"Tiên tử? Tiên tử?"
Hắn gọi lớn, nhìn quanh bốn phía nhưng không thấy bóng dáng một ai. Người phụ nữ kia dường như chưa từng xuất hiện, biến mất không dấu vết. Nếu không phải con yêu lang chết dưới đất đằng trước vẫn còn nằm đó, hắn thực sự sẽ cho rằng mình vì bị thương quá nặng mà sinh ra ảo giác.
Mà Phượng Cửu lúc này đang ngồi trên lưng đại bàng sau khi trở lại vách đá phía trên, liền nhẹ nhàng nhảy một cái trở về trong tổ, nằm xuống thật thoải mái. Nàng khẽ thở ra một hơi, lấy rượu từ trong không gian ra nhấp một ngụm, vừa nói: "Đại bàng à, cái tổ của ngươi thực ra khá ấm áp đấy, hơn nữa cỏ lót bên trong cũng rất êm. Ít nhất là ở trong khu rừng này, một cái tổ như của ngươi thật không tệ."
Phượng Cửu cười khẽ, nhìn những vì sao trên bầu trời, cười bảo: "Còn có thể ngắm cảnh đêm, thưởng trăng nữa chứ."
Đại bàng nghe vậy thì khóe miệng co giật, nó vỗ cánh bay sang một bên ngồi xổm xuống, hỏi: "Ngươi cứu người đó xong sao lại đi ngay như vậy? Đó là con người, đồng loại của ngươi mà."
"Đã đến đây rồi thì cũng không thể rời đi nhanh như vậy được. Hơn nữa, lão già đưa ta tới đây chắc hẳn không phải để ta dạo một vòng rồi đi. Ta nghĩ mình vẫn cần làm quen với nơi này, ngày mai sẽ đi gặp gỡ yêu thú trong rừng để luyện tay một chút."
Nàng ngửa đầu uống rượu, thấy đại bàng cứ nhìn chằm chằm mình, nàng liền cười hỏi: "Sao vậy? Ngươi muốn đuổi ta đi à? Sợ ta chiếm mất tổ của ngươi sao?"
Đại bàng động đậy cái mỏ, giọng ồm ồm nói: "Nào dám." Dù có ý kiến, nó cũng không dám nói ra. Kẻ biến thái này chỉ cần ra tay là có thể tiêu diệt một con yêu lang, dù sao nàng cũng là con người, chắc cũng sẽ không chiếm tổ của nó mãi.
Chỉ là, nó tuyệt đối không ngờ tới lại bắt về một thứ phiền phức như vậy. Nếu biết sớm, nó nhất định sẽ tránh thật xa.
"Ha ha, ngươi đừng lo, ngày mai ta sẽ đi, tối nay chỉ mượn nơi này nghỉ ngơi thôi." Trong lúc nói chuyện, nàng uống vài ngụm rượu rồi thu rượu vào không gian, ném vài quả linh quả cho mấy chú đại bàng con, lúc này mới nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mấy chú đại bàng con vừa thấy linh quả, không khỏi phấn khích kêu lên mấy tiếng, lao tới ôm lấy linh quả mà mổ.
Phượng Cửu ngủ một mạch đến sáng sớm ngày hôm sau.
Đại bàng canh đêm tuy không còn dùng đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào Phượng Cửu nữa, nhưng cũng thỉnh thoảng liếc nhìn nàng một cái. Thế nhưng, khi sáng sớm tới, lúc trời vừa hửng sáng, nó vô ý liếc sang phía Phượng Cửu, đang định dời mắt đi thì lại sững sờ trố to đôi mắt ưng của mình.
Đây, đây, con người này sao lại biến thành một con Thôn Vân thú rồi?
Nó trợn đôi mắt ưng nhìn chằm chằm vào con Thôn Vân thú có lớp lông màu đỏ trên người kia, nửa ngày không nói nên lời. Nó mãi vẫn không hiểu nổi, một con người tốt lành thế kia, sao lại lúc thì biến thành chim nhỏ, lúc lại thành người, giờ lại biến thành Thôn Vân thú rồi?
Mấy chú đại bàng con cũng đã tỉnh dậy từ sớm, thấy con người kia lại đổi dạng, không khỏi thu mình lại với nhau, không dám phát ra tiếng động.
Thế là, mấy đôi mắt ưng cứ nhìn chằm chằm vào con tiểu thú đang nằm sấp ngủ trong tổ, cho đến khi con tiểu thú kia động đậy thân hình, làm một cái động tác ngáp dài đầy tính người rồi mới mở mắt ra.
"Ừm?"
Phượng Cửu vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một cái móng vuốt đầy lông. Nàng hơi ngẩn người, chớp chớp mắt, tưởng là mình nhìn nhầm, nhưng nhắm mắt lại rồi nhìn tiếp thì vẫn là một cái móng vuốt đầy lông.
Ngay lập tức, nàng lật người ngồi dậy.