Kỳ thực nàng không biết, Diêm Chủ từng nói với nó rằng, nếu không thể ở lại bên cạnh Phượng Cửu để bảo vệ nàng, thì nó cũng chẳng còn giá trị tồn tại.
Nghĩ tới thân phận đường đường là một đầu Thánh thú cấp bậc đỉnh phong, vậy mà lại bị đe dọa trắng trợn, thế nhưng nó lại chẳng có cách nào với cái tên nhân loại uy hiếp mình kia. Nghĩ đến người đàn ông có thực lực khủng khiếp gần như vô đối đó, Cầu Cầu vốn đang nằm im lìm trên lưng ngựa không khỏi rùng mình một cái.
Cũng là do nó xui xẻo, vốn nghĩ rằng phá đá mà ra là cuối cùng đã có thể tự do tự tại, ai ngờ đâu lại đụng phải một người đàn ông có thực lực mạnh mẽ tới biến thái như vậy? Hết đe dọa lại còn rút mất một sợi thần hồn của nó, nếu không nghe lời, bất cứ lúc nào cái mạng nhỏ cũng khó giữ.
Nó nhìn thiếu niên áo đỏ kia bằng ánh mắt khinh bỉ, chẳng nhìn ra được nhân loại thiếu niên này có gì đáng quý, hơn nữa lại còn yếu đến chết đi được, để cho nó là một đầu Thánh thú đỉnh phong đường đường đi bảo vệ hắn, hắn đã lời to rồi.
Lão Bạch vừa nghe phía trước có đồ ăn, nước miếng chảy ròng ròng, sức lực tràn trề, tung vó chạy vội về phía trước, chỉ để lại phía sau Lãnh Sương và Cầu Cầu một làn khói bụi mù mịt…
Cầu Cầu vốn đang nằm sấp bị làn khói bụi đó làm cho sặc, tức giận ngồi thẳng người dậy, trừng mắt nhìn cái bóng dáng đang chạy về phía trước kia.
Con ngựa béo này! Chỉ biết ăn ăn ăn! Sao không béo chết nó cho rồi!
Qua một lúc lâu, khi đi đến sườn núi không xa hai hộ gia đình kia, Phượng Cửu ở phía trước lại có chút kinh ngạc, nàng ghì dây cương lão Bạch đang cưỡi, nhìn nơi trước mắt, ánh mắt khẽ lóe lên.
Lãnh Sương đuổi kịp từ phía sau đi đến bên cạnh nàng, thấy nàng dừng lại không tiến lên, lại nhìn về phía hai ngôi nhà đang thắp đèn kia, cảnh giác nói: "Chủ tử chờ ở đây một chút, để thuộc hạ đi thăm dò trước." Vừa nói vừa lật người xuống ngựa, định đi về phía bên đó.
"Ta đi cùng với ngươi."
Phượng Cửu lật người xuống đất, dắt lão Bạch đi xuống, thế nhưng, lão Bạch lại có vẻ không muốn vào trong, hí lên mấy tiếng, móng ngựa bất an dậm dậm trên mặt đất.
Phượng Cửu mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, dịu dàng nói: "Không sao, đi theo đi!"
Thấy vậy, lão Bạch mới thấp giọng đáp lại một tiếng, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh nàng.
Mà Cầu Cầu đang nằm trên lưng ngựa lúc này thì nheo nheo mắt, ánh mắt nhìn qua Phượng Cửu, rồi lại nhìn về phía hai ngôi nhà kia, sau đó cũng không lên tiếng mà đi theo.
Ở đây chỉ có hai hộ gia đình, trong nhà đều thắp đèn, có lẽ là bình thường rất ít thấy người ngoài đến, một cậu bé chừng bốn năm tuổi đang ngồi bên cửa chơi đá, chớp chớp mắt tò mò nhìn Phượng Cửu vận y phục đỏ và Lãnh Sương mặc đồ đen đang dắt ngựa đi tới.
Đột nhiên cậu bé đứng dậy chạy vào trong nhà, vừa chạy vừa hét lớn: "Cha, mẹ! Có người tới, tới hai người ạ."
"Phì! Phì!"
Lão Bạch phun ra hai luồng hơi từ mũi, có chút bực bội dậm chân, cái đầu cũng hơi kéo kéo, muốn lôi Phượng Cửu rời đi.
Nhìn thấy sự khác thường của lão Bạch, ánh mắt Phượng Cửu khẽ động, nhìn về phía ngôi nhà kia, rồi lại liếc qua ngôi nhà khác nằm cách đó không xa, chậm rãi cụp mắt xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Cho đến khi, cậu bé chạy vào lúc trước lại chạy ra, đứng bên cửa tò mò nhìn Phượng Cửu, cùng với lão Bạch nàng đang dắt và Cầu Cầu nằm trên lưng ngựa.
Mà lúc này, tại cánh cửa đang khép hờ, một người phụ nữ trẻ tuổi ló nửa người ra, nhìn về phía người tới bên ngoài, khẽ hỏi: "Khách từ phương nào tới?"
Nghe thấy giọng nói, Phượng Cửu ngước mắt nhìn sang, vừa nhìn vào, khuôn mặt không chút huyết sắc, tái nhợt của người phụ nữ trẻ tuổi kia cũng theo đó thu vào đáy mắt nàng, chỉ một cái nhìn thôi, tâm thần đã chấn động, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi...