Thời đình ngũ bách niên

Lượt đọc: 1189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 219
Chia ly

❊ ❊ ❊

Ngụy Hoạch và nhóm người của họ đã có được kỹ thuật của người dưới đáy biển, cho nên chế tạo tàu vũ trụ cũng không phải chuyện gì khó khăn, nhưng loại đồ vật như kỹ thuật thì đương nhiên là càng nhiều càng tốt, chẳng ai lại chê kiến thức kỹ thuật quá ít cả.

Cho nên những chiếc tàu vũ trụ đang rơi xuống Nam Đại Lục, họ cũng không muốn bỏ qua, nhưng vấn đề hiện tại là, phải mau chóng mang những kỹ thuật có được từ thế giới dưới đáy biển về, để các nhà khoa học tiêu hóa chúng.

Sức mạnh của một người suy cho cùng là hữu hạn, muốn cả tộc di cư, thì bắt buộc phải chia sẻ tất cả những kiến thức này ra, sau đó khiến toàn nhân loại đoàn kết lại mới được.

Vì vậy họ bắt buộc phải chia ra hành động, hơn nữa vào lúc này, Ngụy Hoạch cũng đã đến một giai đoạn then chốt, Lĩnh vực Tịch Diệt của anh đã rất lâu không tiến bộ thêm chút nào, sở dĩ anh có thể trở thành Truyền Thuyết hậu kỳ, cũng chẳng qua chỉ là đang ăn mày dĩ vãng mà thôi.

Cảnh giới của anh đã đạt tới Truyền Thuyết hậu kỳ, nhưng tinh thần lại không theo kịp, hiện tại tinh thần đã đuổi kịp, cảnh giới cũng đã đi đến điểm cuối, tuy cách đỉnh phong chỉ một bước, nhưng lại rất khó bước qua, cho nên Ngụy Hoạch cần phải bế quan một lần.

Ngụy Hoạch nói: "Các người đều về đi, để tôi một mình đi tới Nam Đại Lục, tôi muốn suy nghĩ rõ ràng một vài chuyện, tôi sẽ thu phục những chiếc tàu vũ trụ này!"

Ngụy Hoạch có một cảm giác như mình đã đi đến đường cùng, dường như số phận đã định sẵn là anh chỉ có thể đi tới Truyền Thuyết hậu kỳ, đây là một cảm giác rất kỳ lạ, giai đoạn đầu thế tiến rất mạnh, từng bước tiến lên, nhưng sau lần đột phá trọng đại cuối cùng, thế tiến đã dừng lại, dường như đã đạt đến giới hạn của bản thân.

Mọi người có chút sững sờ, Lục Kỳ Kỳ là người phản ứng lại đầu tiên, cô biết Ngụy Hoạch đi là con đường Tịch Diệt, con đường này chỉ có thể do một mình Ngụy Hoạch đi tiếp, cũng giống như vậy, mỗi người bọn họ đều có con đường riêng phải đi, tụ họp ngắn ngủi thì được, nhưng cuối cùng vẫn phải chia ly.

Cho nên Lục Kỳ Kỳ nói: "Tôi hiểu rồi, chúng ta về trước, chuẩn bị các hạng mục di cư, anh... dọc đường bảo trọng."

Lục Kỳ Kỳ cũng là người rất hiểu chuyện, vào lúc này nói gì cũng là thừa thãi, mọi người đều đã sống mấy trăm tuổi, thậm chí có người đã sống mấy ngàn tuổi rồi, họ sẽ không nói ra những lời ngây ngô đó nữa, chia ly là một chuyện bình thường không thể bình thường hơn.

Ngụy Hoạch gật đầu, suy nghĩ của anh đã truyền đạt tới mọi người, ai nấy đều gật đầu, họ đều đã hiểu, con đường của Sử Thi cấp, Truyền Thuyết cấp, cho đến Thần Thoại cấp đều là cô độc.

Mấy người đều đã đưa ra quyết định, sau đó, Ngụy Hoạch lại nói với Mặc Đinh: "Dẫn theo lũ trẻ, cùng họ đi tới Bắc Đại Lục."

Mặc Đinh im lặng không nói, anh nhìn tháp cung cấp điện khổng lồ kia, những gương mặt thân quen ngày xưa đó đều đã lao vào trong đó, hơn nữa còn thi cốt không còn, ngay cả linh hồn cũng hoàn toàn tan biến.

Hơn nữa, anh cũng biết được, Trái Đất chỉ còn chống đỡ được 55 năm nữa, trong quê hương chỉ còn lại một mình anh là người lớn, anh bắt buộc phải dẫn dắt những đứa trẻ sống tiếp.

Kim Giáp đột nhiên hỏi: "Tôi rất tò mò, làm thế nào mà anh sống sót được bên ngoài lá chắn bảo vệ?"

Mặc Đinh lúc này mới phản ứng lại, anh nói: "Là mấy mảnh kim loại, đó là đồ vật của người dưới đáy biển, nhưng rất lợi hại, tôi dùng những mảnh kim loại đó dựng thành một khối lập phương nhỏ, những mảnh kim loại này sở hữu chức năng sửa chữa, sau khi được tôi ghép lại với nhau thì các cạnh kim loại tự động dung hợp, tôi trốn trong căn phòng làm bằng mảnh kim loại đó, những mảnh kim loại ấy dường như tự động hấp thụ nhiệt năng, tôi ở trong đó lại chẳng cảm thấy nóng chút nào, nhưng tôi cũng suýt chút nữa bị ngạt chết ở bên trong, tuy nhiên may mắn là, căn phòng đó cuối cùng vẫn vỡ vụn, không biết vì nguyên nhân gì, trực tiếp hóa thành một mảnh sắt vụn."

