Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 117
Hiệp Nghị Hòa Bình

❊ ❊ ❊

Nhiêu Nguyệt trà trộn vào loạn chiến, tả xung hữu đột dồn hết cừu hận lên người mình, lấy thân làm mồi nhử, chuyển tai họa sang hướng khác, trong chớp mắt đã dẫn Tiêu Tinh và Nam Cung Linh ra khỏi phủ đệ. Điều này vừa đúng ý Chu Hưng Vân, muốn đánh thì ra ngoài mà đánh, đừng gây chuyện trong nhà hắn là được.

Ba vị mỹ nữ cao thủ đuổi nhau chạy xa, Chu Hưng Vân ngồi xổm dưới đất, đưa mắt nhìn quanh sân viện đầy cảnh tiêu điều tan hoang... trong lòng toàn là nước mắt!

Nửa canh giờ sau, các thiếu nữ bỏ đi lần lượt trở về, chỉ thấy Chu Hưng Vân tay cầm xẻng nhỏ, bộ dạng đáng thương đang "trồng cây" trong sân, chỉ huy Từ Tử Kiện và Ngô Văn Kiệt đem mấy cây bồ đào bị đổ dựng lại chỗ cũ.

Tiêu Tinh thấy bộ dạng giận dỗi của Chu Hưng Vân, nhất thời ngại ngùng không tiện vào nhà. Mặc dù kẻ châm ngòi gây ra chuyện không phải nàng, nhưng...

"Nàng đứng ở cửa làm gì, vào nhà hết đi! Ta có chuyện muốn bàn với các ngươi." Chu Hưng Vân liếc nhìn Tiêu Tinh đang đứng ở lối vào sân viện. Nàng là cô nương cuối cùng trở về, Nam Cung Linh và Nhiêu Nguyệt đều đang ở chính sảnh chờ.

"Hư hừm, thật ngại quá." Tiêu Tinh gãi đầu cười gượng. Vì đã phạm sai lầm, nàng chỉ đành ngoan ngoãn nghe lời Chu Hưng Vân, đi tới chính sảnh yên lặng chờ bị xử.

Tiêu Tinh đứng ở cửa chính sảnh đưa mắt nhìn quanh một hồi lâu, mãi vẫn không bước vào. Đại khái là vì thấy Nam Cung Linh ngồi ở bên trong, nàng sợ mình đường đột xông vào sẽ lập tức "nổ tung" mất.

Mãi sau, Chu Hưng Vân trồng xong cây bồ đào, mới dẫn nàng cùng nhau đi vào chính đường.

Chu Hưng Vân phí không ít nước miếng, vất vả lắm mới khuyên được các mỹ nữ cao thủ giữ bình tĩnh, đừng hễ gặp mặt là liều sống liều chết, khiến cái nhà hắn gà bay chó chạy.

Trước mắt, thế giới tạm thời khôi phục hòa bình. Để phòng ngừa chiến sự lại nổi lên, Chu Hưng Vân bất đắc dĩ lấy ra mấy bản khế ước, yêu cầu các thiếu nữ ký hiệp nghị hòa bình. Ít nhất thì... đừng đánh nhau trong phủ của hắn.

Yêu cầu trong hiệp nghị rất đơn giản: tất cả những người biết võ công, bao gồm cả Chu Hưng Vân, đạt thành một nhận thức chung, coi quan phủ của Chu Hưng Vân là khu cấm võ, bất luận vì lý do gì cũng không được đánh nhau trong phủ đệ của hắn.

Nói cách khác, muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh. Kẻ trái lệnh, kẻ phá hoại công vật: nam thì chặt "chim" xào ớt dâng giáo chủ, nữ thì lấy thân bồi thường cho phủ chủ một trăm lần...

