Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 46467 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1147
Phúc lớn mạng lớn

❊ ❊ ❊

“Hướng mà thằng nhóc mập đó chạy đã vượt qua địa bàn của Phi Thiên Hổ rồi, nhưng trên địa bàn của Thực Nhân Hùng, ngoại trừ các loài gấu ra, những thú loại khác muốn đi qua đều phải chiến đấu, nếu không thì dù là Phi Thiên Hổ đi qua cũng chỉ có thể trở thành thức ăn cho chúng mà thôi.”

Lão Ưng vừa nói vừa tăng tốc độ: “Loại chim ưng như chúng ta thì khác, hung thú dưới mặt đất không thể làm tổn thương được chúng ta, cho nên chúng ta hiểu rõ địa giới khu vực trong này hơn các hung thú khác. Ngươi tốt nhất nên nhanh lên một chút, nếu không với thực lực của thằng nhóc mập kia, chắc chắn sẽ bị Thực Nhân Hùng xé xác.”

Nghe thấy lời này, Phượng Cửu lại một lần nữa tăng tốc. Không lâu sau, nàng đã đến khu vực của Phi Thiên Hổ. Khi thấy phía dưới có một con Phi Thiên Hổ đang nằm dưới gốc cây liếm cái chân trước bị thương, nàng không dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước, tìm kiếm tung tích của Ninh Lang.

Trong khu rừng, Ninh Lang sau khi khập khiễng chạy được một quãng, thấy con Phi Thiên Hổ phía sau đã không còn đuổi theo mình nữa, không khỏi nhẹ nhõm thở phào một hơi rồi ngồi xuống dưới gốc cây.

“Sợ chết khiếp đi được.” Cậu vịn vào cái chân bị thương, tựa lưng vào gốc cây, nhìn ngó xung quanh một hồi, thấy không có bóng dáng con Phi Thiên Hổ kia nữa, liền vội vàng lấy thuốc ra để cầm máu và băng bó cho cẳng chân bị thương của mình.

Khi nhìn thấy mấy vết cào do móng hổ gây ra trên cẳng chân, trái tim cậu run lên bần bật, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt: “Chỉ vì mình đánh không lại hai con hổ mà nó bắt nạt mình, vậy mà cào chân mình ra nông nỗi này, thật là đáng ghét.”

“Xuy! Đau quá.”

Sau khi rắc thuốc, chân cậu đau đến mức co rút cả lại. Cậu nghiến răng, vội vàng dùng vải băng bó vết thương lại, hít hà mùi máu tanh nhàn nhạt trong không khí, thở hổn hển nhìn quanh bốn phía.

“Đây là đâu vậy? Sao mình chạy lâu như vậy rồi, phóng mấy tín hiệu rồi mà vẫn không thấy Đoạn Dạ đâu?” Cậu lẩm bẩm, nhìn quang cảnh xung quanh, trước sau trái phải đều là cây cối, nếu không nhờ hướng mặt trời, căn cứ không thể nào phân biệt được phương hướng.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến điểm này, toàn thân cậu cứng đờ. Cậu nhìn về phía mặt trời, lập tức sững sờ: “Không phải chứ? Cái, cái này…” Sao mình lại chạy ngược hướng rồi? Cậu nhớ lúc đó bọn họ ở khu vực ngoại vi là ở…

“Gào!”

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên khiến tim cậu run lên bần bật. Cậu vội vàng vịn cành cây nhảy lên trên cao, nấp vào trong cây. Đứng ở trên cao, cậu nhìn thấy một con gấu đen lớn cao gần hai ba mét đang thình thịch đi tới, còn dùng mũi hít hà xung quanh.

Nhìn thấy cảnh đó, cậu sững người, cúi đầu nhìn vết máu đang thấm ra từ vết thương trên cẳng chân. Cứ như thế này, chẳng phải rất dễ bị phát hiện sao?

Vì vậy, cậu suy nghĩ một chút, cảm thấy dù mình có chạy ngược hướng, dù có cách xa Đoạn Dạ và những người khác, thì cũng nên gần nơi Phượng Cửu ở hơn. Vậy nên thay vì trốn ở dưới này, chi bằng ngự kiếm lên không trung đợi nàng, như vậy nàng cũng có thể dễ dàng phát hiện ra cậu hơn, không phải sao?

Chỉ là, nếu ngự kiếm bay lên với bộ dạng hiện tại của cậu thì cũng có nguy cơ nhất định. Cậu phải đề phòng những hung thú như Phi Thiên Hổ lao ra đuổi cắn, còn có những loài chim kỳ quái ăn thịt người kia nữa.

Thế nhưng nếu không đi thì ở lại đây cũng không an toàn. Dù chọn thế nào thì rủi ro cũng là năm mươi năm mươi.

“Được rồi! Mình liều mạng một phen! Mẹ thường nói mình phúc lớn mạng lớn, chắc là mình sẽ không chết nhanh như vậy đâu.” Cậu vỗ vỗ ngực, trấn an trái tim đang đập thình thịch vì sợ hãi suốt dọc đường, nghiến răng không ngự kiếm mà lấy pháp khí phi hành ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1117
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.