lãng này lãng nọ... thế thì thiên hạ đại loạn mất.

"Tần Thọ, tiền có thể giải quyết được vấn đề thì không phải là vấn đề, còn về việc gia nhập 'Ngọc Thụ Trạch Phương', thì thôi bỏ đi." Chu Hưng Vân nhận ra sự dị thường của Duy Túc Dao, không khỏi vội vàng đổi giọng, thanh minh mình không hề có hứng thú với 'Ngọc Thụ Trạch Phương'.

Tuy nhiên, ngoài miệng Chu Hưng Vân tuy nói vậy, nhưng sau lưng lại làm dấu OK với Tần Thọ, thậm chí còn nhét một thỏi vàng cho thằng nhóc, ám chỉ hắn 'nhất định tiến' vào Ngọc Thụ Trạch Phương.

"Vân ca nói đúng! Giống như vị đại quan anh tuấn có tài có đức như ngài, sao có thể lăn lộn cùng đám tiểu tử giang hồ chúng ta được. Tần mỗ xin cáo lui trước." Tần Thọ nhận được tiền ngoài ý muốn, lập tức tâm lĩnh thần hội, lén lút bảo với Chu Hưng Vân, vấn đề gia nhập Ngọc Thụ Trạch Phương, đợi khi nào Duy Túc Dao và mấy nữ nhân kia không có ở đây, lại chọn thời gian từ từ bàn bạc.

Thế nhưng, Tần Thọ vừa định thu ngân lượng vào bao, lui ra khỏi hậu hoa viên, bóng người đột nhiên xuất hiện phía trước lại làm hắn hoảng sợ đến mức vung tay lên cao, mông đập xuống đất, ném thỏi nguyên bảo trong tay bay tận chín tầng mây.

"Oa nha mẹ ơi!"

Tần Thọ kinh hoàng hét lớn, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, Chu Hưng Vân không khỏi quay đầu, chỉ thấy một dải lụa đỏ như bóng với hình, nhanh như chớp tới bên cạnh Tần Thọ, và đỡ lấy thỏi kim nguyên bảo đang rơi xuống từ trên cao.

"Trên trời rơi xuống miếng bánh mà." Thánh nữ Phượng Thiên Thành - Nhiêu Nguyệt, tựa như con hồ ly nhỏ trộm được trứng gà, hai mắt cong cong mỉm cười nhìn chằm chằm Chu Hưng Vân.

"Cẩn thận!" Duy Túc Dao lập tức hoành mộc kiếm trong tay, chắn trước người Chu Hưng Vân, đề cao tinh thần cảnh giác với nữ tử áo đỏ đột nhiên xuất hiện.

Tần Thọ thì ngồi bệt dưới đất run cầm cập, không dám động đậy, sợ rằng yêu nữ Phượng Thiên Thành tâm tình không tốt sẽ lấy đi cái mạng nhỏ của hắn.

Nhiêu Nguyệt tuy là một trong năm mỹ nữ giang hồ, khí chất thanh u tương tự như Tần Bội Nghiên, ẩn ẩn tỏa ra tiên khí thoát tục, nhưng cảm giác nàng mang lại lại hoàn toàn trái ngược, từ trong xương cốt tỏa ra yêu mị, đến mức 'Ngọc Thụ Trạch Phương' gọi nàng là 'Tiên Mị', ám chỉ Nhiêu Nguyệt tựa như Tô Đát Kỷ họa quốc ương dân, có thể khiến người ta trong khoái lạc mà túy sinh mộng tử... Tổng kết lại bốn chữ: tuy rất đẹp, nhưng có kịch độc!

"Túc Dao không được vô lễ." Chu Hưng Vân vội vàng kéo Duy Túc Dao ra sau lưng, Nhiêu Nguyệt là cao thủ cực phong, nàng mà muốn đối phó với hắn, thì hắn đã sớm toi mạng rồi. Huống chi, Nhiêu Nguyệt dường như khá để tâm tới hắn, luôn cố ý vô tình nương tay với hắn, nếu có thể chiêu dụ được thiếu nữ này, chiếm lấy giai nhân làm của riêng, thì cuộc sống sau này của hắn sẽ cao chẩm vô ưu rồi.

Nhiêu Nguyệt đột nhiên xuất hiện trong phủ đệ, Chu Hưng Vân không hề thấy kỳ lạ, hắn trước sau làm nhiều chuyện như vậy, Hoàng Thập Lục Tử sớm nên phái người triệu kiến. Chỉ là, Chu Hưng Vân không đoán được Hoàng Thập Lục Tử lại phái người của Phượng Thiên Thành tới triệu kiến hắn. Chu Hưng Vân vốn tưởng Hoàng Thập Lục Tử sẽ phái Nam Cung Linh - người từng gặp một lần, hoặc tùy tiện tìm một gia tướng đến truyền lời. Mà người đến truyền lời hôm nay lại là Giáo chủ Phượng Thiên Thành, chẳng lẽ là Hoàng Thập Lục Tử đang ám chỉ hắn, dù cho phủ đệ của hắn có ba danh đỉnh tiêm cao thủ, bọn họ vẫn có thể lai khứ tự như...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:107
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.