Tên Nguyên Anh tu sĩ đứng đầu nhìn chằm chằm vào thiếu niên mặc hồng y rực rỡ, dung nhan tuấn mỹ phía trước, trong mắt thoáng qua một tia suy tư cùng cảnh giác. Thần tình của thiếu niên này không kinh không sợ, từ khi thấy họ xuất hiện liền không hề lộ ra chút sợ hãi hay hoảng loạn nào, dường như, có chút không đúng lắm.
Nghĩ sâu thêm một tầng nữa, thiếu niên này lại có bản lĩnh trộm được trứng từ chỗ con lão ưng cấp Thần Thú kia, có thể thấy thân thủ thực lực bất phàm. Hơn nữa, hắn lại không sợ uy áp của Thần Thú, dưới sự săn đuổi của con lão ưng đó mà vẫn có thể an nhiên vô sự, có thể thấy tuyệt đối không phải người thường.
Chính vì sự kiêng dè trong lòng, hắn hoãn lại tâm tình, ngăn hai kẻ đang lên tiếng quát tháo phía trước lại, tiến lên một bước nói với thiếu niên tuấn mỹ mặc hồng y kia: "Giao trứng ưng ra, ta thả ngươi bình an rời đi."
Lời này vừa ra, đám người phía sau Nguyên Anh tu sĩ không khỏi ngỡ ngàng: "Thả hắn đi sao được? Nhìn tên tiểu tử này là biết trên người có không ít đồ tốt, đương nhiên là phải giết trực tiếp rồi cướp đồ của hắn chứ. Con mồi đã tới tay, chúng ta xưa nay chưa từng để nó sống sót rời đi mà, đúng không?"
Nguyên Anh tu sĩ kia âm trầm ánh mắt quét qua kẻ vừa lên tiếng, quát lớn: "Câm miệng!"
Đại hán kia bị quát như vậy, tim đập thình thịch, vội cúi đầu lùi lại một bước, chỉ là trong lòng bất mãn, sau khi lui xuống vẫn ngẩng đầu trừng mắt nhìn thiếu niên hồng y phía trước một cái đầy ác liệt.
Phượng Cửu nhìn bọn họ một cái, hỏi: "Con lão ưng đó là do các ngươi bắt xuống sao?" Những kẻ này là cùng một hội với đám người kia, hợp lại ít nói cũng phải bảy tám chục người, đội ngũ này thật đúng là không phải bình thường lớn.
Hơn nữa, theo những gì nàng thấy, đám người trước mắt này ngoại trừ Nguyên Anh tu sĩ kia ra, chỉ riêng ở đây đã có bảy vị Kim Đan tu sĩ, bên kia cũng như vậy. Đội ngũ như thế, thực lực như thế, ở vùng ngoại vi này chắc là không ai dám địch lại rồi.
"Không sai, đó cũng là người của chúng ta." Nguyên Anh tu sĩ kia nói, nhìn chằm chằm Phượng Cửu đang ở dáng vẻ nhàn nhã kia, bảo: "Chỉ cần ngươi giao trứng ưng ra, ta nói lời giữ lời, để ngươi bình an rời đi, không động vào bất cứ thứ gì trên người ngươi."
Thiếu niên trước mắt càng bình tĩnh, càng nhàn nhã, hắn càng cảm thấy không đúng. Nếu không phải vì quả trứng của Thần Thú kia, hắn tuyệt đối sẽ không ở đây tiêu hao, đối đầu với một người không rõ lai lịch thực lực là một đại kỵ.
Phượng Cửu nhìn Nguyên Anh tu sĩ kia, đại khái cũng có thể biết kẻ này đang nghĩ gì. Chắc là do không nhìn ra thực lực tu vi của nàng, lại thấy nàng trấn định không kinh không sợ như thế, cho nên cảm thấy nàng có át chủ bài mà không muốn đối đầu với nàng chăng?
Cũng đúng, ở bất kỳ đâu, đặc biệt là đối với những tu sĩ tu vi đã đạt tới Nguyên Anh như thế này mà nói, không biết lai lịch đối phương đã đối đầu với người ta thực sự không phải là cử chỉ sáng suốt.
Tuy nhiên, nàng phải làm thế nào đây? Tình cảnh trước mắt này, để nàng một mình đơn đả độc đấu với nhiều người như vậy, dù có đánh thắng được cũng phải kiệt sức a. Đã như vậy, chi bằng...
Ánh mắt nàng khẽ động, lộ ra ý cười: "Các ngươi muốn quả trứng ưng đó sao? Cũng được thôi, dù sao ta cũng chỉ lấy chơi chơi, nhưng mà..."
Nghe thiếu niên nới lỏng miệng, Nguyên Anh tu sĩ kia hơi kinh ngạc, trong lòng cảnh giác, hỏi: "Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà các ngươi cũng biết, ta vì quả trứng đó mà bị con lão ưng kia truy đuổi lâu như vậy, mệt đến mức đủ sặc. Nếu cứ như vậy hai tay dâng lên không công, thì cũng không nói được là gì, đúng không?" Nàng nheo mắt cười nói, nhìn chằm chằm bọn họ.
Nguyên Anh tu sĩ kia đang định hỏi hắn rốt cuộc muốn thế nào, liền nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến.