Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 46467 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1141
Gặp lại Xà Vương

❊ ❊ ❊

Khi nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến, Phượng Cửu giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy lá cây ở phía sau đang lay động. Những tiếng sột soạt đó, chính là do đám lá cây không gió mà tự động kia phát ra.

Điều khiến nàng cảnh giác là, ngoài tiếng sột soạt đó ra, còn có tiếng rít xì xì, giống như tiếng độc xà phun lưỡi...

Nghĩ đến đây, lòng nàng thắt lại, đang định rời đi thì nghe thấy tiếng của gã tu sĩ Nguyên Anh kia truyền đến.

"Hình như là tiếng rắn phun lưỡi, hai người các ngươi đi xem thử." Gã tu sĩ Nguyên Anh ra hiệu cho hai người phía sau đi kiểm tra, đồng thời có chút mất kiên nhẫn nói với Phượng Cửu: "Mau lấy quả trứng kia ra đây!"

Cứ dây dưa thế này cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, thiếu niên này nếu còn không biết điều như vậy, thì đừng trách hắn không khách khí!

Cho dù có kiêng dè thực lực của đối phương đến đâu, nhưng hắn cũng chỉ có một mình, hơn nữa lại còn là một thiếu niên, chẳng lẽ một tu sĩ Nguyên Anh như hắn cùng với đám đông phía sau lại sợ một mình hắn sao?

"Bành! Bành bành bành!"

Phượng Cửu nghe vậy liền cười: "Ngươi cứ giải quyết chuyện phía sau đó rồi hãy nói tiếp đi! Tất nhiên, với điều kiện là các ngươi còn sống." Tiếng vừa dứt, nàng vận khí nhảy lên, đạp lên lông vũ lướt trên không trung, tay áo vung lên, rắc chút gì đó xuống phía dưới rồi lao về phía con đại bàng đang ở.

"Đuổi theo!" Gã tu sĩ Nguyên Anh sa sầm mặt quát lên. Tuy nhiên ngay lúc đó, hai kẻ được phái đi kiểm tra liền truyền đến tiếng thét thảm thiết.

"Á... cứu mạng!"

Âm thanh kinh hoàng sợ hãi xé toạc bầu trời, vừa vang lên đã lập tức im bặt, cứ như thể trong nháy mắt đã bị thứ gì đó nuốt chửng vậy.

Đám người nghe thấy tiếng kêu đó đều kinh hãi, vội vàng lùi lại. Nhưng ngay lúc này, tiếng xì xì càng lúc càng gần, nhìn lại thì thấy một con độc xà khổng lồ đang lao về phía này. Đó là Thánh Thú đỉnh phong, trên đỉnh đầu còn có một cái bướu lớn màu đỏ, chiếc lưỡi rắn chẻ ba phun ra cái lưỡi đỏ tươi, dọa mọi người hét lên liên hồi.

"Á! Là cự xà! Còn có một đàn rắn nhỏ! Là độc xà quần! Chạy mau!"

Trong tiếng thét chói tai, đám tu sĩ kia đua nhau bỏ chạy ra phía sau, trong cơn hoảng loạn họ xô đẩy lẫn nhau. Có kẻ bị đụng ngã liền bị người phía sau giẫm đạp trực tiếp lên người, kẻ đó chật vật muốn đứng dậy lại bị người phía sau giẫm tiếp, hoàn toàn không có cơ hội đứng dậy.

"Xì!"

Xà Vương rít lên một tiếng, ngẩng cái đầu rắn khổng lồ lên, mở đôi mắt rắn hung tàn khát máu nhìn xung quanh. Khi liếc thấy bóng dáng màu đỏ quen thuộc đang lướt trên không trung, nó phát ra tiếng rít, lần nữa đuổi theo.

Đàn rắn phía sau ùa lên, lao đến tốc độ cực nhanh, đớp vào người đám tu sĩ kia. Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết không ngớt. Lúc này, có kẻ thậm chí còn quên mất rằng mình có thể ngự kiếm phi hành lên không trung để tránh né, mà lại hoảng loạn chạy bộ xuyên qua rừng cây.

Còn trên những thân cây trong rừng, không biết từ lúc nào đã quấn đầy những con rắn nhỏ đủ màu sắc, dưới tiếng rít của Xà Vương, chúng lao vào tấn công đám tu sĩ kia.

Kẻ bị cắn trúng không thể chạy thoát liền ngã xuống đất, rất nhanh đã bị đàn rắn bao phủ, che kín đến mức không nhìn thấy thân hình của người đó nữa. Lũ rắn hút máu, cắn thịt, chẳng mấy chốc đã gặm đám tu sĩ kia chỉ còn trơ lại một đống y phục...

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, hơi thở khát máu hung tàn cùng với sự xuất hiện của đám độc xà này lan tỏa khắp cánh rừng, mãi không thể tan đi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1117
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.