Trên người Mặc Đinh toàn là vết thương, khắp người toàn là máu, có thể tưởng tượng được anh đã trải qua những gì, nhưng cuối cùng anh vẫn kiên trì vượt qua, và đi tới nơi này.

Ý chí của anh vô cùng kiên định, dù gặp phải những biến cố này vẫn có thể đứng thẳng, có thể thấy, anh là một chiến binh rất giỏi, biết đâu chừng, anh còn sở hữu tiềm năng để bước vào cấp Sử Thi.

Nhắc tới tiềm năng, Ngụy Hoạch lại nhớ tới cảnh giới của chính mình, anh cảm thấy mình đã hoàn toàn kích phát tiềm năng, cảnh giới thực sự không thể nào tăng lên được nữa, cuốn "Đạo Kinh" trong truyền thuyết có thể giúp người ta tu luyện tới cảnh giới Thần Thoại cũng không giúp được anh.

Đây chính là giới hạn của thiên tư, đây là vấn đề không thể giải quyết được, cần cù quả thực có thể không ngừng vượt qua một số thiên tài, nhưng sau khi đạt tới giới hạn, có nỗ lực thế nào cũng vô ích.

Suy cho cùng, thiên tài nỗ lực mới có thể đi xa hơn một chút.

Ngụy Hoạch thở dài, xuất thân của mình suy cho cùng cũng chỉ là một người bình thường a!

Hắc Long Tể Tướng hóa thân thành Hắc Long, sau đó đón Lục Kỳ Kỳ, Kim Giáp, Tiêu Lương cùng với Mặc Đinh và một nhóm trẻ nhỏ lên, đồng thời, Ngụy Hoạch cũng thả tất cả thú cưng ra, giao toàn bộ thẻ bài cho Lục Kỳ Kỳ, ngay cả vũ khí cấp Thần Thoại là Lôi Điện Chi Mâu cũng giao ra ngoài.

Ngụy Hoạch thân cô thế cô, anh đã giao ra tất cả mọi thứ.

Kim Giáp hỏi: "Hoạch ca, sao cảm giác anh có chút không ổn vậy, tại sao lại giao ra tất cả mọi thứ, nếu anh gặp phải cường địch thì phải làm sao?"

Lục Kỳ Kỳ chỉ lặng lẽ thu dọn tất cả những gì Ngụy Hoạch giao ra, cô là một người còn trầm mặc ít nói hơn cả Ngụy Hoạch, từ trước tới nay, cô vẫn luôn lặng lẽ làm công việc của mình, không ai có thể nhìn thấu cô, nhưng cô và Ngụy Hoạch lại vô cùng ăn ý.

Bây giờ, cũng chỉ có cô hiểu Ngụy Hoạch muốn làm gì.

Ngụy Hoạch, muốn vứt bỏ tất cả vật ngoài thân, khiến bản thân được giải phóng hoàn toàn, tư tưởng, thân thể, tất cả đều hoàn toàn giải phóng, sau đó, đi lĩnh ngộ ý cảnh Tịch Diệt kia, để cầu tiến thêm một bước.

Tiêu Lương cảm thán: "Từ xưa người cầu đạo đều là như vậy, nghĩ lại lúc trước, Lão Tử từ bỏ tất cả, cưỡi trâu xanh đi về phía tây, chỉ vì muốn ngộ ra đại đạo cuối cùng, chỉ có từ bỏ tất cả công danh lợi lộc, buông xuống tất cả chấp niệm phiền não, mới có thể khiến tâm mình tĩnh lại một cách triệt để."

Ngụy Hoạch cười nói: "Tùy tính mà làm, tùy ý mà an, tự nhiên mà thành."

Sau khi Ngụy Hoạch nói ra câu này, mọi người đều sững sờ, bởi vì họ cảm thấy Ngụy Hoạch lúc này dường như có chút khác biệt, họ cảm thấy Ngụy Hoạch thực sự đã buông bỏ rồi, cảm giác tang thương trải qua mấy ngàn năm trong vọng cảnh đã biến mất, cảm giác cô tịch trải qua hàng trăm năm một mình cũng biến mất, luồng khí tức Tịch Diệt vẫn luôn vây quanh anh bấy lâu nay cũng tan biến.

Ngụy Hoạch hiện tại, dường như đã trở về là một thiếu niên nhà bên, sau khi buông bỏ tất cả, tâm tính anh đột nhiên trở nên thuần chân tự nhiên, nụ cười kia cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.

Ngụy Hoạch trước kia thực sự không thích cười, cũng không thích nói, dường như sự cô tịch hàng trăm năm đã khiến anh mất đi chức năng ngôn ngữ, nhưng Ngụy Hoạch hiện tại, dường như đã vượt qua vô tận thời gian, trở về thuở ban đầu, trở về với chính mình thuở sơ khai.

Điểm này khiến mọi người thán phục, bởi vì họ không làm được, theo sự tăng lên của tuổi tác, sự tích lũy của trải nghiệm, tâm tính của họ sẽ dần dần xảy ra thay đổi, giống như Lục Kỳ Kỳ, cô sớm đã không còn sự ngây thơ rạng rỡ của thiếu nữ hoạt bát nữa, cô hiện tại, dường như một nữ thần cao cao tại thượng, căn bản không có chút tình cảm nhân loại nào.

Ngụy Hoạch nói với họ: "Tôi sẽ đi tới Nam Đại Lục, lại đi tới Đông Đại Lục, sau đó đi tới Trung Đại Lục, cuối cùng quay về Bắc Đại Lục, 55 năm sau, chúng ta lại tụ họp nhé."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:236
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.