Mặc dù Ngụy Hoạch đã chỉ rõ cho Trần Huyền Nguyệt phương pháp để trở thành cấp Thần thoại, nhưng Trần Huyền Nguyệt vẫn không tài nào hiểu nổi rốt cuộc làm thế nào mới có thể bước chân vào cấp Thần thoại.
Cho nên sau một thời gian chiêm nghiệm, nàng lại tìm đến bên cạnh Ngụy Hoạch và Xà Đản, dự định quan sát ở cự ly gần xem có thu hoạch được gì không. Kết quả, nàng đột nhiên nhìn thấy Ngụy Hoạch và Xà Đản đang "tạo người".
Tất nhiên không phải là phương pháp tạo người truyền thống, phổ biến như trong những câu chuyện thần thoại Nữ Oa tạo người, mà Ngụy Hoạch cùng Xà Đản đang dùng sức mạnh cường đại để tạo ra con người từ hư vô.
Đầu tiên là biên soạn DNA, sau đó tập hợp năng lượng, điều khiển vật chất, phân tách thành những hạt vi mô, tiến hành tổ hợp, cấu tạo nên nhiễm sắc thể, cấu tạo nên nhân tế bào, cấu tạo nên tế bào, cuối cùng là tạo ra khung xương, cơ bắp, da thịt, thậm chí là cả đại não.
Tất cả những gì con người sở hữu đều có thể tạo ra được, nhưng con người mà họ tạo ra lại thiếu thứ quan trọng nhất, đó là linh hồn!
Ngụy Hoạch lắc đầu nói: "Đáng tiếc, đây chỉ là một cái vỏ xác, rốt cuộc chúng ta vẫn chưa đạt đến cảnh giới của đấng tạo hóa."
Xà Đản hỏi: "Chẳng phải ngươi đã ban cho robot trí tuệ rồi sao?"
Ngụy Hoạch đáp: "Cái đó không giống, trí tuệ ban cho robot là gom tụ những tinh thần lực tán loạn lại, sau đó cấu tạo thành ký hiệu đặc biệt đó, rồi dùng ký hiệu ấy thay thế cho lõi trí tuệ của robot, lại kết hợp với CPU trình độ công nghệ cao mới hình thành được. Con người thì khác, làm vậy không có tác dụng."
Xà Đản nói: "Ta hiểu rồi, trí tuệ robot mà ngươi tạo ra tuy có trí thông minh và khả năng sáng tạo giống như con người, nhưng lại thiếu một thứ — sức mạnh đến từ tận sâu thẳm tâm linh."
Ngụy Hoạch gật đầu: "Phải rồi! Sức mạnh đến từ tận sâu thẳm tâm linh, sức mạnh thần bí nhất, chính là cội nguồn căn bản để một sinh linh có thể trưởng thành từ cấp Phổ thông lên cấp Thần thoại."
Trần Huyền Nguyệt chăm chú lắng nghe, nhưng những lời Ngụy Hoạch nói quá mơ hồ, khiến nàng thực sự không thể hiểu làm thế nào mới có thể trở thành Thần thoại.
Ngụy Hoạch và Xà Đản thảo luận, họ bắt đầu chế tạo các loại sinh vật khác nhau, có những sinh vật thường thấy trên Trái Đất, cũng có những sinh vật kỳ lạ quái gở, còn quái dị hơn cả tộc Đa Mục, nhưng những sinh vật này rốt cuộc vẫn không thoát khỏi DNA và vật chất. Suy cho cùng, bản nguyên của tất cả sinh vật đều là nhất thể.
Trước kia thường nói bước ra khỏi Trái Đất, chúng ta đều là đồng hương trong "thôn Trái Đất", nhưng giờ đây, cũng có thể nói rằng, những kẻ cùng ở trong một vũ trụ như chúng ta cũng đều là đồng loại.
Thủ đoạn của Ngụy Hoạch và Xà Đản gần như chẳng khác gì thần linh. Họ không ngừng thực nghiệm để kiểm chứng suy đoán của mình, dù sao họ cũng có thời gian vô tận, họ có thể phung phí những khoảng thời gian này một cách tùy ý.
Những việc này tác động rất lớn đến Trần Huyền Nguyệt. Nàng thường nghĩ, sau khi mình trở thành Thần thoại thì sẽ làm gì?
Mỗi khi suy nghĩ như vậy, nàng lại nhận ra, nếu mình đã trở thành Thần thoại, không còn nguy hiểm của cái chết, thì ngược lại nàng chẳng biết phải làm gì nữa. Nếu vậy, thành Thần thoại hay không dường như cũng chẳng cần thiết nữa rồi?
Vừa nghĩ đến đây, Trần Huyền Nguyệt liền rơi vào trạng thái vô cùng trống rỗng. Những cảm xúc ẩn sâu trong nội tâm nàng như cỏ dại đốt không hết, lại điên cuồng trỗi dậy. Nàng bắt đầu hoang mang, cảm thấy cô độc. Một nỗi đau bắt đầu lan tỏa trong lòng nàng, nàng đột nhiên không hiểu, mình sống là vì cái gì?
Thế nhưng, điều mà Trần Huyền Nguyệt không biết chính là, trạng thái hiện tại của nàng hoàn toàn do một tay Ngụy Hoạch và Xà Đản thúc đẩy. Hai kẻ cấp Thần thoại này dường như đã biến thành thần linh thực sự, những vị thần tùy ý đùa giỡn nhân tâm.