Nam Cung Linh nghĩ đến chuyện Chu Hưng Vân đã cứu Tiêu Tinh, nàng nợ hắn một ân tình, bèn miễn cưỡng gật đầu đồng ý, ấn dấu tay vào hiệp nghị hòa bình. Bất quá nói thật, kỳ thực nàng rất không muốn đáp ứng Chu Hưng Vân, bởi vì Tiêu Tinh đã xác định sẽ vào ở trong phủ.

Hiện tại trong phủ Chu Hưng Vân có một tuyệt đỉnh võ giả và một cực phong võ giả, vậy mà lại không cho động thủ, Nam Cung đại tỷ khẳng định ngứa nghề đến mức toàn thân khó chịu.

May thay, hiệp nghị chỉ hạn định ở trong phủ Chu Hưng Vân. Một khi Tiêu Tinh và Nhiêu Nguyệt rời phủ, Nam Cung Linh liền có thể muốn làm gì thì làm. Như vậy so với chuyện trước đây muốn tìm cũng không ra người tốt hơn rất nhiều, nên Nam Cung Linh mới miễn cưỡng đáp ứng Chu Hưng Vân.

Phải biết rằng, Nhiêu Nguyệt vốn xuất quỷ nhập thần, Tiêu Tinh thì suốt ngày ở Nhất phẩm học phủ, Nam Cung Linh muốn gặp hai người thật sự quá khó.

Lần trước tốn bao công sức mới gặp được Tiêu Tinh trên phố lớn, kết quả thiếu nữ vừa mới phẫu thuật xong, đi lại rất bất tiện, nàng cũng không thèm thừa lúc người khác khốn khó mà ra tay.

Hiện tại thì tiện rồi. Tiêu Tinh và Nhiêu Nguyệt đều bị "khóa" ở phủ Chu Hưng Vân, chỉ cần trông chừng hai người cho kỹ, một khi các nàng bước ra khỏi phủ, Nam Cung Linh lập tức có thể tìm hai người tính sổ.

Ngay cả Nam Cung Linh khó nói chuyện nhất cũng bị Chu Hưng Vân thuyết phục, Tiêu Tinh tự nhiên trăm ngàn lần đồng ý ký hiệp nghị hòa bình.

Theo lời Tiêu Tinh than phiền với Hứa Chỉ Thiên, nàng bất đắc dĩ phải vào ở phủ Chu Hưng Vân, là vì Hàn Thu Linh mắng nàng "ăn cây táo rào cây sung", bắt nàng lập công chuộc tội.

Tiêu Tinh nói thẳng không kiêng dè: nhiệm vụ chính của nàng khi vào ở trong phủ là phụng mệnh Trưởng công chúa đến làm gián điệp, giám sát từng cử động của Chu Hưng Vân và Hứa Chỉ Thiên, ngăn cản chuyện thân mật da thịt lúc nửa đêm của hai người. Nếu phát hiện Chu Hưng Vân có hành động dị thường, cấu kết với Hoàng thập lục tử mưu phản, thì lập tức quay về Nhất phẩm học phủ bẩm báo, thậm chí còn được cho phép tiên trảm hậu tấu.

Chu Hưng Vân nghe Tiêu Tinh đại tỷ đường hoàng thổ lộ như vậy, trong nháy mắt nghẹn họng không nói nên lời. Tên gián điệp mới ngày đầu đã tự bại lộ thân phận thế này, đúng là một tên gián điệp tốt. Tiêu Tinh nên hảo hảo nhìn hắn mà học hỏi, xem thế nào mới là "Vô Gian Đạo" chân chính.

Đại khái là vì Tiêu Tinh rất thân với Hứa Chỉ Thiên, tin chắc thiếu nữ sẽ không trợ Trụ vi ngược, nên mới không giữ kẽ nói rõ tất cả. Huống hồ Chu Hưng Vân còn cứu nàng một mạng, hơn nữa nhìn thế nào cũng không giống kẻ xấu. Trước khi chưa có chứng cứ xác thực chứng minh hắn là kẻ ác tày trời, nàng sẽ không lấy oán báo ơn...

