Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 52997 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3189
Thăng cấp

❊ ❊ ❊

Nghe những lời họ nói, Đan Vương ngồi bên cạnh vuốt râu cười nói: "Bây giờ nói những lời này vẫn còn quá sớm, chưa tới giây phút cuối cùng, ai dám chắc chắn liệu cô ấy có vượt qua được hay không?"

Nghe vậy, mười chín vị luyện đan sư nhìn ông: "Đan Vương dường như đặt kỳ vọng rất lớn vào cô ta, chỉ là, Đan Vương đừng quên, cô ta cũng chỉ là một nữ tử mà thôi, hơn nữa tuổi tác cũng không lớn. Phương thuốc do mười chín người chúng ta cùng điều chế nghiên cứu ra, lẽ nào Đan Vương cho rằng cô ta thật sự có thể điều chế được sao?"

"Nói nhiều vô ích, cứ tiếp tục xem rồi sẽ rõ." Đan Vương cười, không tranh cãi với họ.

Mà Phượng Cửu đang luyện chế thuốc cao thì không hề để tâm đến những lời của họ, nàng toàn tâm toàn ý tập trung vào phương thuốc và thuốc cao. Lần đầu tiên đã thất bại, nhưng nàng vẫn còn thời gian, nàng có thể chậm rãi nghiên cứu, dò dẫm, nhất định có thể luyện chế ra loại thuốc cao đó.

Mọi người xung quanh đang quan sát. Vì là luyện chế thuốc cao công khai, từng cử động, từng bước một của nàng đều lọt vào mắt mọi người. Do đó, hành động thận trọng thêm thuốc vào của nàng tự nhiên cũng rơi vào tầm mắt của đám đông.

Họ không khỏi thầm nghĩ, có lẽ nàng thật sự không thể luyện chế ra loại thuốc cao đó chăng? Dẫu sao đó cũng là phương thuốc mà mười chín vị luyện đan sư phải nghiên cứu nhiều năm mới luyện thành. Một nữ tử trẻ tuổi như nàng, trước kia lại chưa từng tiếp xúc với phương thuốc này, làm sao có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà luyện chế ra loại thuốc cao đó được?

Tuy nhiên, ngay lúc mọi người cảm thấy không thể nào, Phượng Cửu vẫn chuyên tâm luyện chế. Những người kia cũng khoanh chân ngồi xuống bãi đất, kẻ thì tu luyện, người thì ngủ gật, ngay cả Đan Vương chờ đợi mãi cũng không kìm được mà ngủ thiếp đi.

Mười chín vị luyện đan sư kia cũng ngáp ngắn ngáp dài, mắt nheo lại, mí mắt sụp xuống như thể đã ngủ say. Cùng với thời gian trôi qua, một mùi hương dược liệu nồng đậm lan tỏa ra. Đám đông đang ngủ gật ngửi thấy mùi hương này không khỏi chấn động tinh thần, cả người chợt tỉnh táo lại.

"Mùi hương dược liệu nồng đậm quá!"

"Mùi hương này thật quen thuộc!"

"Đây chẳng phải là mùi của Sinh Cơ Bích Ngọc Cao sao? Không đúng, không đúng, còn dễ ngửi hơn mùi đó, mùi hương dược liệu còn đậm đà hơn."

Mười mấy vị luyện đan sư lần lượt dụi mắt nhìn về phía Phượng Cửu. Thấy nàng đang nấu thuốc cao, mà thuốc cao đó đã dần hình thành, tỏa ra hương dược liệu nồng đượm cùng màu xanh biếc sáng trong như ngọc.

"Cái, cái này..."

"Cô, cô ấy đã nấu ra Sinh Cơ Bích Ngọc Cao rồi?"

"Không đúng! Tại sao màu sắc thuốc cao này của cô ta còn đẹp hơn những thứ chúng ta đã nấu? Luồng linh lực xoay tròn phía trên nồi thuốc cũng vô cùng nồng đậm và tinh khiết, việc này, việc này chẳng lẽ là..."

"Cô ấy đã thăng cấp Sinh Cơ Bích Ngọc Cao? Đây là bản cải tiến sao?" Một luyện đan sư khác tiếp lời, trừng to mắt, vẻ mặt khó tin nhìn thuốc cao mà Phượng Cửu đang nấu.

"Điều này có thể sao?"

"Dựa vào phương thuốc mà sao có thể thay đổi được công thức chứ? Có phải chỗ nào đó nhầm lẫn rồi không? Hay là cô ta luyện sai rồi?" Có người không quá tin tưởng mà nói, không tin Phượng Cửu có thể luyện ra thuốc cao, hơn nữa còn nâng cấp được đẳng cấp của thuốc cao đó.

Đan Vương bên cạnh nheo mắt, nở nụ cười: "Không tồi, quả nhiên không hổ danh là đệ tử ta đã chọn trúng."

Nghe những lời này, mười chín người đỏ bừng mặt, họ nhìn Đan Vương hỏi: "Đan Vương, cô ta thực sự đã thăng cấp Sinh Cơ Bích Ngọc Cao này rồi sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3073
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.