Hai con dao sáng loáng dưới ánh mặt trời phản chiếu hàn quang chém về phía cậu. Đó là cảm giác cận kề cái chết, khiến lông tơ khắp người cậu dựng đứng cả lên.
Vốn quanh năm được cha mẹ rèn luyện, vào thời khắc nguy hiểm này, cơ thể cậu còn phản ứng nhanh hơn cả não bộ.
Linh lực trong cơ thể bùng lên trong tích tắc, thân hình cậu đột ngột lao ra, đồng thời nửa ngồi xuống, một tay mò xuống bắp chân, rút ra con dao găm giấu ở đó, thuận thế đâm mạnh từ trên xuống dưới vào lòng bàn chân của hai gã đàn ông.
Dao găm xuyên qua giày đâm vào da thịt, tựa hồ còn đâm gãy xương ngón chân. Khi tiếng kêu thảm thiết vang lên, bóng dáng Hạo Nhi đã lướt qua bên cạnh hai người. Thấp hơn cả thắt lưng của đám đàn ông, cậu đột ngột nhảy lên cưỡi trên vai một gã, một tay bịt mắt hắn lại, tay cầm dao găm đã lướt ngang qua cổ hắn.
"Ta giết ngươi!"
Gã đàn ông còn lại nhìn đồng bọn cứng đờ, đôi mắt trợn trừng ngã xuống chết không nhắm mắt, liền lập tức cầm đao chém về phía Hạo Nhi. Tuy nhiên, Hạo Nhi thân pháp linh động né tránh, con dao găm trong tay đâm mạnh vào eo gã đàn ông kia.
"Á!"
Gã đàn ông kêu thảm một tiếng, vì bị thương ở eo không còn sức nên bản năng cong người xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trước mắt chợt lóe lên, liền thấy một con dao găm tỏa hàn quang đã đâm xuyên vào tim hắn...
"Ưm..."
Gã đàn ông hừ lạnh một tiếng, đôi mắt trừng trừng nhìn đứa trẻ trước mặt. Đến chết hắn cũng không hiểu nổi, tại sao bọn hắn lại bại dưới tay đứa nhỏ này?
Khi Hạo Nhi rút dao găm ra, một tia máu cũng theo đó phun trào, bắn lên đầy mặt cậu. Cậu ngẩn ngơ nhìn, đờ đẫn nhìn bàn tay đang cầm dao găm của mình, cùng với người vừa ngã xuống trước mặt...
Cậu... cậu đã giết người? Cậu thực sự đã giết người sao? Trong phút chốc, nỗi sợ hãi, hoảng loạn và bối rối trào dâng trong lòng. Cậu không muốn giết người, cậu cũng chưa từng giết người, cậu chỉ là khi nguy hiểm ập đến, cơ thể đã có phản ứng bản năng. Những đòn tấn công đó, những chiêu thức đó, đều là do nương dạy.
Thế nhưng, khi bản thân cậu còn chưa kịp ý thức được gì, đã giết chết hai người đó rồi.
Cậu đờ đẫn đứng đó, ngây người nhìn hai cái xác nằm dưới đất. Vốn dĩ cậu nghĩ chỉ cần đánh bọn họ một trận, nếu họ không làm người xấu nữa thì cậu sẽ tha cho họ. Cậu không hề nghĩ tới việc giết bọn họ, thế mà bọn họ lại muốn giết cậu.
Trong đầu cậu chợt nhớ lại lời dạy bảo của nương. Nương nói: Có những kẻ, lúc nên giết thì đừng lưu tình, đừng cho hắn cơ hội giết ngươi, chém đinh chặt sắt, mới có thể trừ hậu họa.
Cậu nghĩ, nương nói đúng, là cậu chưa làm tốt chuyện này, là cậu bất cẩn rồi. Nếu không phải cơ thể có phản ứng bản năng, thì người chết lúc này chính là cậu.
Nghĩ đến đây, cậu dần bình tĩnh lại, nhìn hai cái xác cũng không còn sợ hãi nữa. Cậu bước lên trước, lấy hết những món đồ giá trị trên người bọn họ xuống.
Nương từng nói, đây là chiến lợi phẩm, đây là chiến lợi phẩm thuộc về cậu.
Nhét đồ vào trong ngực, lúc này cậu mới nhanh chóng bước đến bên cạnh tiểu khất cái kia. Nhưng khi cậu định đỡ cô bé dậy, tiểu khất cái đó lại co rúm người, cứ lùi về phía sau, vẻ mặt sợ hãi nhìn cậu.
Nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt đối phương, Hạo Nhi ngẩn người. Cậu đã cứu cô bé, tại sao cô bé lại sợ cậu? Còn nhỏ tuổi, cậu không hiểu được, thế là cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Bọn họ chết rồi, sau này sẽ không đánh ngươi nữa."
Thế nhưng, không chỉ riêng cô bé kia, mà ngay cả những tiểu khất cái trốn ở một bên cũng từng người một sợ hãi nhìn cậu. Thấy vậy, cậu không khỏi mím chặt môi...