Huống nữa, Tiêu Tinh là người giang hồ, không hứng thú gì với chuyện triều chính. Nếu không phải vì rượu ngon ở Nhất phẩm học phủ quá ngon, nàng cũng không đến mức lì ở đó không chịu đi.

Ba vị mỹ nữ ký hiệp nghị hòa bình, hứa hẹn không đánh nhau trong phủ đệ, Chu Hưng Vân nhất thời thở phào nhẹ nhõm, gỡ được tảng đá lớn trong lòng. Hiện tại nhà hắn chính là khu an toàn, kẻ nào hồ đồ gây chuyện sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Bất quá, trong cái thời đại nắm đấm mới là đạo lý cứng rắn này, một tờ hiệp nghị xem chừng chẳng có tác dụng bao nhiêu, chỉ có thể dựa vào mọi người tự giác tuân thủ.

Thế nhưng, ngay khi Chu Hưng Vân tưởng đã chốt xong hiệp nghị hòa bình, có thể yên tĩnh ngủ một giấc trưa, thì vị đại nhân Nhiêu Nguyệt đáng yêu vạn người mê lon ton chạy vào phòng hắn đòi nợ.

Chu Hưng Vân đã đáp ứng thiếu nữ, chỉ cần nàng ngăn được Tiêu Tinh và Nam Cung Linh đánh nhau, thì hắn sẽ đáp ứng nàng bất kỳ chuyện gì. Thế là, Nhiêu Nguyệt mỹ mi cười mà không nói, nhìn chằm chằm tên tiểu tử, ám chỉ Chu Hưng Vân nên báo đáp ân tình rồi.

Giấc ngủ trưa đành nói lời tạm biệt. Yêu cầu của Nhiêu Nguyệt nói khó cũng không khó, nói đơn giản cũng không đơn giản.

Vì sao nói không khó? Bởi vì yêu cầu của thiếu nữ, phàm là người đều có thể hoàn thành.

Vì sao nói không đơn giản? Bởi vì đây là một việc tốn sức: nàng bắt Chu Hưng Vân bồi nàng đi dạo phố, cho đến khi nàng thỏa thích mới ngừng.

"Ngựa ơi, chạy nhanh lên!" Nhiêu Nguyệt vui vẻ nằm sấp trên lưng Chu Hưng Vân, tâm tình tốt không sao tả xiết. Bây giờ nàng chỉ tay hướng nào, Chu Hưng Vân phải cõng nàng đi hướng đó.

Vốn tưởng đây chỉ là một công việc đơn giản, dù sao Nhiêu Nguyệt rất nhẹ, cõng nàng đi dạo phố quả thực quá dễ dàng. Hơn nữa thiếu nữ phát triển không tệ, thân hình mảnh mai cân đối, tuy không đẫy đà như Mạc Niệm Tịch, nhưng cảm giác nàng áp trên lưng rất thoải mái.

Thế nhưng Chu Hưng Vân rất nhanh đã phát hiện mình sai rồi. Đường xa mới biết sức ngựa, cõng lâu mới biết nhọc nhằn...

Nhiêu Nguyệt muội tử hứng thú thật tốt, để Chu Hưng Vân cõng nàng dạo khắp khu phố thương mại trong kinh thành. Hai người gần như đi khắp từng con đường lớn ngõ nhỏ, xem khắp các sạp hàng cửa tiệm.

Mỹ nhân đặc biệt thích đi đến những nơi đông người, phảng phất như cố ý khoe của, luôn bắt Chu Hưng Vân xoay vài vòng giữa đám đông mới chịu đến điểm đến tiếp theo.

Chu Hưng Vân mệt thành con lừa. May mà thiếu nữ biết đau lòng hắn, thỉnh thoảng để hắn ngồi xuống nghỉ ngơi, còn giúp hắn lau mồ hôi, quạt mát, vận nội công làm đông lạnh sữa đậu nành, đút hắn uống một ngụm nước ngọt mát lạnh.

