Tuy nhiên, nàng vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Trên đường bay về phía ngọn núi kia, những yêu loại trong rừng rậm đều đang hoành hành, hơn nữa còn có yêu thú loài chim khổng lồ tấn công nàng. Mãi mới đến được chỗ cao của ngọn núi đó, nàng nhìn ra xung quanh, không khỏi ngẩn người.
Phóng tầm mắt nhìn tới, ngoài rừng cây thì chỉ có núi non, nhìn mãi không thấy điểm cuối, tựa như không có đường ra.
“Đây rốt cuộc là cái nơi quỷ quái gì vậy?” Nàng lẩm bẩm. Đúng lúc này, trên đỉnh đầu đột nhiên có một đám mây đen bao phủ xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là một con đại bàng khổng lồ đang lao xuống, hai chiếc móng vuốt cong vút đang chộp về phía nàng.
“Đáng chết!”
Nàng thấp giọng chửi một tiếng, nhanh chóng vọt người bay tới trước. Thế nhưng, khi đã hóa thành hình dáng chim nhỏ, nàng vừa bay ra đã bị móng vuốt của con đại bàng kia chộp lấy, cả người bị nó mang bay lên phía trên khu rừng. Sau khi bay qua mấy ngọn núi, cuối cùng nàng bị ném vào một cái tổ nằm trên vách đá.
Vừa bị ném vào trong tổ, mấy con chim ưng nhỏ đã nhào tới, cái mỏ ưng cong nhọn mổ về phía nàng. Nàng lập tức phất tay, hất văng mấy con chim ưng nhỏ đó ra. Thấy con đại bàng đứng một bên chằm chằm nhìn mình, nàng nheo mắt, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi không để lũ con của ngươi tránh ra, coi chừng ta nướng chín bọn chúng hết đấy!”
Con đại bàng kia nghe vậy, lập tức nổi giận, móng vuốt đại bàng giẫm xuống. Phượng Cửu thấy vậy cũng nổi cáu, trực tiếp phất ra một đạo hỏa diễm tấn công về phía con đại bàng kia. Con đại bàng có lẽ không ngờ rằng một con chim nhỏ có vẻ ngoài kỳ lạ như vậy lại còn biết phun lửa, không kịp phản ứng nên bị hỏa diễm thiêu đốt lông vũ.
Chỉ nghe thấy một tiếng chim kêu chói tai vang lên. Trong lúc nó vỗ cánh cố gắng dập tắt ngọn lửa, móng vuốt cũng lại giẫm về phía Phượng Cửu. Hai con chim một lớn một nhỏ chênh lệch về hình thể cứ thế lao vào đánh nhau ngay tại vách đá kia, khiến mấy con chim ưng nhỏ sợ hãi trốn sang một bên.
Sau khi đánh nhau với Phượng Cửu, con đại bàng rõ ràng đang ở thế hạ phong co rúm người lại với vẻ kinh hãi, cố gắng che đi thân hình chỉ còn lại vài cọng lông bị thiêu cháy. Nó rít giọng hỏi: “Ngươi, rốt cuộc ngươi là loài chim gì?” Sao trước đây nó chưa từng gặp qua loài chim nào như thế này? Sức chiến đấu này quá hung tàn rồi, toàn bộ lông vũ của nó suýt chút nữa đã bị hỏa diễm của nàng đốt sạch.
Phượng Cửu liếc nhìn con đại bàng đã lùi lại kia một cái, rồi lại liếc mắt nhìn mấy con chim ưng nhỏ. Có lẽ là thấy con đại bàng này còn có mấy con nhỏ cần nuôi nấng, cho nên nàng vẫn nương tay, không trực tiếp hạ sát thủ.
“Ai nói với ngươi ta là loài chim?” Phượng Cửu trừng mắt nhìn nó, nói: “Ta hỏi ngươi, đây là nơi nào? Khu rừng này rộng bao nhiêu?”
Nghe thấy câu hỏi này, con đại bàng nhìn Phượng Cửu với vẻ kỳ quặc, nói: “Ngươi không biết ư? Ngươi không biết thì sao lại ở đây? Chẳng lẽ ngươi đến từ nơi khác?”
“Ta hỏi thì ngươi cứ trả lời thẳng là được!” Phượng Cửu cảnh cáo nhìn nó một cái.
Thấy vậy, con đại bàng co cổ lại, vội vàng nói: “Đây là Yêu Thú Sâm Lâm. Khu rừng này rộng bao nhiêu thì ta cũng không biết. Ta từng thử bay mãi về một hướng, chỉ là, bay nửa tháng trời vẫn chưa bay ra khỏi đó.”
Nghe đến đây, Phượng Cửu nhíu mày. Lão già đó ném nàng vào đây để làm gì? Chẳng lẽ thực sự bắt nàng ở lại đây một thời gian sao? Đến lúc đó nàng phải trở về bằng cách nào?
Có lẽ thấy Phượng Cửu không nói gì, con đại bàng lại nói tiếp: “Bên trong Yêu Thú Sâm Lâm này ngoài yêu thú và linh thú ra, cũng sẽ có một số tu tiên giả tới rèn luyện. Chỉ là, ta không biết bọn họ tới bằng cách nào, cũng không biết bọn họ rời đi ra sao.”
Nghe vậy, tâm trí Phượng Cửu khẽ động, đôi mắt sáng lên: “Nơi này còn có tu sĩ tới rèn luyện ư?”