Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 41167 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 299
Tò mò hại chết mèo

❊ ❊ ❊

Nghe thấy lời này, lão gia tử mắt sáng rực lên, kích động đến mức ngay cả giọng nói cũng hơi run rẩy: "Ta nghe nói, phải có đan dược từ năm đạo đan vân trở lên mới có thể dẫn tới thiên lôi? Chẳng lẽ, đan dược của ngươi là năm đạo đan vân sao?"

"Ừm, đúng là Tạo Hóa Đan năm đạo đan vân."

Nàng mỉm cười đáp, nhìn vẻ mặt kích động của ông, nói: "Gia gia, người cứ đi ra phía trước xem sao, con quay về tắm rửa thay y phục rồi sẽ qua ngay. Người dặn dò hạ nhân phải kín miệng, dù cho Quốc chủ có hỏi cũng đừng nói gì cả là được."

Lão gia tử tuy không biết Tạo Hóa Đan có công hiệu gì, nhưng lúc này trong lòng cũng vô cùng vui mừng.

"Ngươi nói không sai, với uy vọng của Phượng phủ chúng ta, người ngoài không dám tự tiện xông vào. Cho dù là Quốc chủ cũng không hạ được mặt mũi mà xông bừa vào nhà bề tôi đâu. Ngươi cứ đi thay rửa đi, gia gia đi ra phía trước xem tình hình đây."

Ông vội vã nói, chỉnh đốn lại sắc mặt rồi mới đi về phía tiền viện.

Thấy vậy, Phượng Cửu cũng đi về phía sân trong, hạ lệnh cho người chuẩn bị nước tắm rửa.

Lúc này, trước đại môn Phượng phủ, Mộ Dung Bác đã tức giận đến cực điểm. Hắn từng nghĩ đến việc đạp bay đại môn Phượng phủ, hoặc là trèo tường vào trong, nhưng thân phận và lòng kiêu hãnh của hắn không cho phép hắn làm ra hành động mất mặt như vậy. Thế nhưng, nếu cứ phất tay bỏ đi thì hắn lại không nuốt trôi cục tức này, vì thế, không khí nhất thời trở nên cứng nhắc đến đỉnh điểm.

Đúng lúc này, cánh cổng vốn đóng chặt đột nhiên "két" một tiếng mở ra. Phượng lão gia tử tươi cười hớn hở, mang theo vài phần áy náy bước ra nghênh đón, mà Phượng Tiêu đang sa sầm mặt mày thì cúi đầu đi theo phía sau, trông như vừa bị mắng xong.

"Ai da! Đều tại lão phu, lão phu bảo Phượng Tiêu canh giữ cổng đừng để người vào, thật không ngờ lại làm kinh động đến Quốc chủ, còn để Quốc chủ bị chặn ở ngoài cửa, thật sự là thất lễ quá." Phượng lão gia tử liên tục chắp tay, tỏ vẻ áy náy vô cùng, vừa nói vừa nghênh đón, đi đến trước mặt Quốc chủ.

"Quốc chủ, mời mau vào trong." Phượng lão gia tử đưa tay mời, hơi nghiêng người để ngài đi trước.

Mộ Dung Bác mặt đen sì liếc nhìn Phượng Tiêu, phất tay áo, hừ lạnh một tiếng rồi mới sải bước đi vào.

Đám đông cách đó không xa nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt mỗi người mỗi khác. Có người lao lên phía trước, gọi chặn Phượng lão gia tử đang chuẩn bị bước vào.

"Lão gia tử xin dừng bước."

Lão gia tử quay người, nhìn hai người đàn ông trung niên đang đi tới phía sau. Thấy là gia chủ của hai gia tộc lớn trong Vân Nguyệt thành, ông bèn nở nụ cười hỏi: "Hai vị gia chủ có việc gì?"

Nghe thấy lời này, hai người thầm nghĩ trong lòng: Câu này chẳng phải là biết rõ còn cố hỏi sao? Họ có việc gì mà ông lại không biết chứ?

Dẫu vậy, trên mặt họ không lộ chút cảm xúc nào, chỉ cười nói: "Là thế này, chúng tôi thấy ba đạo thiên lôi đánh xuống sân Phượng phủ, không biết là vật gì đã dẫn tới thiên lôi? Lão gia tử có thể giải đáp sự tò mò trong lòng chúng tôi không?"

Phượng lão gia tử dừng bước, một tay vuốt râu nhìn hai người họ, ánh mắt lướt qua đám đông cách đó không xa tuy không tiến lên nhưng vừa nghe thấy câu này đã từng người một chờ đợi câu trả lời. Ông lộ ra nụ cười, chỉ một câu đã chặn họng họ đến chết lặng.

"Người ta vẫn thường nói tò mò hại chết mèo, hai vị tuổi tác cũng không còn nhỏ, việc gì không nên tò mò thì tốt nhất đừng tò mò."

Nhìn Phượng lão gia tử quay người bước vào trong, hai vị gia chủ mặt đỏ bừng, đứng trân trối nhìn cánh cổng Phượng phủ đang từ từ đóng lại...

Đám đông cách đó không xa nghe thấy câu này cũng đầy vẻ ngơ ngác, họ không ngờ Phượng lão gia tử lại chẳng thèm nể mặt, nói toạc ra như vậy. Dù sao thì hai vị kia ở Vân Nguyệt thành cũng có địa vị không hề thấp!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:283
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.