Hai người chơi từ ban ngày đến tối, ngắm đèn hoa, dạo chợ đêm, thảnh thơi đến hơn chín giờ mới trở về phủ đệ.

Lúc Chu Hưng Vân về đến nhà, đã mệt đến mức chỉ còn nửa cái mạng. Trong suốt quãng đường dạo phố, Nhiêu Nguyệt từ đầu đến cuối không hề đặt một bước xuống đất, thật đúng là đùa hắn đến hỏng người.

May thay, Duy Túc Dao và Tần Bội Nghiên thấy Chu Hưng Vân đã "khuya" mà chưa về, đều rất lo lắng, đều thức ở nhà chờ. Thấy Chu Hưng Vân vẻ mặt mệt mỏi bước vào nhà, hai nữ lập tức đỡ hắn nằm xuống ghế thái sư, chuẩn bị nước nóng khăn nóng, giúp hắn đắp mặt, rửa chân, xoa bóp, hết mực thể hiện hình mẫu hiền thê.

Ngay cả Mạc Niệm Tịch cũng đau lòng ôm chặt đầu Chu Hưng Vân, cả gan trừng mắt nói lý với Nhiêu Nguyệt, lớn tiếng chất vấn: hành hắn mệt thành cái dạng này, sáng mai ai nấu đồ ăn cho nàng đây?

Chu Hưng Vân nghỉ ngơi một lát, liền bảo Hứa Chỉ Thiên dẫn mọi người ra sân viện ngắm trăng, nói là có thứ tốt muốn thưởng cho đám tiểu bằng hữu.

Trăng giữa và cuối tháng tám là lúc đẹp nhất. Nhà nhà đều ra phố chơi đùa ngắm hoa đăng. Dựa theo ký ức cổ quái trong đầu, Chu Hưng Vân thầm đoán, có lẽ đây là hình thức sơ khai ban đầu của Tết Trung Thu cũng nên.

Bất quá, người thời đại này hiển nhiên không có tập tục Trung Thu ăn bánh trung thu. Dù sao thì chuyện ăn bánh trung thu vào dịp Trung Thu là do nhà Minh kỷ niệm việc lật đổ triều đại trước, mà thế giới hắn đang sống, căn bản không tồn tại nhà Nguyên và nhà Minh...

Thế nhưng mấy tháng gần đây, ký ức cổ quái khiến Chu Hưng Vân thu hoạch được không ít. Để hoài niệm bản lĩnh y thuật đã biến mất, hai ngày trước, hắn đã lén làm một ít bánh trung thu, chuẩn bị cho đám tiểu bằng hữu cùng nếm thử món mới.

Tuy sáng hôm nay Nam Cung Linh và Tiêu Tinh ẩu đả, đập cho sân viện nát bấy, nhưng sau một phen sửa sang lại, sân viện tàn tạ cũng tạm ra dáng vẻ, cố gắng nghỉ ngơi một lát thì không thành vấn đề.

Vừa nghe nói có bánh trung thu để ăn, Ngu Vô Song lập tức tinh thần phấn chấn. Tiểu cô nương đã hiểu rõ, Chu Hưng Vân chính là thần đầu bếp giáng trần, thứ hắn làm ra, dù là món nàng ghét nhất, cũng sẽ biến thành mỹ vị nhân gian.

Vì vậy, tiểu cô nương lại một lần nữa vứt bỏ "tôn nghiêm cao thủ", khuất phục dưới uy lực của Chu Hưng Vân: "Cho ta, ta muốn..."

Ngay cả Nam Cung Linh sau khi nếm thử bánh trung thu cũng không khỏi nhắm mắt yên lặng thưởng thức, lộ ra một nụ cười kinh diễm khiến người ta không thể ngờ tới.