"Không biết sống, sao biết chết? Không thành người trước, sao có thể thành thần?" Ngụy Hoạch ném ra một câu đầy thâm ý cho Trần Huyền Nguyệt, nhưng Trần Huyền Nguyệt lại không thể nghe hiểu.
Không hiểu chính là không hiểu, cũng giống như công thức vật lý, thầy giáo có nhấn mạnh thế nào, giải thích ra sao, học sinh không hiểu thì vẫn là không hiểu. Họ chỉ có thể học thuộc lòng một cách máy móc, còn học sinh hiểu bài thì căn bản không cần phải học thuộc, hiểu rồi là tự khắc hiểu.
Ngay lúc nhóm người Ngụy Hoạch đang thực hiện những thí nghiệm quái dị, đội cứu viện của tộc Đa Mục đã đến tinh hệ mà Ngụy Hoạch cùng đồng bọn đang hướng tới.
---❊ ❖ ❊---
"Báo cáo, đã đến tinh vực hỗn loạn Y25, hiện tại đội cứu viện đang ẩn nấp gần tinh môn. Theo tính toán, thực thể không xác định đã bắt cóc chỉ huy chiến hạm sẽ đến tinh hệ này sau ba ngày nữa."
Đội trưởng đội cứu viện cười lạnh: "Một văn minh chỉ có thể thực hiện du hành liên tinh hệ thông qua tinh lộ, thật không biết chỉ huy GU đã bị đánh bại và bắt giữ như thế nào. Đây đã không còn là sơ suất nữa, mà là ngu xuẩn rồi? Tên này căn bản chẳng có tài chỉ huy."
Phó đội trưởng đội cứu viện nói: "Dù sao đi nữa, ba ngày sau chúng ta sẽ nhìn thấy rốt cuộc là nền văn minh kiểu gì đã bắt cóc chỉ huy GU. Theo ghi chép, toàn bộ hạm đội của chỉ huy GU đều bị tiêu diệt. Một văn minh cấp ba muốn làm được bước này, chắc chắn là đã sử dụng thần khí rồi."
Đội trưởng nói: "Đây cũng là lý do cấp trên nóng lòng như vậy. Nếu đối phương thực sự sở hữu thần khí, thì chúng ta không cần thiết phải liều mạng. Hãy tiếp xúc trước, xác định đối phương đúng là văn minh sở hữu thần khí rồi mới liên lạc với tổng chỉ huy, để tư lệnh phái đại quân tới vây quét chúng, cướp lấy thần khí!"
Phó đội trưởng gật đầu: "Vâng, đây là phương pháp ổn thỏa nhất."
Đội cứu viện bắt đầu chờ đợi. Trong tinh hệ này còn có một hành tinh loại Trái Đất, nhưng hôm nay, các chiến hạm qua lại tinh cầu này lại rất ít, bởi vì họ đã phát hiện ra chiến hạm cứu viện của tộc Đa Mục, một văn minh cấp bốn.
Điều này khiến họ cảm thấy kinh hồn bạt vía, bởi vì trong số những chiến hạm đó có rất nhiều chiến hạm của văn minh cấp ba.
Không ít văn minh cấp ba nhận ra điểm bất thường, nên đã sớm rời khỏi tinh hệ này. Một vài tên hải tặc tinh tế ôm tâm lý "phú quý hiểm trung cầu" (trong nguy hiểm tìm phú quý) nên đã nán lại, nhưng chúng cũng chỉ dám trốn thật xa ở phía sau, không dám tiến lên.
Văn minh cấp bốn ở khu vực này vẫn có sức răn đe rất lớn!
Phó đội trưởng hỏi: "Đội trưởng, không dọn dẹp tinh hệ này trước sao?"
Đội trưởng nói: "Đừng làm những việc thừa thãi. Mục đích chúng ta xuất hiện ở đây vẫn chưa bị lộ, nếu chúng ta ra tay dọn dẹp tinh hệ này, nhất định sẽ bị các văn minh cấp bốn khác nghi ngờ. Như vậy, quá trình cướp đoạt thần khí của chúng ta sẽ không còn thuận lợi như thế nữa."
Các thành viên đội cứu viện lập tức khâm phục gật đầu, đội trưởng quả nhiên là đội trưởng.
Đội cứu viện này cứ thế kiên nhẫn chờ đợi ở đây. Ba ngày sau, tinh môn mà họ canh giữ cuối cùng cũng xuất hiện những gợn sóng như mặt nước.
Toàn bộ đội cứu viện lập tức dồn toàn bộ sự chú ý vào tinh môn, họ biết, con mồi mà họ chờ đợi cuối cùng đã xuất hiện.
Đội trưởng đội cứu viện nói: "Đội cứu viện chia làm ba thê đội. Thê đội thứ nhất bao vây tinh môn, thê đội thứ hai chuẩn bị chi viện, thê đội thứ ba giữ khoảng cách để tránh bị thần khí của đối phương tiêu diệt toàn bộ."
Hạm đội cứu viện bắt đầu di chuyển. Đội trưởng đội cứu viện chằm chằm nhìn vào tinh môn đó nói: "Ngay từ khoảnh khắc các ngươi bước lên con đường tinh lộ này, vận mệnh của các ngươi đã được an bài rồi. Bây giờ, tất cả đã kết thúc."