Thời đình ngũ bách niên

Lượt đọc: 1279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 230
Một vạn tuổi

❊ ❊ ❊

Người đàn ông trung niên dẫn theo vợ mình đến thần miếu, đây là lần đầu tiên họ tới đây. Dưới sự chỉ dẫn của thần sứ trong miếu, họ đi tới nơi Ngụy Hoạch đang đả tọa.

Đây là một vùng đất hoang vu, Ngụy Hoạch cứ thế tĩnh lặng khoanh chân ngồi đó. Không ai tới quấy rầy hắn, các thần sứ đã dựng lên tường cao, không cho người thường tiến vào, ngay cả chính họ cũng không được tự ý bước vào nơi này.

Người đàn ông trung niên và vợ ông ta dường như không phải người thường. Dưới sự dẫn dắt của trụ trì thần miếu, họ đến trước mặt Ngụy Hoạch, sau đó trụ trì lui ra, chỉ còn lại ba người bọn họ.

Hai vợ chồng cẩn thận quan sát Ngụy Hoạch. Ngụy Hoạch không hề có chút thay đổi nào, tất cả tựa như ngày hôm qua. Lúc này, Ngụy Hoạch mở mắt, đôi mắt hắn đen láy như mực, sâu thẳm như đêm đen. Hắn nhìn thấy hai vợ chồng, và phát hiện người đàn ông trung niên trông rất giống Chương Lực.

Người đàn ông trung niên lên tiếng: "Tiên tổ, con là Chương Nhất, ông nội con là Chương Lực đã qua đời rồi, hiện tại con là tộc trưởng mới của Lạc Tiêu tộc."

Xét trên một góc độ nào đó, Chương Nhất gọi Ngụy Hoạch là tiên tổ cũng không sai, dù sao Ngụy Hoạch cũng đã sống quá lâu đời. Còn hiện tại, người lục địa và người hải địa đã bắt đầu thông hôn, không còn phân biệt lẫn nhau nữa.

Ngụy Hoạch phát hiện trên cánh tay và cổ của Chương Nhất có vài vết sẹo, xem ra những năm này, trong tộc cũng từng xảy ra nội loạn.

Ngụy Hoạch hỏi: "Bao nhiêu năm rồi?"

Chương Nhất cung kính nói: "Tiên tổ, đã trôi qua năm ngàn năm rồi."

Thời gian quả thực trôi quá nhanh, chẳng biết từ lúc nào mà năm ngàn năm đã qua đi. Ngụy Hoạch không hề cảm thán quá nhiều, hắn hỏi: "Ngươi tới để kế thừa lời hứa của ông nội ngươi sao?"

Chương Nhất nói: "Đúng vậy, con sẽ kế thừa lời hứa của ông nội Chương Lực, con sẽ khổ tu thành Truyền Thuyết đỉnh phong, sau đó tìm ngài công bằng một trận."

Ngụy Hoạch trầm mặc không nói. Cùng một lời hứa, vậy mà đã truyền đến ba đời người. Ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới, thời gian đã trôi qua lâu đến vậy.

Ngụy Hoạch nhắm mắt lại, hắn nói: "Ta chờ."

Chương Nhất và vợ xuống núi, vợ hắn hỏi: "Nhất, chàng thực sự có nắm chắc đột phá đến Truyền Thuyết đỉnh phong sao? Chàng bây giờ mới chỉ ở cảnh giới Truyền Thuyết trung kỳ thôi mà."

Chương Nhất nói: "Không có."

Vợ hắn lo lắng lên: "Vị trí tộc trưởng của chàng là thông qua liên tiếp đại chiến mới giành được, rất nhiều người không phục chàng, nếu như không thể đoạt lại thần khí thì..."

