Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53794 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3342
Theo dõi

❊ ❊ ❊

“Chỉ cần không bị đói, bản thân có thể sống sót trong mười ngày này là được rồi sao? Nếu chỉ đơn giản như vậy, chắc cũng không khó đâu nhỉ?”

Nghĩ vậy, cậu bèn đi dọc theo con phố lớn. Sống trong cốc mấy năm trời, đây là lần đầu tiên cậu dạo chơi trên con phố trong thành này, nơi nào trông cũng mới mẻ thú vị, chỉ là, những nơi buôn bán kia, hễ cậu vừa tới gần là có người đuổi đi.

Có lẽ vì cậu còn nhỏ, lại là một tên tiểu khất cái, hơn nữa còn là một tên tiểu khất cái lang thang một mình trong thành, cho nên hai gã đàn ông ở đầu đường cuối ngõ trong thành đã để mắt tới cậu.

Nhìn tên tiểu khất cái đi phía trước, hai gã đàn ông liếc mắt ra hiệu rồi lặng lẽ đi theo.

Mà Hạo Nhi vẫn đang ngắm nghía những thứ thú vị trên phố, cậu không hề biết mình đã bị người ta để mắt tới, cho tới khi đi tới một khúc quanh, một gã đàn ông tiến lên chặn đường cậu.

“Tiểu đệ đệ, sao nhóc lại đi một mình thế này?”

Hạo Nhi dừng bước, nhìn gã đàn ông có gương mặt gian xảo trước mắt, không khỏi nhíu đôi lông mày nhỏ: “Ông tránh ra.” Cậu đâu có quen biết hắn.

“Tiểu đệ đệ, nhóc chưa ăn gì đúng không? Nhìn này, ta có đùi gà nướng đây, cho nhóc ăn nhé!” Gã đàn ông lấy chiếc đùi gà được bọc trong giấy dầu đưa tới trước mặt cậu.

Dù cả buổi sáng chưa được ăn gì, lúc này ngửi thấy mùi thơm của đùi gà, bụng cậu cũng kêu lên sùng sục, nhưng cậu vẫn lắc đầu: “Không cần, con ăn rồi.” Nương nói, vô sự hiến ân cần tất không phải kẻ gian thì cũng là phường trộm cướp, người này nhất định là kẻ xấu!

Theo bản năng, cậu đề phòng nhìn gã, còn lùi lại một bước, nhưng ai ngờ, đột nhiên một cái bao tải trùm xuống, ngay sau đó, cậu chỉ cảm thấy cổ đau nhói rồi mất đi tri giác.

“Đi, đi, đi!” Hai gã đàn ông thấy khúc quanh không có người, lập tức vác người lên rồi rời đi.

Một đứa trẻ bị nhét trong bao tải, lại còn hôn mê bất tỉnh không nhúc nhích, tự nhiên sẽ không thu hút sự chú ý của người khác, dù có để ý cũng chỉ tưởng là vác theo hàng hóa mà thôi.

Thế nhưng, La Vũ đang theo dõi trong bóng tối nhìn thấy cảnh này, ánh mắt thoáng hiện hàn ý, hắn lặng lẽ không tiếng động đi theo, muốn xem thử Hạo Nhi sẽ ứng đối ra sao? Dù sao chủ tử đã dặn, không tới vạn bất đắc dĩ thì đừng ra tay, hãy để cậu tự mình giải quyết.

Lúc này, Hoàn Nhan Thiên Hoa đang tới Tứ Phương Thành. Ở tông môn, nàng biết tin Phượng Cửu và mọi người đã trở về, vốn dĩ từ hôm qua đã nên đến rồi, nhưng vì có việc bận nên mãi sáng nay mới tới.

Đang đi trên phố lớn trong thành, chợt ngửi thấy mùi thịt kho lan tỏa, nàng liền nghĩ tiện thể mua ít thịt kho tới Phượng phủ tìm Phượng Cửu uống rượu, làm món nhắm.

Thế là, bước chân nàng chuyển hướng, lần theo mùi hương đó mà đi. Khi mua xong thịt kho cất vào không gian, chuẩn bị tới Phượng phủ, nàng chợt thoáng thấy một bóng dáng không hề xa lạ lướt qua lặng lẽ, không hề làm kinh động người trên phố.

“Kia chẳng phải là người bên cạnh Tiểu Cửu sao? Hắn đang theo dõi ai vậy?” Hoàn Nhan Thiên Hoa khẽ thì thầm, bèn đi theo xem sao.

La Vũ theo hai gã kia đến khu ổ chuột, hắn thu liễm khí tức, ẩn nấp trên một cái cây lớn. Nhìn hai gã đàn ông đưa Hạo Nhi vào một căn nhà dân cũ nát, đột nhiên như thể phát giác ra điều gì, ánh mắt hắn thoáng qua tia sắc bén, lập tức ra tay tấn công về phía sau.

Hoàn Nhan Thiên Hoa sững sờ, theo bản năng giơ tay chặn đòn tấn công của hắn, đồng thời lên tiếng: “Là ta, Hoàn Nhan Thiên Hoa.”

Khi nhìn rõ người trước mắt, La Vũ liền thu lại thế công, hắn ngẩn ra, hỏi: “Hoàn Nhan tiểu thư? Sao lại là cô? Sao cô lại ở đây?”

Hoàn Nhan Thiên Hoa liếc hắn một cái, vén lọn tóc rủ xuống cài ra sau tai, ánh mắt nhìn về phía trước, rơi vào căn nhà dân nọ, hỏi: “Ta theo ngươi tới đây, ngươi đang làm gì ở chỗ này?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.