"Hư hừm, Tiểu Thiên, ta rốt cuộc đã hiểu vì sao các ngươi không nỡ rời khỏi tên gia hỏa này rồi." Tiêu Tinh nước mắt giàn giụa, không ngờ trong đời mình lại có thể ăn được món điểm tâm ngon đến như vậy. Thứ này thật sự là bánh trung thu sao? Còn ngon hơn đồ Cẩn Nhuận Nhi làm gấp trăm lần!

"Tiêu Tinh tỷ tỷ đừng để tên xấu xa kia lừa đó. Đồ hắn làm có độc đấy!" Hứa Chỉ Thiên hùng hồn công kích. Mặc dù nàng rất không muốn thừa nhận, nhưng tài nghệ nấu nướng của Chu Hưng Vân thật sự quá lợi hại, món ăn làm ra ăn vào là ghiền ngay lập tức.

"Có độc mà sao nàng còn ăn? Trả đây!" Chu Hưng Vân phẫn nộ đưa tay ra. Cái con bé tài nữ nhàn rỗi này, có ăn còn lắm mồm.

"Không cho." Hứa Chỉ Thiên lập tức né khỏi ma trảo. Bánh trung thu Chu Hưng Vân làm không nhiều, tổng cộng chỉ có chín cái, trừ Chu Hưng Vân ra, vừa khéo mỗi người một chiếc.

Chu Hưng Vân không ngờ được Nhiêu Nguyệt, Nam Cung Linh, Tiêu Tinh ba người sẽ vào ở trong phủ, cho nên số bánh trung thu làm sẵn thiếu mất ba phần.

Vạn hạnh trong bất hạnh là Tần Thọ và Lý Tiểu Phàm sáng sớm hôm nay đã ra ngoài, nói tối nay phải cùng các cô nương ở Phiêu Hương lâu ngắm trăng. Vì vậy hai phần bánh trung thu của hai người vừa vặn chia cho Nam Cung Linh và Tiêu Tinh.

"Nì, ta chia nửa cho ngươi nhé." Mạc Niệm Tịch bẻ bánh trung thu ra, đưa một nửa cho Chu Hưng Vân.

Cử chỉ này của thiếu nữ không khỏi khiến Chu Hưng Vân vô cùng kinh ngạc. Mạc Niệm Tịch vốn là kẻ tham ăn nhất trong đám người, thế mà nàng lại đại nghĩa lẫm liệt chia một nửa cho hắn, thật là gặp quỷ rồi...

"Không ngon à?" Chu Hưng Vân không thể không hoài nghi bánh trung thu mình làm có vấn đề, không hợp khẩu vị của thiếu nữ tóc đen.

"Không phải đâu. Bánh trung thu rất ngon, là loại bánh ngon nhất mà ta từng được ăn từ khi sinh ra đến giờ."

"Vậy sao nàng còn chia cho ta?"

"Bởi vì chỉ ngon thôi là chưa đủ. Ta còn muốn được vui vẻ. Có đồ tốt mà chia sẻ cùng người mình thích, thì mới càng vui hơn. Cho ngươi này." Mạc Niệm Tịch rất hào phóng đưa bánh trung thu cho Chu Hưng Vân. Một mình ăn riêng khó béo, mọi người cùng vui mới thật sự là vui.

"Nàng chịu nhận là thích ta rồi à?"

"Chỉ là không ghét thôi."

Chu Hưng Vân vừa định đưa tay nhận lấy nửa chiếc bánh trung thu mà thiếu nữ tóc đen trao cho, nào ngờ Nhiêu Nguyệt khẽ động một cái đã chắn ngang giữa hai người, nhìn chằm chằm Mạc Niệm Tịch u u nói: "Hồ ly tinh, có ta ở đây, còn chưa đến phiên ngươi làm càn."

[DeepSeek dịch] ChuongId:117
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.