Chương Nhất cười nói: "Mặc dù ta không nắm chắc bước vào Truyền Thuyết đỉnh phong, nhưng ta nắm chắc có thể 'ngâm' chết tiên tổ. Ngài ấy tuy là Truyền Thuyết đỉnh phong, nhưng nhiều nhất chỉ có bảy ngàn năm tuổi thọ. Năm ngàn năm trước, ngài ấy đã hơn hai ngàn tuổi rồi, hiện nay, dù trông ngài ấy còn rất trẻ, nhưng thực ra đã rất suy lão rồi chứ nhỉ? Ngài ấy cũng sắp chết rồi nhỉ."

Chương Nhất dẫn vợ rời đi, họ rất tự tin có thể sống dai hơn Ngụy Hoạch. Nhưng họ không biết rằng, do nguyên nhân bug, Ngụy Hoạch đã nhận được thêm ba ngàn năm tuổi thọ, cho nên hắn có thể sống đến một vạn tuổi.

Người xưa thường nói với hoàng đế: "Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Nhưng không có vị hoàng đế nào sống được một vạn tuổi, người có thể sống một vạn tuổi chỉ có thần, mà Ngụy Hoạch còn cách thần một bước chân.

Chương Nhất tự tin rời đi, nhưng một ngàn năm sau hắn lại quay trở lại. Hắn khí cấp bại hoại hỏi Ngụy Hoạch: "Tại sao ngươi vẫn chưa chết? Rốt cuộc ngươi có thể sống bao lâu?"

Ngụy Hoạch nói với hắn: "Hãy đi đột phá cảnh giới tới Truyền Thuyết đỉnh phong, rồi tới đánh bại ta đi, ngoài cách đó ra, ngươi không còn con đường nào khác!"

Chương Nhất giận dữ đáp lại: "Ta không tin, Truyền Thuyết đỉnh phong chỉ có bảy ngàn năm tuổi thọ, ngươi không thể phá vỡ quy tắc này!"

Ngụy Hoạch nhắm mắt lại: "Về đi."

Chương Nhất đi rồi, trước khi đi còn tháo luôn cửa thần miếu, không ai dám ngăn cản hắn. Nhưng sau khi về tộc, hắn liền hối hận, bởi vì hiện nay có rất nhiều người Lạc Tiêu tộc bắt đầu tín ngưỡng Ngụy Hoạch, họ kiên định tin rằng Ngụy Hoạch là bất tử, tin rằng Ngụy Hoạch đã trở thành thần.

Nhưng may mắn thay là vị trụ trì trong thần miếu đã che đậy tất cả. Năm trăm năm sau, Chương Nhất lại tới. Lần này, hắn không còn giận dữ như vậy nữa. Hắn tới thần miếu, tìm thấy Ngụy Hoạch, rồi than vãn: "Vợ ta qua đời rồi, tu vi của nàng chỉ ở cấp Sử Thi, ta đã dùng hết cách cũng không thể kéo dài tuổi thọ cho nàng, tại sao ngươi vẫn chưa chết?"

Ngụy Hoạch không trả lời, cơ thể hắn dường như đã bị thời gian đình chỉ, vạn vật đều không thể ảnh hưởng tới hắn.

Chương Nhất nói: "Ta chỉ có cảnh giới Truyền Thuyết trung kỳ, ta còn một ngàn hai trăm năm tuổi thọ. Từ hôm nay trở đi, cứ mỗi trăm năm ta sẽ tới đây một lần, ta muốn tận mắt chứng kiến cái chết của ngươi."

Chương Nhất nói xong liền rời đi, và hắn cũng đã làm được việc cứ trăm năm tới một lần. Ban đầu, hắn là một người đàn ông trung niên cường tráng, nhưng dần dần, tóc hắn bạc đi, cơ thể còng xuống. Đến năm thứ một ngàn một trăm, hắn đã trở thành một ông lão tóc trắng xoá, mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt mờ đục, chân tay cũng không còn linh hoạt nữa.

Thế nhưng Ngụy Hoạch vẫn là dáng vẻ trẻ trung ấy, ngoại hình hắn không có lấy một chút thay đổi nào.

