“Chẳng phải muội dự định vài ngày nữa sẽ khởi hành đi Đỉnh Sơn sao? Đến lúc đó muội định dẫn theo Hạo Nhi cùng đi à?” Hoàn Nhan Thiên Hoa ngồi một bên nhìn nàng hỏi.
“Ừm, mang theo bên người yên tâm hơn.” Phượng Cửu nói.
Thấy vậy, Hoàn Nhan Thiên Hoa liền bảo: “Ta lại thấy, chuyến đi này của các muội, Hạo Nhi có thể để ta trông chừng giúp muội. Nếu đưa thằng bé vào tông môn, chắc cũng sẽ rất an toàn.”
“Lam Tinh tông môn?” Phượng Cửu lắc đầu: “Ở đó cũng không an toàn, xung quanh đó có vài ma tu ẩn nấp, lần trước muội tình cờ bắt gặp, cũng không biết người của tông môn đã lôi hết ra chưa.”
“Lại có chuyện này sao?” Hoàn Nhan Thiên Hoa hơi ngạc nhiên, đôi mắt đẹp khẽ đảo, lại hỏi: “Muội mới về được vài ngày, đi tông môn từ bao giờ? Sao ta không biết?”
Nghe vậy, Phượng Cửu cười gượng: “Muội đi không lâu, tới một lát dặn dò Tứ Khuyết bọn họ vài việc rồi về ngay.”
“Ồ.” Hoàn Nhan Thiên Hoa gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người Phượng Cửu, rõ ràng là không tin lắm vào những lời nàng nói.
Sau khi dặn dò mọi người trong sảnh một số việc, Phượng Cửu cùng Hoàn Nhan Thiên Hoa đi ra hậu viện, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Sau khi tới đình nghỉ chân ngồi xuống, Hoàn Nhan Thiên Hoa một tay chống cằm, đôi mắt đẹp nhìn nàng, hỏi: “Muội tới tông môn tìm Quân Tuyệt Thương à?”
“Muội biết ngay là không giấu được tỷ mà.” Phượng Cửu khẽ cười, nói: “Muội vốn đã tò mò Quân Tuyệt Thương kia là người thế nào, mãi không có duyên gặp mặt, nên tối hôm đó sau khi tỷ say rượu, muội liền tới tông môn một chuyến, muốn xem thử là người đàn ông như thế nào mà khiến tỷ động phàm tâm, cho nên…”
Nàng mỉm cười nhìn tỷ ấy, nói: “Gặp thì đúng là gặp được rồi, vốn định nhìn một cái rồi đi, ai ngờ lại bị huynh ấy phát hiện. Tuy nhiên, muội thấy tình trạng của huynh ấy có vẻ không ổn lắm.”
Hoàn Nhan Thiên Hoa vốn chỉ lặng lẽ lắng nghe, thấy nàng nói xong câu này thì dừng lại, không khỏi ngước mắt nhìn nàng: “Tình trạng không ổn lắm? Ý muội là sao?”
“Huynh ấy bị tâm ma, chắc là đang chịu khổ sở vì tâm ma hành hạ. Lúc muội tới cũng đã rất muộn, nhưng huynh ấy vẫn chưa ngủ, ngồi đó đọc sách, một trang sách mà xem mãi chẳng lật, rõ ràng là đang thất thần. Phải rồi, lúc đó vạt áo muội hơi rủ xuống, đoán chừng khi chưa nhìn thấy muội, huynh ấy còn tưởng nhầm muội là tỷ đấy.”
Phượng Cửu cười cười, nhớ lại vẻ mặt của Quân Tuyệt Thương lúc đó, nàng biết rõ huynh ấy đang nghĩ gì. Ít nhất, sau khi gặp huynh ấy, nàng không hề cảm thấy huynh ấy không động tâm với tỷ tỷ của mình.
Hoàn Nhan Thiên Hoa ngẩn người lắng nghe, cả người cũng chẳng biết đang nghĩ gì.
“Tỷ, muội lại thấy huynh ấy không giống như không có ý với tỷ. Dưới cái nhìn của người từng trải như muội, huynh ấy chắc cũng đã yêu tỷ rồi, chỉ là bản thân không nhận ra thôi.” Phượng Cửu khẽ thở dài, nhìn tỷ ấy đang ngẩn ngơ xuất thần, nói: “Người tỷ yêu không phải là người thường, huynh ấy là môn chủ Tiêu Dao Môn, một tu sĩ lớn hơn tỷ không biết bao nhiêu tuổi, ngăn cách giữa hai người có quá nhiều khó khăn, muốn vượt qua chẳng dễ dàng gì.”
“Ta đã không còn cảm giác với huynh ấy nữa rồi.” Hoàn Nhan Thiên Hoa lạnh mặt nói, chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ cười, mỉm cười phụ họa: “Vâng vâng, tỷ không còn cảm giác với huynh ấy, là huynh ấy yêu tỷ, nhưng không biết mở lời thế nào. Tỷ này, cứ mặc kệ huynh ấy đi, để huynh ấy bị tâm ma hành đến sinh bệnh luôn đi! Ai bảo huynh ấy làm tỷ đau lòng chứ? Phải không nào?”
Hoàn Nhan Thiên Hoa lạnh mặt, không mở lời, chỉ là khi nghe Phượng Cửu nói “tâm ma hành đến sinh bệnh”, đôi mắt đẹp khẽ chớp động.