Nàng khẽ dùng tay che nửa mặt, nửa người rạp xuống bàn, nhìn về phía nam tử áo đen nổi bật như hạc giữa bầy gà kia. Khí thế đó, uy áp đó, ngoại trừ tên nam nhân trầm mặc Diêm Chủ kia thì còn có thể là ai? Phía sau hắn còn có Ảnh Nhất và Hôi Lang đi theo nữa!
Chỉ là, sao bọn họ lại đến Lục Đạo Thành này? Không lẽ là nghe được tin tức Quỷ Y ở đây nên cố tình tới bắt nàng chứ?
Chậc chậc! Thật là không chút đạo đức.
Lúc này, nàng cũng không nghĩ xem rốt cuộc là ai không có đạo đức? Lúc bỏ chạy còn thuận tay "mượn" luôn nhân sâm ngàn năm của người ta.
“Không đúng! Hình như hắn chưa bao giờ nhìn thấy mặt mình thì phải!”
Đến lúc này nàng mới sực nhớ ra, ban đầu vết sẹo trên mặt nàng chằng chịt khắp khuôn mặt, sau đó nàng lại luôn bôi thuốc mỡ, bọn họ cũng đâu có ai nhìn thấy dung mạo thật sự sau khi nàng khôi phục đâu!
Cho dù hiện tại nàng đứng trước mặt bọn họ, đoán chừng bọn họ cũng không nhận ra nàng.
Nghĩ tới đây, nàng nhếch môi cười, khẽ ho một tiếng rồi ngồi thẳng lưng, tiếp tục ăn bát mì té dầu.
“Chủ tử, mì té dầu này là đặc sản của Lục Đạo Thành, chủ tử có muốn nếm thử một chút không?” Hôi Lang chỉ vào sạp nhỏ chật kín người phía trước, hỏi Diêm Chủ đang đứng bên cạnh.
Diêm Chủ vốn định lắc đầu, nhưng vừa thoáng thấy thiếu niên áo trắng đang cúi đầu ăn mì té dầu ở đó, không hiểu sao, đôi chân đã tự bước tới, đi đến đối diện thiếu niên áo trắng kia rồi ngồi xuống.
Phượng Cửu đang ăn rau đi kèm với mì té dầu, trong lòng thầm nghĩ ăn xong phải chuồn gấp. Dù sao thì ánh mắt của Diêm Chủ cũng vô cùng sắc bén, nàng không chạm mặt hắn thì thôi, nếu đã chạm mặt, thật sự khó nói liệu có bị nhận ra hay không.
Thế nên, nàng thậm chí còn không ngẩng đầu lên, cứ thế cắm cúi ăn. Ai ngờ, khi ăn được một nửa, nàng thoáng thấy một người ngồi xuống đối diện bàn mình. Chỉ riêng khí thế đó thôi, không cần ngẩng đầu nàng cũng biết là Diêm Chủ.
Chẳng lẽ hắn nhận ra mình rồi? Không thể nào chứ?
Hay là hắn cũng muốn ăn mì té dầu? Chậc! Đúng là oan gia ngõ hẹp mà! Đi đâu cũng gặp!
“Ông chủ, cho một bát mì té dầu.” Hôi Lang hô lên, cùng với Ảnh Nhất đứng canh chừng phía sau chủ tử.
“Vâng vâng.”
Ông chủ thấy khí thế ba người họ vô cùng nhiếp nhân, không khỏi có chút sợ hãi, vội vàng đáp ứng, bưng ra một bát mì té dầu nóng hổi rồi nói: “Vị gia này, cẩn thận nóng miệng ạ.”
Diêm Chủ nhíu mày, nhìn bát mì té dầu đỏ rực dầu mỡ trước mắt, lại nhìn thiếu niên đang ăn sùm sụp kia, trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Rất ngon sao?”
Giọng nói trầm thấp mang theo một tia nghi hoặc. Hắn nhìn thiếu niên vẫn luôn cúi gầm mặt xuống, từ lúc hắn ngồi xuống đến giờ chưa từng ngẩng đầu lên, chẳng lẽ là không dám nhìn hắn? Chẳng lẽ… thật sự là nàng?
Nghĩ tới đây, tâm trạng hắn đột nhiên tốt lên. Ánh mắt sâu thẳm nhìn đôi môi bị nóng đến hơi sưng của thiếu niên, cũng không kìm được mà thoáng hiện lên một tia cười ý.
Thế nhưng, kẻ không biết nhìn thời thế như Hôi Lang lại tưởng Diêm Chủ đang hỏi mình, thế là hắn bước lên một bước, cười hì hì nói: “Chủ tử, mì té dầu này phải cay mới ngon, ngài nếm thử là biết ngay, nhưng phải cẩn thận nóng, dầu ớt này rất…”
Lời còn chưa dứt, đã thấy ánh mắt lạnh lùng của chủ tử quét tới, khiến hắn có chút không hiểu đầu đuôi, khựng lại một chút, cẩn thận hỏi: “Chủ tử, sao, sao vậy ạ?”
Ảnh Nhất đứng phía sau Diêm Chủ liếc nhìn Hôi Lang, thầm cạn lời mà đảo mắt một cái.
Chủ tử rõ ràng đang hỏi thiếu niên áo trắng kia, đâu phải hỏi hắn? Hắn chạy lên đáp lời làm cái gì không biết? Đúng là tên ngốc, chẳng biết nhìn sắc mặt gì cả.
“Ông chủ, tính tiền!”
Phượng Cửu hô lên một tiếng, cố ý hạ thấp giọng, đồng thời cũng ngẩng đầu lên, để lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân kia…