Chương Nhất cười nói với Ngụy Hoạch: "Lão bất tử, ngươi thế mà vẫn chưa chết, ta sắp chết rồi."

Ngụy Hoạch nhắm mắt, cẩn thận tham ngộ sự chết chóc, không hề để ý tới Chương Nhất.

Cho đến năm thứ một ngàn hai trăm, Chương Nhất được một nhóm thị vệ khiêng tới trước mặt Ngụy Hoạch. Lúc này, Chương Nhất mới nói: "Tên khốn nhà ngươi, chẳng lẽ đã đột phá tới cấp Thần Thoại rồi sao? Ngươi hẳn là chín ngàn tuổi rồi nhỉ?"

Ngụy Hoạch mở mắt, tuổi thọ linh hồn của hắn quả thực đã hơn chín ngàn tuổi, cách thời điểm tuổi thọ chấm dứt còn một ngàn năm nữa. Hơn bảy ngàn năm qua, hắn vẫn luôn ngồi ở đây, quan sát sự chết chóc của tinh cầu này, quan sát sự chết chóc của vạn vật trên thế giới, nhưng đến nay vẫn chưa đột phá cấp Thần Thoại.

Đúng như lời đại ca của Chương Lực nói, Truyền Thuyết đỉnh phong chẳng qua là phàm nhân leo núi, nhưng Thần Thoại mới là phàm nhân lên trời. Thần Thoại quả nhiên không phải là cảnh giới dễ dàng đạt tới như vậy.

Chương Nhất nói: "Ta sắp chết rồi, lời hứa khiêu chiến này hãy kết thúc ở đời ta thôi, đừng để lời hứa này tiếp tục trói buộc tộc trưởng đời sau nữa."

Ngụy Hoạch vẫn không nói lời nào. Chương Nhất tiếp tục nói: "Sau khi ta chết hãy chôn ta ở đây, ta muốn tận mắt nhìn xem tên này khi nào sẽ chết."

Nói xong Chương Nhất lại hỏi Ngụy Hoạch: "Không phiền chứ? Tiên tổ?"

Ngụy Hoạch cười: "Cứ tự nhiên."

Chương Nhất thực sự đã chết, ngay vài ngày sau đó. Còn trên vùng đất hoang vu này lại có thêm một ngôi mộ, hướng của ngôi mộ nhìn thẳng về phía Ngụy Hoạch.

Vài ngày sau, một vị tộc trưởng trẻ tuổi bước lên núi, cậu ta nói: "Lão tổ tông, con tên là Chương Võ, cựu tộc trưởng Chương Nhất là ông nội con. Con tới đây là để nói với ngài rằng, con muốn trở thành Truyền Thuyết đỉnh phong, sau đó khiêu chiến với ngài!"

Ngụy Hoạch cười: "Ta chờ."

Lời hứa cuối cùng vẫn cứ được kế thừa xuống.

Nhưng vài chục năm sau, vùng đất hoang vu này lại có thêm một ngôi mộ nữa đối diện với Ngụy Hoạch. Những năm này trong Lạc Tiêu tộc xảy ra đại loạn, tộc trưởng bị giết, tộc trưởng mới kế vị.

Nhưng tựa như một truyền thống vậy, mỗi một tộc trưởng mới đều sẽ tới nói với Ngụy Hoạch, nói rằng bản thân sẽ trở thành Truyền Thuyết đỉnh phong và sẽ tới khiêu chiến Ngụy Hoạch. Nhưng kết quả chỉ là trăm năm sau nơi này lại có thêm một ngôi mộ mới mà thôi.

Ngụy Hoạch chờ đợi, lĩnh ngộ, những ngôi mộ xung quanh hắn ngày càng nhiều, xung quanh hắn cũng bắt đầu bao quanh khí tức tử vong, cho đến khi, tuổi thọ linh hồn của Ngụy Hoạch đạt tới một vạn tuổi

[Dịch từ bản vi] ChuongId:236
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.